Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 149
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Cả người cô bắt đầu lạnh lẽo, nhưng đầu óc càng tỉnh táo, mỗi một nhánh, chi tiết ẩn giấu trong cốt truyện đều vô cùng rõ ràng, có trật tự.
Mười hai giờ đêm, cô đăng chương đã sửa xong lên mạng, sau đó bắt đầu viết bản thảo lưu trữ.
Việc viết chương nào đăng chương đó khiến cô thêm áp lực, cho nên vào lúc không có việc gì khác, cô vẫn phải lưu trữ nhiều bản thảo hơn.
Cacao nóng để trên bàn gần như đã thấy đáy, lúc Sở Tiểu Điềm đang viết căng thẳng thì bỗng nhiên nghe thấy giọng nói kỳ quái.
Lúc này cô không đeo tai nghe, vừa nghe thấy giọng nói kỳ quái thì dựng tóc gáy, đứng dậy nhìn thì phát hiện là Karl đi tới bên ban công uống nước trong bát của mình, cô lập tức thở phào.
Lúc này Úy Lam gửi tin nhắn tới: Bạn nhỏ, chuyện cậu tạo tài khoản Weibo đã quyết định chưa?
Sở Tiểu Điềm: Quyết định thì quyết định rồi, bạn nhỏ là sao?
Úy Lam: Ý nói cậu là một bạn nhỏ đáng yêu.
Sở Tiểu Điềm: Không cho phép cậu gọi tớ như thế.
Úy Lam: Tại sao?
Sở Tiểu Điềm: Bởi vì bạn trai tớ từng gọi tớ như vậy [Xấu hổ.jpg].
Úy Lam: Mẹ kiếp, một nắm cơm chó bất ngờ ập tới [Ngượng ngùng].
Sở Tiểu Điềm: Không giấu gì cậu, không ngờ vừa rồi tớ bị dọa rồi... Tớ cho rằng gan tớ đã lớn hơn rồi chứ.
Úy Lam biết Karl, trước kia còn từng xem ảnh của nó.
Úy Lam: Đó là ảo giác của cậu, chỉ khi cậu ở bên cạnh anh ấy thì mới hoàn toàn yên tâm thôi nhỉ.
Sở Tiểu Điềm suy nghĩ kỹ, phát hiện Úy Lam nói không sai chút nào.
Mặc dù trong nhà có Tuyết Cầu và Karl bầu bạn với cô, nhưng lúc cô sợ hãi vẫn sẽ cảm thấy lạnh lẽo cả người.
Nếu lúc này Đoàn Tiêu ở đây, có thể ôm cô một cái...
Cô chắc chắn sẽ không sợ gì nữa!
Cô đang nghĩ, bỗng nhiên điện thoại vang lên, là Đoàn Tiêu gửi tin nhắn tới: Ngủ chưa?
Thật là tâm linh tương thông!
Sở Tiểu Điềm trả lời anh: Vẫn chưa.
Cô vừa mới trả lời, Đoàn Tiêu đã gọi tới.
“Sao còn chưa ngủ?”
“Vừa nãy em đang bận...” Sở Tiểu Điềm vẫn chưa nói xong đã che miệng.
Suýt nói hớ rồi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Bận cái gì?” Đoàn Tiêu bình tĩnh hỏi.
“Không bận gì cả, chỉ... Đọc sách, viết ít thứ, học tập gì đó thôi.”
“Sách em đưa anh, anh đã sắp đọc xong rồi.”
“Hả? Nhanh vậy á?” Sở Tiểu Điềm hơi ngạc nhiên, dù sao cuốn “Hung đồ” là series truyện dài, muốn đọc thì bắt buộc phải đọc không ngừng nghỉ mới có thể đọc nhanh như vậy.
“Trước kia đọc một phần rồi, trên đường đi vẫn luôn đọc.”
Sở Tiểu Điềm túm áo ngủ, có hơi khó mở lời hỏi: “Vậy... Anh cảm thấy hay không?”
Đoàn Tiêu thản nhiên nói: “Nếu không hay, anh sẽ đọc không ngừng nghỉ à?”
Đột nhiên được khen ngợi, Sở Tiểu Điềm bỗng chốc vui mừng hớn hở: “Thật à? Hay thật hả?”
“Ừ, hay thật.” Anh chậm rãi nói: “Cho nên hiện giờ anh rất tò mò một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Anh rất tò mò, rốt cuộc là nhân vật lợi hại nào mới có thể viết được tiểu thuyết như vậy.”
Sở Tiểu Điềm che mặt: “Cô ấy... Chắc không tính là lợi hại đâu nhỉ.”
“Anh cảm thấy rất lớn hại.”
Mặc dù anh chỉ đang khen “Phạn Âm” mà thôi, nhưng Sở Tiểu Điềm cảm thấy cả người nóng bừng lên, cô vội vàng chuyển chủ đề: “À, à... Đúng rồi! Em có chuyện muốn hỏi anh nè.”
“Em nói đi.”
“Chính là, em đã từ chức lâu lắm rồi, vẫn chưa có việc làm, anh có cảm thấy như vậy rất kỳ lạ, rất không tốt không?”
“Anh nuôi em.”
“... Em không có ý đó!”
Đoàn Tiêu khẽ cười và nói: “Em muốn làm việc thì làm việc, không muốn thì ở trong nhà cũng được. Anh không có bất cứ yêu cầu gì với cô gái của mình, cho nên em muốn làm gì cũng được.”
“Không được, em không thể làm một người không có ước mơ, em vẫn phải làm việc đàng hoàng.” Sở Tiểu Điềm nói nghiêm túc: “Nhưng mà, anh có thể chấp nhận một cô gái suốt ngày ru rú trong nhà làm việc không?”
“Anh có thể chấp nhận, nhưng với một tiền đề.”
Sở Tiểu Điềm thấp thỏm trong lòng: “Tiền đề gì?”
“Người này chỉ có thể là em.” Đoàn Tiêu bình tĩnh nói.
Anh Đoàn của tôi...
Anh có thể đừng nói lời tình cảm được không.
Trái tim nhỏ đập rộn ràng kia của em giống như đã say đến ngất ngây, sắp không biết mình là một con nai rồi.
--------------------------------------------------













