Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 179
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Sở Tiểu Điềm chỉ dọn dẹp thôi đã toát đầy mồ hôi, còn anh thì đã bận rộn cả buổi chiều, hơn nữa còn là người dốc sức nhất nhưng trông anh không có vẻ gì là mệt mỏi cả, cũng không thấy giọt mồ hôi nào, anh vẫn là dáng vẻ thoải mái. Hơn nữa, khi đối diện với câu hỏi của cô, sắc mặt anh không hề thay đổi: “Anh muốn em dọn qua đó, trực tiếp khiêng em và đồ đạc qua không phải nhanh hơn sao?”
“... Cũng đúng nhỉ.”
Sở Tiểu Điềm nhìn anh dễ dàng nhấc bổng cái thùng nặng, rồi cúi đầu nhìn cơ thể nhỏ nhắn của mình, cô lặng lẽ quay người đi làm việc.
Đến chiều, Lạc Bắc Sương tới rồi.
Đến cùng lúc còn có đám người Triệu Huy.
Sở Tiểu Điềm mở cửa, cô nhìn thấy Trình Nhượng và Lâm Phi Phàm cười híp mắt, nhưng cô lại nghe thấy giọng nói của Lạc Bắc Sương và Triệu Huy trước.
Hai người dường như đang cãi nhau.
Giọng nói của Lạc Bắc Sương rất lạnh lẽo hệt như vẻ ngoài của cô ấy, là kiểu chị gái mạnh mẽ lạnh lùng, ngay cả khi tranh cãi với người khác cũng lạnh băng, lời nói ra như kèm theo con d.a.o sắc nhọn, có thể làm người ta bị thương trong vô hình.
Mà Triệu Huy... Triệu Huy là kiểu giọng Tứ Xuyên, khiến người ta không muốn nhớ cũng khó.
Hai người một người nói tiếng phổ thông, một người nói giọng phổ thông bằng tiếng Tứ Xuyên, giao tiếp không chướng ngại đã đành, còn rất lưu loát.
“... Hai người họ sao thế?”
“Gây thù chuốc oán rồi.” Trình Nhượng nói: “Lần trước cô Lạc đến thăm Tuyết Cầu, tên... Tên ngốc Triệu Huy không biết cô ấy, cho rằng cô ấy muốn trộm Tuyết Cầu nên đã cãi nhau. Vừa nãy gặp được ở bãi đậu xe, lúc Triệu Huy dừng xe không cẩn thận giành lấy vị trí cô Lạc muốn đậu vào...”
Sở Tiểu Điềm: “...”
“Không sao, Triệu Quang Quân không phải đối thủ của cô Lạc.”
Sở Tiểu Điềm bỗng bừng tỉnh, quả nhiên Triệu Quang Quân là Triệu Huy, vậy Thừa Nhượng chắc chắn là Trình Nhượng rồi.
Trình Nhượng cười không nói.
Nghiêm Nặc và Lâm Phi Phàm cùng lúc lấy ra mấy cuốn sách, nói một cách chân thành: “Thần tượng, Boss Phạn Âm, có thể cho tôi xin chữ ký không?”
Mấy cuốn này là “Linh oán”, “Cuốn sách kinh dị” và “Hung đồ”, đều là sách Sở Tiểu Điềm từng xuất bản.
Trình Nhượng giành lấy sách trong tay bọn họ: “Khiêm tốn, khiêm tốn chút, đừng làm khó chị dâu.”
Sở Tiểu Điềm cười ngượng ngùng: “Được chứ, lát nữa tôi ký cho các anh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Triệu Huy chỉ lo nói chuyện với Lạc Bắc Sương, không hề chú ý tới bên này. Lạc Bắc Sương khoanh tay trước ngực, giày cao gót “vô tình” giẫm lên đôi giày AJ của anh ta trong lúc đi ngang qua nhau.
Triệu Huy kêu lên, mặt đầy khó tin nhìn Lạc Bắc Sương đã bước vào cửa.
“... Chị dâu, cô ấy thật sự là bạn thân cô à? Sao tính cách khác cô nhiều như vậy?”
Sở Tiểu Điềm nói: “Tính cách Bắc Sương tốt biết mấy, anh thật là không biết thưởng thức.”
Lạc Bắc Sương cười chào hỏi với Đoàn Tiêu, cô ấy nói: “Anh Đoàn, tên họ Triệu kia thật sự là tinh anh trong công ty anh à? Sao như tên ngốc thế?”
Đoàn Tiêu thờ ơ nói: “Công ty lớn, người gì cũng có cả, làm quen là được.”
Triệu Huy: “...”
Trình Nhượng lắc đầu, nói cậu ta ngốc còn không tin, nói xấu bạn thân chị dâu, chẳng phải muốn bị ngược sao?
Đám người Trình Nhượng đã bắt đầu cởi áo khoác làm việc. Hai chiếc xe tải trống ở bãi đậu xe dùng để đựng đồ dùng, đồ trong phòng phần lớn đều đã đóng thùng xong, bọn họ chỉ cần khiêng từng thùng xuống, bỏ vào trong xe là được.
Sở Tiểu Điềm thừa dịp bọn họ không chú ý, kéo Lạc Bắc Sương vào phòng ngủ: “Hiện giờ trên Weibo như thế nào rồi? Tớ không dám xem.”
Lạc Bắc Sương nói: “Cậu leo lên top ba hot search, ngang hàng với những tiểu thịt tươi rồi.”
Sở Tiểu Điềm: “... Tớ còn muốn hỏi cậu, hot search là gì? Tại sao tớ lại xuất hiện trên đó?”
Hãy tha thứ cho cô, tuy rằng thỉnh thoảng cô có xem Weibo, nhưng cũng chưa từng theo dõi ai, mỗi lần xem thì sẽ tìm kiếm tên mà thôi, cô thật sự không rõ hot search đại diện cho điều gì.
Lạc Bắc Sương lấy điện thoại ra cho cô xem hot search và giải thích cho cô.
“Chẳng lâu sau nó sẽ xuống thôi.”
Sở Tiểu Điềm nhìn giây lát rồi nói: “Tớ nổi tiếng vậy ư?”
“Vẫn luôn nổi tiếng vậy mà.”
Sở Tiểu Điềm nói: “Thật ra tớ chỉ muốn mọi người theo dõi sách của tớ.”
Lạc Bắc Sương nói: “Cậu phải nghĩ thế này, thông thường mọi người đều có hứng thú với tác phẩm của những ngôi sao ca sĩ nhạc sĩ trước rồi mới thích con người họ. Mọi người thích tác phẩm của cậu như vậy, đương nhiên cũng sẽ thích cậu thôi.”
--------------------------------------------------













