Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 75

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thực ra, cũng chẳng qua chỉ là mấy giây ngắn ngủi, nhưng lúc Đoàn Tiêu rời khỏi cô, anh ngước mắt nhìn cô một cái.

Khoảnh khắc chạm mắt nhau, gương mặt của Sở Tiểu Điểm đột nhiên đỏ lên, kéo theo lỗ tai trắng mịn cũng đỏ bừng.

Khoảng cách của hai người chỉ gần trong gang tấc, ngay cả hơi thở cũng có thể cảm nhận được.

Sở Tiểu Điềm căng thẳng không dám nhúc nhích, cả người cứng ngắc.

“... Cảm, cảm ơn anh.” Cô lắp bắp nói cảm ơn.

Đoàn Tiêu dừng lại một lát và nói: “Sao cảm ơn tôi?”

Sở Tiểu Điềm chớp mắt, trong mắt toát ra vẻ mơ màng.

“Cho tôi mượn sách đọc đi.” Đoàn Tiêu lấy cuốn sách “Hung đồ” từ trong tay cô, rồi lật xem như không có chuyện gì xảy ra.

Một lúc sau.

Nội tâm của Sở Tiểu Điềm.

Á á á á á, tại sao anh ấy lại muốn đọc sách của mình, sao anh ấy có thể đọc sách của mình được chứ! Bên trên còn cả bản giới thiệu về tác giả mà lúc trước mình viết đó! Ngốc nghếch quá đi! Không được, không được, anh ấy tuyệt đối không được đọc! Xấu hổ quá đi à!

Mà khi Sở Tiểu Điềm muốn lặng lẽ lấy cuốn sách lại, Đoàn Tiêu đã lật sang trang khác.

Lúc này, ngón tay của Sở Tiểu Điềm đã chạm vào tay áo của anh, đầu ngón tay thon dài trắng trẻo đó của cô lọt vào tầm mắt của Đoàn Tiêu.

Cô giống hệt như một tên trộm bị bắt quả tang, đầu tiên là chạm vào tay áo anh, cô khựng lại, sau đó lại dè dặt muốn chạm vào sách.

Cuối cùng, khi ngón tay của cô chạm vào sách, Đoàn Tiêu quay đầu sang: “Muốn đọc à?”

Sở Tiểu Điềm vội vàng gật đầu: “Rất muốn.”

Đoàn Tiêu đưa sách cho cô, Sở Tiểu Điềm vừa mới thở phào nhẹ nhõm đã thấy anh cầm lấy cuốn “Linh oán” đi.

Sở Tiểu Điềm: “...”

Cho đến sau này, khi hai người đã ở bên nhau, có một lần Sở Tiểu Điềm tò mò hỏi Đoàn Tiêu: “Lần đó ở trên máy bay đi nước K, tại sao anh phải giành sách của em đọc thế? Có phải lúc đó anh đã biết em là Phạn Âm rồi không?”

Đoàn Tiêu tiện tay lật cuốn sách mẫu mà nhà xuất bản vừa gửi cho cô và nói: “Từng nghi ngờ, nhưng không chắc chắn.”

“Vậy sao anh lại giành sách của em.”

Đoàn Tiêu cười, khẽ quẹt tay lên chóp mũi cô: “Bởi vì anh muốn biết, rốt cuộc nội dung gì khiến em sợ hãi đến nỗi không ngủ được như vậy.”

Khi máy bay cất cánh, Sở Tiểu Điềm căng thẳng đến nỗi toát mồ hôi trán.

Khoảnh khắc máy bay cất cánh đó, Đoàn Tiêu chợt nói: “Nhìn bên này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Sở Tiểu Điềm quay sang nhìn anh theo bản năng.

Giây tiếp theo, cô cảm thấy tay của Đoàn Tiêu đưa về phía mình, ngón tay anh búng nhẹ lên trán cô.

“Nhắm mắt.”

Sở Tiểu Điềm ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Sau đó cô cảm nhận được tay của người đàn ông che phủ mu bàn tay của mình.

Vốn dĩ tay cô lạnh ngắt, nhưng nhanh chóng nổi da gà dưới nhiệt độ ở lòng bàn tay anh.

Chỉ một chốc thoáng qua đó, cô cảm thấy linh hồn của mình đã rung theo máy bay cất cánh, tai cô kêu vù vù, cơn ù tai ngắn ngủi khiến cô không nghe thấy bất cứ âm thanh nào.

Chỉ có nhịp đập trái tim mình, thình thịch, thình thịch, nhanh đến nỗi như sắp nổ tung.

Cuối cùng máy bay đã bay ổn định rồi.

Không biết từ khi nào Đoàn Tiêu đã buông tay ra, anh nói: “Nghỉ ngơi chút đi.”

Sở Tiểu Điềm thả lỏng người, cô quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ, phát hiện tia sáng của những tầng mây rất đẹp.

Đến giờ ăn, khi tiếp viên hàng không đi tới phát bữa tối, ánh mắt dừng lại trên người Đoàn Tiêu, cô ta ngẩn người: “Anh là?”

Đoàn Tiêu ngẩng đầu.

Mắt chị gái tiếp viên hàng không sáng bừng, nhìn anh, có lời muốn nói nhưng lại thôi.

“Có chuyện gì à?”

“Không có gì, anh muốn dùng món nào?”

Đoàn Tiêu nhìn sang Sở Tiểu Điềm, Sở Tiểu Điềm nói: “Thịt gà đi.”

“Nước uống thì sao?” Chị gái tiếp viên hỏi Sở Tiểu Điềm, nhưng mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm Đoàn Tiêu.

Sự chú ý của Đoàn Tiêu gần như đều ở trong sách, không ngẩng đầu lên.

Chị gái tiếp viên nói với giọng ngọt ngào: “Có cà phê, nước cam, nước suối và trà. Thưa anh, anh muốn loại nào?”

Sở Tiểu Điềm thấy Đoàn Tiêu không định lên tiếng, cô suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nước suối đi.”

Cà phê trên máy bay cũng không phải cà phê ngon gì, nước cam không phải cam tươi, trà không phải loại tươi, vẫn là uống nước suối đi.

Thực ra Sở Tiểu Điềm uống gì cũng được, nhưng cô cảm thấy khẩu vị của Đoàn Tiêu chắc rất kén chọn.

“Thưa anh, nước của anh đây.”

Sở Tiểu Điềm đưa tay nhận lấy nước, nhưng không biết chị gái tiếp viên có phải nhìn Đoàn Tiêu quá nhập tâm không mà lúc Sở Tiểu Điềm nhận nước thì tay cô ta lắc lư, làm nước sắp đổ xuống.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chương 75

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 75
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...