Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 131

Làm Nũng Là Ưu Điểm

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bỗng nhiên Đoàn Tiêu đi tới sau người cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng.

Đây là lần đầu tiên anh ôm cô vào lòng bằng cách này, Sở Tiểu Điềm cứng đơ người, nhưng rất nhanh đã thả lỏng trong hơi thở của anh.

“Dọn qua đây đi.” Anh nói nhỏ bên tai cô: “Một mình em ở đó, anh không yên tâm.”

“Nhưng mà... Nhà của em vẫn chưa sửa sang trang trí gì cả.”

“Chuyện này em không cần quan tâm. Em thích phong cách như thế nào, anh sắp xếp người trang trí cho em, thích đồ gia dụng gì, anh mua cho em.” Anh nói: “Em dọn qua đây, anh có thể yên tâm hơn một chút.”

Dù mỗi lần xảy ra chuyện gì, anh đều sẽ đến ngay lập tức, nhưng dù sao khoảng cách cũng quá xa, không ai đoán trước được khoảng thời gian này sẽ xảy ra chuyện gì.

Nếu buổi tối cô sợ hãi, anh cũng không thể tới bên cạnh cô ngay được.

Vậy nên, cách tốt nhất chính là cô dọn qua đây, dù khi xảy ra chuyện anh không có mặt, anh còn có thể nhờ những người khác tới giúp.

Sở Tiểu Điềm gật đầu và nói: “Được, vậy em sẽ dọn qua đây. Nhưng đồ gia dụng em gần như đã chọn xong rồi, chỉ còn thiếu mỗi trang trí thôi.”

Trước đây căn nhà của cô đã từng trang trí, nhưng rất nhiều chi tiết cô cảm thấy không tốt lắm, cho nên muốn trang trí lại. Hơn nữa, không biết khi nào Sở Hàn Giang về, việc này phải đẩy nhanh tiến độ rồi.

“Được, em muốn trang trí như thế nào cứ nói anh biết, anh sắp xếp cho.”

Sở Tiểu Điềm do dự một lát: “Nhưng anh bận rộn như vậy, có làm phiền anh quá không?”

Đoàn Tiêu không lên tiếng, Sở Tiểu Điềm nghiêng đầu, bỗng nhiên bị anh nhéo chóp mũi.

“Sau này em phải quen.”

“Quen cái gì?”

“Sai anh làm mọi chuyện.” Đoàn Tiêu thản nhiên nói: “Chuyện này không phải làm phiền, là trách nhiệm của anh.”

Sở Tiểu Điềm còn chưa lên tiếng, bụng đã kêu trước.

Cô sờ mũi: “Vừa rồi xem mắt, em chưa ăn cơm đã bị anh kéo đi rồi.”

Đoàn Tiêu ôm chặt cô hơn, giọng nói trở nên trầm thấp: “Nói vậy là em còn muốn ở lại ăn cơm à?”

“Không, không có, tuyệt đối không!”

Sở Tiểu Điềm lập tức tỏ thái độ: “Anh từng bảo em đừng ăn cơm với người lạ mà... Ơ? Trước kia anh có nói à? Hình như anh chỉ nói em đừng nói chuyện với người lạ thôi thì phải?”

“Vậy thì cộng thêm điều này nữa, sau này không được phép ăn cơm với người lạ.”

“... Vâng ạ, tổng giám đốc Đoàn.”

Anh buông cô ra, xoay người cô lại, xoa đầu cô: “Ngoan.”

Sở Tiểu Điềm nhìn vào mắt anh, tay anh vẫn đặt trên eo cô, khoảng cách gần như vậy, cô có thể nhìn rõ ràng cảm xúc lay động trong đáy mắt anh.

Sự dịu dàng độc nhất vô nhị, khiến người ta khó phát hiện giống như ẩn nấp dưới lòng biển sâu tĩnh lặng.

“Hiện giờ em có hai lựa chọn. Một là để anh nấu cơm cho em, hai là để anh dẫn em đến căn tin của công ty ăn cơm.”

Sở Tiểu Điềm rầu rĩ chau mày.

Đương nhiên cô muốn ăn cơm Đoàn Tiêu nấu, nhưng cũng rất tò mò cơm căn tin của Long Phong Đặc Vệ như thế nào.

“Em muốn ăn hết, làm sao bây giờ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Đoàn Tiêu im lặng một lát rồi nói: “Vậy thì cho em lựa chọn thứ ba.”

“Gì thế?”

“Bây giờ ăn cơm anh nấu trước, đến chiều đói bụng thì đến căn tin ăn.”

Có lẽ Đoàn Tiêu đã sắp xếp trước, mặc dù anh tạm thời không ở chỗ này, nhưng trong nhà bếp có đủ mọi thứ, tủ lạnh cũng đầy ắp.

Sở Tiểu Điềm uống nước ép, nhìn anh lấy rau từ trong tủ lạnh ra: “Anh không cần em giúp thiệt à?”

Đoàn Tiêu không ngẩng đầu lên: “Không cần, em đi chơi đi.”

“Ồ...” Sở Tiểu Điềm quay người đi được hai bước, rồi lại quay đầu: “Vậy em có thể lên lầu xem thử không?”

Cuối cùng động tác của Đoàn Tiêu khựng lại, anh xoay đầu nhìn cô.

Khoảnh khắc đó, Sở Tiểu Điềm hiểu được ý trong ánh mắt của anh, cô lập tức nghiêm túc nói: “Em hiểu rồi, em đi đâu không cần hỏi anh, vậy em đi đây!”

Cô bước lên cầu thang, chạy lót tót lên lầu.

Trên lầu có ba phòng, phòng khách nối liền với ban công, ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu vào khiến cả căn phòng trông rất sáng sủa.

Cửa sổ tầng hai rất lớn, trên ban công còn có ghế ngồi, cô đi qua đó ngồi một lúc, rồi lại đi tới trước cửa một căn phòng.

Dựa vào bố cục, căn phòng này chắc là phòng ngủ chính, cũng chính là phòng ngủ của Đoàn Tiêu.

“Nếu anh đã nói tùy ý, vậy em không khách sáo nữa.” Sở Tiểu Điềm: “Em chỉ nhìn một cái, một cái thôi.”

Cô mở cửa phòng, đập vào mắt là căn phòng tối thui.

Trực giác nói cô biết đây chắc chắn là phòng ngủ của Đoàn Tiêu.

Rèm cửa trong phòng không được kéo ra, nhưng không biết có phải do rèm cửa rất dày hay không, mà bên trong không có lấy một tia sáng. Cô vừa vào đã cảm thấy như bước vào một thế giới u ám khác, đối lập rõ ràng với sự sáng sủa bên ngoài.

Cô tìm kiếm công tắc đèn trong phòng, nhưng không thấy, chỉ có thể lờ mờ nhìn thấy có một chiếc giường rất lớn trong phòng, bên cạnh là tủ quần áo, bên còn lại hình như còn có sofa và bàn.

Bởi vì nền nhà được trải thảm, cho nên bước lên cảm giác rất mềm mại. Sở Tiểu Điềm cởi dép lê ra, dè dặt giẫm lên tấm thảm.

Cô dần thích nghi với bóng tối trong phòng, nhưng bên trong thật sự không có tia sáng nào, chỉ nhìn thấy đường nét đại khái.

Phòng ngủ của Đoàn Tiêu chính là như vậy sao?

Thường ngày cô ở nhà cũng thường xuyên kéo rèm cửa lại.

Trước kia, nếu như ngày nghỉ thì cô ngủ đến trưa, lúc tỉnh dậy nhìn thấy phòng tối như vậy sẽ cảm thấy sợ hãi, thậm chí là cô độc.

Sau này cô đã dần quen, cũng không còn ngủ lâu như thế nữa.

Cô vừa đi được hai bước, bỗng nhiên điện thoại trong túi vang lên.

Bởi vì trong phòng thực sự quá yên tĩnh, lại tối, cho nên âm thanh này khiến cô giật nảy mình.

Cô luống cuống tay chân lấy điện thoại ra, nhưng cô không quen thuộc với bộ quần áo này, lúc lấy điện thoại không cẩn thận đã làm điện thoại bay ra ngoài.

“Á...”

Sở Tiểu Điềm không nhịn được mà la lên, cô đưa tay đón lấy điện thoại nhưng không đón được, nó rơi bịch ra ngoài.

Vài giây sau, dưới lầu truyền đến tiếng bước chân vội vã.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...