Làm Bậy (Làm Càn) – Chương 68: Ăn trộm
Làm Bậy (Làm Càn)
Đầu tháng ba, Trần Chi kéo theo chiếc vali nhỏ LV, chuẩn bị lên máy bay.
Chiếc máy bay riêng của Trần Tông Nguyên lần này khác hẳn những lần trước cô từng đi; không gian rộng rãi và độ sang trọng đã tăng lên một bậc đáng kể.
Cô tiện miệng hỏi, mới biết chiếc máy bay này là do một người giàu có nứt đố đổ vách mới đổi hồi tháng trước.
Từ Bắc Kinh bay thẳng đến Paris, Pháp mất khoảng mười tiếng. Trần Chi đến sân bay quốc tế Charles de Gaulle khi đã hơn tám giờ tối giờ Bắc Kinh. Mặt trời Paris vẫn chói chang trên bầu trời, nhiệt độ bên ngoài sân bay hơi se lạnh, nhưng so với trong nước thì vẫn ấm áp hơn một chút.
Trần Tông Nguyên mặc một chiếc áo khoác cashmere đen thủ công, dáng dài đến bắp chân. Vóc dáng cao ráo, đôi chân dài của anh khi khoác lên chiếc áo này khiến người ta như thể lạc về Hồng Kông những năm tám mươi, toát lên một khí chất mạnh mẽ.
Từ cửa VIP của sân bay ra chỗ xe riêng đậu chỉ mất một loáng. Với sự thông thuộc nước Pháp của Trần Tông Nguyên, mọi thứ đã được thu xếp đâu vào đấy.
Từ sân bay lái xe khoảng nửa tiếng là đến được căn biệt thự mà Trần Quảng Chí và vợ chồng ông ấy đang ở.
Trần Chi đói meo, vừa lên xe đã suy nghĩ nên ăn cái gì. Đồ ăn chuẩn bị trên máy bay tuy ngon và đẹp mắt, nhưng dù sao cũng ở trên độ cao cả vạn mét, cô chẳng thấy ngon miệng gì, chỉ đến khi xuống xe mới cảm thấy bụng réo ùng ục.
Trần Tông Nguyên bảo A Hải đánh xe đến một nhà hàng Michelin gần nhất để cô ăn no bụng trước, sau đó về khách sạn nghỉ ngơi để quen với giờ giấc bên này, chờ nghỉ ngơi tốt rồi mới đi thăm Trần Quảng Chí.
Lần này hai người họ qua đây vốn là muốn tạo bất ngờ cho hai vợ chồng Trần Quảng Chí, nên lịch trình không có gì vội vã.
Trần Chi ngủ một giấc say sưa, khi tỉnh dậy mơ màng thì đã sang ngày hôm sau.
Trần Tông Nguyên có khá nhiều bạn bè quen biết ở Pháp, công việc làm ăn hình như cũng rất bận rộn, mãi đến gần bữa tối mới gọi điện cho cô, bảo cô ăn cơm trước ở khách sạn, ăn xong có thể đi dạo mấy trung tâm thương mại gần đó.
Trần Chi không phản đối, ăn vội chút đồ rồi xách chiếc Birkin bản giới hạn ra đường.
Lần này Trần Tông Nguyên đã sắp xếp một người phụ nữ gốc Hoa trông khoảng ba mươi ngoài đi cùng cô mua sắm, ngoài ra còn có ba anh vệ sĩ Tây cao to lực lưỡng đi theo bảo vệ.
Nhưng Trần Chi thấy vướng víu, bảo họ giữ khoảng cách xa một chút.
Cô không muốn vừa ra đường đã bị người ta xúm xít lại xem.
Người ta vẫn nói Paris là thành phố tráng lệ đầy lãng mạn. Trần Chi dạo bước trên đường phố Paris, ngắm nhìn những tòa nhà tráng lệ, ánh mắt dõi theo lời giới thiệu của người phụ nữ bên cạnh.
Cô đi không nhanh, thỉnh thoảng cũng dừng chân vài giây để ngắm nghía vẻ mặt của những người qua lại, đoán xem những người đang bước vội vã kia đang muốn đi đâu.
Đại lộ Champs-Élysées nơi họ đang ở quanh năm tấp nập người qua lại, khách du lịch ra vào không ngớt, người trên đường có nhiều màu da khác nhau. Trần Chi đi đến một sạp báo ở ngã tư, muốn chụp vài tấm ảnh làm kỷ niệm.
Người phụ nữ đi cùng đương nhiên rất sẵn lòng giúp cô chụp ảnh.
Trần Chi tạo dáng chụp ảnh, hai tay dang rộng hai bên, một tay cao một tay thấp, cố ý làm cho tự nhiên. Cô chỉ dùng ba ngón tay hờ hững móc vào quai túi, nở một nụ cười tươi tắn.
Một khi máy ảnh đã bấm thì khó mà dừng lại, huống chi Trần Chi lại rất ăn ảnh. Người phụ nữ đi cùng cũng rất nhiệt tình dẫn cô đến vài địa điểm nổi tiếng để chụp hình kỷ niệm.
Khi Trần Chi ngồi xuống trước cửa sổ kính của một tiệm hoa, chuẩn bị tạo dáng chụp ảnh, tay cô vừa rời khỏi chiếc túi, thì ngay lập tức, chiếc Birkin phiên bản giới hạn đã biến mất không một dấu vết.
Cô chẳng còn tâm trí đâu mà chụp ảnh nữa, vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông nhỏ thó, gầy gò đang chạy thục mạng, lẫn vào dòng người đông đúc.
“Trộm!” Trần Chi hốt hoảng chỉ tay về bóng dáng đang bỏ chạy như bay, lo lắng nhìn người phụ nữ đi cùng: “Cái túi đó là bản giới hạn, đắt tiền lắm!”
Ý cô là không thể bỏ qua chuyện này một cách dễ dàng.
Người phụ nữ nghe vậy, lập tức nhanh tay bấm một nút trên điện thoại, vội vã nói mấy câu tiếng Pháp.
Rất nhanh sau đó, mấy người vệ sĩ mà Trần Chi đã dặn không được đến gần không biết từ đâu xuất hiện, chia thành ba hướng bao vây.
Tên trộm túi còn chưa bị bắt, Trần Chi lại hốt hoảng kêu lên: “Điện thoại của tôi đâu rồi?”
Vừa nãy còn thầm mừng vì không để điện thoại trong túi, ai ngờ giây sau đã phát hiện ngay cả điện thoại cũng đã không cánh mà bay.
Cô chẳng còn hơi sức đâu mà tiếc chiếc túi bị mất, vội vàng tìm kiếm xung quanh, người phụ nữ đi cùng cũng sốt sắng giúp cô tìm, tiện thể an ủi: “Ở Paris trộm cắp xảy ra như cơm bữa, chắc sẽ tìm lại được túi thôi.”
Trần Chi thở dài một tiếng, giờ cô đã hiểu tại sao người địa phương và tên trộm vừa nãy lướt qua nhau mà mặt ai cũng lạnh tanh như vậy, hóa ra họ đã quá quen với cảnh tượng này rồi.
Cô chợt cảm thấy danh tiếng “thành phố lãng mạn” của Paris đã xuất hiện một vết rạn không nhỏ.
Người phụ nữ đi cùng đảo mắt nhìn quanh một lượt, nhưng chẳng thấy gì.
Tình hình lúc này khá hỗn loạn, có lẽ chiếc điện thoại cũng đã bị trộm mất rồi.
Người phụ nữ cúi người xuống tìm kiếm kỹ càng bên dưới tủ kính nơi Trần Chi vừa chụp ảnh, tìm mãi vẫn không thấy điện thoại đâu. Khi ngẩng đầu lên, Trần Chi đã biến mất.
“Cô Trần Chi!” Vẻ bình tĩnh trên gương mặt người phụ nữ tan biến ngay lập tức, sống lưng cô ấy chợt lạnh toát. Mấy người vệ sĩ đã đuổi theo tên trộm rồi, nếu cô ấy còn để lạc mất Trần Chi nữa thì hậu quả thật khó lường.
Cô ấy nắm chặt điện thoại, bước nhanh về phía chủ cửa hàng đang đứng xem náo nhiệt ở cửa: “Xin hỏi ông có thấy cô gái vừa đi cùng tôi đâu không?”
Chủ cửa hàng chỉ tay về hướng Nam: “Cô ấy đi về phía đó rồi.”
“Cảm ơn.” Người phụ nữ không dám chậm trễ, vội vã men theo đại lộ Champs-Élysées tìm người, vừa dùng ánh mắt dò xét vừa gọi tên Trần Chi bằng tiếng Trung.
Hôm nay Trần Chi mặc một chiếc áo khoác kẻ ô vuông đen trắng cổ điển, giữa đám đông rất dễ nhận ra.
Thế nhưng đi dọc theo hướng mà chủ cửa hàng chỉ khoảng ba bốn trăm mét, người phụ nữ vẫn không thấy bóng dáng Trần Chi đâu, lòng cô ấy chợt trùng xuống, bước chân cũng trở nên nặng nề.
Cô ấy dừng lại dưới ngọn đèn đường kiểu cổ, hai bàn tay run rẩy trong gió lạnh, chuẩn bị gọi điện thoại. Hơi thở phả ra thành làn khói trắng che mờ tầm nhìn trong giây lát. Còn chưa kịp bấm số, cô ta đã nghe thấy một tiếng Trung quen thuộc vang lên, tựa như một khúc nhạc dịu êm.
"Chị ơi!"
--------------------------------------------------












