Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn – Chương 40

Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn

Tác giả: Mễ Hoa
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bên ngoài người ta đồn rằng Ngọc Nhụy c.h.ế.t khó sinh, một xác hai mạng.

Tô đại gia từ đó trở nên kỳ quái, lạnh lùng vô tình.

La thị bị đuổi khỏi Tô phủ, quay lại sống trong căn nhà cũ ở quê.

Giờ chỉ còn lại mỗi Tiểu Liễu là con gái, bà tất nhiên muốn níu kéo thân tình.

Cuối cùng gắng gom đủ can đảm đến cửa, vậy mà Tiểu Liễu lại lắc đầu, đuổi bà đi.

La thị hiểu, là mình gieo gió gặt bão.

Từ lúc Tiểu Liễu viết dòng chữ “Chim bay hết, chuột phải chết”, tình mẹ con giữa họ đã đứt rồi.

Sau khi rời đi, bà không lập tức quay về làng.

Mà nấp ở đầu ngõ, thấy Tiểu Liễu ra khỏi cửa, mắt vẫn đỏ hoe rồi theo nàng ra phố.

Quầy hoành thánh hôm nay rất đông khách.

Tứ Cửu bận rộn thả hoành thánh, vớt lên chan nước.

Lão bá bán rau cười tít mắt, bưng tô đi phục vụ từng bàn.

Tiểu Liễu buộc tạp dề, định vào giúp.

 Bản dịch nhà Hồ Vân, xin đừng mang đi chơi khi chưa xin phép!

 Follow Fanpage "Hồ Vân Truyện" để cập nhật truyện mới mỗi ngày bạn nhé ^^

Tứ Cửu không chịu, vội vàng tháo tạp dề nàng ra, để nàng ngồi ngoan một bên.

Hắn còn đặc biệt nấu cho nàng một bát hoành thánh “vị riêng”.

Cho thật nhiều hành hoa và dấm chua.

Hắn cười rạng rỡ, bưng tô đến trước mặt nàng, cúi người ghé tai nói gì đó.

Tiểu Liễu cong cong khóe mắt, khẽ đẩy hắn một cái, cũng cười rộ lên.

La thị vẫn nhớ như in, khi Tiểu Liễu còn nhỏ, hay cười ngây ngô như vậy.

Vậy mà ngày ấy, bà ghét nụ cười ấy biết bao, thường gắt lên:

"Không được cười! Như con cóc ấy!"

Từ đó, Tiểu Liễu không còn dám cười trước mặt bà nữa.

Lúc ăn bánh bao, cũng chỉ dám lén liếc nhìn.

Bà dường như thấy lại chính mình năm xưa, lúc mang thai, Tào Tự Bạch bận trước lo sau.

Hắn luôn như con rối trước mặt bà, bị sai bảo tới lui, mà vẫn cười toe toét như thằng ngốc.

Bà từng nhìn hắn mà khinh bỉ, cau mày quát:

"Đừng có cười nữa! Nhìn như con cóc!"

Nhưng bà quên mất…

Rất lâu về trước, khi còn bị hành hạ trong thanh lâu, là chính bà đã khóc lóc níu tay Tào Tự Bạch, xin hắn đừng bỏ đi.

Đêm hôm đó, hắn nắm tay bà, hứa rằng sẽ chuộc bà ra.

Hắn ngoài việc xấu xí, thật sự là một người rất tốt, rất tốt.

Cả đời này, bà không gặp được ai tốt như hắn nữa.

Sau khi quay về quê, La thị gieo mình xuống sông.

Dòng sông nơi đầu làng, năm xưa Ngọc Nhụy đã từng nhảy xuống.

Giờ đây, trở thành mồ chôn của bà.

Nước sông âm thầm chảy xiết, lặng lẽ nhấn chìm tất cả.

Dù tốt hay xấu, dù hối hận hay không, đã qua rồi, thì chẳng thể quay lại được nữa.

7.

Gần đây, ở Nghi Châu mọc lên rất nhiều ngôi miếu mới.

Người ta đồn rằng tất cả đều do nhà họ Tô xây dựng.

Thực ra không chỉ riêng Nghi Châu, mà cả trong phủ lẫn ngoài trấn, Tô Miễn cũng đã sai người dựng lên không dưới mười ngôi miếu lớn nhỏ.

Những ngôi miếu của nhà họ Tô chỉ thờ một vị thần— Thánh U Hoàn tiên cô xứ Sa Bà.

Tượng tiên cô môi hồng má ngọc, mắt tựa sao trời, mày liễu mũi cao — toát lên thần thái thanh cao, ánh nhìn hiền hòa như thấu cả nỗi khổ nhân gian.

Tần Cơ nói, đó chính là dung mạo thật của nàng.

Thuở ấy, nàng còn sống trong thời Thành Thang, được người trong bộ tộc tôn xưng là “Thần chi nữ”.

Thần chi nữ có thể triệu vong linh vào mộng, có thể cầu thần xin quẻ, đoán biết họa phúc cát hung của cả bộ lạc.

Mọi người đều kính trọng, yêu mến nàng.

Đáng tiếc là một nghìn năm sau, để trốn chạy sự truy sát của Ấn Đô, bà ta đã biến mình thành một con dê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *

Nhưng không sao, chẳng mấy chốc nàng sẽ thành tiên.

Đó là lời hứa của Tô Miễn.

Cũng là giao ước giữa hai người họ.

Sau khi Ngọc Nhụy chết, vốn dĩ Tần Cơ định rời khỏi nhà họ Tô.

Nàng muốn tiếp tục dây dưa với Tiểu Liễu, hoặc tìm một người thiện lương chân thành khác.

Nhưng Tô Miễn đã khóa chặt chiếc hũ chứa hồn phách nàng.

Một chuỗi xích sắt dài quấn chặt lấy chiếc hũ, từng vòng từng vòng, không chút khe hở.

Tần Cơ chỉ thấy buồn cười.

Hắn tưởng rằng chỉ cần khóa chiếc hũ ấy lại thì nàng không thể thoát thân sao?

Phàm nhân lúc nào cũng tự cho mình thông minh, coi những lớp ngụy trang và trò đùa của nàng là thật.

Ban đầu Tần Cơ nghĩ, Tô Miễn cũng sẽ như Tào Tự Bạch, tìm cách tiêu diệt nàng.

Nhưng khi nàng thò đầu ra khỏi hũ, dùng đôi mắt dê âm u nhìn chằm chằm hắn, thứ nàng thấy lại là gương mặt điềm tĩnh của Tô Miễn.

Hắn ngồi thẳng trong ghế thái sư, sắc mặt bình thản, mười ngón tay đan vào nhau, lặng lẽ quan sát nàng.

Sau đó, hai người đã lập nên một giao ước.

Là do Tô Miễn chủ động mở lời trước.

Hắn nói, chính Tần Cơ đã khiến hắn đánh mất người mình yêu thương nhất, nên không thể để nàng dễ dàng rời đi như vậy.

Tần Cơ bật cười quái dị:

“Ngươi có thể đi tìm nàng ta mà, ta đâu có khiến ngươi câm?”

Tô Miễn đáp:

“Ta đã tổn thương nàng đến mức ấy, đã không thể quay đầu, sao còn phải gieo thêm phiền lụy?”

“Ha ha ha, ngươi cũng coi như nghĩ thoáng thật đấy.”

"Nghĩ thoáng hay không, kết cục vẫn vậy, chỉ là tự mình làm khổ mình thôi."

Câu trả lời ấy khiến Tần Cơ có phần nhìn hắn bằng con mắt khác.

Ban đầu nàng không định giao dịch với hắn, hắn chỉ là phàm nhân, nàng chẳng có hứng thú.

Thế nhưng Tô Miễn là thương nhân, mà thương nhân thì nhìn xa trông rộng, bản tính lại gian xảo.

Hắn nói, hắn sẵn sàng dựng miếu cho nàng, dâng hương thờ phụng, cho đến ngày nàng thoát khỏi thân xác phàm tục.

Tần Cơ động lòng.

Dựng miếu, dâng hương, đó vốn là điều nàng từng nghĩ tới.

Thần tiên nào mà chẳng có đền miếu?

Hương khói do phàm nhân thành tâm cúng bái, mới gọi là công đức.

Tần Cơ tự xưng là tiên, khi giao dịch với người trần trong chốn phố chợ, cũng từng yêu cầu những “món hàng” ấy thờ phụng nàng.

Chỉ tiếc rằng, muốn có hương khói, điều kiện tiên quyết là phải có thành tâm.

Còn những “món hàng” kia, chúng chỉ sợ nàng, chẳng có chút thành tâm nào cả.

Hương khói cũng vì thế mà nhạt nhẽo vô vị, chẳng mang lại chút hiệu quả nào.

Tô Miễn nói, mấy việc đó hắn đều có thể xoay xở.

Thương nhân buôn bán đủ thứ, mua bán hàng hóa chỉ là một phần nhỏ.

Ngay cả thành tâm, hắn cũng có thể “mua” được đủ loại, muốn gì có nấy.

Tần Cơ tuy động lòng nhưng trong lòng vẫn còn chút do dự...

Nàng không dám phô trương quá mức, bao năm nay trốn trong chiếc vò, ẩn dưới thân dê, chính là vì sợ bị người ta lần ra tung tích.

Thế nhưng hương khói mang công đức, nàng lại thật sự khát khao.

Tô Miễn đã giải quyết giúp nàng nan đề ấy.

Hắn nói, Tần Cơ có thể tiếp tục ẩn mình trong hũ, lặng lẽ trú giữa phố chợ.

Còn việc xây miếu và lo liệu hương khói, hắn sẽ gánh vác một mình.

Tung tích của Tần Cơ — hắn không cần biết.

Hắn chỉ phụ trách miếu thờ Tần Cơ.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ký Sự Đèn Cá Dẫn Hồn
Chương 40

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ