Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Mất Một Người Thương – Chương 84

Lạc Mất Một Người Thương

Tác giả: Hạ Tường Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Sâm tỏ vẻ giận dữ, ông giơ tay lên tính Hạ Mạt nhưng cô ta đã đẩy ông một cái làm ông ta chới với lùi về phía sau mấy bước.

Hạ Sâm không dám tin vào mắt của mình nữa giọng cũng lắp bắp: “ Con…con khốn mày dám đối xử với ba mày như thế hả?”.

Hạ Mạt cũng điên tiết lên quát: “ Ông cũng xứng đáng làm ba của tôi sao???…cuộc đời của tôi vì có người ba như ông mà điêu đứng khốn khổ như thế còn chưa vừa lòng ông sao???”.

“ Năm xưa là nhờ số tài sản của anh trai tao mà mẹ con mày mới được sống trong sung sướng, mày không nghĩ lại đi nếu ông đây không cho mày vào học trường danh tiếng thì mày quen được thằng thiếu gia kia sao…mày đứng là thứ ăn cháo đá bát mà”.

Diệp Hạ Lam đứng cách cha con Hạ Mạt chừng mười bước chân nên nghe rõ cuộc nói chuyện của bọn họ, cô cố gắng kìm nén cảm xúc của mình nắm tay chặt thành nắm đấm rồi tiến tới rồi lên tiếng: “ Diệp Sâm…bao nhiêu năm nay chú trốn rất giỏi nhưng tôi nghĩ đã đến lúc chú phải chịu trách nhiệm trước pháp luật vì tội lỗi năm đó của mình rồi”.

Hạ Sâm nghe thấy cái tên “Diệp Sâm” thì liền giật bắn cả người, mặt mũi ông xanh mét, lưng toát mồ hôi lạnh, ông quay người lại giọng nói run rẩy lắp bắp: “ Diệp…Diệp…Sâm nào chứ? Tôi là Hạ Sâm”.

Diệp Hạ Lam nhìn Hạ Sâm bằng ánh mắt sắc bén: “ Diệp Sâm ông còn định trốn chạy đến bao giờ nữa? Dù ông có hóa ra tro bụi tôi cũng nhận ra ông, tôi nhất định bắt ông phải đền tội”.

Mặt của Hạ Sâm xanh không còn cắt máu: “ Cô…cô…là ai???”.

“ Tôi là Diệp Hạ Lam”.

Vừa nghe thấy cái tên kia Hạ Sâm liền lắc đầu ngoày ngoạy: “ Không thể nào…không thể nào…rõ ràng năm đó cả nhà mày đều chết hết rồi mà…không thể nào”.

Hạ Mạt trố mắt ra mà nhìn, sao cô có thể quên đi là nhà mình đổi họ để lẫn trốn tội lỗi cơ chứ, ba cô vốn tên là Diệp Sâm còn cô tên là Diệp Y Mạt, thuở nhỏ ba người nhà cô sống chung nhà với chú, chú cô có hai đứa con, con trai tên là Diệp Chí Bằng còn con gái tên là Diệp Hạ Lam.

Diệp Sâm là người thích cờ bạc ăn chơi lêu lỏng lại không quan tâm đến gia đình như chú của cô.

Hạ Mạt nhớ rất rõ thuở nhỏ cô cảm thấy rất ngưỡng mộ những đứa con của chú bởi vì mỗi ngày vợ chồng chú đều đưa đón hai anh em họ đi học, chú còn đặc biệt yêu thương đứa con gái nhỏ của mình chỉ cần là thứ cô bé thích thì họ chắc chắn đáp ứng…nào là quần áo, giày dép đẹp, rồi còn cả một căn phòng được trang trí như phòng dành cho công chúa với những món đồ chơi bắt mắt đắt tiền, rồi còn rất nhiều gấu bông và búp bê xinh đẹp nữa.

Mặc dù thi thoảng chú thím cũng có mua quần áo đẹp và đồ chơi cho Hạ Mạt nhưng cô luôn thấy ganh tị với đứa em họ của mình, cô luôn ao ước rằng mình có được cha mẹ tài ba giỏi giang như chú thím nhưng tiếc là không được.

Mỗi khi gia đình người ta vui vẻ bên nhau Hạ Mạt chỉ biết tủi thân đứng ở một góc khuất nhìn mà thôi.

Rồi có một ngày đột nhiên ba cô bảo chuyển nhà, toàn bộ đồ đạc trong nhà từ quần áo, đồ chơi của Diệp Hạ Lam đều thuộc sở hữu của cô, lúc đó cô cứ tưởng là một giấc mơ.

Cuộc sống trở nên tốt đẹp khi gia đình cô dọn đi, cô trở thành một tiểu thư giàu có được ăn ngon mặc đẹp, được học ở trường của giới thượng lưu, cũng không còn mang họ Diệp nữa mà chuyển sang họ Hạ.

Những tưởng mọi chuyện kéo dài mãi mãi nhưng với cái thói ăn chơi trác tán thích cá cược, đánh bài của ba cô tài sản trong nhà dần vơi đi rồi kết cục là phải ở trong một ngôi nhà thuê chật chội rách nát.

Vì sao luôn là Diệp Hạ Lam chứ??

Thuở nhỏ thì phải ganh tị vì đồ ăn ngon, quần áo đẹp lớn lên thì lại vì một Thịnh Khải Luân.

Rõ ràng là Hạ Mạt cô gặp Thịnh Khải Luân trước nhưng vì cái gì mà Diệp Hạ Lam lại có thể đường đường chính chính trở thành vợ hợp pháp của anh còn cô thì bị mọi người căm ghét coi thường chứ.

Diệp Hạ Lam có cái gì hơn cô mà luôn được hưởng cuộc sống vui vẻ hạnh phúc chứ?

Khi biết ra Diệp Hạ Lam và mình có mối quan hệ chị em họ với nhau thì Hạ Mạt càng cảm thấy căm hận cô hơn.

Ánh mắt Hạ Mạt nhìn Diệp Hạ Lam càng trở nên độc ác sắc lạnh hơn.

Hạ Sâm thì cứ như người mất hồn cứ lập lại câu: “ Không thể nào…không thể nào”.

Diệp Hạ Lam lên tiếng: “ Diệp Sâm, ông muốn tự đi đầu thú để được hưởng khoan hồng hay là muốn tôi đi tố giác ông hả?”.

Dù Hạ Mạt không quan tâm đến Hạ Sâm có bất trắc gì nhưng nếu Hạ Sâm bị bắt thì cô cũng bị liên lụy nên Hạ Mạt liền lên tiếng: “ Cô ở đây hù dọa ai vậy hả? Vụ việc đã qua nhiều năm rồi đâu còn ai rảnh rỗi mà truy cứu trách nhiệm nữa chứ…cô cũng nên bỏ qua đi hà tất cắn hoài không nhả”.

Diệp Hạ Lam quay sang nhìn Hạ Mạt bằng ánh mắt sắc lạnh: “ Nói vậy mà cô cũng nói được sao? Ba mạng người mà qua miệng cô cứ như cỏ rác không bằng…cha con các con người đều là thứ vong ơn phụ nghĩa…tôi nhất định bắt các người đền tội”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Mất Một Người Thương
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...