Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 86

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng phanh xe của hai chiếc xe đồng thời vang lên, cả con phố toàn là bụi bay mù mịt.

Có người nhảy lên xe, đối diện với tấm kính chắn gió, nhìn vào trong xe, Sở Tiểu Điềm vừa ngẩng đầu thì nhìn thấy một người ngoại quốc mặt mày hung dữ nhảy lên đầu xe hệt như con ếch, nhìn bọn họ.

“Xuống xe!” Người kia đá lên kính cửa sổ, giơ s.ú.n.g chĩa về phía Đoàn Tiêu.

Nhưng Đoàn Tiêu không chút động tĩnh nào, một tay cho vào túi.

Tất cả mọi người nhìn anh bằng ánh mắt như nhìn kẻ địch, ngay cả Sở Tiểu Điềm cũng cho rằng anh sắp s.ú.n.g rút súng. Khi trông thấy người ở đầu xe chuẩn bị muốn rút s.ú.n.g ra thì lại thấy anh lấy ra một gói thuốc, tiện tay rút ra một điếu.

“Tách” một tiếng, tiếng bật lửa vang lên, mồi lửa châm cháy điếu thuốc.

Đoàn Tiêu hít một hơi, bình tĩnh hỏi: “Bây giờ còn sợ không?”

Anh nhìn người phía trước đang chĩa s.ú.n.g vào mình, nhưng lời nói trong miệng lại đang nói với Sở Tiểu Điềm ở phía sau.

Sở Tiểu Điềm nói: “Không sợ.”

Đoàn Tiêu lại hỏi: “Chết cũng không sợ?”

“... Sợ.” Sở Tiểu Điềm khựng lại một lát rồi nói: “Nhưng c.h.ế.t chung với anh thì không sợ… Chỉ cảm thấy hơi tiếc nuối, chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện chưa làm.”

Đoàn Tiêu cười lên.

Anh thật sự đang cười.

Sở Tiểu Điềm nhìn lên gương chiếu hậu, nhìn thấy được nụ cười trên mặt anh.

Đó là nụ cười nhẹ nhõm và vui vẻ mà cô chưa từng thấy, ngay cả ánh mắt sắc bén sâu thẳm của anh cũng đầy nét cười vui tươi.

Nụ cười đó xuất hiện trên gương mặt anh tuấn của anh toát lên sự mê hoặc không cách nào hình dung được.

Sở Tiểu Điềm nhìn đến ngẩn ngơ.

Phía trước là người nước K nằm trên đầu xe, chĩa s.ú.n.g về phía bọn họ, hai bên hông xe toàn là người, nghĩ cũng biết phía sau cũng giống như vậy.

Nhưng lúc này đây, Sở Tiểu Điềm lại không thấy sợ hãi, cô có thể nghe thấy tiếng tim đập nhanh của mình… Nhưng nó chỉ đập nhanh vì nụ cười trên gương mặt anh mà thôi.

“Cô nói đúng.”

Đoàn Tiêu gác một tay lên vô lăng, một tay kẹp điếu thuốc, trong làn khói nghi ngút nhưng anh dường như vẫn không để thứ gì vào trong mắt, nụ cười tươi vui lại không chút kiêng dè, trông có hơi ngông nhưng lại tràn đầy mùi vị khiến người ta say đắm: “Chúng ta vẫn còn rất nhiều chuyện chưa làm.”

Người ở đầu xe trở nên tức giận vì nụ cười trên mặt Đoàn Tiêu, anh ta cảm thấy Đoàn Tiêu đang khiêu khích mình, cho nên anh ta lớn tiếng mắng chửi gì đó rồi giơ s.ú.n.g cũng chĩa về phía đầu của Đoàn Tiêu.

“Đùng” một tiếng, người kia b.ắ.n rồi.

Sở Tiểu Điềm không kịp đề phòng, sợ hãi hét lên: “Đoàn Tiêu!”

Trên cửa sổ chỉ có một dấu vết mờ, đạn kẹt cứng ở bên trên, tất cả mọi người đều ngạc nhiên đến ngơ ngác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Chiếc xe này nhìn có vẻ giống như xe bình thường nhưng không ngờ lại lắp kính chống đạn! Hơn nữa, rất rõ ràng không phải kính chống đạn bình thường như các loại xe bên ngoài!

Đoàn Tiêu vẫn không hề cử động, lúc người kia nổ súng, anh còn chẳng buồn chớp mắt một cái.

Nỗi sợ hãi của Sở Tiểu Điềm đạt đến đỉnh điểm trong nháy mắt, trái tim cô như sắp nổ tung, lúc này cả người cô đều ngây ra, ngơ ngác nhìn anh.

Vài giây sau, Đoàn Tiêu khẽ lên tiếng: “Hóng chuyện xong rồi, còn không định ra tay à?”

Giây tiếp theo khi anh lên tiếng.

Người ở đầu xe không biết bị ai b.ắ.n một s.ú.n.g nát đầu! Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên kính xe!

Những người khác nhìn thấy tình hình không đúng, đồng loạt hét lớn, có người đá mạnh vào cửa xe.

Cùng lúc đó, Đoàn Tiêu cầm thắng tay, giẫm chân ga.

Cả chiếc xe lùi nhanh về sau, đụng bay hai người chưa kịp hiểu chuyện gì ở phía sau.

Phía trước có âm thanh vang dội làm nổ tung cả con phố, Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu lên nhìn, trông thấy phía trước có mười mấy chiếc xe moto và mấy chiếc xe jeep màu đen đang lái tới bên này một cách hoành tráng. Cho dù người trên xe hơi hay trên xe moto đều mặc đồng phục chiến đấu và mang theo vũ khí.

Tiếng s.ú.n.g vang lên dồn dập, có người đang lớn tiếng mắng chửi, có người đang hốt hoảng la lên, cộng thêm tiếng động lớn của xe moto, Sở Tiểu Điềm cảm thấy tai mình ù ù, không nghe thấy gì cả.

Có lẽ cũng chỉ khoảng mấy phút, tiếng s.ú.n.g dần giảm đi, xe dừng lại, có người gõ cửa xe.

“Sếp Đoàn, lâu quá không gặp.”

Đoàn Tiêu xuống xe, không quan tâm người chào hỏi với mình, mà mở cửa xe sau trước.

Sở Tiểu Điềm vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, cô ôm đứa trẻ trong lòng, che kín mắt và tai cô bé, cô thì mặt mũi trắng bệch, trán toàn là mồ hôi lạnh.

Đoàn Tiêu đưa tay, Sở Tiểu Điềm khó khăn giao đứa trẻ cho anh trước. Đoàn Tiêu đỡ lấy đứa trẻ, đưa sang cho người bên cạnh, sau đó anh lại duỗi tay về phía cô.

“Không sao rồi.” Anh khom người, duỗi tay trước mặt cô, trong mắt còn toát ra ý cười dịu dàng: “Ra ngoài đi.”

Sở Tiểu Điềm thở phào nhẹ nhõm, nắm lấy tay anh.

Lòng bàn tay của cô toàn là mồ hôi lạnh, ướt đẫm, mà tay anh vẫn ấm áp, khô ráo.

Đoàn Tiêu nắm c.h.ặ.t t.a.y cô hơn: “Nào.”

Sở Tiểu Điềm bình tĩnh lại, vừa định cử động thì bỗng nhiên dừng lại.

“Sao thế?”

Sở Tiểu Điềm chớp mắt, đôi mắt to lộ ra vài phần đáng thương.

Đoàn Tiêu dừng lại một lát: “Lẽ nào cô…”

“Đúng vậy, tôi bị kẹt rồi.” Sở Tiểu Điềm dở khóc dở cười nói: “Anh có thể lấy tôi ra không?”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chương 86

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...