Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 159
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Thực ra cô hơi nghi ngờ, có phải Đoàn Tiêu đã biết được “nghề nghiệp ẩn” của cô rồi hay không, thậm chí anh đã biết cô chính là Phạn Âm.
Dù sao năng lực quan sát của anh quá lợi hại, rất khó để không nghi ngờ có phải anh đã phát hiện ra gì rồi hay không.
“Anh không đói thật à?”
“Lúc tụi em ăn cơm, anh cũng ăn rồi.”
Sở Tiểu Điềm có thể tưởng tượng được khi cô, mẹ và dì ở cùng nhau, Đoàn Tiêu đang ở góc nào đó trong trung tâm thương mại, chờ sau khi họ đi, anh vẫn luôn lái xe theo sau.
“Sao anh không gửi tin nhắn cho em vậy?”
“Thấy em chơi vui như vậy nên không muốn làm phiền mọi người.”
Sở Tiểu Điềm gật đầu: “Lát nữa anh không có việc gì thật à?”
“Không.”
“Vậy... Em đi làm việc chút đây.”
“Ừ.”
“Anh có thấy chán không, hay là em tìm sách cho anh đọc nhé?”
“Được.”
Sở Tiểu Điềm giả vờ giả vịt lục kệ sách, tùy tiện lấy ra một cuốn sách, rồi giả vờ vô tình hỏi: “À, cuốn sách lần trước anh đọc chưa?”
“Đã đọc hết rồi.”
Sở Tiểu Điềm đi tới phía sau sofa anh ngồi, chồm lên hỏi bên tai anh: “Vậy... Anh cảm thấy hay không?”
“Nếu không hay, anh sẽ đọc hết trong ba ngày đi công tác à?”
Sở Tiểu Điềm lại dò hỏi: “Vậy... Nếu như anh gặp tác giả của cuốn sách này, anh sẽ làm gì?”
Đoàn Tiêu thờ ơ nói: “Chuyện này, phải đợi anh gặp được mới biết.”
Thật sự là không chút sơ hở mà.
Sở Tiểu Điềm ho một tiếng và nói: “Anh muốn đọc sách gì?”
“Anh tìm được sách mới đăng tải của Phạn Âm ở trên mạng, anh đọc truyện này được rồi.”
Sở Tiểu Điềm: “???”
Cô ghé đến nhìn điện thoại của Đoàn Tiêu, anh đang đọc “Cuốn sách kinh dị 2”!
“Bộ đầu tiên anh vẫn chưa đọc phải không.”
“Trước kia anh đã đọc gần xong rồi.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Bỗng nhiên cô cảm thấy vô cùng áp lực.
Không ngờ người đọc đột nhiên xuất hiện này là bạn trai cô.
Sở Tiểu Điềm lại nghi ngờ bản thân suy nghĩ nhiều, chắc Đoàn Tiêu không biết thân phận thật sự của cô đâu.
Cô ở trong không gian nhỏ bé của mình hoàn thành chương của ngày hôm nay, thời gian vẫn chưa tới mười hai giờ, cô mở điện thoại, đọc bình luận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Lướt mãi lướt mãi, bỗng nhiên cô nhìn thấy bảng xếp hạng donate xuất hiện một cái tên mới – D.
Đây không phải sách mới của cô, mà là bảng xếp hạng phiếu bầu của “Hung đồ”. Bởi vì mấy hôm nay công ty đang tuyên truyền cuốn sách này.hơn nữa, mọi người cũng gần như đều biết chuyện nó sắp chuyển thể thành phim nên người hâm mộ cuốn sách này rất nhiệt tình, mỗi ngày cô nhận được rất nhiều bình luận và donate.
Cái tên này leo thẳng lên top một bảng xếp hạng phiếu bầu của “Hung đồ”, vượt qua cả số phiếu mà mấy người hâm mộ trung thành nhất của cô tích lũy bỏ phiếu hàng ngày.
Trong cuộc sống hiện thực, có lẽ đối với rất nhiều người mà nói thì đây không tính là gì, nhưng số tiền người đọc bỏ vào đây là số tiền không nhỏ.
Sở Tiểu Điềm nhìn chữ cái kia, bỗng nhiên phản ứng lại, cô giật mình hét lên: “Đoàn Tiêu!”
Cô vừa dứt lời, Đoàn Tiêu đã đứng dậy khỏi sofa, bước nhanh về phía cô.
Lúc này Sở Tiểu Điềm mới phản ứng lại bản thân đã làm gì, cô vội vàng đứng dậy ôm lấy máy tính, ôm lấy vỏ bọc đang tràn đầy nguy cơ của mình.
Nguy hiểm quá, quả thực quá nguy hiểm mà.
“... Em sao thế?”
Đang yên đang lành, anh donate nhiều như thế cho Phạn Âm làm gì! Anh biết anh đã donate mình thành bá chủ vô địch của cuốn sách kia rồi không?
Sở Tiểu Điềm vô cùng chắc chắn, D kia chính là Đoàn Tiêu, không nghi ngờ gì nữa.
Dù trong lòng cô đang kêu gào, nhưng gương mặt vô cùng bình tĩnh: “Em... Em không sao cả.”
Cô biết tư thế của mình rất kỳ lạ, màn hình máy tính của cô không nhỏ, mà cô dùng hết sức cũng chỉ che được một nửa, cũng may trước đó cô đã nén tệp lại, bây giờ trên màn hình không có bao nhiêu chữ cả, nhưng dáng vẻ hiện giờ của cô... Quả thật vô cùng xấu hổ!
Cô lóe lên một suy nghĩ và nói: “... Em chỉ đang hoạt động, luyện giọng chút nên mới gọi tên anh.”
“... Bây giờ đỡ chưa?”
Sở Tiểu Điềm giữ tư thế kia, gật đầu: “Xong rồi, không có chuyện gì cả.”
“Đừng vất vả quá.” Đoàn Tiêu nhìn đồng hồ: “Sắp mười hai giờ rồi, vừa qua mười hai giờ, em phải nghỉ ngơi.”
“Được.”
Anh vừa định xoay người, bỗng nhiên Sở Tiểu Điềm nói: “Tại sao lại giới hạn ở mười hai giờ?”
Bóng người Đoàn Tiêu cứng ngắc.
Nhưng đó cũng chỉ trong nháy mắt, Sở Tiểu Điềm không hề phát hiện, cô chỉ thấy anh lại nhìn đồng hồ, bình tĩnh nói: “Còn mười phút nữa là mười hai giờ rồi, em còn muốn để anh bơ vơ đến khi nào?”
Sở Tiểu Điềm: “... Em nghỉ ngay đây!”
Khi cô bận rộn xong, nhìn giờ thì đã mười hai giờ bốn mươi phút rồi.
Có điều, kỳ lạ là cốt truyện hôm nay cô viết dù rất căng thẳng, nhưng cô không sợ như trước nữa.
Vì đi dạo phố cả một buổi chiều, cô rất mệt mỏi, lúc xong việc thì mệt lả người.
Sau khi ngáp một cái, cô đến nhà vệ sinh rửa mặt, vừa dụi mắt vừa đi ra. Cô không cẩn thận lảo đảo một cái, suýt té ngã.
Cô còn chưa đứng vững đã bị Đoàn Tiêu ẵm lên.
“Có thể đi ngủ chưa?” Anh hỏi.
Sở Tiểu Điềm gật đầu.
Đoàn Tiêu ẵm cô lên giường, đắp chăn cho cô: “Ngủ đi.”
--------------------------------------------------













