Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 46

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bị chị

Vu hỏi như thế này, tôi thực sự bị hồ đồ luôn rồi, suy nghĩ một lúc mới dám trả

lời: “Thì là, thì là người đó đó.”

“Cái gì

của người đó mới được chứ?”.

“Tất

cả.”

“Thế

thì tại sao em lại thích người đó vậy?”.

Tôi

không biết phải trả lời như thế nào nữa, tội nghiệp tôi lúc đó chưa yêu lần

nào, còn nếu như nói thích, ồ, tôi lại biết cái gì gọi là thích đấy nhé, ví dụ

tôi luôn không quên được bánh bao của La Phúc Ký, nhưng mà tại sao lại thích,

đó đương nhiên là bởi vì ngon, về việc tại sao tôi cảm thấy ngon, đó đương

nhiên là vì tôi có một khẩu vị giống với số đông người bình thường. Về việc tại

sao lại như thế, trời ơi, giá cho tôi một tia sét để tôi chết luôn cho rồi!

“Được

rồi, Phiêu Phiêu, em chưa có kinh nghiệm về việc này, thế em có thích ngôi sao

nào không?”.

“Dạ

có.”

“Ai?”.

“Lưu

Đức Hoa.”

“Tại

sao em lại thích Lưu Đức Hoa?”.

“Bởi vì

anh ta ni, anh ta làm từ thiện là vì tin tưởng vào việc ác giả ác báo, ở hiền

gặp lành, em cảm thấy anh ta nói rất chân thành.”

“Thế

sau việc anh ta giấu giếm hôn nhân của anh ta bị bại lộ, em còn thích anh ta

không?”.

“Cũng

không thể nói là không thích, nhưng mà...”

“Nhưng

mà bị trừ điểm rồi đúng không?”.

Tôi

không còn cách nào để trả lời, chị Vu nói: “Đấy, cái sự thích của em cũng có

nguyên nhân đấy nhé, bởi vì anh ta chân thành nên em thích, nếu như anh ta

không chân thành như thế nữa, cho dù anh ta vẫn cứ là anh ta, tình cảm cũng như

thế này. Một người con gái thích một chàng trai, nhất định là phải có nguyên

nhân nhất định nào đó. Có lẽ là bởi vì bề ngoài, có lẽ là bởi vì nhân phẩm, có

lẽ là vì rất nhiều nguyên nhân khác. Đương nhiên, cái sự thích này cô ấy cũng

không nói rõ ra được. Chúng ta cũng thường nói, thích mà hiểu tại sao thích thì

không phải là thích nữa. Thế thì chúng ta nói ngược lại, nếu như người đàn ông

này chua cay, hà khắc, bề ngoài xấu xí, bẩn thỉu không giữ vệ sinh, lòng dạ hẹp

hòi, em cảm thấy, có người con gái nào thích anh ta không?”.

“Thế

thì có vẻ khó khăn rồi đó.”

“Nhưng

nếu như người này có tiền thì sao? Không nói là cực kỳ có tiền, nói chung là có

thể làm cho người ta có một cuộc sống thoải mái, em nói xem có cô gái nào muốn

thử một lần hay không?”.

Tôi

thật thà gật đầu: “Chắc là cũng sẽ có, có điều chắc là chỉ nhắm vào tiền của

anh ta, khó có thể yêu anh ta.”

“Nhưng

mà nếu như người đàn ông này rất yêu trẻ con, đối xử với vợ cũng rất tình cảm?

Một năm hai năm, ba năm năm năm sau, vợ của anh ta liệu có thích anh ta thật không?”.

Tôi

cứng họng, cảm thấy trường hợp này quả thật có chút truyền kỳ, chị Vu lại nói

tiếp: “Ở đây hơi mâu thuẫn một chút, nhưng mà kiểu mâu thuẫn này chưa chắc là

không xảy ra với một người nào đó. Chúng ta hãy quay trở lại với vấn đề đầu

tiên. Nếu như một người có bề ngoài có thể thêm điểm cho anh ta, thế thì tại

sao điều kiện gia đình lại không được? Ví dụ bây giờ chị là một người đàn ông,

chị cũng sẽ tìm một người có cơ sở kinh tế nhất định, vì sao ư? Bởi vì thứ

nhất, điều đó có thể làm cho chúng ta sau này có một cuộc sống tốt hơn; thứ

hai, điều đó có nghĩa là một phần quá khứ của cô ấy. Có thể bản thân cô ấy

không có khả năng kinh tế, nhưng mà gia đình cô ấy có, điều này sẽ tạo điều

kiện cho các mối quan hệ xã hội trong tầng lớp ấy. Những mối quan hệ xã hội đó

có thể có lúc chị sẽ cần tới, thế thì cuộc sống của chúng mình mới có thể tốt

hơn. Khi chị có thể hưởng thụ cái sự nhàn rỗi ngồi uống trà đọc báo, chị sẽ

không thèm đi suy nghĩ rằng mình lấy cô ấy có sai hay không, hoặc là rất ít khi

sẽ nghĩ như vậy. Nhưng mà nếu như ngược lại, điều kiện của cô ấy cực kỳ tệ hại,

mỗi ngày chị đều phải chạy ngược chạy xuôi lo toan cho cuộc sống, một ngày hai

ngày một năm hai năm, ba năm năm năm sau không biết chị có suy nghĩ như này hay

không, nếu như ngày xưa lấy một cô có điều kiện kinh tế một chút, cuộc sống của

mình đã khác với bây giờ rồi hay không?”.

“Nếu

như cô ấy chăm sóc, dịu dàng, nhẹ nhàng với mình, thế thì chị có thể sẽ không

suy nghĩ gì, mặc dù nghèo, nhưng mà từng ngày trôi qua trong ấm áp, nhưng mà

với tình hình như thế cô ấy cũng sẽ lơ là, cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, cũng sẽ

cảm thấy không công bằng, có thể cô ấy cũng sẽ trút giận lên người chị, thế thì

bọn chị sẽ cãi nhau. Đến lúc đó, làm sao mà sống cho qua ngày đây?”.

“Nhưng

nếu như chị thật sự thích cô ấy...”

“Thích

không thể ăn thay cơm, gia đình nghèo khó vợ chồng sẽ gặp đủ chuyện khó khăn.

Đây là kinh nghiệm được đúc kết từ bao nhiêu năm nay, chị không đủ tự tin để

cảm thấy mình sáng suốt hơn các bậc tiền bối của chúng ta, chị cũng chẳng đủ tự

tin để có thể có một trạng thái tâm lý hơn họ. Trừ phi chị đủ mạnh. Nếu như bây

giờ chị có mấy ngàn vạn, thậm chí là vài tỉ, thế thì sao cũng được, đừng nói

đến kinh tế của cô ấy, cho dù cô ấy không có việc làm cũng chẳng sao cả. Nhưng

mà lúc ấy chị sẽ chọn người khác. bề ngoài có đẹp không, dáng có chuẩn không,

có dịu dàng với tôi không. Có hay chăng những bộ phim như công tử nhà giàu yêu

một cô gái bình thường? Có chứ, nhưng mà cô gái bình thường đó chắc phải có một

hai điểm xuất chúng, giống như bộ phim Hoa viên gì đó mới chiếu vừa rồi ấy, chị

nhớ không rõ nữa, nhưng mà cái cô diễn viên chính đó ít nhất cũng rất kiên

cường đấy thôi? Bây giờ trong phim toàn diễn những kiểu như thế, trong thực tế

tại sao chúng ta lại có thể không so sánh, không suy nghĩ được?”.

Đây là

bài giảng đầu tiên mà chị Vu đã giảng cho tôi, từ một góc độ nào đó đã làm dao

động quan niệm về tình yêu của tôi, mãi cho đến sau khi tôi gặp Lưu Thụy Căn,

mặc dù không để trong đầu, nhưng khi không có việc gì tôi lại sẽ nghĩ lại về những

câu nói đó. Tôi thích Lưu Thụy Căn, thích kiểu không nói ra được, tôi rất khó

kết luận tôi rốt cuộc đã thích anh vì cái gì. Nhưng nếu như anh keo kiệt, nếu

như anh tính toán từng li từng tí, nếu như anh ăn ở bẩn thỉu, thế thì, tôi có

động lòng trước anh hay không? Nếu như không có, làm sao tôi có được những niềm

vui tiếp theo sau đó được?

Trong

số những người qua lại với cô Dương, tôi phát hiện, thực ra có mấy đối tượng

cũng được lắm, trong đó có một viên chức nhà nước, cậu ấy trông có vẻ có khí

chất, tính tình cũng rất nhẹ nhàng, theo tôi thấy, nếu như ghép đôi với cô

Dương thì hơi tội nghiệp cho cậu ấy, người ta cũng nói thẳng: “Bố mẹ em thực ra

công việc cũng rất tốt, nhưng mà gia đình em có bốn anh em, em là người nhỏ

nhất, ba người anh trai của em đều đã kết hôn, ba mẹ em hết khả năng để lo lắng

cho em rồi, cho nên em muốn tìm một người con gái có điều kiện kinh tế khá một

chút, đương nhiên là em vẫn qua lại tìm hiểu người ta với một tấm lòng chân

thành.”

Chàng

trai đó nói như vậy đấy, và cũng làm như thế thật, theo như tôi được biết,

trong hai tháng qua lại giao du với cô Dương, đa phần đều do cậu ấy trả tiền.

Đương nhiên có thể điều này cũng chẳng nói lên được điều gì cả, nhưng ít nhất

cũng đã nói rõ, có thể điều kiện của người ta không tốt lắm, nhưng mà cũng

không muốn ăn cơm chùa.

Theo

tôi, nếu như cô Dương đàng hoàng kinh doanh lần tình cảm này, biết đâu được sẽ

có một người chồng hiền, cuộc sống trong tương lai thực sự có thể dự đoán là

hạnh phúc ngọt ngào. Nhưng mà hai tháng, chỉ hai tháng mà thôi, cuối cùng vẫn

là chia tay, mà nguyên nhân, vẫn lại là do cô Dương - cô ấy dí mặt của mình vào

mặt của cậu ấy, rồi đánh rắm một cái.

Tôi còn

có thể nói gì? Tôi còn có thể nói gì? Thật sự là tôi suýt nữa ra buột miệng

nói: “Cô Dương, đầu óc cô có vấn đề à!

Đúng

thế, trên diễn đàn hình như tôi cũng có đọc ở đâu đó có cô gái nào đó làm như

vậy, nhưng mà người ta nếu như không phải là bạn thanh mai trúc mã, không phải

là tình nhân quen nhau đã lâu, quen thuộc đến nỗi thuộc lòng từng cọng lông trên

người của người ta, nhưng mà hai người, chắc vẫn chưa đến mức độ ấy chứ hả?

Nhưng

mà người ta, cô Dương lại không cho rằng như vậy, người ta nói: “Nếu như anh ấy

thật lòng thích tôi, cái đó có là cái thá gì?”.

Tôi

thật sự không biết phải nói thế nào, sau đó gần như là không giới thiệu cô ta

cho ai nữa, trừ phi là người ta yêu cầu, nếu không tôi thật sự không đành lòng

làm hại những chàng trai trẻ vô tội. Có điều cô Dương cũng không quá để ý, chỉ

là người nhà cô ấy lâu lâu lại gọi điện thoại đến hỏi thăm, đối với việc đó tôi

cũng đã trả lời như thế này: “Cô Dương muốn tìm người có công việc tốt, ngoại

hình đẹp, trông cao ráo, cháu cũng đang sốt ruột đây ạ, cũng có mấy người như

thế, nhưng mà người ta lại muốn tìm những cô gái hai hai hai ba tuổi ấy ạ.”

Có lẽ

bố mẹ cô Dương cũng biết vấn đề lớn nhất của cô con gái nhà mình là tính tình,

bởi vậy, thời gian gần đây cũng ít gọi điện thoại cho tôi, có điều, khi tôi gọi

điện thoại cho cô Dương, đầu dây bên kia vội vàng nói: “Cô Hoàng, có người như

em yêu cầu rồi à?”.

... Đối

với cách xưng hô của cô ấy, tôi thật sự rất oán hận, bạn nói thử coi, tôi cùng

lắm chỉ lớn hơn cô ta hai tuổi, kêu chị là được rồi, kêu là cô, dựng hết cả tóc

gáy đó đó đó đó đó! Có điều đối với cô ta, tôi cũng quen rồi, ngay lập tức giới

thiệu về tình hình của Lưu Thụy Căn cho cô ta nghe.

“Thật

hay giả đó, cô Hoàng, Hợp Nhuận hả, Hợp Nhuận thiệt hả?”.

“Thật

mà, đã đi chứng thực rồi.”

“Tốt

quá tốt quá tốt quá, bây giờ em sẽ gọi điện thoại cho ba mẹ em liền, cô chờ

điện thoại của em nghe.”

Ở bên

kia chắc Dương Tuyết tìm người để dò la một chút, xác nhận có chút đáng tin

tưởng mới gọi điện thoại lại cho tôi, rất nhanh sau đó chúng tôi xác định địa

điểm và thời gian gặp mặt. Sau đó, lần đầu tiên chúng tôi tiến hành gặp mặt ba

bên.>

Thời

gian vào lúc bảy giờ tối.

Địa

điểm, Tử Kinh. Mẹ kiếp, tôi rất muốn thay đổi lại, nơi đây thực ra không phải

là Tử Kinh, mà là Dico’s, McDonald’s hoặc là KFC!

Ba

chúng tôi ngồi bên cửa sổ gần hồ nước, ngày hôm nay nam nữ đôi bên đều tỏ ra

cực kỳ long trọng. Lưu Thụy Căn mặc một bộ đồ vest màu xám bạc, ngồi ở đó mà

giống như diễn phim thần tượng vậy, làm chấn động cô Dương, cô Dương hôm nay rõ

ràng cũng có làm tóc, trang điểm, căng thẳng đến nỗi cứ nắm chặt lấy tay tôi

suốt thì thôi.

Trước

đây đã nói rồi, cô Dương lúc nào cũng rất táo bạo, nhưng mà lần này nào là thẹn

thùng này, nào là dịu dàng này, thực sự làm tôi cứ nghĩ rằng thực ra người hôm

nay đến đây là người em gái sinh đôi của cô ta. Lưu Thụy Căn không nói nhiều,

nhưng luôn gợi mở câu chuyện rất đúng lúc, làm cho buổi gặp mặt không đến nỗi

nhạt nhẽo, làm cho anh trông có vẻ rất thành thục. Tôi ngồi đó, không mở miệng

cũng chẳng tỏ thái độ gì, chỉ có chậm rãi nhâm nhi ly nước chanh của tôi, đợi

đến khi uống gần hết sẽ đứng dậy cáo từ.

Tôi vừa

mới đứng dậy, Lưu Thụy Căn cũng đứng dậy luôn: “Cực kỳ xin lỗi, trước khi hai

cô đến đây tôi có một cú điện thoại, công ty có việc gấp, không thể để chậm trễ

quá lâu, lần này thực sự là rất xin lỗi, lần sau sẽ bù lại, nói chuyện với hai

cô rất vui, hy vọng còn có cơ hội tiến hành đi sâu vào giao lưu hơn nữa.”

Lưu

Thụy Căn nói xong, gọi người phục vụ đến dặn dò vài câu, sau đó lại quay qua

xin lỗi chúng tôi một thôi một hồi, ngay sau đó lập tức rời đi.

“Cô

Hoàng, chính là anh ấy chính là anh ấy chính là anh ấy! Em đợi lâu như thế này,

cuối cùng cũng đã đợi được một người như vậy!”. Dương Tuyết quả thật nói với

giọng điệu nghiến răng nghiến lợi, nhìn cô ta, ngoài im lặng ra, cũng không thể

nào có một thái độ khác nữa rồi.

Theo

như suy nghĩ của tôi, giới thiệu cặp đôi này với nhau, cho họ thoải mái dằn vặt

nhau, Lưu Thụy Căn là thứ chẳng ra gì, Dương Tuyết cũng gian xảo quỷ quyệt.

Được rồi, tôi biết thừa mục đích của Lưu Thụy Căn còn giới thiệu Dương Tuyết

cho anh là thực sự có chút không đạo đức, nhưng mà nếu như thật sự phân tích

theo góc độ đạo lý, so với những người con trai khác, Lưu Thụy Căn càng có khả

năng an toàn hơn một chút.>

Thứ

nhất, anh sẽ không lừa tiền của Dương Tuyết; thứ hai, chắc là không đến nỗi sẽ

lừa sắc đẹp cô ấy; thứ ba... Nói như thế này có thể là hơi bày đặt, nhưng mà

tôi thật sự cảm thấy, Dương Tuyết có được sự giáo huấn lần này, về sau sẽ càng

dễ dàng nhận biết được thực tế hơn.

Nhưng

mà câu này phải nói như thế nào nhỉ? Chủ nghĩa tư bản luôn đẫm máu, nhà tư bản

trời sinh đều là những con quỷ hút máu người, một cô gái béo ú sống khép kín

như tôi không phải là đối thủ đâu, Lưu Thụy Căn nói một câu thôi mà đã làm cho

tôi bị dìm xuống tận dưới nước.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...