Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 4

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi

lặng lẽ không biết phải nói gì, đành nói là phải hỏi ý cô ấy trước rồi mới trả

lời cho anh được, Trương Tường tỏ ra chẳng mấy vui vẻ, tôi cũng đành phải giả

vờ như chẳng phát hiện ra. Mẹ kiếp, mặc dù là hội viên cao cấp, chúng tôi phải

phụ trách giúp anh có được thành công trong việc xem mắt, nhưng không có nghĩa

vụ phải giúp anh cướp dâu. Mẹ kiếp cái lệ phí hội viên năm ngàn tệ chứ không

phải năm ngàn vạn tệ kia, chị đây giúp anh ghép đôi thành công, cũng chỉ được

có một ngàn tệ tiền thưởng. Một ngàn tệ, không đủ để chị đây bán rẻ lương tâm

của mình được.

Sau khi

ngắt điện thoại với Trương Tường, tôi gọi cho Linh Linh, tôi vốn dĩ cho rằng

Linh Linh nhất định nói không được, nào ngờ ở đầu dây bên kia, cô có chút ngập

ngừng. Tôi rất lấy làm lạ, chỉ cảm thấy rằng những điều bất ngờ mà hôm nay mình

gặp có lẽ phải bằng cả tháng vừa rồi gộp lại. Biểu hiện đó của Trương Tường,

còn đáng để cho Linh Linh để ý đến sao? Chẳng lẽ sau khi tôi đi, Trương Tường

lại biểu diễn tiết mục anh hùng cứu mỹ nhân, hay là mò trăng đáy nước?

“Hiện

nay anh ấy không dạy tiếng Anh nữa.”

Linh

Linh nói có chút lưỡng lự, tôi sững sờ: “Hả?”.

“Trước

đây anh ấy đã từng dạy ở trung tâm bồi dưỡng ngoại ngữ, nhưng chỉ dạy ba ngày

thôi.”

“ Cái

này...” Tôi cũng cảm thấy có chút xấu hổ, “Thế hiện nay anh ấy làm nghề gì?”.

“Ở nhà

tự học, anh ấy nói đợi thi TOEFL hoặc là IELTS, còn đang định đi làm hướng dẫn

viên du lịch.”

“À, à,

thế em có cảm tình với anh ấy không?”.

“Cũng

không phải là có cảm tình đâu, mà là...”, Linh Linh ngừng một chút, “Để em suy

nghĩ đã, chị Hoàng à.”

Sấm sét

giữa trời quang, nếu như nói câu nói kia của Lưu Thụy Căn là một ánh chớp chói

lòa, thì câu nói này của Linh Linh là một tia chớp đen kịt, tôi chỉ cảm thấy

một con quạ đen trên đầu mình bỗng chốc biến thành cả đàn luôn. Hôm nay là ngày

gì ấy nhỉ, mọi người đều bị thần kinh hết rồi

“Phiêu

Phiêu, Hoàng Phiêu Phiêu! Hoàng Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu—.”

Âm

thanh như gọi hồn cuối cùng cũng đã kéo ngược tôi trở lại, tôi ngước mắt nhìn

lên, mấp máy khóe môi: “Anh Hai à, ngồi đi.”

“Phiêu

Phiêu, em bị sao vậy hả?”.

Anh Hai

kéo chiếc ghế qua ngồi cạnh tôi, nâng cằm dưới lên nhìn tôi, hàng lông mi dài

chớp chớp rồi lại chớp chớp, giống như những thiếu nữ trong phim hoạt hình ấy.

Anh

Hai, còn có tên là Nhị ca ca, tên đầy đủ là Hoàng Xuân. Mặc dù cũng là người

của gia đình họ Hoàng như tôi, nhưng mà lại giống như Hoàng Dung và Hoàng

Thường[1], đó là cùng một họ nhưng chẳng có một chút quan hệ huyết

thống nào cả. Người này cũng giống như La Lợi, đều là bạn gái tri âm của tôi,

hơn nữa, nếu như thật sự phải đưa ra xếp hạng, quan hệ gian tình giữa tôi và

anh còn có trước cả quan hệ giữa tôi và La Lợi.

[1] Hoàng Dung và Hoàng Thường: Hai nhân vật trong Anh hùng xạ

điêu.

Nhớ đến

năm xưa, bất kỳ người nào, chỉ cần nhớ đến năm xưa đều có chút gì đó hiu quạnh,

có chút gì đó hoài niệm, có chút lưu luyến đẹp đẽ, thậm chí là hối hận. Nhớ đến

năm xưa, tôi cũng là một thiếu nữ trẻ trung, ôm một tâm hồn ngập tràn màu hồng

gia nhập vào một tòa soạn truyện tranh nào đó, anh Hai là người đầu tiên tôi

nhìn thấy ở tòa soạn truyện tranh đó, lúc đó thật sự có chút kinh ngạc trước vẻ

đẹp của anh.

Lúc đó

anh Hai cũng rất trẻ đẹp, đôi mắt to to, cái mũi tròn tròn, lúc cười còn lộ ra

hai lúm đồng tiền, nói tóm lại trong một câu thôi, có cảm giác tuyệt đối giống

với những thanh thiếu niên đẹp trai trong truyện tranh. Lúc đó tôi cho rằng

mình đã thật sự tìm được tổ chức, nhưng những sự việc sau này lại nói cho tôi

biết, hiện thực đều rất tàn khốc.

Nói tóm

lại rằng, tôi làm ở tòa soạn truyện tranh đó chẳng được bao lâu, nhưng lại tạo

được một mối liên hệ lạ lùng với anh Hai. Hai chúng tôi cùng nhau quậy phá, lưu

lạc bốn phương, tôi tham ăn thì anh cũng khoái ăn, tôi chẳng có chút nữ tính

nào, còn anh chẳng có chút nam tính gì cả, nói tóm lại, chúng tôi kè kè bên

nhau suốt bốn năm đại học, chúng tôi bất ngờ câu kết lại thành một đôi trong

mắt người khác!

Trong

bốn năm đại học đó, chúng tôi chẳng chăm chỉ học hành gì cả là người ở thành

phố này, bố mẹ lại có một vài mối quan hệ nhỏ, thế là sau khi anh tốt nghiệp

liền vào làm ở một đơn vị sự nghiệp nào đó mà lương bổng cũng kha khá, cái công

việc tạm thời của tôi ngày đó cũng đều nhờ anh cả, có điều bản thân tôi không

cố gắng phấn đấu cho lắm, mặc dù lăn lộn ở đó hai năm, nhưng rốt cuộc cũng bị

đuổi ra khỏi cửa, cuối cùng thì lưu lạc đến nơi này.

Ờ.”

Nhìn

thấy tôi không nói gì, anh Hai giơ ra một cái túi, mắt tôi bỗng sáng rực lên,

tinh thần ngay lập tức hồi phục lại được một chút: “Của hãng Bốc Kha hử, vẫn

còn à?”.

“Túi

cuối cùng rồi đấy nhá, lần này anh gom được bốn túi, ít nhất có hai túi sẽ bị

em ăn sạch sẽ cho mà xem.”

“Vừa

khéo lúc em đang giảm béo. Không phải em chê bai gì anh đâu, từ khi anh vào làm

ở cái bộ phận tội lỗi đó, thể trọng ngày một nặng thêm, đôi mắt ngày một nhỏ

hơn, cứ tiếp tục như thế này làm sao mà sống cho nổi?”.

“Hoàng

Phiêu Phiêu, những lời này La Lợi nói thì được, em mà cũng có tư cách nói à?”.

“ Tại

sao lại không được? Đúng thế, em mập đấy, nhưng mà mười năm như một, em mập có

mỗi một kiểu này. Còn anh thì sao? Ôi cái thời ngày xưa, cái thời ngày xưa...”

Với

tính khí của anh Hai, những lúc như thế này thì anh thường cáu lên, cắt ngang

lời tôi: “Lúc nãy em làm sao thế, chưa ăn gì à?”.

“Không

phải, chỉ là bị chấn động quá mà thôi.”

“Việc

gì làm em bị chấn động ghê thế?”.

Hôm nay

tôi liên tiếp bị đả kích, giờ này lại chẳng có việc gì làm, nhân cơ hội này

không kìm được kể ra luôn, có điều tôi chỉ nói về cô Đặng Linh Linh, còn chút

chuyện đó của mình, tôi có mặt mũi nào mà nói ra.

“Việc

này cũng đáng để em bị sốc vậy ư?”. N

Nghe

tôi nói xong, anh Hai bật cười, tôi liếc mắt nhìn anh: “Anh thấy việc này rất

bình thường à?”.

“Em thế

mà cũng gọi là người trong nghề à, còn chẳng hiểu nghề bằng anh>

Ôi

giời ơi, mấy ngày không gặp mà tài năng của đồng chí Hoàng Xuân Xuân tiến bộ ra

trông thấy à nha!”.

“Đã bảo

là đừng gọi anh như thế mà!”.

“Được

được, anh Hai, Nhị ca ca.” Tôi đứng dậy rót cho mình cốc nước, thả bịch trà túi

lọc vào, “Hôm nay em phải kính cẩn nghiêng mình lắng nghe anh chỉ bảo mới

được.”

Anh Hai

mỉm cười, gõ ngón tay lên mặt bàn mấy cái.

“Nhìn

cái điệu bộ tiểu nhân đắc ý của anh kìa!”. Miệng thì nói, nhưng tôi vẫn đứng

dậy lấy cho anh một cốc trà, “Bây giờ nói được chưa?”.

“Cái

túi sô-cô-la kia của em...”

“Hoàng

Xuân Xuân!”.

“Ê ê,

làm gì có chuyện như thế, cái túi sô-cô-la Bốc Kha kia thuộc về anh vẫn tốt

hơn.” Mặc dù nói như vậy, nhưng anh sẽ không tiếp tục lấn tới, quen biết nhau

lâu như vậy rồi, đương nhiên là anh biết cá tính của Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây

giữ của đến mức nào, đặc biệt là thức ăn một khi đã vào tay tôi, muốn tôi nhả

ra thì cứ chuẩn bị tinh thần giết nhau tơi bời một trận với tôi.

“Hoàng

Phiêu Phiêu, em có biết lương bình quân của thành phố chúng ta là bao nhiêu

không hả?”.

“Bốn

ngàn tệ thì phải...”

“Em

nhìn thấy bốn ngàn ở đâu, trên bản tin thời sự hả?”.

“Bản

tin thời sự e rằng cũng chẳng quan tâm đến chúng ta. Cái đó, anh coi, lương cơ

bản của nhân viên phục vụ khách sạn bây giờ đều là hai ngàn tệ, cộng thêm với

những khoản thưởng gì gì đó, chắc chưa được ba ngàn, nhưng mà hai ngàn rưỡi là

chắc chắn rồi. Đây mới chỉ là lương của những người học vấn thấp, những người

học vấn cao hơn, thì lương càng nhiều hơn.” Đến tôi mà mỗi tháng còn kiếm được

ba bốn ngàn, những người khác, e là không thua gì tôi rồi.

“Còn

tiền phần trăm hoa hồng nữa làm chi, điều kiện làm việc không khắc nghiệt là

tốt lắm rồi. Hai năm gần đây còn được xem là khá, hai năm trước không biết bao

nhiêu khách sạn khi tuyển người đều nói rất hay, đến khi phát lương bèn tùy

tiện kiếm một lý do nào đó đuổi người ta đi, cnơi còn tệ hơn, nói không chừng

lại còn đổ hết trách nhiệm cho người ta.”

“Anh

Hai, anh đang bày tỏ tư tưởng phẫn nộ của thanh niên thời đại với em hả?”.

Anh Hai

nhìn tôi với ánh mắt không hề bằng lòng: “Anh nói cho em nghe, em đừng có luôn

tự cho mình là đúng, năm ngoái lương bình quân đầu người của thành phố chúng ta

là ba ngàn mốt! Nghe cho rõ đây, bình quân đầu người, biết cái gì là bình quân

đầu người không hả? Có nghĩa là anh có một trăm vạn mà em chỉ có một vạn, bình

quân giữa hai chúng ta, thì được năm trăm vạn.”

“Lẻ năm

ngàn.”

“Cái

gì?”.

“Không

phải em còn có một vạn à, sao thế, một vạn thì cũng là tiền mà!”.

“ Được

được được, là năm trăm vạn lẻ năm ngàn, đây chính là bình quân, cho nên anh mới

nói với em, em đừng cho rằng người xung quanh em đều kiếm được bốn năm ngàn,

năm sáu ngàn, những người đến chỗ bọn em đây cũng có nhiều người kiếm được cả

vạn, nhưng cũng có rất nhiều người chỉ kiếm được ba ngàn, thậm chí là một hai ngàn

thôi.”

Tôi vặn

cái cổ: “Sau đó thì sao? Anh cho rằng em là một người ngây thơ thật à? Không

biết tình hình thời sự trong nước gian nan thế nào thật à? Nhưng mà như thế thì

đã làm sao nào, Linh Linh kiếm được hơn cả vạn lận đó!”.

“Cái cô

Linh Linh kia là lần đầu tiên gặp mặt à?”.

“Bọn em

mới quen nhau chưa bao lâu, em chưa hỏi cô ấy chuyện này, có điều chắc cũng là

lần đầu tiên.”

“Vậy

thì đúng rồi, trước đây nhất định là cô ấy đã gặp người cực phẩm hơn rồi.”

Tôi rất

lấy làm lạ, nói thật lòng, biểu hiện của Trương Tường thực sự ngoài dự đoán của

tôi, mặc dù anh ta không phải người do tôi tìm được, nhưng lần trước khi tôi

gặp anh ta, được xem là một thanh niên nhanh nhẹn, nói năng cũng rất bình

thường, đột nhiên có biểu hiện ngốc nghếch như vậy, tôi thật chẳng dám nhìn

nữa, cũng hối hận vì đã giới thiệu Linh Linh cho anh ta. Cũng giống như những

điều mà vị lãnh tụ tinh thần trong nghề này của chúng tôi từng nói, hai người

qua lại với nhau, khi mới bắt đầu, điều quan trọng nhất chính là ngoại hình,

nhưng khi bên nhau đến cuối cùng, điều không quan trọng nhất cũng lại là ngoại

hình. Làm nghề này lâu như vậy đã gặp rất nhiều chàng trai cô gái, tôi không

phủ nhận rằng, người có ngoại hình đẹp có thể mang đến cho người ta rất nhiều

ưu thế, nhưng mà cái ngoại hình đẹp này hoàn toàn không thể dùng để sống qua

ngày, đặc biệt là đối với nam giới, người đàn ông đẹp trai có lẽ là một đối

tượng tốt để yêu đương, nhưng tuyệt đối không phải là đối tượng tốt cho hôn

nhân.

Cho nên

từ trước đến nay tôi không kiêng dè giới thiệu một chàng trai có ngoại hình kém

một chút nhưng nhân phẩm tốt, năng lực khá giỏi cho một cô gái có ngoại hình

đẹp hơn một chút, trong trường hợp các cô không hài lòng, tôi có thể khuyên nhủ

vào thêm vài câu. Nhưng từ trước đến nay, tôi chưa từng có thói quen giới thiệu

một chàng trai không có tính trách nhiệm, không có lòng khoan dung cho một cô

gái có phẩm hạnh thuần khiết. Tôi vẫn chưa đến nỗi vì một ngàn tệ đó mà hủy

hoại lương tâm của chính mình.

Đương

nhiên, tôi chẳng qua cũng chỉ là một người giới thiệu, chẳng có mối quan hệ sâu

sắc nào với các hội viên, cũng không thể nhìn thấu xem người đó là một người

như thế nào, nhưng tôi luôn căn cứ vào những tiêu chuẩn đã định để tiến hành

kiểm tra nghiêm ngặt. Theo cảm giác của tôi, Trương Tường đã từng đến Quảng

Châu, cũng đã tiếp xúc nhiều với xã hội, điều kiện gia đình cũng rất tốt, cũng

không hề có tính ích kỉ hẹp hòi, lại là thầy giáo, có vẻ hợp với một nữ thanh

niên hoạt động nghệ thuật như Đặng Linh Linh. Khoan hãy nhắc đến nghệ thuật, ai

ngờ anh ta thuần túy chỉ là một kẻ ngốc nghếch như thế! Hoàn toàn có thể lấy

làm hình tượng đại diện cho những kẻ ngốc nghếch trên trang mạng sina luôn ấy

chứ!

Theo

tôi, sắp xếp cho Đặng Linh Linh gặp Trương Tường là một sai lầm, nhưng mà Đặng

Linh Linh đã gặp nhân vật cực phẩm hơn Trương Tường... Kẻ ngốc nghếch nào giới

thiệu vậy trời!

“Anh

chưa gặp cô Đặng kia, nhưng theo như lời em nói, cô ấy ngoại hình cũng được,

học vấn cũng được, của cải cũng khá hả?”.

Tôi gật

gật đầu.

“Vậy em

thử nghĩ xem, có mấy người trong thành phố chúng ta xứng đôi với cô ấy?”.

“Chắc

là cũng rất nhiều chứ.”

“Đúng

là không ít, nhưng mà em nói người ta đẹp, lại có tố chất, mỗi tháng còn kiếm

được cả một vạn... Cho dù là chỉ kiếm được năm sáu ngàn đi, có mấy người chưa có

bạn gái? Huống chi cô ta là người sống khép mình, cô ta đi đâu để tìm người đàn

ông cân xứng với mình? Nếu như hoàn cảnh gia đình của cô ấy khá, cònúp cô giới

thiệu một hai người, nhưng mà cô ấy sống khép mình đến mức không lấy chồng nổi,

hay là gia đình cũng có vấn đề...”

Nghe

đến đây tôi muốn nói chen vào, anh Hai lại nói tiếp: “Đây chỉ là suy đoán của

anh, có lẽ trong gia đình cô ấy không có vấn đề gì, đây chỉ là lấy ví dụ mà

thôi. Ý anh muốn nói, nhất định là cô ấy đã nghe không ít những lời khuyên về

cách chọn người, ví dụ điều kiện bên ngoài đều là thứ yếu, chỉ cần nhân phẩm

tốt, kiếm được tiền hay không không quan trọng. Mà dưới tác động của những lời

khuyên này, cô ấy nhất định cũng đã gặp phải những đối tượng kém hơn rất nhiều,

mà do có những người đó làm nền, cho nên Trương Tường, đã được những người kia

làm nền nên cũng có vẻ như tạm ổn.”

“Theo

như lời anh nói, Đặng Linh Linh còn có khả năng chấp nhận à?”.

“Cái

này, anh không dám nói bừa đâu.”

Tôi cảm

thấy rất mâu thuẫn, từ trong đáy lòng, tôi cảm thấy nếu Đặng Linh Linh kết đôi

với Trương Tường thì quả thật là quá bị sỉ nhục, nhưng làm một thành viên của

trung tâm môi giới hôn nhân, đặc biệt là những người đã thu tiền, tôi không thể

kéo Đặng Linh Linh ra nói, cô gái ơi, cô xứng đáng có được người tốt hơn như

vậy nhiều, nhất định không được đồng ý!

Có điều

được anh Hai khai thông cho như vậy, tiện thể tôi khơi thông cái vấn đề về Lưu

Thụy Căn kia luôn – chẳng lẽ cái tên đó đã gặp người phụ nữ cực phẩm hơn, cho

nên giống như Đặng Linh Linh, cảm thấy tôi rất được?

Vừa

thoáng có suy nghĩ như vậy, tôi lại càng cảm thấy mâu thuẫn, cũng không biết

nên cảm thấy vui mừng vì cái nhân phẩm của tôi không trượt hạng đến đáy, hay là

nên buồn rầu vì có người lại đánh bại tôi vào cái điểm sở trường nhất của mình.

Có điều không để cho tôi suy nghĩ ra cho rõ ràng, Trương Tường lại gọi điện

thoại đến, dưới sự truy hỏi của anh ta, tôi phải nói rằng Linh Linh đang suy

nghĩ, hắn ta càng hưng phấn hơn, truy hỏi số điện thoại, tôi đau khổ đến mức

muốn r//ê//n rỉ thành tiếng, khó khăn lắm mới thuyết phục được hắn ta.

“Phiêu

Phiêu, có phải em còn gặp chuyện gì buồn phiền không hả?”.

Vừa

buông điện thoại, anh Hai nói lại nói tiếp, tôi trề môi nói: “Không phải anh

biết rồi à?”.

“Còn có

chuyện khác nữa thì phải, nếu như chỉ có mỗi chuyện đó, chắc em không đến nỗi

như vậy>

Người

quen chỉ có những lúc này là không tốt thôi, tôi và anh Hai quen biết nhau tám

năm, đều đã đi guốc trong bụng của nhau, muốn giữ một chút bí mật riêng tư cũng

chẳng dễ dàng gì.

Thấy

tôi không nói gì, anh hỏi lại lần nữa: “Cuối cùng là chuyện gì?”.

“Anh

muốn biết thật à?”.

“Em nói

ra rồi anh mới giúp được chứ.”

“Việc

này, có vẻ hơi khó khăn.”

“Thì cứ

nói ra đi đã.”

Tôi

không lên tiếng, anh Hai chớp chớp hàng lông mi dài của mình, “Nói đi, nói đi

mà, nói ra cho anh nghe đi mà.”

Anh Hai

cao một mét bảy mươi tám, cân nặng bảy mươi tám ki-lôgam, cái tên này khung

xương to, năm xưa khi đang bình thường thì không thấy rõ, bây giờ đứng đó trông

rất vạm vỡ, nhưng khi vẻ đẹp nữ tính của anh ấy lộ ra thì cũng như trước đây

thôi, làm người khác phải say mê.

“Phiêu

Phiêu, Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu Phiêu...”

“Chu kỳ

đèn đỏ của em sắp đến rồi.”

Anh

Hai trề môi nhìn tôi.

“Anh có

cần giúp em nữa không?”.

“Anh...

có thể giúp em mua đường đỏ, cả băng vệ sinh nữa.”

“Vậy

bây giờ anh đi đi.”

Anh Hai

ngớ người ra, tôi cười một cách gian tà: “Việc này có cần phải chuẩn bị trước

không vậy?”.

Tôi

trêu ghẹo anh Hai xong, tâm tình cuối cùng cũng khá lên một chút, buổi tối còn

ăn ké với anh một bữa cơm, đàn quạ đen của ngày hôm nay cuối cùng cũng đã bay

qua khỏi đầu tôi.

Buổi

tối, văn phòng chẳng có ai, một mình tôi ngồi mở máy vẽ tranh, mặc dù bị đả

kích ở tòa soạn truyện tranh, mấy năm nay, tôi cũng đã cảm thấy mình thực sự

chẳng có duyên phận mấy với truyện tranh, nhưng mà, đã trở thành sở không có

được công việc đó, chẳng lẽ không cho phép tôi tự tìm niềm vui sao?

Mặc dù

cái sở thích này thường bị La Lợi chỉ trích, nói rằng thay vì tập trung thời

gian, sức lực cho việc này, chi bằng đi học thêm một lớp gì đó, để sau này tìm

một công việc chắc chắn hơn, nhưng mà tôi cứ mê mẩn hết cả người không thay đổi

được. Chị đây mặc dù không nhà cửa không tiền tài không con cái, nếu như một

chút niềm vui này không giữ lấy, thì sống làm cái quái gì nữa.

Tôi

đang vẽ thì điện thoại bỗng đổ chuông, cầm lên xem, lại là Lưu Thụy Căn.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...