Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lang Vương Sủng Thiếp – Chương 22

Lang Vương Sủng Thiếp

Tác giả: Ngạn Thiến
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nguyễn Nhược Khê quay về phòng, nhìn nữ tử trên giường, mới nhớ ra, lúc nãy nàng đã

quên, chẳng qua nếu thật sự chạy thoát, nàng cũng không thể quan tâm

nàng ta nữa.

“Ư………” Nữ tử phát ra tiếng nói yếu ớt, giống như đang gọi nàng.

Nàng đi lại

xem, mới phát hiện ánh mắt nữ tử mang theo lo lắng sốt ruột, thấy nàng

đi đến, liền nhìn chằm chằm vào nàng, giống như muốn nói gì đó.

“Ngươi muốn nói suy nghĩ của mình à?” Nguyễn Nhược Khê thử hỏi.

“Ư.” Nàng ta dùng sức nháy mắt.

“Ai~~.” Nguyễn Nhược Khê thở dài, nhìn nàng lầm bầm lầu bầu nói: “Cho dù ngươi muốn nói gì, chính ngươi còn nói không ra lời, làm sao ta biết ngươi muốn nói gì.”

Nghe thấy nàng nói như vậy, nữ tử trên giường thống khổ nhắm mắt lại, nước mắt thương tâm chảy xuống từ khóe mắt.

Nguyễn Nhược Khê không đành lòng lại gần, lấy tay lau đi nước mắt của nàng nói: ”Đừng đau khổ, chờ đến khi ngươi có thể nói chuyện, nói cho ta biết là được rồi.”

Nữ tử lúc này mới mở to mắt, tay cố sức vươn đến dường ngư muốn vuốt mặt nàng.

Nguyễn Nhược Khê hiểu ý nàng, nhưng nhìn cánh tay như ma quỷ kia, nàng khẽ rùng

mình một cái, nàng cũng không muốn gặp ác mộng buổi tối đâu, đành phải

cầm tay nàng ta.

Đôi mắt sáng của nữ tử dần tối sầm lại, cũng trở lại bình thường rất nhanh.

“Đã muộn, ta muốn ngủ, ngươi cũng nghỉ ngơi đi.” Nguyễn Nhược Khê rút tay về, giúp nàng đắp kín chăn.

Trong mắt nữ tử mang theo kinh hoàng, cũng hàm chứa ngàn lời muốn nói, nhưng chỉ có thể nháy mắt mấy cái.

Lúc này

Nguyễn Nhược Khê mới nằm xuống, nhớ tới tối nay, Tây Môn Ngọc ý trọng

tình thâm kia, khóe môi nhịn không được mỉm cười, nàng thích nam nhân

thâm tình, chỉ tiếc, hắn yêu Vũ Khuynh Thành chứ không phải nàng.

Nhưng, cũng

không còn gì hối tiếc nữa, coi như nàng đã chạy ra khỏi hoàng cung, cũng không còn ý định ở lại cổ đại, dù sao ở đây cũng chẳng có gì để nàng có thể quen được, hay là nghĩ cách làm thế nào để trở về.

Nhưng trở về thế nào đâu? Tâm trí bỗng lóe lên, nơi này có cao tăng hay là đạo sĩ có đạo pháp cao minh không, ở cổ đại chắc có rất nhiều chứ nhỉ, chờ đến

mai hỏi Tiểu Ngọc một chút xem sao.

Sáng sớm, Tiểu Ngọc vừa đến, Nguyễn Nhược Khê vội vã hỏi: “Tiểu Ngọc, ngươi có biết ở đây có cao tăng hay đạo sĩ gì đó không?”

“Cao tăng? Đạo sĩ?” Vẻ mặt Tiểu Ngọc vẻ mặt mê muội, sau đó lắc đầu nói: ”Đó là người như thế nào? Nô tỳ không biết.”

“Chính là, chính là người biết pháp thuật, có thể bắt quỷ mời thần.”Nàng cố dùng từ phổ thông dễ hiểu nhất để giải thích.

“A, nô tỳ hiểu rồi.” Tiểu Ngọc như tỉnh ra nói: ”Cô nương nói là quốc sư à.”

“Đúng, chính là quốc sư, có thể gặp người ấy không?” Nguyễn Nhược Khê vội gật đầu, vui mừng hỏi, giống như triều đại này là thật vậy.

“Không phải cô nương đã gặp người ấy rồi sao?” Tiểu Ngọc nhìn nàng nghi hoặc.

“Ta đã gặp, ai?” Nguyễn Nhược Khê cố tìm lại trong đầu, mình đã từng gặp hạng người như vậy

sao? Chòm râu thật dài, một đạo bào (áo đạo sĩ) màu xanh, một dáng vẻ

đạo cốt tiên phong (Phong cách của người tu tiên)……..

“Cô nương, nô tỳ nghe nói, không phải quốc sư đã đưa thuốc cho ngươi sao?” Tiểu Ngọc cũng không rõ.

Đưa? Mày Nguyễn Nhược Khê nhíu lại, trước mắt sáng ngời, lại không dám tin nói: “Ngươi nói nam nhân trẻ tuổi tuấn mỹ kia là quốc sư.”

“Vâng, đúng vậy.” Tiểu Ngọc gật đầu.

“Còn trẻ như vậy mà là quốc sư?” Nguyễn Nhược Khê nghi ngờ hắn có biết làm gì không? Đạo sĩ là gì? Không phải tu luyện vài chục năm sao?

“Cô nương, ngươi đừng nhìn quốc sư trẻ tuổi, nhưng hắn rất lợi hại, có thể trên thông thiên văn dưới tường địa lý, không có gì là không thể, hắn cũng giống thần bảo vệ, bảo vệ vương triều, bảo vệ vương…………”Vẻ mặt Tiểu Ngọc đầy sùng bái nói.

“Dừng lại, ngươi nói cho ta biết muốn gặp hắn thì phải làm thế nào?”Nguyễn Nhược Khê vội ngăn nàng lại, không muốn nghe nàng nói tiếp nữa, nhưng có thể làm quốc sư, vậy cũng phải có chút bản lãnh.

“Không thể, thân phận quốc sư rất cao quý, bình thường bọn ta cũng không gặp được hắn.” Tiểu Ngọc lắc đầu, quốc sư giống vương, không phải ai muốn gặp là gặp được.

“Ừ, ta biết rồi, Tiểu Ngọc, ngươi đi mau đi.” Nguyễn Nhược Khê nói, xem ra nàng phải nghĩ cách gặp hắn.

“Vâng, cô nương.” Tiểu Ngọc nhìn nàng, nàng ta bỗng hỏi quốc sư làm gì không biết? Nhưng vẫn lui xuống.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lang Vương Sủng Thiếp
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...