Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 55

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Lưu

Thụy Căn rất để ý đến mày.”

“Hả?”.

“Mà

quan hệ giữa tao và mày lại rất tốt.”

Tôi

nhìn La Lợi, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Câu nói sau tao vẫn không biết là xảy

ra chuyện gì, nhưng mà câu trước... anh ta làm sao mà nhìn ra được?”.

Tôi và

Lưu Thụy Căn cơ bản là rất ít khi xuất hiện trước mặt anh ta, làm thế nào mà

anh ta biết được Lưu Thụy Căn để ý đến tôi hay không? Chẳng nhẽ dựa vào việc

hôm nay anh gắp thức ăn cho tôi, chỉ thế thôi mà đã xác định được ư?

“Khoảng

thời gian này tao với anh ấy có gặp người đó của mày mấy lần, lúc thì anh ta

đến một mình, nếu không thì đi đến cùng với trợ lý, chưa từng thấy anh ta đưa

theo một cô gái nào.”

Tôi

cười hắc hắc: “Đó là đương nhiên rồi, anh ấy biết là sẽ gặp mày, cho nên chắc

là không đưa đi theo đó, mày nói xem, nếu như Joseph dám đưa người phụ nữ nào

đến, tao nhất định sẽ...” Tôi định nói là nhất định sẽ làm cho Joseph biết mặt,

nhưng rồi suy nghĩ lại, nhỡ khi người ta đưa bà xã của người ta đến thì sao?

Khó xử quá đi mất, tôi đành phải giả bộ ho lên một tiếng: “Dù sao đi chăng nữa

quan hệ giữa hai chúng ta, thể nào họ cũng phải né tránh đi chứ.”

La Lợi

cười lắc đầu: “Họ không cần phải né tránh đâu.”

“Cái

gì?”.

“Anh ta

có ôm người phụ nữ khác trước mặt tao đi chăng nữa, tao cũng chỉ có thể đứng đó

gương mắt lên nhìn thôi.”

Đúng

lúc ấy, tôi cảm thấy sự phẫn nộ bỗng nhiên trào ra từ các huyệt trên cơ thể,

gần như là muốn hét lên một tiếng! Ức hiếp người quá đáng! Nhưng nghĩ đến hoàn

cảnh bây giờ đành phải cố mà nén cục tức xuống, có điều cho dù là như thế, tôi

vẫn nhìn chằm chằm vào La Lợi: “Có cần thiết phải như thế không? Bây giờ rốt

cuộc là mày vì cái gì hả, đây chính là tình yêu của mày ư?”.

Mặc dù

trước mặt Lưu Thụy Căn tôi đã không giữ thể diện, không để ý đến lòng tự trọng

nữa rồi, nhưng nếu như anh dám làm như vậy, tôi nhất định sẽ lấy một cái đĩa

đập vào mặt anh, từ đó sau này cho dù anh có đứng trước mặt tôi quỳ mười ngày

mười đêm tôi cũng không quay lại.

La Lợi

cười khẩy một tiếng: “Tình yêu, đó là cái gì? Phiêu Phiêu, mày cảm thấy tao như

thế này mà vẫn có chỗ đứng để nói về tình yêu sao? Tình yêu trước đây của tao

là vì giận dỗi, tình yêu sau này là vì sĩ diện hảo. Bây giờ, bây giờ tao chẳng

có tình yêu.”

“Thế

mày vì cái gì cơ chứ?”.

“Vì

tiền thôi.” La Lợi nói thẳng luôn, “Không phải vì tiền thi còn có thể là vì cái

gì bây giờ? Chắc chắn là không thể nào vì lòng tự trọng, vì có thể diện rồi,

cho dù mấy đứa phục vụ bây giờ cung kính với tao như thế nào đi chăng nữa, tao

chẳng qua cũng chỉ là một con chó mà thôi. Mày không cần phải an ủi tao, tao

rất hiểu vị trí của tao bây giờ. Anh ta tìm một thứ đồ chơi, tao thì vì tiền,

hai chúng tao ai cũng có được thứ mình cần, thế cũng công bằng rồi còn gì. Còn

tao, cũng xem như là đã giải thoát.”

Tôi

nhìn La Lợi, không biết nói gì, mặc dù những lời cô ấy nói đều là sự thật,

nhưng trong lòng tôi lại như có dao cứa. Người bạn tốt nhất của tôi, người đã

từng ngây thơ mơ rộng rằng bản thân mình nhất định sẽ có được một tình yêu hoàn

mỹ, bây giờ lại thành ra như thế này.

Tôi

phải nói gì bây giờ đây? La Lợi tự làm tự chịu? Đúng thế, không ai ép buộc cô

ấy cả, ngày đó cô không đến nỗi không có cơm để ăn, đáng lẽ cô có thể như bao

người khác, chịu khó kiếm một công việc, bị đủ các tầng lớp bóc lột một cách

thật thà, rồi thiếu tiền nhưng mà có thể sống những tháng ngày nhẹ nhõm. Dáng

của cô ấy chuẩn, bề ngoài lại đẹp, lại có phong thái đẹp đẽ mà tôi không cách

nào có được, đáng nhẽ có thể cặp đôi với những anh chàng vô cùng yêu cô - trong

cuộc sống của cô, luôn không thiếu những chàng trai như vậy.

Nhưng

cô ấy đã lựa chọn con đường này, rõ ràng là biết mình sai, mà vẫn còn cố dấn

thân vào cho đến tận ngày hôm nay. Mặc dù đẹp hơn trước đây, có phong cách hơn

trước đây, nhưng mà bây giờ đứng đây đã mang theo hơi hướng đồi bại rồi.

Đều là

sai lầm của cô ấy, cô ấy không đáng được đồng tình!

Tôi

hiểu rõ điều này lắm, nhưng mà, tôi vẫn không kìm lòng được, bước qua ôm cô ấy

vào lòng: “Rồi sẽ qua thôi, tất cả rồi sẽ qua cả thôi. Chúng ta sai, chúng ta

sẽ sửa, sau này toàn làm những việc đúng thôi, đây có phải là việc giết người

phóng hỏa gì đâu, chắc chắn họ sẽ cho mày một cơ hội để sửa sai. Chúng ta sẽ

sửa, sửa nha mày, sửa nha...”

Tôi vỗ

vào lưng của La Lợi, không ngừng vỗ về cô, La Lợi dựa vào người tôi, nhưng mà

cổ của cô rất cao, tôi có thể cảm nhận được cả cơ thể của cô ấy đang run lên,

cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ rối như tơ vò trong lòng cô.

Qua một

lúc, cô ấy mới chậm rãi mở miệng nói, tôi vội vàng trả lời: “Được chứ! Chắc

chắn là được mà! Thật sự là chỉ cần mày muốn, tất cả mọi người đều cho mày cơ

hội này, mày cũng không cần phải suy nghĩ nhiều quá, cùng lắm thì chúng ta đừng

làm công việc trước đây làm nữa, cùng lắm thì chuyển qua thành phố khác, con

người bây giờ cũng nhanh quên lắm, hai năm nữa rồi người ta sẽ chẳng nhớ mày là

ai. Đến cả kẻ giết người người ta còn quên được nữa là, huống chi là mày?”.

“Nếu

như tao không muốn thì sao?”.

Cơ thể

tôi cứng lại, La Lợi tự t//i cười nhẹ, trái tim của tôi, như rớt xuống vực sâu.

Buổi

gặp gỡ tiếp theo đó, tâm trí tôi cứ như bay đến tận đẩu tận đâu, trong đầu

không ngừng suy nghĩ một câu nói, tại sao lại như thế này? Tại sao lại ra nông

nỗi này cơ chứ?

Mặc dù

tôi biết La Lợi làm kẻ thứ ba từ lâu, mặc dù tôi luôn cảm thấy cô ấy làm vậy là

không đúng, nhưng mà tôi luôn cảm thấy cô ấy làm như vậy là bởi vì còn ôm mộng

tưởng đối với Joseph. Bởi vì Lưu Thụy Căn biết, khi bạn thích một ai đó, những

điều kiện, những ràng buộc, những nguyên tắc đều sẽ thay đổi. Còn nhớ ngày xưa

khi tôi đọc tiểu thuyết lãng mạn của Đài Loan, những nhân vật nữ chính thường

bị nam chính hành hạ, ngược đãi, ngược đãi đến nỗi làm cho tôi khóc lên khóc

xuống, mỗi lần đều cảm thấy không cho nam chính này chết vài lần thì không thể

hết tức được. Nếu như nam chính không làm những việc như tự đày đọa bản thân

mình, hoặc vứt bỏ hết tài sản mà nhận được sự tha thứ của nữ chính, tôi lại

càng cảm thấy ấm ức, bực bội hơn nữa, thậm chí là tôi còn có ý muốn nhảy vào

tát cho nữ chính hai cái bạt tai luôn.

“Cô

khùng hả, cái loại đàn ông như vậy cô không cho anh ta một bài học thì sau này

anh ta sẽ chẳng nể nang gì cô nữa đâu. Cô yêu anh ta hả? Cô yêu anh ấy có được

cái gì không? Ồ, người ngợm thì tàn tạ, danh lợi mất luôn, còn nuôi không con

trai cho anh ta nhiều năm như vậy, lúc này chỉ một câu nói anh sai rồi của anh

ta là cho qua được sao? Mẹ kiếp, giết anh ta rồi có phải là cũng chỉ cần một

câu xin lỗi là xong chuyện không?”.

Nhưng

mà với Lưu Thụy Căn tôi biết rằng, không phải là lòng tự trọng không quan

trọng, không phải là đầu óc chưa phân tích, mà là khi bạn thật sự rất muốn ở

bên anh ta, cho dù chẳng còn sự rung động hoặc dây dưa cho dù giữa hai người

chẳng còn chuyện gì để nói với nhau nữa, chỉ cần có anh ở bên cạnh, ngắm nhìn

anh, bạn cũng đã cảm thấy thỏa mãn rồi.

Bị mê

hoặc bởi sắc đẹp ư?

Vẻ

ngoài của Lưu Thụy Căn trông rất được, nhưng xét cho cùng anh chỉ là người

trong hiện thực chứ không phải nam chính trong tiểu thuyết lãng mạn. Anh chẳng

có cơ bụng sáu múi, anh chẳng có làn da căng mịn trắng trẻo, anh cũng biết đánh

rắm, cũng biết nấc cụt, khi ăn tỏi, trong miệng cũng có mùi hôi vậy.

Bị

người ta mê hoặc, là bởi vì sự hoàn mỹ của người ta. Giống như chúng ta sùng

bái các ngôi sao vậy, sở dĩ chúng ta cảm thấy họ luôn tốt đẹp, luôn kì diệu, là

bởi vì chúng ta vĩnh viễn chỉ thấy được những mặt tốt nhất của họ, nếu như

chúng ta nhìn họ râu ria lởm chởm đầy mặt, hai mắt dính ghèn, quanh mắt đen như

gấu mèo, mộng tưởng có đẹp đến thế nào đi chăng nữa cũng sẽ bị xuống hạng -

nhưng mà cho dù Lưu Thụy Căn có xuất hiện trước mặt tôi với bộ dạng như thế,

tôi vẫn cứ cảm thấy anh rất đẹp.

Cho nên

tôi không trách cứ La Lợi nhiều, mặc dù tôi không tán đồng cách làm này của cô,

nhưng mà tôi luôn cảm thấy rằng cô ấy cũng không làm chủ được bản thân, nhưng

bây giờ như vậy rồi mà cô ấy còn không muốn sửa sai, thực sự tôi không biết

phải nói thế nào với cô ấy nữa. Thậm chí tôi còn có cảm giác rằng cô ấy dường

như đã trở thành một con người khác, chúng tôi quen biết nhau đã gần mười năm,

những năm tháng đó, cho dù là trên giảng đường đại học hay là khi đã bước chân

vào xã hội, chúng tôi đều thân nhau đến mức không có khoảng cách, cho dù trong

cuộc sống của tôi và cô ấy có những biến động gì, tôi đều cảm thấy chúng tôi

luôn hiểu và thông cảm với nhau.

Tôi

không biết phải hình dung cái cảm giác đó như thế nào, nếu như thật sự phải

diễn tả bằng ngôn ngữ, thì đó chính là người mà bạn vốn cho là bất kỳ lúc nào

cũng đều có thể nương tựa, là tri kỉ đột nhiên trở thành một người khác hẳn.

Mặc dù có thể những lúc bạn khó khăn cô ấy vẫn có thể giang tay ra giúp đỡ, mặc

dù cô ấy có thể là người bạn thân thiết nhất của bạn, nhưng có một vài thứ,

thực sự là đã có thay đổi rồi. Mượn một câu nói trong tiểu thuyết lãng mạn của

Đài Loan, đó là một phần trái tim tôi bỗng trở nên quá trống trải.

Trong

trường hợp này, tôi đành phải chủ động liên hệ với anh Hai, anh Hai nhận được

điện thoại của tôi vốn rất hào hứng, nhưng khi nghe tôi nói chuyện của La Lợi

thì bỗng nhiên thở dài liên tục, nghe tôi nói xong, anh khuyên: Phiêu Phiêu, em

đừng để ý tới cô ấy nữa.”

“Anh

nói cái gì vậy?”.

“Em

quan tâm tới cô ấy có tác dụng gì nữa không? Nếu như em nói mà có thể thay đổi

tư tưởng của cô ấy, hay là đánh cô ấy một trận thì hãy nói.”

Tôi

không biết phải trả lời như thế nào, anh lại nói: “Gần đây em thế nào rồi?”.

“Cũng

tàm tạm vậy đó.”

“Em và

anh ấy lại về với nhau rồi à?”.

“...

Dạ.”

“Nhanh

thật đó.” Anh Hai lại thở dài một tiếng ở đầu dây bên kia, “Anh không có cơ hội

nào rồi phải không?”.

“Cho dù

không có anh ấy, hai anh em mình cũng không có khả năng đến với nhau được đâu.”

Câu nói này vừa nói ra khỏi miệng, tôi cảm thấy nhẹ hẳn cả người, mặc dù anh

Hai luôn không nói cho tôi biết nguyên nhân anh đi công tác bên ngoài, nhưng mà

việc này luôn đè nặng lên trái tim tôi, bây giờ nói ra được như thế này, cũng

coi như là giải quyết được một khúc mắc trong lòng.

“Thật

thế ư?”.

“Anh

Hai, em luôn...”

“Đừng

đừng, không cần em phải phát thẻ chứng nhận làm người độc thân tốt bụng cho anh

đâu.” Tôi chưa nói xong, anh Hai đã vội vàng ngắt lời, mặc dù rõ ràng biết rằng

không nên, nhưng tôi vẫn bật cười khì khì: “Xin lỗi, không phải là em cười anh

đâu, chỉ là...”

“Anh

biết, chỉ là chân em vừa trúng một mũi tên mà thôi.” Anh Hai đùa giỡn, “Có

điều, chọc được em cười, anh cũng thỏa mãn rồi.”

Tôi

bỗng cảm thấy trong lòng trĩu nặng, tôi mở miệng ra, định nói mình vừa tham ăn,

vừa lười biếng, vừa béo ú vừa ngốc nghếch, muốn nói mình chẳng có gì tốt đẹp

cả, trong tương lai nhất định anh sẽ tìm được một người vợ tốt hơn em gấp trăm

lần, nhưng mà bỗng nhiên tôi cảm thấy nói những điều này chẳng có ý nghĩa gì

nữa, anh Hai không cần kiểu an ủi này, bây giờ tôi chỉ còn biết ngồi than thở

tại sao người mình thích không phải là anh? Nếu như là anh, trong tương lai

chắc chắn tôi sẽ rất hạnh phúc, yên ấm và thảnh thơi.

“Không

cần phải cảm thấy có lỗi với anh đâu, nói thật ra thì cũng tại anh... Thôi, nói

những cái này cũng chẳng còn có tác dụng gì, tóm lại, sau này em không cần phải

trốn tránh anh nữa đâu, mối gian tình lâu năm của chúng ta không được vứt bỏ

kiểu này.”

“Thế

anh cũng không được nhìn em kiểu đó nữa, em suýt nữa thì nghĩ hai anh em mình

không phải là gian tình mà là bạo hành tình yêu rồi.”

Ở phía

bên kia anh Hai bật cười: “Không phải em và La Lợi thường hay nói phải thường

xuyên sử dụng bạo hành trong tình yêu mới có thể làm tình cảm sâu đậm hơn

sao?”.

“Đồ

quỷ, nói cho vui thế thôi, chứ nếu thật sự rơi vào mình, không phải anh bị bạo

hành đến phát điên luôn à?”.

Anh Hai

bật cười hắc hắc, mặc dù anh không nói gì, nhưng mà tự nhiên tôi lại đỏ mặt tía

tai, mặc dù mỗi cọng lông trên người đều cảm thấy xấu hổ, nhưng trong lòng tôi

lại cảm thấy rất vui, La Lợi có vấn đề, nhưng mà cũng may là ở bên anh Hai này

ấm lòng hơn một chút.

Mấy

ngày sau, anh Hai quay trở về, tôi đặc biệt xin nghỉ phép để ra sân bay đón

anh. Anh Hai nhiều lần đi công tác, nhưng mà đây là lần đầu tiên tôi đi đón

anh, anh Hai biết tôi có ý định này, kinh hãi kêu lên: “Phiêu Phiêu, em làm như

vậy sẽ làm anh cảm thấy xấu hổ đấy nhé.”

“Anh mà

còn biết xấu hổ à?”.

“Tự

nhiên được quan tâm nên anh bị thất kinh chứ sao, xử lý không tốt là sẽ suy

nghĩ không biết bản thân mình có xảy ra chuyện gì không, nếu không tại sao đột

nhiên em lại đối xử với anh tốt như thế?”.

“Xùy,

anh cứ suy nghĩ lung tung nữa đi, nói thật cho anh biết nhé, chẳng qua là em đi

tiễn người khác, nhân tiện đón anh luôn mà thôi.”

“Khéo

thế cơ à?”.

“Chứ

sao!>

“Thế...

em tiễn ai đấy?”.

“Không

nói cho anh biết đâu.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...