Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 182

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Tiểu Điềm nhìn trái nhìn phải, nhưng không thấy Đoàn Tiêu.

Trình Nhượng thấy biểu cảm cô liền biết cô đang tìm bạn trai mình: “Sếp đang nghe điện thoại ở ban công.”

Sở Tiểu Điềm nhìn sang đó, Đoàn Tiêu đứng ở ban công quay lưng lại với cô, vừa mới tắt máy nhưng anh không quay đầu lại ngay, mà hơi cúi đầu nhìn vườn hoa bên dưới.

Trời bên ngoài đã tối sầm.

Ban công được anh trang trí rất đẹp, nhưng anh không mở đèn, cả người anh đều ẩn mình trong bóng tối, bóng lưng cao to trông cô độc và xa xăm.

Sở Tiểu Điềm nhìn anh một lúc, lặng lẽ đi tới mở đèn lên.

Ánh đèn nhỏ trên ban công chiếu xuống, trên xích đu màu trắng cũng có chút ánh sáng, phản chiếu kệ sách bên cạnh.

Hoa hồng trắng trên bàn đã được đổi mới, vẫn tỏa ra mùi thơm thoang thoảng. Ban công không lớn không nhỏ, được ánh đèn độc đáo phản chiếu xinh đẹp tráng lệ.

Đoàn Tiêu không bị giật mình, nhưng Sở Tiểu Điềm thì ngẩn người.

Lần trước cô đến là vào ban ngày, chỉ nhìn thấy căn phòng được ánh nắng mặt trời ban trưa chiếu vào, cô chưa từng biết rằng ban công mà Đoàn Tiêu trang trí cho cô lại xinh đẹp như vậy trong màn đêm.

Đoàn Tiêu quay đầu lại, đưa tay về phía cô, anh mỉm cười: “Đến đây nào.”

Sở Tiểu Điềm đi tới, đặt tay vào lòng bàn tay anh.

“Thích không?”

Sở Tiểu Điềm gật đầu.

“Anh đặt hoa cho em rồi, cứ cách một tuần là có người mang một bó hoa mới tới. Em thích hoa gì, lần sau có thể nói cho người giao hoa biết.”

Sở Tiểu Điềm không lên tiếng. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Bởi vì cô không biết lúc này nên nói gì để biểu đạt sự cảm động và niềm vui của mình, nhưng đôi mắt tràn ngập nét cười của cô đã nói rõ cô vui vẻ biết nhường nào.

Cô ôm lấy cánh tay anh, tựa lên vai anh: “Sau này chúng ta thường xuyên ghé nhà nhau, được không?”

Đoàn Tiêu cúi đầu nhìn cô: “Nhìn thấy những người ngồi trong phòng khách kia không?”

“Nhóm Trình Nhượng, Lâm Phi Phàm à?”

“Đúng vậy.” Đoàn Tiêu nâng mặt cô lên: “Bọn họ mới gọi là ghé nhà, chúng ta… nên là về nhà nhau.”

Buổi tối, Triệu Huy nấu một bàn đầy thức ăn.

Từ đầu đến cuối đều là một mình anh ta nấu, ai vào nhà bếp đều bị đuổi ra ngoài, cho đến khi Sở Tiểu Điềm bước vào nhà bếp, cô còn chưa lên tiếng, Triệu Huy không quay đầu đã xua tay nói: “Ra ngoài, ra ngoài, chỗ này mình tôi đủ rồi, đừng giành việc của ông đây!”

Sở Tiểu Điềm vốn định giúp đỡ rửa chén dĩa: “... Vậy được thôi, vất vả cho anh rồi.”

Triệu Huy sững người, cơ thể cứng ngắc.

Sở Tiểu Điềm đang định quay người ra ngoài thì nghe thấy “keng” một tiếng, Triệu Huy ném d.a.o sang một bên, chắp hai tay nói: “Chị dâu, xin lỗi! Xin hãy tha lỗi cho sự bất kính vừa rồi của tôi!”

“...” Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Không sao đâu.”

Triệu Huy suýt thì nước mắt đầy mặt, chờ Sở Tiểu Điềm vừa ra khỏi cửa thì tát miệng mình một cái: “Ai bảo mày ăn nói không chừng mực nè.”

Bận rộn đến bảy giờ rưỡi, đồ ăn vặt đã hết, cuối cùng bữa cơm thịnh soạn của Triệu Huy mới được bày đủ.

Sở Tiểu Điềm ngẩn người khi thấy anh ta bưng ra món đầu tiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Cái gì gọi là sắc hương vị đầy đủ, chính là như vậy!

Lạc Bắc Sương trước giờ thích ăn cay, cô ấy thích ăn lẩu Tứ Xuyên nhất. Đối diện với một bàn thức ăn đầy ắp, cô ấy miễn cưỡng duy trì vẻ khép nép lạnh lùng một lúc, đến khi ăn vào trong miệng thì biểu cảm đã thay đổi.

“Đầu bếp Triệu, anh không làm đầu bếp thật sự là một tổn thất lớn của những người sành ăn đó.”

Triệu Huy ngông nghênh: “Biết anh đây lợi hại thế nào rồi chứ.”

“Chị dâu, nếu cô không ăn cay được thì ăn mấy món không cay này đi.”

Người Triệu Huy muốn lấy lòng nhất đương nhiên là Sở Tiểu Điềm.

Bởi vì Sở Tiểu Điềm hiện giờ không những là chị dâu, còn là thần tượng của anh ta! Mà danh hiệu người hâm mộ hàng đầu của Phạn Âm như anh ta đến hiện giờ vẫn còn ngồi vững vàng!

Sở Tiểu Điềm cay đến nỗi khuôn mặt đỏ ửng nhưng không ngừng lại được, cô nước mắt lưng tròng nói: “Ngon quá rồi.”

Triệu Huy nhoẻn miệng cười, khiêm tốn nói: “Thường thôi, thường thôi, cô thích là được.”

Anh ta nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Sở Tiểu Điềm, trong đầu tưởng tượng một bóng dáng ẩn mình trong bóng tối, một tay chống cằm, một tay nhẹ nhàng gõ chữ trên bàn phím, khóe miệng hiện lên nụ cười bí ẩn.

Đó là hình tượng được người hâm mộ tưởng tượng về “Phạn Âm” vẽ ra ở trên Weibo.

Bây giờ nghĩ lại, bức tranh kia không thể nhìn ra được là nam hay nữ, bởi vì là tranh phác họa, tóc mái dài đã che mất nửa khuôn mặt, chỉ để lộ ra chiếc cằm thon gầy và nụ cười mỉm trên khóe môi, có cảm giác bí ẩn như nam như nữ.

Nhưng không ngờ Phạn Âm kia lại là...

Là người trước mắt...

Triệu Huy đột nhiên đứng dậy ôm đầu: “Không được, tôi phải đi bình tĩnh chút.”

Nhóm Trình Nhượng, Lâm Phi Phàm lắc đầu.

Ngu ngốc, không nhìn nổi nữa rồi.

Đoàn Tiêu vừa ngồi xuống không bao lâu thì lại nhận điện thoại.

Bên kia cũng không biết nói câu gì, Đoàn Tiêu lạnh lùng nói một câu: “Nói tiếng người.”

Sau đó những người khác nghe thấy tiếng hét tức giận của đàn ông truyền ra từ điện thoại anh: “Mẹ kiếp! Khẩn cấp! Tôi đang ở * đường Bắc Thành, mau tới giúp!”

Đoàn Tiêu dừng khoảng hai ba giây để tính vị trí và thời gian mà anh ta nói, sau đó anh nói: “Cách xa quá, tôi phái người qua đó trước. Trong vòng mười lăm phút sẽ tới, chờ đó.”

“Mười lăm phút sau, con mẹ nó, xác của tôi lạnh ngắt rồi!”

“Vậy thì đợi tôi dọn xác cho cậu đi.” Đoàn Tiêu bình tĩnh nói: “Tôi sẽ mang t.h.i t.h.ể và lời trăng trối của cậu đến cho cô Dung.”

Bên kia im lặng giây lát, không ngờ bởi vì câu nói kỳ lạ này mà trở nên bình tĩnh lại, anh ta lạnh lùng nói: “Không thể nào.”

Điện thoại bị cúp. Đọc Full Tại Truyenfull.vision

Đoàn Tiêu nói: “Nhiếp Phi Chiến có việc tìm tôi, mọi người ăn trước đi, không cần chờ tôi.”

Chỗ này đều là người của mình, cho nên anh không che giấu gì cả.

Sở Tiểu Điềm ngẩng đầu nhìn anh.

Chưa đợi cô lên tiếng, Đoàn Tiêu đã đứng dậy đặt tay sau gáy cô, tiến tới hôn nhẹ lên khóe môi cô: “Buổi tối chờ anh về, dỗ em ngủ.”

Sở Tiểu Điềm như quên mất lời mình định nói, cô gật đầu, tay giữ lấy anh cũng buông ra: “Được.”

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chương 182

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 182
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...