Làm Bậy (Làm Càn) – Chương 60: Chiến tranh lạnh
Làm Bậy (Làm Càn)
Từ "chán" vang vọng trong tâm trí Trần Chi. Cô hiểu rõ, Trần Tông Nguyên vốn không phải là người kiên nhẫn, tình cảm của anh dành cho bất cứ điều gì cũng khó có thể duy trì lâu dài.
Ô tô, tranh vẽ...
Mọi thứ đều như vậy.
Anh nói rằng khi chán, anh sẽ buông tha cho cô. Vậy chẳng phải hiện tại, anh chỉ đang nhất thời hứng thú, muốn nếm trải cảm giác của một mối tình cấm kỵ? Cảm giác mới lạ này liệu có kéo dài được bao lâu?
Trần Chi nghe những lời đó, lòng cô trĩu nặng, một cảm giác khó tả dâng lên, vị đắng chát lan tỏa trong miệng.
Cô đưa tay nắm lấy vạt áo Trần Tông Nguyên, hỏi: "Bao lâu? Anh hãy cho em biết một khoảng thời gian."
Vẻ mất kiên nhẫn hiện rõ trên khuôn mặt Trần Tông Nguyên. Anh không trả lời thẳng vào câu hỏi, mà nói: "Dài hay ngắn, tùy thuộc vào tâm trạng của anh. Anh hỏi lại em lần nữa, cậu con trai lúc nãy là ai?"
Trần Chi khuất phục trước khí thế của anh, nhỏ giọng trả lời: "Bạn học."
Trần Tông Nguyên như chợt nghĩ ra điều gì, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu: "Cậu bạn học mà em định tặng bánh kem?"
Trần Chi im lặng, coi như ngầm thừa nhận.
Trần Tông Nguyên đột nhiên lùi lại hai bước, không còn ép cô vào góc tường nữa.
Cả căn phòng chìm trong sự im lặng kéo dài. Trần Chi không dám ngước mắt lên, cứ nhìn chằm chằm vào nền gạch men phản chiếu ánh sáng, nhìn đến mức cảm thấy đầu óc choáng váng.
Khi cô cho rằng Trần Tông Nguyên sẽ nổi giận, cô chỉ nghe thấy một câu nói nhẹ bẫng: "Em về trước đi."
Sau đó, A Hải được gọi vào phòng.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề. A Hải liếc nhìn vẻ mặt của Trần Tông Nguyên, sống lưng căng thẳng, từng hơi thở và bước chân đều trở nên nhẹ nhàng hơn.
Sau khi Trần Chi rời đi, A Hải mới quay lại, đưa chiếc máy tính bảng trong tay cho Trần Tông Nguyên.
Trên màn hình là vài bức ảnh chụp cô nhi viện được chụp cách đây không lâu, khi cô nhi viện vẫn chưa bị ngọn lửa lớn tàn phá. Lướt xuống dưới là bản báo cáo đánh giá đất do các chuyên gia thực hiện.
Trần Tông Nguyên xem qua những bức ảnh một cách hờ hững, còn bản báo cáo đánh giá đất thì anh thậm chí không buồn liếc nhìn, trả lại cho A Hải.
"Anh Tông, khu đất này dự kiến sẽ được đấu giá trong vòng hai tháng tới, người của chúng ta đã bắt đầu chuẩn bị rồi."
Trần Tông Nguyên xua tay, vì Trần Chi mà đầu óc anh đau như búa bổ, lúc này anh chỉ muốn được yên tĩnh. Anh nói: "Làm qua loa thôi, liên hệ với người của Lục Hoa Thanh trước, cậu liệu mà làm, chỉ cần tham gia cho có lệ."
A Hải gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Trần Tông Nguyên không muốn tham gia dự án này, nhưng cũng không thể công khai từ chối ý tốt của Lục Minh.
Anh vốn không tin vào cái gọi là "người một nhà". Nếu thực sự đấu thầu được khu đất này, lợi nhuận sẽ khá lớn, nhưng số tiền đó đến quá chậm, mà anh cũng không thiếu tiền. Anh đồng ý chỉ để xem Lục Minh rốt cuộc muốn giở trò gì.
A Hải gõ vài cái lên màn hình máy tính bảng, sau đó cùng Trần Tông Nguyên đi thang máy xuống tầng một.
Vừa lên xe, anh ta nghe Trần Tông Nguyên nói: "Đi điều tra một người tên Hà Viễn."
Đây là lần đầu tiên A Hải nghe thấy cái tên này, có chút xa lạ. Anh ta nghe Trần Tông Nguyên cung cấp thêm thông tin.
"Bạn học cùng lớp với Trần Chi ở trường học, người đã đến cô nhi viện làʍ t̠ìиɦ nguyện viên hôm nay."
A Hải đáp gọn một tiếng, rồi lái xe đi.
…
Ở phía bên kia, sau khi Trần Chi rời đi, Hà Viễn cởi chiếc áo khoác tình nguyện viên và bước ra khỏi cổng cô nhi viện.
Cậu ấy đợi một chiếc xe Santana màu đen đến đón ở trạm xe buýt gần đó, rồi mở cửa lên xe.
Trên xe, Hà Viễn kể vắn tắt những gì đã xảy ra ở cô nhi viện hôm nay cho hai người đàn ông ngồi phía trước, rồi đặt một túi nhựa trong suốt đã được niêm phong giữa hai ghế.
Hai người đàn ông nghe nói Trần Tông Nguyên cũng có mặt tại hiện trường, họ nhìn nhau, người ngồi ghế phụ lái cất túi nhựa và hỏi: "Chắc chắn là anh ta?"
Hà Viễn cau mày suy nghĩ, rồi gật đầu: "Tôi nghe thấy người bên cạnh gọi anh ta là anh Tông."
Trần Tông Nguyên vốn có hành tung không rõ ràng, việc gặp được anh một lần cũng không hề dễ dàng. Hôm nay anh xuất hiện ở cô nhi viện, chẳng lẽ đã nghe được tin tức gì?
Hà Viễn nói: "Em gái anh ta hôm nay đến cô nhi viện làʍ t̠ìиɦ nguyện viên, tôi thấy dáng vẻ của anh ta, chắc là đến đón người."
Chiếc xe lao nhanh trên con đường dài, người đàn ông ngồi ghế trước lên tiếng hỏi: "Hôm nay có thu hoạch gì không?"
"Đống đồ đạc cháy rụi, chẳng còn lại gì."
Thực tế, trước khi cô nhi viện gặp hỏa hoạn, Hà Viễn đã vài lần ghé qua. Nhưng những tài liệu họ muốn tìm quá riêng tư, cậu ấy không tiện hỏi thẳng. Phòng tư liệu thì đã lục soát, nhưng vẫn tay trắng.
Ngọn lửa đột ngột thiêu rụi cả tòa nhà, nói chi đến giấy tờ trong phòng tư liệu, tất cả đều hóa tro bụi.
Hai người đàn ông ngồi phía trước nhíu mày. Đã lâu như vậy, họ vẫn chưa tìm được manh mối nào, biết ăn nói thế nào với cấp trên đây?
Thấy họ im lặng, Hà Viễn tiếp lời: "Các anh chắc chắn Trần Chi là người cần tìm chứ? Nếu đúng, chúng ta phải đẩy nhanh tiến độ. Nếu chậm trễ, hồ sơ du học của cậu ấy được duyệt thì không chắc còn ở lại trong nước."
Nghe vậy, người đàn ông ít nói ngồi ghế lái cắt ngang: "Chúng tôi biết phải làm gì. Cậu cứ lo việc của cậu cho tốt, đừng hỏi nhiều. Tiền công thỏa thuận sẽ không thiếu một xu."
Hà Viễn đẩy gọng kính, im lặng.
…
Nghỉ Tết, Trần Chi về nhà cũ. Như mọi năm, quản gia đã sớm tất bật chuẩn bị, hết đợt hàng Tết này đến đợt hàng Tết khác, màu đỏ rực rỡ dần bao phủ khắp căn nhà.
Ngoài việc học bài, Trần Chi chẳng có gì làm, đ//â//m ra buồn chán.
Sau lần cãi nhau với Trần Tông Nguyên, mấy ngày rồi cô không thấy mặt anh ta. Nghe Trần Vinh nói, anh lại đi đâu đó rồi.
Từ khi Trần Tông Nguyên lên làm người đứng đầu, hành tung của anh ngay cả Trần Vinh cũng khó nắm bắt.
May mà Trần Vinh nghĩ thoáng, tuổi này rồi, nên buông tay thì buông tay, con cháu tự có phúc phần của chúng. Trần Tông Nguyên muốn làm gì thì làm, tốt xấu gì cũng không liên quan đến ông.
Mỗi ngày ông nghe hai buổi hát, chơi hai ván cờ, không tự tìm chuyện bực mình.
Nhà vắng người, Trần Chi bị Trần Vinh kéo vào chơi cờ. Cờ của cô không giỏi, lần nào cũng vội vàng bày bẫy, thấy Trần Vinh sập bẫy thì đắc ý ra mặt, cuối cùng lại sơ sẩy mà thua sạch.
Ăn tối xong, Trần Vinh lại bày bàn cờ, kéo Trần Chi đến giải khuây.
Hai ông cháu ngồi đối diện, sau vài nước cờ, Trần Vinh hỏi: "Gần đây cháu cãi nhau với anh trai à?"
Trần Chi giật mình, giả vờ như không có chuyện gì: "Không ạ, ông nội sao lại nói vậy? Cháu còn chẳng mấy khi gặp anh ấy, sao có thể cãi nhau được ạ?"
Họ đang chơi cờ tướng, Trần Vinh "bốp" một tiếng ăn quân tốt của Trần Chi, nói: "Cháu cứ giữ khoảng cách với nó cũng tốt. Còn Hoa Thanh, nó có tìm cháu không?"
Nhắc đến đây, Trần Chi lại nhớ đến lần gặp anh ta ở khu suối nước nóng.
Lục Hoa Thanh bề ngoài đạo mạo, nhưng sau lưng cũng ăn chơi trác táng.
Trần Chi không tiện kể chuyện ở khu suối nước nóng, nên nói bóng gió: "Không ạ, ông nội, cháu thấy Lục Hoa Thanh không tốt chút nào, nhân phẩm có vấn đề. Chúng ta hủy hôn ước được không ạ?"
Trần Vinh nhìn bàn cờ, nói: "Chi Chi, nó không tốt, người khác cũng chưa chắc tốt hơn. Chuyện này để sau hẵng bàn."
Trần Chi thấy có vẻ có thể thương lượng được, vui mừng ra mặt. Dù trên bàn cờ bị ăn gần hết quân, cô cũng không bực bội: "Vậy sau Tết cháu có thể đến thăm ba mẹ được không ạ?"
Trần Quảng Chí bệnh tình có vẻ xấu đi, Tết nhất cũng gọi điện báo không về được, Trần Chi muốn ra nước ngoài thăm họ.
"Được chứ, cháu muốn đi lúc nào? Ông nhờ ông Triệu sắp xếp đưa cháu đi."
Trần Chi vỗ tay, giọng nói trong trẻo như c//h//i//m hót: "Đừng nói với ba mẹ nhé, cháu muốn tạo bất ngờ cho họ. Cũng đừng nói với anh trai."
Cô vừa dứt lời, đã nghe thấy tiếng bước chân. Trần Tông Nguyên cởi áo phao, chỉ mặc một chiếc áo len cao cổ màu đen mỏng, trông có vẻ mệt mỏi.
"Chuyện gì mà không cho anh biết?" Anh bước đến cạnh hai người đang chơi cờ, tự nhiên ngồi xuống sau lưng Trần Chi, hai người chen chúc trên một chiếc ghế.
Trần Vinh nói: "Cháu tự hỏi con bé đi."
Trần Tông Nguyên vừa đến, Trần Chi lập tức trở nên dè dặt hơn, giọng nói cũng không còn vui vẻ như trước: "Không có gì ạ."
Trần Tông Nguyên liếc nhìn cô, thấy cô cầm quân "pháo" định tiến lên, vừa đặt xuống liền vội vàng nắm lấy cổ tay cô, đổi hướng quân cờ: "Đặt vào đây."
Vị trí đó Trần Chi cũng đã nghĩ tới, nhưng "pháo" một khi đặt xuống, chẳng khác nào tự sát, Trần Vinh chỉ cần dùng "xe" là ăn được ngay, nên cô mới cố tình tránh đi.
Thế nhưng thói quen bao năm nay khiến cô vô thức nghe theo chỉ huy của Trần Tông Nguyên, di chuyển quân cờ.
Quả nhiên, bước tiếp theo Trần Vinh đã ăn mất quân "pháo", Trần Chi trách móc: "Anh xem kìa!"
Trần Tông Nguyên không nói gì, ghé sát tai cô, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô: "Đi tốt."
Quân tốt duy nhất còn lại, Trần Chi cho nó tiến lên.
Trần Chi thấy quân cờ của mình càng lúc càng bị ăn sạch, không khỏi sốt ruột. Thế nhưng đến khi cô dùng quân "tốt" cuối cùng ăn được quân "tướng" của Trần Vinh, cô ngơ ngác nhìn bàn cờ, chẳng hiểu sao mình lại thắng.
Trần Tông Nguyên hô một tiếng "tướng quân", Trần Vinh cũng ngẩn người, giơ tay bắt đầu xem lại ván cờ, cuối cùng tâm phục khẩu phục.
"Tông Nguyên, chơi cờ giỏi, chúng ta chơi một ván nhé?" Trần Vinh toàn chơi với Trần Chi, mười ván thì chín ván thắng, còn một ván là cố tình nhường, sợ cô bé buồn.
Trần Tông Nguyên định từ chối, nhưng thấy Trần Chi đã đứng dậy nhường chỗ, mắt sáng long lanh nhìn anh, trong đó lộ rõ vẻ sùng bái.
Đàn ông, thường khó cưỡng lại ánh mắt sùng bái của phụ nữ, sẵn sàng xông pha trận mạc vì nàng.
Trần Tông Nguyên cũng không ngoại lệ, anh bày lại bàn cờ, bắt đầu ván mới trước ánh mắt mong chờ của Trần Chi.
Ván cờ vừa rồi của Trần Chi gần như cầm chắc thất bại, vậy mà anh vẫn cứu vãn được, thật thần kỳ.
Cô nhìn Trần Tông Nguyên gần như không cần suy nghĩ mà di chuyển quân cờ, cùng Trần Vinh qua lại giao chiến, sau vài hiệp, quân cờ của cả hai bên đều vơi đi nhiều.
Trần Chi đang xem say sưa, Trần Vinh đột nhiên nói: "Ông thua rồi."
Trần Chi không hiểu, rõ ràng ông vẫn còn có thể đi tiếp mà, kết quả vẫn chưa biết được.
Trần Vinh cười không nói, Trần Tông Nguyên nói với cô: "Em chơi tiếp đi."
Trần Chi xắn tay áo, cầm quân cờ lên đặt xuống, vừa đi một bước, Trần Tông Nguyên đã nói: "Tướng quân."
Trần Chi chợt nhận ra phía bên kia còn có cạm bẫy của anh, vội vàng nói: "Em không đi bước này nữa."
Trần Tông Nguyên mặc cô đổi nước cờ: "Vậy em đi lại đi."
Trần Chi nhíu mày suy nghĩ một hồi, mới lại di chuyển một quân cờ, vừa nhấc lên, quân cờ còn đang lơ lửng trên không, Trần Tông Nguyên lại nói một tiếng: "Tướng quân."
Giọng anh không lớn, Trần Chi nhìn bàn cờ, quân "mã" này vừa động, quân "tướng" lại không giữ được.
Cô lại thử vài quân cờ khác, dù đi thế nào, cuối cùng cũng đều bị Trần Tông Nguyên "tướng quân".
Thảo nào Trần Vinh lại nhận thua.
Trần Vinh nhìn vẻ mặt nhăn nhó suy tư của Trần Chi, cười nói: "Anh trai cháu chơi cờ có bố cục, mỗi nước đi đều tính trước được ba bước tiếp theo, còn có thể đoán được nước đi của đối phương, cháu à, đạo hạnh còn non lắm, phải học hỏi và luyện tập nhiều vào."
Cứ thế, lúc Trần Chi lên lầu vẫn còn nghĩ về chuyện đánh cờ, sau gáy đột nhiên bị một bàn tay lạnh lẽo chạm vào, khiến cô giật mình.
Trần Tông Nguyên thấy cô khi nãy trước mặt Trần Vinh còn bình thường, giờ ông đi ngủ rồi, cô lại mang vẻ lúng túng và gượng gạo, không dám nhìn thẳng vào anh, bị trêu chọc cũng không dám hé răng, sờ sờ chỗ lạnh buốt kia, định chạy lên lầu như một chú thỏ con.
Trần Tông Nguyên nắm lấy bàn tay ấm áp của cô, thong thả bước đi.
Trần Chi cúi đầu, đoán rằng tay anh lạnh như vậy chắc chắn là do mặc quá ít áo, nếu là trước đây, có lẽ cô đã lên tiếng nhắc nhở, nhưng bây giờ, muốn nói mà lại không biết mình có tư cách gì, nghĩ đi nghĩ lại vẫn là thôi.
Trần Tông Nguyên thu hết vẻ muốn nói lại thôi của cô vào đáy mắt, ánh mắt tối sầm lại, tâm trạng không còn thoải mái như trước.
Anh cứ tưởng hai người lâu ngày không gặp, Trần Chi sẽ quên hết chuyện không vui, tiếp tục thân thiết với anh như lúc nhỏ, nhưng giờ nhìn lại, không những không quên, mà còn rơi vào trạng thái khiến anh không vui hơn.
"Trần Chi." Trần Tông Nguyên đưa cô vào phòng mình trên tầng ba, vừa đóng cửa lập tức hỏi: "Em định chiến tranh lạnh với anh đến khi nào?"
--------------------------------------------------












