Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lãnh Hoàng Phế Hậu – Chương 1

Lãnh Hoàng Phế Hậu

Tác giả: Hồ Tiểu Muội
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xuyên qua đến… trên giường!!!

“Tuyết, trên lãnh địa này khắp nơi đều là tuyết trắng. Nàng là d//â//m p//h//ụ cũng được, là quỷ dạ xoa cũng được, dù là gì thì nàng vẫn là hoàng hậu của ta. Bởi vì, ta muốn diệt trừ nhà Hạ Lan, cũng muốn lấy bằng được thứ đó…”

Chu quốc. Hai ngàn năm trước.

Nàng… Vẫn chưa chết sao? Có thể mở mắt, được nhìn thế giới này một lần nữa, thật tốt biết bao.

Hạ Lan Phiêu từ từ khôi phục lại ý thức, chỉ cảm thấy cái cảm giác đau đớn đến nghẹt thở sau tai nạn xe trong nháy mắt đã tiêu tan, giờ chỉ còn cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái không diễn tả được bằng lời. Nàng chậm rãi mở mắt, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay mình, đôi chân, khuôn mặt, thở dài một hơi thật sâu. Cuối cùng nàng dám chắc rằng mình không bị mất cái tay hay cái chân nào sau tai nạn vừa rồi, thậm chí còn chả có vết thương nào cả. Mặc dù tình huống thế này thật quái lạ, nhưng nàng vẫn phải thật lòng cảm tạ sự nhân từ của số phận.

Thật đúng là may mắn. Rõ ràng nàng đã lao vào chiếc xe Mercedes Benz màu đỏ ở phía đối diện, nàng nhìn thấy ánh lửa ngút tận trời, không ngờ đến giờ lại bình an vô sự… Là do y học đã quá phát triển, hay là số nàng quá may mắn? Chiếc giường này, thật là mềm mại dễ chịu…

Hạ Lan Phiêu hứng thú dào dạt nằm ở trên giường vặn vẹo thân mình, chiếc giường phát ra tiếng kêu “kẽo kẹt”, ở trong căn phòng yên tĩnh lại càng vang dội khác thường. Đến lúc hai mắt nàng có thể thích ứng được với ánh sáng bên ngoài, nàng đột nhiên cảm giác được bên cạnh có người đang âm thầm nhìn mình. Ánh mắt kia, thật dữ dội, cứ hừng hực như lửa, dường như đã quan sát nàng một hồi lâu.

“Ai đó?”

Hạ Lan Phiêu thoạt nhiên vừa quay đầu lại, đã phát hiện bên kia giường có một nam nhân nửa thân trần, đang nằm nghiêng trên giường thích thú nhìn nàng. Người đó mặc áo đơn bằng vải dệt màu đỏ nhạt, mái tóc thật dài bừa bộn xõa tung trên bả vai, có vài sợi lòa xòa giữa trán, cũng che đi một nửa dung nhan tuyệt mĩ. hắn có đôi mắt xếch hẹp dài, tà mị, bờ môi hơi mỏng, mang theo ý cười như có như không, phảng phất vẻ mĩ lệ xinh đẹp không thuộc về nhân gian. Khuôn ngực tuyết trắng của hắn phơi bày ra ngoài, xương quai xanh tinh xảo, khiến cho Hạ Lan Phiêu nhìn thấy không nhịn được muốn nuốt nước miếng.

Hắn quan sát thấy vẻ mặt của Hạ Lan Phiêu như vậy, tà mị cười: “Chủ nhân, rốt cuộc ngài có định tiếp tục hay không? Ngài cứ do dự không quyết như vậy cũng không phải là tốt đâu.”

Hắn.....hắn.....hắn.... hắn... hắn là ai vậy? Hắn làm sao lại ở trong phòng nàng? Chẳng lẽ hắn định đến cướp sắc? Còn nữa, nàng đang ở chỗ quái nào vậy nhỉ? Tại sao nàng lại nằm trên một cái giường rộng lớn đến vậy, còn hoa lệ đến phát sợ như thế này? Rốt cuộc là kẻ nào đang đùa giỡn nàng đây?

Hạ Lan Phiêu hoảng sợ nhìn nam nhân trước mặt, theo bản năng nhìn lại thân thể mình, bi ai phát hiện ra bản thân cũng quần áo lộn xộn, bộ ngực sữa đã hở ra mất một nửa. nàng vội vàng kéo chăn mền lên che trước ngực, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: “Anh, cút ra ngoài cho tôi.”

“Lẽ nào chủ nhân không hài lòng với ta? Vậy thì, chỉ còn cách đổi người thôi.”

Nam nhân mỉm cười đứng dậy, từ một đầu giường khác lại truyền đến tiếng kêu sột soạt. Hạ Lan Phiêu kinh ngạc nhìn bên kia giường, chỉ thấy ba nam nhân tóc tai cũng bù xù, nửa thân trần đang nịnh nọt bò đến bên cô. Mấy người này thành thục hôn lên tóc Hạ Lan Phiêu, hôn lên cổ tay, lên cổ, cũng thành thạo cởi bỏ quần áo. Đúng vào lúc bọn họ gần như đã cởi sạch hết, Hạ Lan Phiêu nhắm mắt lại, hét lớn một tiếng: “Dừng lại hết cho ta!”

Chuyện quái gì đang diễn ra? Tại sao trên giường nàng lại có bốn gã nam nhân? Chẳng lẽ đây chính là 5P trong truyền thuyết? Trời ạ, rốt cuộc đang xảy ra cái chuyện gì? Nàng nhất định đang nằm mơ rồi!

Hạ Lan Phiêu hung hăng tự nhéo mình một cái, sau đó liền cảm thấy rất đau. Vẻ mặt nàng phát lạnh, lạnh như băng nhìn bốn nam nhân xuất hiện trên giường mình, mà mấy người này đều hướng nàng quỳ gối, miệng chỉnh tề nói: “Nô tài hầu hạ không chu toàn, xin chủ nhân thứ tội!”

“Mau đứng lên! Các người rốt cuộc đang làm cái quái gì vậy!”

“Xin chủ nhân bớt giận.” Một gã thoạt nhìn rất nho nhã cắn răng nhìn Hạ Lan Phiêu: “Nếu như chủ nhân không vui, hãy phạt roi Linh Lung, xin đừng trút giận lên Lục Ngọc.”

“Xin đừng! Đánh ta là được rồi! Khụ khụ! Chủ nhân bớt giận! Nô tài nhất định sẽ hầu hạ chủ nhân thật tốt!”

Tận mắt thấy Linh Lung và Lục Ngọc vì chuyện ai bị phạt roi mà khắc khẩu, Hạ Lan Phiêu cũng ngơ ngác nhìn chiếc roi ngựa nằm ngay trong tầm với ở trên giường, trong lòng một mảnh mờ mịt. Đám người kia sợ bị vụt roi, dồn dập lấy lòng Hạ Lan Phiêu, chỉ có gã đàn ông yêu nghiệt là vẫn lặng lẽ nhìn cô, nụ cười tươi như hoa, nhưng trong mắt là một mảnh rét lạnh. Hạ Lan Phiêu gian nan mở miệng: “Tôi mệt.”

Mặc kệ, đối với những chuyện chưa có chuẩn bị trước, tốt nhất không được để cho kẻ khác nhận ra mình khác thường! Mặc dù bọn họ đã khéo léo che dấu địch ý với nàng, nhưng nàng có thể cảm nhận được sự không cam lòng và bất lực của họ! Nếu như bọn họ đối với nàng có bất mãn, nhưng vì nguyên nhân nào đó bắt buộc phải phục tùng mệnh lệnh của nàng, nếu nói nàng bị " mất trí nhớ " sẽ tạo thời cơ cho bọn chúng tạo phản. Cho nên, nàng không thể để lộ bản thân.

Tuy Hạ Lan Phiêu đã ra lệnh, nhưng đám đàn ông không có gan rời đi. Chủ nhân trước kia, cũng cố ý để cho bọn họ rời đi, nhưng ngay sau đó liền tìm lý do trừng phạt họ, cho nên chừng nào họ không đoán trúng tâm ý thực sự của Hạ Lan Phiêu họ sẽ không dám manh động. Hạ Lan Phiêu nhìn bọn họ thân thể trần như nhộng, lại đang quỳ gối trước mặt nàng, chỉ cảm thấy bản thân như sắp bị kim châm vào mắt rồi, vừa thẹn lại vừa vội: “Mau cút!”

“Tuân mệnh, chủ nhân.”

Đám nam nhân liếc mắt nhìn nhau, cùng nhu thuận bò xuống giường, thành thục lấy quần áo từ trong tủ ra mặc vào người, Hạ Lan Phiêu đến lúc này mới có dũng khí yên lòng quan sát bọn họ. Bốn người này, điềm đạm có, cương nghị có, tuấn mỹ có, tà mị cũng có, mỗi người một vẻ. Tuy rằng mỗi người đều là mỹ nam tử đứng hàng đệ nhất đệ nhị, nhưng cái gã mặc áo đỏ nhạt, có dung nhan kiều diễm chói mắt nhất. Lúc này gã đang dùng ánh mắt lấp lánh nhìn chăm chú Hạ Lan Phiêu, nhíu mày, dường như đang suy ngẫm điều gì đó.

Nhìn cái gì vậy. Tuy rằng ngươi rất tuấn tú, nhưng ta thật sự không thể chấp nhận cái việc vừa tỉnh dậy liền thấy bốn người đàn ông đang khỏa thân. Loại cảm giác này, không hề có vui mừng ngạc nhiên, mà chỉ có hoảng sợ. Nếu như quả thật là đã xuyên qua rồi, thì chủ nhân của cái thân thể này thật đúng là hư hỏng, D//â//m Loạn…

Hạ Lan Phiêu tâm phiền ý loạn, trừng mắt trả lại, gã đàn ông yêu nghiệt ngẩn ra, rồi đột nhiên cười. Gã mỉm cười, tựa như một đóa hoa nở rộ, ôn hòa mà xinh đẹp, cũng khiến cho mạch suy nghĩ của Hạ Lan Phiêu gần như đình chỉ. Nàng kinh ngạc nhìn bốn nam nhân đẹp đẽ trước mặt sau khi mặc quần áo lại càng thêm tiêu sái, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc, nói cái gì cũng không nên lời.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Tại sao nàng lại ăn mặc kỳ quái như vậy, lại còn cùng với bốn gã đàn ông… Trời ạ, đầu nàng thật sự đau quá đi mất…

Đúng lúc Hạ Lan Phiêu đang buồn phiền, đầu đau như muốn nứt ra, cửa phòng đột nhiên bị người ta một cước đá văng ra, vài bóng người nhanh như cắt xông vào. Cầm đầu là một nữ nhân, nàng ta đi đến bên giường Hạ Lan Phiêu, khinh thường liếc nhìn nàng, tiện tay cho nàng một cái tát thật đau, miệng mắng:

"Hạ Lan Phiêu, rốt cục ngươi cũng bị ta bắt được rồi! Ngươi thân là hoàng hậu, lại ở ngoài hoàng cung bao dưỡng nam sủng, ngươi muốn bôi nhọ danh dự của Hoàng thượng sao. Ngươi làm ra tội tày đình thế này, để xem còn có kẻ nào muốn che chở cho ngươi nữa. Người chờ bị ban chết đi! Tiện nhân!”

Nàng ta mặc quần áo màu hồng phấn, trên đầu mang đầy châu ngọc, dung mạo tú lệ, nhưng cái vẻ kiêu ngạo cùng tàn nhẫn trên khuôn mặt lúc đó lại khiến cho người ta nảy sinh cảm giác xa cách. Nàng cười lạnh nhìn Hạ Lan Phiêu, miệng không ngừng mắng “Đồ tiện nhân”, mà Hạ Lan Phiêu cứ ngây ngẩn nhìn nàng, chỉ cảm thấy cả người như bị sét đánh, đầu óc rối loạn.

Hạ Lan Phiêu. Thì ra thân thể này có cùng tên với nàng… Chờ một chút, nàng ta gọi nàng là cái gì? Hoàng hậu? Trời ạ, không bi thảm đến thế chứ! Chẳng lẽ nàng thật sự xuyên qua rồi, còn trở thành một hoàng hậu anh dũng dám cắm sừng lên đầu hoàng đế. Hơn nữa nàng còn có bốn vị gian phu. Thế này thì xong đời rồi…

Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn nữ nhân kia, đầu óc cứ xoay xoay mòng mòng, vẻ mặt đờ đẫn. Mà ánh mắt của nàng, rốt cuộc đã khiến nữ nhân kia phẫn nộ lần nữa. Nàng ta trước nay luôn không ưa Hạ Lan Phiêu vô đức vô năng, chỉ cậy vào xuất thân mà leo lên được ngôi vị Hoàng hậu. Hôm nay, Hạ Lan Phiêu bị bắt gian tại giường, đây thật sự là cơ hội tốt nhất để đạp ả xuống đài. Nàng lạnh lùng cười, giơ tay lên cao, định dạy cho Hạ Lan Phiêu một bài, nhưng tay nàng lại bị một người kìm chặt.

“Cô nương, thỉnh đừng đánh Hạ Lan tiểu thư.” Gã nam nhân yêu nghiệt cười tủm tỉm nhìn nàng: “Ta và Hạ Lan tiểu thư đã có giao kèo , bảo vệ nàng chu toàn trong một năm. Vì vậy, ta sẽ không để cho cô động vào nàng.”

Mặc dù gã nam nhân yêu nghiệt đang mỉm cười, nhưng trên người gã lại tản ra khí thế khiến kẻ khác rét lạnh, khác hẳn với vẻ diễm lệ động lòng người vừa rồi. Nữ nhân khi trước vừa tát Hạ Lan Phiêu mất tự nhiên giãy giụa thân mình, trên mặt cũng tràn đầy phẫn nộ: “Làm càn! Ngươi chỉ là một nam sủng, lại dám dùng bàn tay hạ tiện của ngươi chạm vào bổn cung? Người đâu, chém đứt cánh tay hắn cho ta”

“Dừng tay”

Tuy rằng chưa rõ ràng tình hình, nhưng Hạ Lan Phiêu rốt cục nổi giận rồi. Thoáng một cái nàng đã tới trước mặt nàng ta kia, nhìn vào mắt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Có oán hận gì, tìm tôi là được rồi, cô cần gì phải đi tìm người khác trút giận? Anh ta hạ tiện, chẳng lẽ cô thì cao quý? Giữa người với người đều là ngang hàng!”

“Ngươi nói cái gì?” Nàng ta nhìn nàng không sao tin nổi. Ấn tượng của nàng ta về hoàng hậu, luôn là vẻ mặt hờ hững, đối với bất cứ sự tình gì cũng mặc kệ không quan tâm, chứ đừng nói đến vì một tên nam sủng mà nói chuyện phải trái! Chẳng lẽ ả ta… bị hư não rồi? Ọ____Ọ

“Ngươi… Ngươi nói cái gì?”

“Tôi nói cô không được bắt nạt anh ta!”

“Thật sao?” Nàng ta cười lạnh: “Vậy thì phải mời hoàng thượng đến chủ trì công đạo cho chúng ta rồi. Người đâu, áp giải hoàng hậu đi, đem mấy tên nam sủng hạ tiện này đi, chờ Hoàng thượng xử trí!”

“Tuân mệnh, Thục phi nương nương!”

Vì vậy, Hạ Lan Phiêu bị mấy tên thị vệ hung hăng bắt giữ, không nhúc nhích được chút nào. Còn mấy nam nhân kia, đều bị thị vệ đưa đi. Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, Hạ Lan Phiêu cảm nhận thấy trên mặt bọn họ không có kinh sợ, có chăng chỉ là một loại cảm giác…như trút được gánh nặng?

“Nếu là mơ, hãy mau mau tỉnh lại đi.” Hạ Lan Phiêu nói khẽ với chính mình: “Cơn ác mộng này, thật sự là quá mức đáng sợ…”

Ở đây ta để Hạ Lan Phiêu xưng hô theo kiểu Hiện Đại vì nàng ấy vừa mới xuyên qua đến đây.

Hạ Lan Phiêu bị bọn thị vệ áp giải tới hoàng cung. Nàng vẫn còn chưa kịp rửa mặt thay trang phục, vẫn còn chưa kịp ngắm nhìn cung đình trong truyền thuyết, đã bị thị vệ lôi tới ngự hoa viên.

Thời gian này, đang vào đầu hạ, trăm hoa khoe sắc. Trong ngự hoa viên hoa thơm nức mũi. Dưới tàng cây lê, có hai nam nhân tuấn tú tựa như thần tiên đang lặng lẽ đứng, thản nhiên nhìn bọn họ.

Người nam nhân mặc hồng y thân hình cao ngất, dung nhan tuấn mỹ, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng. Những đóa hoa lê phấp phới tựa những bông tuyết nhịp nhàng mà rơi, giống như lông vũ nhẹ bay đáp xuống khuôn mặt anh tuấn đẹp đẽ tột bậc của hắn. Ánh sáng u tối thâm thúy trong đôi mắt, ngầm chứa một tia băng tuyết trong trẻo nhưng lạnh lùng. Ngũ quan như tạc không giận tự uy, một đôi môi mỏng mím lại sít sao, khóe môi nhoẻn lên biểu lộ ý cười lạnh lẽo. Dưới sắc đỏ của hoa phục làm đòn bẩy, hắn giương cao khuôn mặt, khẽ nâng cằm, cặp mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng liếc nhìn Hạ Lan Phiêu, khí chất vương giả trời sinh, chấn khiếp nhân tâm.

Người đàn ông mặc áo vàng dung mạo có chút tương tự y, trên trán bớt đi vài phần khí chất lãnh liệt, trái lại có thêm mấy phần nhu hòa. Một đôi mắt đẹp hẹp dài dưới làn tóc mai, nơi khóe mắt hơi hơi xếch lên. Rõ ràng là nam giới, vẫn cứ sản sinh ra một cặp mắt nước dập dềnh mênh mang, sóng mắt lưu chuyển, chất chứa ý cười nhè nhẹ, đặc biệt là vào lúc y cười khẽ, phảng phất như hoa đào tháng ba dệt gấm nơi đầu cành, làm cho cõi lòng gợn sóng, thật lâu không cách nào tản ra.

Hoa lê, lả tả rơi xung quanh bọn họ, khiến gương mặt họ càng thêm hư ảo. Một trận gió phất qua, người đàn ông mặc hồng y đưa tay tiếp được một đám hoa lê, còn người đàn ông phục trang màu vàng mỉm cười với họ: “Lại xảy ra chuyện gì?”

“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng, tham kiến An Vương!” Thục phi cung kính quỳ xuống: “Thần thiếp phát hiện hoàng hậu ở ngoài thành lén lút hẹn hò nam sủng, cho nên thần thiếp đã bắt nàng về cung, để Hoàng thượng trừng trị!”

“Cái gì?” Người đàn ông mặc y phục màu vàng liếc mắt qua gã đàn ông mặc hồng y, có chút sửng sốt: “Hoàng hậu nàng…”

“Đúng vậy! Hoàng hậu làm ra chuyện đồi phong bại tục đến bực này, tuyệt đối không thể tha! Thỉnh Hoàng thượng trị tội hoàng hậu, bố cáo thiên hạ!”

Thục phi vừa nói, vừa khinh thường liếc nhìn Hạ Lan Phiêu, trong mắt tràn đầy vẻ hả hê. Hạ Lan Phiêu nhìn Thục phi, chỉ cảm thấy trong lòng rét run, Nàng có một dự cảm rằng có chuyện tồi tệ sắp xảy ra.

Nguy rồi, Hoàng đế bị nàng cho cắm sừng, nhất định rất tức giận! Hoàng đế quá tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng. Cho dù hắn là mỹ nam cũng có lúc phát cáu. Không, nàng còn chưa muốn chết, nàng không muốn chết oan uổng như vậy…

“Tôi… Thần thiếp bị oan mà!” Hạ Lan Phiêu cắn răng một cái, giống như bạch tuộc bám chặt lấy ống tay áo của người đàn ông mặc trang phục vàng, nước mắt lưng tròng nhìn y: “Thần thiếp không hề có hành vi quan hệ bất chính! Thần thiếp rất trong sạch! Người chớ giết thần thiếp!”

Được lắm! Biểu cảm phù hợp, ngôn ngữ chuẩn xác, tóm lại thoạt nhìn nàng thật sự rất tủi khổ, rất đáng thương. Nhưng tại sao sau khi nàng đau đớn tội nghiệp nói xong những lời thoại trên, tất cả mọi người lại nhìn nàng kỳ quái thế, thấy thế trong lòng nàng thầm sợ hãi?

“Hoàng thượng…” Hạ Lan Phiêu ho nhẹ một tiếng, chớp mắt long lanh nhìn người đàn ông áo vàng, nhắc nhở hắn sự tồn tại của nàng.

“Hoàng hậu… người rốt cục bị làm sao vậy? Ngay đến cả phu quân của mình cũng không nhận ra nổi? Hoàng thượng không phải ta, mà là người này.”

An Vương Tiêu Nhiên nói, mỉm cười chỉ vào Cảnh đế Tiêu Mặc đang mặc hồng y, cố gắng nhịn cười. Còn Tiêu Mặc, ngạo nghễ nhìn người đã cắm sừng lên đầu hắn, lại còn làm trò cười trước mặt mọi người, cười lạnh một tiếng: “Xem ra hoàng hậu đúng là hồ đồ đến nơi rồi, ngay như trẫm và An vương cũng có thể nhầm lẫn.”

“Thần thiếp… Thần thiếp… Thật đúng là chết chắc rồi!”

Vì sao không có ai làm anh hùng cứu mỹ nhân?

Hạ Lan Phiêu buồn bực thở dài, bi ai cúi đầu, tựa như chú cún con bị vứt bỏ. Nàng cắn chặt môi, lửa giận bắt đầu lan tràn từng chút một.

Thế quái nào chứ. Chẳng phải tất cả Hoàng đế đều mặc trang phục màu vàng chói lọi sao? Tại sao tên mặc đồ hồng là Hoàng thượng, mặc đồ màu vàng lại là Vương gia? Đúng là hơi bị quá trớn rồi đó.

Ngự hoa viên cứ yên tĩnh như vậy, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau. "Răng rắc" Tiêu Mặc bẻ một nắm hoa lê, thờ ơ ngắm nghía, thản nhiên hỏi: “Hoàng hậu, ngươi lại vừa đi tầm hoan mua vui cùng nam sủng, phải không?”

Tiếng nói của Tiêu Mặc không lớn, nhưng Hạ Lan Phiêu lại nhận thấy bầu không khí xung quanh ngưng đặc hết cả. Lúc này, nàng mới cảm nhận sâu sắc cái gọi là khí chất vương giả —— loại khí chất này, không phải nhờ vào phục sức hoa lệ, tùy tùng đông đảo, mà xuất phát từ cốt cách cao quý cùng kiêu ngạo.

Ở trước mặt Tiêu Mặc, nàng khó khăn nuốt nước miếng, lại không biết nói gì cho phải. Trong khi đó Tiêu Mặc chậm rãi đi tới trước mặt Hạ Lan Phiêu, cầm một nhánh cây nâng cằm Hạ Lan Phiêu lên, trầm giọng nói: “Phạt hoàng hậu hai mươi roi, đưa nàng tới bạo thất. Hoàng hậu, ngươi vào cung chưa tới một tháng, vậy mà chuyện như thế này lại xảy ra những hai lần, Trẫm không hy vọng chuyện tương tự thế này xảy ra thêm lần nữa. Nếu còn có lần sau, Trẫm sẽ không ban cho ngươi hai mươi roi, mà sẽ ban cho ngươi hai mươi nam tử.”

Cành cây thô ráp đ//â//m vào chiếc cằm non mịn của Hạ Lan Phiêu khiến nàng đau buốt, mà hương lê thơm, cùng vẻ anh tuấn của Tiêu Mặc lại khiến nàng ngỡ ngàng thất thần. Hạ Lan Phiêu ngơ ngác nhìn Tiêu Mặc, nhưng ánh mắt như vậy chỉ làm Tiêu Mặc càng thêm chán ghét.

“Hoàng thượng, chuyện xảy ra như thế, hạng tiện nhân này mong còn chả được!” Thục phi ác độc mở miệng: “Thần thiếp thật sự khó có thể tưởng được, trên đời này sao lại có nữ nhân hạ tiện như vậy. Hoàng thượng, sao người không ban chết cho nàng?”

Tiêu Mặc không nói gì, chỉ là nhẹ nhàng quét mắt nhìn Thục phi một cái. Cặp mắt đen nhánh kia của hắn sâu như đầm băng, khí chất lạnh lẽo của hắn khiến cho Thục phi hít phải một hơi lạnh, không còn dám mở miệng nữa.

“Người đâu, hành hình.”

Sau khi nghe thấy mệnh lệnh của Tiêu Mặc, Hạ Lan Phiêu ngay lập tức bị đám thị vệ ấn ngã xuống đất. Cô tận mắt trông thấy một gã thị vệ cầm cây roi da từ từ đi về phía mình, tưởng tượng ra cảnh cái m//ô//n//g mình nở hoa, hoảng sợ mà mở to hai mắt. Rồi đúng vào lúc cây gậy của thị vệ sắp sửa hạ xuống, đột nhiên có một người hét lớn một tiếng: “Dừng tay!”

Chủ nhân lời nói này, không phải Tiêu Nhiên, không phải Tiêu Mặc, lại càng không phải Thục phi, mà chính là… Hạ Lan Phiêu. Nàng khí phách ngút trời nổi giận gầm lên một tiếng, thoáng cái đã nhảy dựng lên, lòng lại ngập tràn bi ai.

Nàng quá xui xẻo… Nếu đúng như tình tiết trong tiểu thuyết, giờ là thời cơ tốt nhất để nam chính lên sàn, nhưng vì sao không một ai đến làm anh hùng cứu mỹ nhân, ai ai cũng nhìn nàng như đang xem hài kịch? Hạ Lan Phiêu thật sự suy sụp…

“Ngươi nói gì?” Tiêu Mặc ngạc nhiên nhìn nàng, quả thực không thể tin nổi nữ nhân này lại dám chống đối hắn trước mặt bao người.

“Tôi nói không được đánh! Hoàng thượng, xin hỏi thần thiếp phạm tội gì?”

“D//â//m tội.” Tiêu Mặc lạnh nhạt nói. Khuôn mặt hắn bình tĩnh, tâm tình khó đoán, dường như kẻ yêu đương vụng trộm kia không phải là vợ của hắn, hắn chỉ là một người qua đường Giáp đang xem kịch vui. Còn Hạ Lan Phiêu thì kinh ngạc nhìn khuôn mặt đẹp đẽ dị thường của Tiêu Mặc, một cảm giác sợ hãi đột nhiên nảy lên trong lòng.

Gã Hoàng đế này không hề đơn giản. Trên thế gian này không có nam nhân nào bị vợ cắm sừng còn giữ được bình tĩnh như vậy. Dù cho hắn có không thích, chán ghét nàng ta đến tột cùng, nhưng hắn với tư cách là hoàng đế lại bị phạm đến lòng tự tôn. Sao hắn có thể lạnh nhạt như vậy? Vốn căn bản đã không cần, hay bởi vì có ý định khác …

“Tôi còn chưa hề làm chuyện quan hệ bất chính!” Hạ Lan Phiêu tuyệt vọng nói.

“Ai tin chứ!” Thục phi xen miệng vào: “Lúc ta đến, các người vẫn còn đang ở trên giường làm xằng làm bậy! Mà còn có đến bốn gã nam tử! Hoàng thượng, thần thiếp thật sự không thốt nên lời…”

Thục phi vẻ mặt e thẹn nhào vào trong lòng Tiêu Mặc, thoạt nhìn thật là mềm mại vô song. Tiêu Mặc bình tĩnh nhìn Hạ Lan Phiêu, cặp mắt đen nhánh ngập tràn sự chán ghét sâu sắc. Hắn chậm rãi đi đến bên Hạ Lan Phiêu, cúi đầu, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Tưởng rằng Trẫm không dám động vào ngươi, hết lần này đến lần khác muốn khiêu chiến tính nhẫn nại của Trẫm, đúng không? Nhưng mà, Trẫm sẽ không cho ngươi toại nguyện —— Trẫm muốn cho ngươi thấy Hạ Lan gia tan cửa nát nhà, Trẫm muốn ngươi sống không bằng chết.”

Tiêu Mặc bình tĩnh nói, sau đó nâng cao tông giọng: “Ái phi nói rất đúng —— hai mươi roi, một roi cũng không được thiếu. Nếu như hai mươi roi còn chưa đánh chết được nàng, để nàng cả đời sống trong Phượng Minh cung, không có lệnh của Trẫm vĩnh viễn không được bước khỏi cửa cung một bước.”

“Hoàng thượng, hay là cho hoàng hậu một cơ hội đi.” Tiêu Nhiên có phần không nỡ: “Hình phạt hai mươi roi hình như hơi nặng.”

“Vậy thì ba mươi roi.”

“Hả? Đừng vậy chứ! Đau quá”

Roi, từng nhát đánh xuống tấm lưng mềm mại của Hạ Lan Phiêu.

Khi roi đầu tiên chạm đến da thịt nàng, nàng đau đớn co quắp thân mình thành một đường cong, cảm giác nóng bỏng trên lưng cứ mau chóng thiêu đốt. Đến khi kết thúc lần vụt roi thứ hai, nàng đã đau đến mất cảm giác rồi. Hạ Lan Phiêu hơi mở mắt, chứng kiến khung cảnh chói sáng nơi đỉnh đầu, cảm nhận sinh mệnh rời đi từng chút một.

Có lẽ, nàng sắp chết rồi. Nàng thật sự không nghĩ tới sẽ xuyên qua, càng không nghĩ tới sẽ gặp phải cái xác không tử tế, xuyên thẳng lên một nữ nhân phiền toái như vậy… Mà nàng sắp bị nàng ta hại chết rồi!

“Biết sai chưa?”

“Tôi… Tôi không sai… Tôi chưa từng làm gì cả…”

Mặc dù đã đau đến mức sắp ngất đi, nhưng Hạ Lan Phiêu vẫn cắn răng quật cường nhìn Tiêu Mặc, không một chút nào bằng lòng yếu thế. Tuy nói nàng mang đến nhiều phiền toái cho hắn, lần lượt khiêu chiến uy nghiêm của hắn, nhưng giờ không phải lúc trở mặt với Thái hậu và Hạ Lan Thụy. Để cho nàng ta tiếp tục làm Hoàng hậu của hắn cũng được, để bọn họ tiếp tục an tâm. Thế nhưng, Hắn không giết nàng, cũng không có nghĩa là hắn sẽ dễ dàng tha thứ cho nàng…

“Hoàng thượng, ta thấy thôi bỏ đi.” Tiêu Nhiên nhìn Hạ Lan Phiêu, mỉm cười mở miệng: “Hoàng hậu hẳn là đã học được bài học kinh nghiệm rồi. Nếu đánh tiếp, mất mạng người, chỗ Thái hậu kia cũng khó ăn nói.”

“Tiếp tục đánh.”

Tiêu Mặc bình tĩnh phát lệnh, bọn thị vệ cũng chỉ cố bán mạng quất vào lưng Hạ Lan Phiêu. Quần áo của nàng đã sớm bị roi đánh cho rách bươm, bị máu tươi nhiễm đỏ, cảm giác nóng bỏng cũng nhanh chóng bùng lên. Hạ Lan Phiêu trước còn kêu gào cứu mạng, nhưng về sau lại không còn tiếng động nào. Nàng cắn chặt môi, hàm răng sắc nhọn đã cắn nát môi. Máu tươi, chậm rãi lan tràn khắp khoang miệng, ngập ngụa tanh tưởi. Thế nhưng, nàng vẫn quật cường cắn môi, móng trên hai bàn tay cũng cắm sâu vào da thịt, máu tươi đầm đìa.

“Biết sai chưa?” Tiêu Mặc tiếp tục hỏi.

“Tôi không sai…”

Hạ Lan Phiêu mỉm cười nhìn Tiêu Mặc, chỉ cảm thấy khung cảnh xung quanh ngày càng mơ hồ. Mà nàng, cuối cùng cũng nhắm hai mắt lại. Nàng không nghe thấy tiếng thét chói tai của Thục phi, không nhìn thấy khuôn mặt sợ hãi của mấy gã thị vệ, tất nhiên cũng không nhìn thấy vẻ mặt của Tiêu Mặc và Tiêu Nhiên. Hạ Lan Phiêu chỉ nặng nề chìm vào giấc ngủ, toàn bộ thế giới chỉ là một màu hắc ám.

Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35: HẠC MINH ĐÚNG LÀ NGƯỜI GIÀU CÓ.
Chương 35
Chương 36: CÙNG HẠC MINH ĐẠI NHÂN TÔN QUÝ CHUNG GIƯỜNG?
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306
Chương 307
Chương 308
Chương 309
Chương 310
Chương 311
Chương 312
Chương 313
Chương 314
Chương 315
Chương 316
Chương 317
Chương 318
Chương 319
Chương 320
Chương 321
Chương 322
Chương 323
Chương 324
Chương 325
Chương 326
Chương 327
Chương 328
Chương 329
Chương 330
Chương 331
Chương 332
Chương 333
Chương 334
Chương 335
Chương 336
Chương 337
Chương 338
Chương 339
Chương 340
Chương 341
Chương 342
Chương 343
Chương 344
Chương 345
Chương 346
Chương 347
Chương 348
Chương 349
Chương 350
Chương 351
Chương 352
Chương 353
Chương 354
Chương 355
Chương 356
Chương 357
Chương 358
Chương 359
Chương 360
Chương 361
Chương 362
Chương 362
Chương 363
Chương 364
Chương 365
Chương 366
Chương 367
Chương 368
Chương 369
Chương 370
Chương 371
Chương 372
Chương 373
Chương 374
Chương 375
Chương 376
Chương 377
Chương 378
Chương 379

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lãnh Hoàng Phế Hậu
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...