Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 195
Làm Nũng Là Ưu Điểm
“Đi đâu vậy?”
“Em muốn dẫn Tuyết Cầu ra khu vui chơi gần đây dạo một vòng.”
“Anh đi với em.”
“Buổi chiều anh không bận à?”
“Bận.”
Đoàn Tiêu cầm lấy dây xích trong tay cô.
“Bận chuyện gì?”
“Làm vệ sĩ của em.”
Sở Tiểu Điềm: “???”
Cô mau chóng đuổi theo, ôm lấy cánh tay anh: “Có phải anh nhớ em rồi không? Nóng lòng muốn gặp em, cho nên mới về nhà à?”
Sở Tiểu Điềm cảm thấy da mặt của mình thật là càng ngày càng dày.
Đoàn Tiêu hỏi ngược lại: “Em không muốn gặp anh hả?”
“Buổi sáng chúng ta mới tách nhau mà.”
Đoàn Tiêu dừng lại.
Sắc mặt của anh trùng xuống một cách dễ nhận ra, thậm chí Sở Tiểu Điềm cảm thấy hơi lạnh ấp ủ trong đáy mắt anh.
“Vậy là trong mấy tiếng cách xa này, em không hề nhớ anh, cũng không muốn gặp anh.”
“Đương nhiên không phải rồi!” Sở Tiểu Điềm lập tức tỏ thái độ: “Em chẳng phải đang muốn dẫn Tuyết Cầu đi dạo một vòng, nhân tiện đến thăm anh sao?”
Đoàn Tiêu: “Phải không?”
Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Tuyết Cầu có thể làm chứng.”
Cô thấy sắc mặt Đoàn Tiêu tốt lên, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Cô cảm thấy tâm trạng hôm nay của chàng vệ sĩ nhà cô không tốt lắm, cho nên chiều hôm nay đều đang nghĩ cách chọc anh vui. Mà Đoàn Tiêu ngoại trừ sầm mặt trong giây lát kia thì không hề biểu hiện ra tâm trạng không vui.
Vì vậy Sở Tiểu Điềm âm thầm lấy điện thoại hỏi Úy Lam: Tớ cảm thấy cảm xúc hôm nay của bạn trai mình không bình thường, không lẽ anh ấy...
Úy Lam trả lời: Ghen rồi?
Sở Tiểu Điềm: ... Có khả năng không?
Úy Lam: Hay là thử xem?
Sở Tiểu Điềm: Thử thế nào?
Úy Lam: Để tớ nghĩ thử...
Hai người lại thương lượng vài câu, Sở Tiểu Điềm suy tư nhìn Đoàn Tiêu. Anh đang cho một tay vào túi, dắt Tuyết Cầu bước đi chậm rãi dưới ánh mặt trời,.
“Tuyết Cầu.”
Sở Tiểu Điềm gọi.
Tuyết Cầu rất nghe lời dừng bước, quay người lại, đi về phía cô. Đoàn Tiêu cũng vì thế mà dừng lại, quay đầu nhìn cô.
Sở Tiểu Điềm nói như vô tình: “Hôm nay Weibo của em rất nhộn nhịp, nhận được rất nhiều lời tỏ tình.”
Vẻ mặt Đoàn Tiêu rất bình tĩnh.
Bình tĩnh như nghe cô nói một câu “Trưa nay em ăn bít tết đó nha.”
Sở Tiểu Điềm bĩu môi, lòng thầm nghĩ anh quả nhiên không ghen mà.
Thật sự có hơi đáng tiếc.
Cô đang cảm thấy thất vọng, bỗng nghe thấy Đoàn Tiêu u ám nói một câu: “Cuối cùng em đã phát hiện rồi.”
Sở Tiểu Điềm chớp mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Cô phát hiện cái gì?
“Em cảm thấy anh và những người đàn ông hở tí là ghen tuông có gì khác biệt?”
Sở Tiểu Điềm vừa định vắt óc suy nghĩ nói ra một đống khác biệt, chẳng hạn như nói anh độ lượng, hào phóng, bao dung gì đó. Kết quả, cô vẫn chưa lên tiếng đã nghe anh thờ ơ nói: “Khác biệt chính là, không có khác biệt.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Thì ra ...
Anh cũng sẽ ghen!
Buổi tối, ngày * tháng *, vừa qua mười hai giờ, người đọc của “Cuốn sách kinh dị 2” vừa mới lướt xong bình luận làm mới, có một số người đi xem Weibo thì phát hiện Boss Phạn Âm của bọn họ lại đăng một bài Weibo mới!
“Cảm ơn lời tỏ tình của mọi người, tuy rằng tôi đã có người trong lòng, nhưng tình yêu của Phạn Âm vẫn có thể chia cho các bạn một chút [Mỉm cười].”
Bài đăng này vừa lên, người hâm mộ lập tức bùng nổ.
Từ sau khi Phạn Âm tiết lộ giới tính là nữ, bọn họ suy đoán rất nhiều chuyện liên quan đến cô, chẳng hạn như vẻ ngoài, tuổi tác, tính cách, rốt cuộc gan cô lớn hay nhỏ... Sau khi có một tiểu thịt tươi ngôi sao tỏ tình, người hâm mộ thích Phạn Âm, người hâm mộ của mấy ngôi sao tỏ tình với Phạn Âm, và cả một số người qua đường hóng chuyện chưa từng đọc qua sách của Phạn Âm đều tự tổ chức hoạt động tỏ tình Phạn Âm.
Đây là bài đăng Weibo thứ ba sau khi Phạn Âm công khai nói rõ thân phận của mình.
“Nói vậy là Phạn Âm là phụ nữ đã kết hôn?”
“Chưa chắc, biết đâu chỉ có bạn trai mà thôi, hoặc là chỉ có người mình thích. Dù sao cũng chỉ là có người trong lòng mà thôi! Mọi người đừng suy đoán lung tung!”
“Vậy là Phạn Âm trong đời sống hiện thực đã có người trong lòng, chỉ yêu một người, nhưng tình yêu của ‘Phạn Âm’ có thể chia cho chúng ta một chút?”
“Nhỏ mọn quá đó, Boss Phạn Âm! Sao có thể chỉ một chút chứ!”
Tối hôm đó, Sở Tiểu Điềm đăng Weibo xong thì lặng lẽ mở cửa phòng sách, nhìn ra bên ngoài.
Để tránh cho buổi tối cô ra ngoài thấy sợ hãi, đèn trong phòng luôn được mở, mà Đoàn Tiêu không muốn làm phiền cô, nên đã giải quyết công việc ở phòng ngủ bên cạnh.
Anh dường như vẫn chưa xong việc, trong phòng rất yên tĩnh.
Thường ngày Đoàn Tiêu chắc chắn sẽ không thường xuyên lướt Weibo, chắc anh tạm thời vẫn chưa phát hiện bài đăng mà cô đăng.
Sở Tiểu Điềm lại ngồi xuống bên cạnh máy tính.
“Cuốn sách kinh dị 2” đã đăng tải mấy tháng, gần kết thúc rồi. Là tổng kết của chuỗi series này, cô bắt buộc phải viết hoàn chỉnh đoạn kết.
Cho nên lúc làm việc, cô nhất định phải tập trung toàn bộ tinh thần.
Nửa tiếng sau, đã gần một giờ, tinh thần của cô rất tốt.
Mà chính vì tinh thần quá tốt, đầu óc quá sôi động, chẳng bao lâu sau cô đã cảm thấy da đầu tê dại.
Càng đến kết, suy nghĩ kh*ng b* kia càng nặng nề.
Không được rồi...
Sở Tiểu Điềm rùng mình, ôm gối chạy vào phòng Đoàn Tiêu.
Đoàn Tiêu nhìn đồng hồ, đã sắp một giờ rồi.
Anh cau mày.
Anh biết mấy hôm nay Sở Tiểu Điềm phải suy nghĩ kết thúc, mà buổi tối là lúc cảm hứng của cô tốt nhất, cho nên mấy ngày gần đây anh đều nới thời gian cho cô.
Nhưng nếu cứ tiếp tục thế này, cô thức đêm dữ dội quá rồi.
Anh đang định qua tìm cô, bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên.
Đoàn Tiêu mở cửa ra.
Sở Tiểu Điềm ôm gối, rưng rưng nước mắt đứng bên ngoài.
Đoàn Tiêu nhìn vào đôi mắt ngập nước của cô, ngẩn người.
“Em, em, em sợ.” Cô gái ngoài cửa khịt mũi, cô giang tay, gối trong tay rớt xuống đất.
Cô cúi đầu nhìn, khịt mũi, rồi lại ngẩng đầu lên, cô giơ cánh tay, nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương: “Ôm ôm.”
--------------------------------------------------













