Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Lạc Mất Một Người Thương – Chương 133

Lạc Mất Một Người Thương

Tác giả: Hạ Tường Lam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ lúc về Tiệp Tương Trang, Thịnh Khải Luân cứ như người mất hồn anh không biết mình đã ngồi nhìn vô định vào không trung trong bao lâu nữa.

Lúc đi tắm xong Thịnh Khải Luân ngồi ở chiếc ghế mây gần cửa sổ sát đất nhìn ra bên ngoài, bầu trời hôm nay vô cùng u ám không có lấy một ngôi, anh suy nghĩ gì đó rất lâu rồi gọi điện cho ai đó.

Giọng nói ngáy ngủ của Hàn Dĩ Phong vang lên phía bên kia đầu dây nghe rất ai oàn: “Khải Luân à, giờ này là mấy giờ rồi mà cậu còn rãnh rỗi gọi điện cho tôi vậy hả???”

“Cậu biết chuyện Hạ Lam có một đứa con trai tên Diệp Thiên Duệ rồi đúng không?”.

Hàn Dĩ Phong ấp úng: “Chuyện này…chuyện này…”.

“Không cần giấu diếm nữa tôi đã gặp thằng bé rồi”.

“Ờ”.

“Cậu có biết ba của Thiên Duệ là ai không hả???”.

“Cái này…tôi không biết đâu”.

“Uhm”.

Cúp máy vẻ mặt của Hàn Dĩ Phong vô cùng đ//â//m chiêu, dạo gần đây anh mới biết là Hàn Long Phi thường xuyên tới nhà của Diệp Hạ Lam ăn cơm cùng hai mẹ con họ, khi thì chơi ở công viên giải trí hay là đi mua sắm trong rất vui vẻ.

Năm năm trước Hàn Long Phi đột ngột xuất ngoại, cùng điểm đến cùng chuyến bay với Diệp Hạ Lam, thằng bé Thiên Duệ lại chỉ mới bốn tuổi nên Hàn Dĩ Phong đã suy đoán rất có thể Diệp Thiên Duệ là con của Hàn Long Phi và Diệp Hạ Lam, nếu sự thật là như vậy thì thế cục này e rằng vô cùng rối rắm rồi.

Hàn Dĩ Phong khẽ thở dài một hơi: “Sao cứ phải rối ren lên như thế chứ”.

Chiều nay nắng nhạt trãi khắp căn phòng làm việc của Thịnh Khải Luân, cả ngày hôm nay gần như anh không làm được gì hết cũng không suy nghĩ được gì hết chỉ ngồi nhìn đồng hồ chờ đến lúc tan tầm mà thôi bởi vì Diệp Hạ Lam đã hẹn là chiều hôm nay sẽ để anh gặp mặt Thiên Duệ và ba của thằng bé chứng minh rằng anh và Diệp Thiên Duệ vốn không có liên quan gì đến nhau hết.

Hàn Dĩ Phong cầm hồ sơ vào trình ký thì thấy Thịnh Khải Luân đứng dậy lấy áo vest mặc vào: “Cậu tính ra ngoài à hình như chưa hết giờ làm việc mà”.

“Hôm nay tôi có hẹn với Diệp Hạ Lam để làm rõ xem Diệp Thiên Duệ là con của ai, tôi rất muốn biết ba của đứa bé đó là ai”.

Hàn Dĩ Phong nhíu mày rồi lên tiếng: “Hay là cậu đừng đi nữa dù sao thì cũng ly hôn rồi cô ấy có con với ai cũng đâu có liên quan gì đến cậu chứ”.

Thịnh Khải Luân đưa mắt nhìn Hàn Dĩ Phong một cách dò xét: “Vậy là cậu có chuyện giấu tôi đúng không?”.

“Tôi có gì để giấu đâu chứ”.

“Cậu biết ba của Thiên Duệ là ai đúng chứ???”.

Hàn Dĩ Phong liền xua tay: “Làm gì có chứ nếu có thì tôi đã nói cho cậu biết rồi”.

“Cứ để hồ sơ lên bàn mai tôi sẽ xem rồi ký”.

Nói rồi Thịnh Khải Luân liền cất bước rời đi, Hàn Dĩ Phong thấy lo lắng cũng lén lút đi theo phía sau.

Hàn Dĩ Phong bám đuôi Thịnh Khải Luân đến một nhà hàng sang trọng rồi thấy Thịnh Khải Luân bước tới một chiếc bàn sát cửa sổ, trong bàn đã có ba người ngồi ở đó là Diệp Hạ Lam, Diệp Thiên Duệ và một người đàn ông mặc bộ vest màu xám bạc.

Hàn Dĩ Phong trố mắt ra lẩm bẩm: “Thật sự là Hàn Long Phi sao cái thằng này trên đời này thiếu gì phụ nữ sao cứ phải là Diệp Hạ Lam thì mới chịu chứ?”.

Thịnh Khải Luân bước tới người đàn ông kia vô cùng lịch sự đứng dậy chào: “Thịnh tổng chúng ta lại gặp nhau rồi”.

Cả Thịnh Khải Luân và Hàn Dĩ Phong đứng lấp ló đằng xa đều không thể tin vào mắt mình, người đàn ông mà Diệp Hạ Lam nói là ba của Diệp Thiên Duệ lại chính là…Hạ Chí Xuyên.

Hàn Dĩ Phong trưng ra bộ mặt không thể ngu hơn được nữa: “Móe đây là đâu??? Tôi là ai thế này???”.

Hàn Dĩ Phong hối hận đến xanh cả ruột vì thời gian vừa qua anh cứ nghĩ là Hàn Long Phi là ba của Diệp Thiên Duệ, anh còn nói sẽ không nhận là anh em với một người đi cướp vợ của bạn mình như Hàn Long Phi nữa, thật không ngờ ba của Diệp Thiên Duệ lại là Hạ Chí Xuyên.

Trời ơi có tin được không?!

Thinh Khải Luân cũng không khá hơn Hàn Dĩ Phong là mấy từ lúc anh thấy mặt của Hạ Chí Xuyên thì máu đã sôi lên tới não rồi, anh đưa đôi mắt sắc lạnh đằng đằng sát khí ném về Hạ Chí Xuyên như là muốn giết người đến nơi rồi.

Hạ Chí Xuyên nhận lời giúp đỡ Diệp Hạ Lam nhưng anh không ngờ lại đụng vào đại nhân vật như Thịnh Khải Luân, lòng bàn tay của Hạ Chí Xuyên để dưới gầm bàn đã đổ đầy mồ hôi rồi.

Thấy thế cục quá căng thẳng nên Hạ Chí Xuyên lên tiếng nói trước: “Thịnh tổng thật trùng hợp quá”.

Thịnh Khải Luân nói chuyện bằng giọng điệu lạnh lẽo như băng: “Tôi là cố tình đến đây chứ không phải trùng hợp”.

Hạ Chí Xuyên gãi đầu: “Nếu đã gặp nhau chi bằng cùng ăn một bữa cơm được chứ”.

Thịnh Khải Luân nhìn Diệp Hạ Lam rồi trả lời: “Bữa cơm này e là tôi nuốt không trôi rồi Hạ thiếu à”.

Diệp Hạ Lam khẽ nở nụ cười nhạt trên môi: “Nếu đã không nuốt trôi vậy mời Thịnh tam thiếu về cho, nói thật lòng là sự có mặt của anh quả thật làm cho tôi cảm thấy rất không thoải mái”.

Thịnh Khải Luân đứng dậy đá cái ghế bay vào tường rồi nghiến răng nghiến lợi nhìn Hạ Chí Xuyên rồi nói: “Bữa cơm này tôi đúng là nuốt không trôi….nhưng tôi sẽ nuốt chửng cả Cổ Triệt của cậu đó Hạ Chí Xuyên à”.

Hạ Chí Xuyên cả kinh cả người lần này anh đúng là chọc phải ổ kiến lửa thật rồi.

Thịnh Khải Luân lại đánh mắt nhìn qua Diệp Hạ Lam: “Còn em tôi nhất định đem em quay về bên cạnh tôi bằng mọi giá…nếu em không yêu tôi sẽ khiến em phải hận tôi cả đời này”.

Thịnh Khải Luân rời đi với vẻ mặt giận dữ, Hàn Dĩ Phong ngẩn mặt ra lẩm bẩm: “Chậc chậc sắp có một cuộc tàn sát diễn ra rồi, kịch tính quá đi mất”.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Lạc Mất Một Người Thương
Chương 133

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 133
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...