Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 136
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Căn tin là kiểu tự chọn, Đoàn Tiêu đứng dậy, nắm lấy tay cô, hỏi cô muốn ăn gì.
“Món này lấy không?”
“Một chút.”
“Món này thì sao?”
“Không muốn ăn thịt.”
“Ít nhiều cũng ăn một chút đi.”
“Vậy thì một chút”
Triệu Huy đứng cách đó không xa nhìn chằm chằm hai người, anh ta xoa tay: “Sao tôi thấy Sếp yêu đương rồi, cả người trông khác thế.”
“Vậy thì cậu sai rồi.” Trình Nhượng vừa nhìn điện thoại vừa nói: “Sếp vẫn là Sếp, chẳng qua là đối xử khác với Tiểu Điềm mà thôi.”
Triệu Huy nói: “Tôi không tin, tôi thử xem.”
Trình Nhượng phì cười: “Cẩn thận, đừng mất cánh tay, cẳng chân gì đó, không ai lắp lên cho cậu đâu.”
“Yên tâm đi, tôi vẫn có tự tin về địa vị của mình trong lòng Sếp lắm.”
Trình Nhượng vỗ vai anh ta: “Cố lên, tôi ủng hộ cậu.”
Thế là Triệu Huy to gan đi qua.
Vừa hay Lâm Phi Phàm quay lại, nhìn thấy biểu cảm nóng lòng muốn thử của Triệu Huy, anh ta cảm thấy kỳ lạ hỏi: “Triệu Quang Quân đi đâu đó?”
Từ khi biết được ID của Triệu Huy theo đuổi Phạn Âm trên trang mạng nào đó, Triệu Quang Quân đã trở thành biệt hiệu của anh ta.
“Vậy mà cũng không nhìn ra được à?” Trình Nhượng nói: “Ăn no rửng mỡ, đi tìm ngược đãi rồi.”
Hai phút sau, khi Sở Tiểu Điềm đang do dự có nên lấy bánh ngọt tráng miệng hay không, đột nhiên một giọng nói Tứ Xuyên u ám chen vào giữa hai người: “Sếp, em cũng muốn ăn bánh ngọt tráng miệng.”
Sở Tiểu Điềm giật nảy mình, quay đầu nhìn, là Triệu Huy bưng một mâm cơm đứng sau người bọn họ, anh ta đang mở to mắt nhìn Đoàn Tiêu.
Sở Tiểu Điềm: “...”
Vệ sĩ đặc chủng cao to vạm vỡ đi tới làm nũng đòi ăn bánh ngọt, nếu như đăng cảnh này lên mạng nhất định sẽ nổi tiếng.
Đoàn Tiêu liếc nhìn Triệu Huy.
Trong nháy mắt, gió lạnh thổi tới.
Triệu Huy không trải nghiệm được sự ấm áp của Sếp, mà bị cái lạnh trong đáy mắt anh đ.â.m vào tim, lập tức muốn rớt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Nhưng vì mặt mũi, anh ta chỉ đành liều mạng nói: “Em thấy sữa chua kia rất ngon, Sếp, anh lấy giúp em một hũ nhé?”
Đoàn Tiêu mở một hũ sữa chua ra, khom người đổ vào trong bát mà Karl đang ngậm trong miệng.
Bởi vì không ít sĩ quan huấn luyện ở chỗ này đều có chó bảo vệ mình tự huấn luyện hoặc chăm sóc chó đã xuất ngũ, đối với bọn họ mà nói, những con ch.ó này vừa là bạn vừa là người đồng hành, cho nên căn tin có một nơi để chó ăn uống. Karl vẫn luôn ngậm cái bát đi theo sau hai người, sau khi được đổ sữa chua vào, nó hài lòng mãn nguyện quay người đi đến nơi ăn uống, cùng Tuyết Cầu ăn sữa chua.
“Đi hỏi Karl lấy đi.” Đoàn Tiêu thản nhiên nói: “Cơm của cậu không thuộc quyền quản lý của tôi.”
Triệu Huy: “... Cho nên, ý của Sếp là sau này cơm của em do Karl quản lý sao?”
“Xem tâm trạng của nó.”
Triệu Huy bỗng chốc nước mắt giàn giụa.
“Cái này cho anh.” Sở Tiểu Điềm thấy anh ta thực sự đáng thương nên đã để yakult trong tay vào mâm thức ăn của anh ta.
Triệu Huy rưng rưng nước mắt nói: “Cô Sở, từ nay về sau tôi chính là người hâm mộ của cô, ngoại trừ Phạn Âm ra, người tôi sùng bái nhất là cô!”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Cô thấy Đoàn Tiêu đã đi sang chỗ khác, không nghe thấy bọn họ nói gì, cho nên cô dè dặt hỏi Triệu Huy: “... Vậy là hiện giờ anh đang theo dõi tiểu thuyết của Phạn Âm sao?”
“Mỗi ngày đều theo dõi đó, cô cũng thích cậu ấy à?”
“Cũng... Tạm được.” Sở Tiểu Điềm sờ mũi: “Nếu như... Tôi nói nếu như nhé, nếu có một ngày anh phát hiện Phạn Âm không giống như anh tưởng tượng, anh có thất vọng không?”
Triệu Huy mù mờ nói: “Nói thật lòng, hiện giờ tôi cũng chưa thể nào tưởng tượng được dáng vẻ của cậu ấy, nhưng nghe nói chắc là một người đàn ông ru rú trong nhà, cỡ 100kg.”
Sở Tiểu Điềm im lặng một lúc.
“Vậy nếu như, tôi nói là nếu như.” Sở Tiểu Điềm chậm rãi nói: “Nếu có một ngày anh bỗng nhiên phát hiện thực ra đó là một cô gái ru rú trong nhà, nặng chưa tới 50kg, anh sẽ như thế nào?”
Triệu Huy tưởng tượng, trong nháy mắt hoàn thành chuyển đổi một người đàn ông mập mạp nặng 100kg đến một cô gái chưa tới 50kg luôn ru rú trong nhà.
Sau đó, anh ta im lặng tượng tượng khuôn mặt của “em gái” Phạn Âm, rồi nghiêm túc nói: “Chắc tôi sẽ tỏ tình với cô ấy.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
“Vậy nếu cô ấy đã có bạn trai thì sao?”
Triệu Huy càng mù mờ hơn.
“Chị, chị dâu, cô đừng nói chuyện càng ngày càng đáng sợ như vậy được không?” Vừa rồi nói tỏ tình gì đó, anh ta chỉ đùa mà thôi, nhưng lại nhìn thấy Sở Tiểu Điềm hỏi rất nghiêm túc, Triệu Huy không kìm được rùng mình, yếu ớt nói: “Chẳng phải Phạn Âm vẫn luôn là đàn ông à? Con gái có thể viết ra thứ đáng sợ như thế ư?”
Đoàn Tiêu đã chuẩn bị xong bữa tối, anh nhìn thấy sắc mặt trắng bệch muốn ngã của Triệu Huy, anh đi tới hỏi: “Hai người nói gì vậy?”
--------------------------------------------------













