Làm Nũng Là Ưu Điểm – Chương 129
Làm Nũng Là Ưu Điểm
Thẩm Nam Phong nhịn hồi lâu, lại không cam tâm hỏi thêm một câu: “Nhưng người nhà cô ấy biết không? Họ đồng ý chứ?”
Đoàn Tiêu lạnh lùng nói: “Chính tay bố cô ấy giao cô ấy vào tay tôi, còn có vấn đề gì không?”
Thẩm Nam Phong: “...”
Không có, thật sự không có nữa rồi.
Khi Sở Tiểu Điềm bình tĩnh lại, Thẩm Nam Phong đã lên xe đi mất.
Lần xem mắt thứ tám của cô cuối cùng đã chẳng đi đến đâu và chắc chắn là lần cuối cùng, sau này không còn chuyện xem mắt này xảy ra trên người cô nữa.
Sở Tiểu Điềm ngồi chung một chiếc xe với Karl và Tuyết Cầu, Đoàn Tiêu ngồi bên cạnh, Karl chen vào chính giữa, Tuyết Cầu nằm trong lòng Sở Tiểu Điềm, dính chặt lên người cô, hưởng thụ sự v*t v* của cô.
“Sao anh lại đến nhanh như vậy?”
“Đi nhờ xe.”
“Xe của ai?”
Đoàn Tiêu không nói, Trình Nhượng ngồi phía trước lái xe nhịn cười nói: “Trên đường vừa hay gặp được xe vận chuyển của công ty.”
“Xe vận chuyển?”
“Trên chiếc xe vận chuyển kia vừa hay có một chiếc Harley giao giúp người ta.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Chẳng trách vừa rồi cô nhìn thấy có một chiếc xe phân khối lớn đậu trước cửa được người ta kéo lên một chiếc xe vận chuyển khác.
Lẽ nào Đoàn Tiêu lái chiếc xe máy đó đi tới đây?
“Muốn ngồi không?”
Sở Tiểu Điềm nhớ lại chiếc xe máy vừa đẹp vừa ngầu kia, chần chừ giây lát rồi gật đầu: “Muốn.”
“... Nhưng em sợ.”
“Anh chở em.”
“Anh chở em, em cũng sợ.”
“Vậy ai chở thì em mới không sợ?”
“... Ai chở em, em cũng sợ hết.”
Đoàn Tiêu quay sang.
Sở Tiểu Điềm nghi ngờ nhìn sườn mặt của anh, cô luôn cảm thấy anh cười một cái.
Nhưng anh đã nhanh chóng quay đầu đi, trên mặt vẫn là vẻ mặt bình tĩnh, dường như nụ cười vừa rồi chỉ là ảo giác của cô.
Sở Tiểu Điềm chớp mắt, chậm rãi hỏi anh: “Có phải vừa rồi anh cười em nhát gan không?”
“Anh không có.”
Sở Tiểu Điềm nheo mắt, hơi không vui.
Đoàn Tiêu duỗi tay chạm nhẹ vào má cô, anh nói: “Anh chở em, không sợ.”
Nửa tiếng sau, bọn họ tới căn cứ, Đoàn Tiêu bảo Trình Nhượng dẫn hai con ch.ó lưu luyến không rời kia đi.
Sở Tiểu Điềm cầm mũ bảo hiểm nhìn: “Đây là xe máy của ai vậy? Lái như vậy có khi nào không được tốt không?”
“Trước kia là của ai không quan trọng, bây giờ là của chúng ta rồi.”
“Tại sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
“Anh kêu người đi mua lại nó.”
Sở Tiểu Điềm: “...”
Đoàn Tiêu đổi đồng phục lái xe máy, trông rất xứng với chiếc xe này. Vốn dĩ cô đang mặc váy, không tiện lắm, cũng may vừa rồi có người cầm một bộ quần áo đến để cô thay.
Sở Tiểu Điềm cúi đầu nhìn quần áo trên người mình, cô phát hiện màu giống như quần áo trên người Đoàn Tiêu.
Đồ, đồ cặp sao?
Cô nhìn Đoàn Tiêu, anh đang cầm mũ bảo hiểm chuẩn bị đội lên cho cô, dường như anh chưa phát hiện ra, khi để ý thấy ánh mắt của Sở Tiểu Điềm, anh mới hỏi: “Sao thế?”
Sở Tiểu Điềm di chuyển ánh mắt: “... Không có gì.”
Mũ bảo hiểm là Đoàn Tiêu đội lên cho cô, mặc dù nó nhỏ hơn một số nhưng với cô thì nó vẫn hơi nặng.
Nhưng khi nhìn thấy Đoàn Tiêu đội mũ bảo hiểm, trái tim cô đập loạn nhịp.
… Thích một người quá ngầu là cảm giác gì?
Nói chung đến hiện giờ cô vẫn chưa quen với cảm giác thỉnh thoảng tim đập không ngừng.
Đến khi ngồi lên xe, Sở Tiểu Điềm lại bắt đầu căng thẳng.
Lúc nhỏ cô từng ngồi xe máy, nhưng khi đó là Sở Hàn Giang chở cô, ông lái rất chậm, đã mười mấy năm rồi cô chưa ngồi xe máy, huống chi là loại xe máy phân khối lớn này.
Cô túm lấy áo Đoàn Tiêu, vô cùng căng thẳng.
“Ôm chặt lấy anh.”
Tuy biết rằng không ai nhìn thấy mặt cô, nhưng Sở Tiểu Điềm vẫn thẹn thùng. Cô nhìn trái nhìn phải, hai tay duỗi ra rồi lại rụt về, cuối cùng vẫn túm lấy góc áo của Đoàn Tiêu: “Ôm, ôm như thế nào?”
Đoàn Tiêu nhẹ nhàng bẻ tay cô, để cô ôm vòng qua eo mình: “Ôm như vậy.”
Thế là cả người Sở Tiểu Điềm dính chặt vào lưng anh.
“Chuẩn bị xong chưa?”
“Vẫn…” Chưa…
“Uỳnh” một tiếng, xe máy lao nhanh về phía trước.
Sở Tiểu Điềm: “Á á á!”
Phần lớn thời gian cô đều nhịn không hét lớn, chẳng hạn như ở nhà bị tình tiết nào đó trong đầu mình dọa sợ, nếu như không nhịn thì chỉ mỗi tiếng la cũng có thể dọa cô lần nữa.
Nhưng cảm giác này thực sự quá k*ch th*ch, đối với Sở Tiểu Điềm mà nói, vận động cực hạn như nhảy bungee là chuyện tuyệt đối không thể nào xảy ra, nhưng ngồi trên xe máy tốc độ nhanh như thế, chắc chắn đã tính là hạng mục thử thách cực hạn của cô rồi.
Đoàn Tiêu chở cô lao nhanh đi khắp căn cứ, Karl và Tuyết Cầu nhìn thấy bọn họ từ xa, đều đuổi theo về phía họ, nhưng chưa đuổi ra tới căn cứ huấn luyện đã bị cản lại.
Sở Tiểu Điềm vẫy tay với bọn chúng, nhưng không hề dám buông tay khỏi eo của Đoàn Tiêu.
Bỗng nhiên Đoàn Tiêu nghiêng đầu: “Sợ không?”
Tuy rằng nghe không rõ giọng nói của anh, nhưng trực giác nói cô biết anh đang hỏi mình có sợ hay không.
Cô ôm chặt eo anh hơn, ghé đầu vào lưng anh, lắc đầu.
Dựa vào lá gan của cô, không thể nào không sợ được.
Nhưng ở bên cạnh anh, nỗi sợ lớn như nào thì cũng chỉ thế mà thôi.
Cô không biết anh muốn dẫn mình đi đâu, nhưng chính sự xuất phát không có điểm đến này lại khiến người ta cảm thấy mong chờ.
Đoàn Tiêu quay đầu lại, giảm tốc độ, sau đó một tay nắm chặt lấy bàn tay đang ôm eo anh của Sở Tiểu Điềm.
--------------------------------------------------













