Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 214
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Lạc Bắc Sương ngơ ngác khó hiểu. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Sở Tiểu Điềm về đến nhà, phát hiện trong nhà tối om, rèm cửa và đèn đều chưa mở.
Cô nhớ rõ ràng mình đã kéo rèm cửa ra rồi mà?
Nhà bọn họ lắp đặt đồ dùng gia đình thông minh, cô cảm thấy có thể là Đoàn Tiêu ở bên ngoài dùng bộ điều khiển xa để đóng rèm cửa trong nhà lại.
Cô mở đèn lên, vừa xoay người thì nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên sofa.
“... Làm em giật mình!” Sở Tiểu Điềm ôm ngực: “Anh về khi nào thế?”
Đoàn Tiêu cũng không biết đã ngồi bao lâu. Vừa rồi căn phòng tối om như thế, anh giống hệt như bức tượng điêu khắc bất động, cho đến khi Sở Tiểu Điềm lên tiếng, anh mới dần dần ngẩng đầu lên.
“... Anh sao vậy?”
Sở Tiểu Điềm ngạc nhiên đi qua.
Cô chưa nhìn thấy dáng vẻ ngơ ngác như người mất hồn này của Đoàn Tiêu bao giờ.
Đoàn Tiêu nhìn cô một lúc, ánh mắt kia khiến Sở Tiểu Điềm hơi hoảng.
Cuối cùng anh từ từ đưa tay về phía cô.
Sở Tiểu Điềm vội vàng nắm lấy lòng bàn tay anh, khom người nhìn anh, cô khẽ hỏi: “Đoàn Tiêu, xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Đoàn Tiêu không nói lời nào, anh gật đầu.
Cảm giác mất hồn trên người anh đã biến mất, ánh mắt anh trở nên tập trung lạ thường, tập trung đến độ khiến Sở Tiểu Điềm hơi sợ hãi.
“Vậy... Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Anh đừng dọa em chứ.”
“... Anh xin lỗi.” Đoàn Tiêu nắm tay cô: “Anh chỉ hơi... Không biết nên làm gì.”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt.
Cô bỗng cảm thấy không đúng.
“Không biết nên.. làm chuyện gì?”
Đoàn Tiêu im lặng nhìn cô, bỗng anh duỗi tay ôm cô vào lòng.
Sở Tiểu Điềm không kịp phản ứng đã bị anh ôm chặt cứng, chỉ có thể duỗi tay vỗ vai anh an ủi: “Rốt cuộc là chuyện gì thế?”
Cô vừa hỏi xong đã nhìn thấy cánh cửa phòng ngủ mở ra.
Cô vội vàng thoát ra khỏi lòng anh, đứng dậy chạy vào phòng ngủ nhìn.
Trên giường, trên đất, kéo dài đến tận tủ quần áo đang mở ra đều là đồ đạc mới tinh.
Trên giường là đồ em bé, trên đất toàn là túi, có quần áo, đồ chơi em bé và cả quần áo của mẹ, đồ bổ. Trên bàn trang điểm có để mười mấy hộp trang sức của thương hiệu đắt tiền, từ dây chuyền, bông tai, lắc tay, thậm chí còn có mỹ phẩm dưỡng da dành cho phụ nữ có thai!
Ôi... Trời ơi.
Sở Tiểu Điềm che mặt, anh đã biết rồi ư?
Sao anh biết được? Rõ ràng cô còn chưa nói, chỉ đợi cho anh một bất ngờ!
Nhưng hiện giờ tại sao lại là anh tạo bất ngờ cho cô?
Cô đang ngạc nhiên, Đoàn Tiêu không biết đã âm thầm đi tới từ khi nào, anh ôm lấy cô từ đằng sau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Cục cưng, em vui không?” Giọng nói của anh hơi khàn, nghe kỹ thậm chí còn hơi run: “Em thích không? Thích con... của chúng ta không?”
Sở Tiểu Điềm gần như nhạy cảm phát hiện ngay lập tức.
Anh đang lo lắng.
Đoàn Tiêu vậy mà đang lo lắng.
Chuyện này nói ra sẽ không ai tin, nếu không phải cô đích thân trải nghiệm thì cũng sẽ không tin người đàn ông này cũng có lúc thấy lo lắng!
“Sao em có thể không thích được chứ? Em đã vui đến mức không biết nên làm sao mới phải rồi đây.”
Sở Tiểu Điềm xoay người lại, choàng tay qua cổ anh, kiễng chân hôn anh một cái: “Một câu thích sao mà đủ? Em yêu anh, cũng yêu con của chúng ta. Từ nay về sau, người nhà của chúng ta, anh, còn cả con của chúng ta chính là thứ quan trọng nhất của em. Em mãi mãi yêu hai người, hơn nữa còn càng ngày càng yêu...”
Khi cô nói lời này, giọng nói và giọng điệu đều vô cùng dịu dàng, chữ cuối cùng ngày càng nhẹ, sau cùng biến mất trong hơi thở ấm nóng của người đàn ông.
Đoàn Tiêu ôm cô vào lòng, hôn cô rất lâu.
Đến sau này Sở Tiểu Điềm mới hỏi anh: “Rốt cuộc sao anh biết được vậy?”
Cô đã vứt que thử thai đi rồi, hơn nữa vừa mới đến bệnh viện kiểm tra xong, đâu thể nào anh đi theo cô đến bệnh viện được?
“... Triệu Huy vô tình nhìn thấy Lạc Bắc Sương mua que thử thai. Cậu ta tưởng cô ấy mang thai, căng thẳng đến mức không đi làm nhiệm vụ, muốn dẫn cô ấy đến bệnh viện, khi bị mắng một trận mới biết đó là của em.”
“Là Triệu Huy nói anh biết?”
“Vốn dĩ cậu ta không nói anh biết.” Đoàn Tiêu nói: “Nhưng trước giờ cậu ta luôn biểu hiện hết mọi chuyện lên trên mặt.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Trong công việc và nhiệm vụ thì tuyệt đối không ai có thể soi mói được Triệu Huy. Sở Tiểu Điềm từng nhìn thấy trạng thái khi chấp hành nhiệm vụ của anh ta, trông rất tập trung và lạnh lùng, chẳng khác gì người lính m.á.u lạnh vô tình, đây cũng là nguyên nhân thật sự để Lạc Bắc Sương thích anh ta. Nhưng trong cuộc sống... Chỉ số EQ kia chỉ khiến người ta dở khóc dở cười.
Anh ta biểu hiện hết mọi thứ trên mặt như vậy, Đoàn Tiêu vừa hỏi, chẳng phải lộ tẩy hết rồi sao?
Nhưng như vậy cũng tốt. Đọc Full Tại Truyenfull.vision
Để cô nhìn thấy một Đoàn Tiêu chưa từng thấy bao giờ.
Sở Tiểu Điềm không kìm được cười.
Chồng chưa cưới của cô có đôi khi vẫn rất đáng yêu đó chứ.
Cô lần lượt thông báo tin vui này cho bố mẹ và bạn bè, Thời Lam biết tin cũng rất vui mừng.
Thời Lam cũng là phù dâu của cô, dạo này vẫn luôn nói chuyện với cô về chuyện đám cưới. Cô ấy cũng không ngờ được Sở Tiểu Điềm sẽ thông báo tin vui đột ngột như vậy.
“Woa! Chúc mừng cậu nha! Tốt quá rồi! Vốn dĩ tớ linh cảm được dạo này sẽ có chuyện tốt xảy đến đó!” Úy Lam hưng phấn nói: “Cậu biết không? Cuối cùng thì anh trai tớ đã bị đàn em kia cướp đi rồi, thật không hổ là em gái tớ coi trọng. Nhưng tâm trạng của tớ cũng rất phức tạp... Dù sao trước kia anh ấy chỉ nuông chiều người em gái là tớ đây, hu hu hu. Thôi bỏ đi, tớ cũng không tranh giành nuông chiều với người khác nữa, tớ phải đi tìm cậu và bé cưng chơi thôi!”
“Bé cưng phải lâu lắm mới chào đời, cậu có thể đến tìm tớ trước.”
Sở Tiểu Điềm cười nói: “Cậu sẽ giống như anh mình, sẽ nhanh tìm được người trong lòng thôi.”
“Vậy ngày mai tớ đến thăm cậu! Ở đến khi cậu đám cưới luôn, được không?”
“Được chứ, tớ sắp xếp chỗ ở cho cậu, đến đi.”
“Được! Tớ đi thu dọn hành lý đây! Moahh!”
Sau khi tắt máy, Sở Tiểu Điềm sờ bụng vẫn chưa nhô lên của mình, cười nói: “Bé cưng à, chờ khi con chào đời, con sẽ gặp được những cô chú dịu dàng, tốt bụng. Mọi người sẽ rất hạnh phúc đó...”
-Hết-
--------------------------------------------------













