Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 27

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Được

rồi, nói đi, rốt cuộc là em muốn xem cái gì?”.

Cùng

với sự giới thiệu của người dẫn chương trình dự báo thời tiết, Lưu Thụy Căn

quay đầu qua, cả người tôi theo quán tính tựa lui về phía sau một chút: “Anh

không xem t//i vi nữa à?”.

“Không

xem nữa.”

“Lát

nữa có dự báo thời tiết đó.”

“Thế

cũng không xem đâu, anh có thể lên mạng tìm.”

“Không

có gì cả, anh cứ coi đi, coi xong rồi nói.”

Từ trước

đến nay chưa có lúc nào như thời gian này, tôi có thể hiểu chủ nghĩa Mác Lê Nin

đến như vậy, thật đó, không phải là tôi nịnh hót, mà là về quy luật phủ định

của phủ định, hiện nay tôi đã có sự nhận thức sâu sắc về sự phát triển của sự

vật, phát triển theo hình xoắn trôn ốc.

Khi vừa

mới thích Lưu Thụy Căn, không biết nói gì với anh, chỉ cảm thấy mỗi lần nhìn

thấy anh, trong lòng luôn cảm thấy đủ đầy. Sau đó quen rồi thì nói đủ chuyện từ

Đông sang Tây, nội dung nói chuyện vừa tẻ nhạt vừa dài dòng nhưng lại nói một

cách hào hứng. Còn bây giờ, vẫn cứ có rất nhiều chuyện muốn nói với anh, nhưng

lại không biết làm sao để nói với anh được. Những thứ bề nổi kia không muốn nói

với anh nữa, còn những thứ sâu sắc, vẫn cứ có chút ngại ngùng không dám nói.

Gần đây,

tôi nghĩ đến những nguyên lý triết học của Mác Lê Nin mà tôi vẫn còn nhớ rồi

không kìm được mà than thở, mẹ kiếp chứ, điều này quả nhiên giống như lời tuyên

truyền ngày xưa, triết học Mác Lê Nin đúng là bao la vạn tượng - Từ đó mới

biết, thầy giáo hướng dẫn của chúng tôi ngày xưa cũng đã từng yêu.

Lưu

Thụy Căn cầm lấy điều khiển tắt t//i vi.

“Ủa,

sao anh lại tắt rồi, em chẳng có việc gì thật mà.”

Tôi chỉ

là đang suy nghĩ về câu nói đó của La Lợi. Lưu Thụy Căn không đơn giản, làm sao

mà không đơn giản? Tại sao lại không đơn giản? Đúng thế, bây giờ thì tôi dám

khẳng định, Lưu Thụy Căn và bề ngoài xem ra có vẻ không giống nhau lắm, người

này không hề ít nói, không hề thật thà. Giống như tôi, khi làm mặt nghiêm cũng

có vẻ cực kỳ ít nói, làm mặt nghiêm hơn nữa thì giống như ai thiếu nợ tôi ba

ngàn vạn ấy. Nhưng mà khi quen với tôi hơn, thì sẽ biết khuôn mặt này của tôi

lợi hại đến mức nào.

Xã hội

bây giờ, người nào mà không phải giả vờ một chút?

Đúng

thế, Lưu Thụy Căn đã đến Tử Kinh, nơi đáng lẽ ra anh không nên đến, nhưng mà

xét cho cùng, Tử Kinh cũng không phải Trung Nam Hải[1] - Nghe nói Trung Nam Hải cũng

không khó vào như tưởng tượng đâu, trong đội ngũ có chút xíu quan hệ thì có thể

vào đó đi dạo một chút, Trung Nam Hải đã như thế, huống chi chỉ là một khách

sạn. Hơn nữa, Lưu Thụy Căn cùng đi với những đồng nghiệp khác, có thể công ty

anh mời được một khách hàng lớn, có lẽ đây là một cuộc làm ăn lớn, cũng có thể

trước khi đi được gọi bổ sung vào cho đủ số người.

[1] Trung Nam Hải: là một quần thể các tòa nhà ở Bắc Kinh, Trung

Quốc, là trụ sở của Đảng Cộng sản Trung Quốc và chính phủ của nước Cộng hòa

Nhân dân Trung Hoa.

Tôi

không cảm thấy Lưu Thụy Căn đến Tử Kinh thì có vấn đề gì, nhưng tôi cũng biết,

so về ánh mắt nhìn đời, La Lợi sành sỏi hơn tôi gấp mấy lần. Cho nên mặc dù

biết không có khả năng lắm, nhưng lúc này đây, tôi không tự chủ được mà nhìn

Lưu Thụy Căn đến thất thần.

Người

này chắc có vấn đề gì đó, anh quen với tôi chắc là có mục đích khác? Là muốn

lừa tôi ư? Nhưng mà anh ta lừa tôi làm cái gì? Tiền bạc? Tôi có sao? Sắc đẹp?

Càng không cần nói! Anh phí phạm thời gian và sức lực ở tôi, hoàn toàn có thể

đi lừa một cô bé thiếu kinh nghiệm sống mà.

Lưu

Thụy Căn nhìn tôi: “Nói đi, em nhìn anh nửa tiếng đồng hồ rồi đấy.”

“Làm

sao anh biết được, không phải anh đang xem t//i vi à?”.

“Em ở

bên cạnh anh, làm sao anh có thể toàn tâm toàn ý xem t//i vi cho được?”.

Mẹ

kiếp! Đây là những lời nói khéo léo, đây là những lời nói ngọt tựa mía lùi, đây

là những viên đạn có hình cái kẹo, thời gian gần đây, anh luôn luôn quan tâm

đến thời sự, rất quan tâm mà, nhưng không thể nào che giấu được, những lời nói

này làm tôi cảm thấy cực kỳ vui vẻ.

“Hứ”, tôi

lên tiếng: “Anh đừng đùa giỡn em nữa, khi anh xem t//i vi chăm chú hơn khi nhìn

em nhiều.”

“Thực

ra khi anh xem t//i vi anh đều nhìn em đấy chứ, chỉ là khi anh nhìn em... cứ ngại

thế nào ấy.”

Anh ấy

có ngại ngùng hay không thì tôi không biết, nhưng mà tôi biết, là tôi ngại

ngùng trước. Thực ra tôi không hề để ý lắm, khi anh ấy cùng tôi xem t//i vi, đối

với tôi mà nói, chỉ cần được ở cùng với anh, tôi đã cảm thấy mãn nguyện, chỉ

cần anh đừng nhìn người phụ nữ khác khi anh đang ở với tôi, thì tôi chẳng có bất

kỳ ý kiến nào.

Giống

như lúc nãy tôi nói, không biết nói gì, chỉ cần có việc để làm, xem t//i vi, còn

có thể trao đổi với nhau, từ những lúc trao đổi với nhau như thế có thể hiểu rõ

người khác hơn.

Nghe

được những lời này, mặt tôi bỗng nhiên nóng bừng lên, đành phải giả vờ giả vịt:

“Anh mà cũng biết ngại hả?”.

“Anh

cũng là người mà, đúng không?”.

Tôi cố

làm ra vẻ kinh ngạc, Lưu Thụy Căn cười: “Nói mau, đừng chuyển chủ đề nữa.”

“Thực

ra cũng chẳng có gì, chỉ là lần trước La Lợi gặp anh rồi đó.”

“Ừ.”

“Anh có

cảm giác gì?”.

“Cái gì

mà cảm giác gì?”.

“Thì

anh gặp La Lợi, anh có cảm giác gì?”.

Ngón

tay của Lưu Thụy Căn dí vào trên đầu tôi: “Em suy nghĩ nhiều quá, có phải anh

chưa thấy ảnh cô ấy bao giờ đâu.”

“Nhưng

mà trong ảnh và người thật không giống nhau mà.”

“Được

rồi, cô ấy rất đẹp, nhưng mà có tác dụng gì? Người đẹp đầy ra đấy, anh có đi

tìm người ta hết được không?”.

Tôi

nhìn anh không nói gì, Lưu Thụy Căn nói: “Em đừng suy nghĩ nhiều quá nữa.”

“Em có

suy nghĩ gì nhiều quá đâu.”

Lưu

Thụy Căn nhìn tôi: “Chà, thực ra không ngờ lại gặp bọn em ở Tử Kinh.”

“Ý anh

là sao?”.

“Cũng

chẳng có gì cả... Nói như vậy cũng không đúng lắm, dù sao em chỉ nghe thôi là

được rồi, đừng để trong lòng.”

Anh

nhìn tôi với chút do dự, tôi gật gật đầu: “Anh nói đi.”

“La Lợi

gọi em đến Tử Kinh phải không?”.

“Dạ.”

“Cô ấy

gọi em đến để làm gì?”.

“Cũng

chẳng có việc gì... Chỉ là nói chuyện thôi, không phải anh nói công ty anh có

việc sao? Em rảnh rỗi chẳng có việc gì làm, lại mấy ngày rồi không gặp cô

ấy...”

“Em cảm

thấy cô ấy đến đó có bình thường không?”.

“Có gì

mà không bình thường chứ?”.

“Giá cả

ở Tử Kinh chắc em có biết chứ, mà công việc của La Lợi, anh cũng biết, em cảm

thấy với thu nhập của cô ấy có đến đó được không? Anh không có ý gì khác, chỉ

là muốn nói, cho dù cô ấy đến đó, cũng không nên mặc loại quần áo kiểu đó.”

“Đó là

kiểu quần áo thường ngày hay mặc sao?”.

Trong

lòng tôi thực ra rất tán đồng với lời nói này của Lưu Thụy Căn, không cần anh

nói, tôi cũng biết La Lợi có gì đó không ổn, nhưng La Lợi là bạn của tôi, người

bạn thân nhất của tôi, trong ý thức của tôi cũng không suy nghĩ gì nhiều lắm:

“Bình thường cũng sẽ không mặc như thế, nhưng biết đâu người ta có hẹn ở đó,

anh không biết đâu, cô ấy bây giờ tìm được một người bạn trai có điều kiện.”

Lưu

Thụy Căn gật gật đầu, không nói gì cả. Tôi nhìn anh: “Sao thế? Anh không đồng ý

à?”.

“Không

phải, em nói như thế này cũng có lý.”

Mặc dù

anh nói như vậy, nhưng trong lòng tôi không dám chắc chắn lắm. Nói thật lòng,

tôi rất sợ thái độ như thế này của anh, thái độ này làm tôi luôn cảm thấy mình

ấu trĩ, mà đồng thời, lại cảm thấy mình cách xa anh hơn. Tôi không biết phải

làm thế nào để đánh tan cảm giác này, chỉ biết cười ngô nghê với anh, làm ra vẻ

đắc ý với anh: “Đó là điều đương nhiên, từ trước đến nay em nói năng luôn có

lý.”

Anh

cười cười: “Em có cảm giác gì?”.

“Cái

gì?”.

“Không

phải em nói La Lợi tìm được một người bạn trai có điều kiện cực kỳ tốt hay sao?

Cảm giác của em thế nào?”.

Anh nói

một cách tự nhiên, nhưng sao tôi lại cảm thấy trong câu nói này có ý giết

người, có lẽ nói như vậy có chút phóng đại, nhưng tôi lại có thể khẳng định,

Lưu Thụy Căn rất để ý đến vấn đề này. Tôi vẫn ngồi dựa vào ghế sofa, sau lưng

đã cứng ngắc từ lúc nào, tôi suy nghĩ một lúc rồi nói: “Nói thật lòng nhé, theo

tình hình chung thì mỗi cô gái... ít nhất thì là đa số các cô gái, đều hy vọng

bạn trai của mình, ông xã của mình cực kỳ tuyệt vời. Phải có học thức, có tài,

dịu dàng, biết quan tâm chăm sóc, si tình mãi mãi. Giống như đàn ông các anh hy

vọng bạn gái của mình xinh đẹp, dịu dàng, dáng chuẩn, hiểu ý của người khác,

đúng không?”.

Lưu

Thụy Căn chỉ cười cười, tôi tiếp tục nói: “Người bạn trai đó của La Lợi em chưa

gặp, cũng không thể nào nói gì được, nhưng mà em muốn nói là, điều kiện là một

chuyện, thích lại là một chuyện khác. Giống như điều kiện của Hoàng Dung tốt

như thế, lại cứ đi thích Quách Tĩnh[2]. Người có điều kiện tốt như

anh, không phải cũng dính người như em sao?”.

[2] Hoàng Dung, Quách Tĩnh: Hai nhân vật trong phimAnh hùng xạ

điêu của Kim Dung.

Nói đến

câu cuối cùng, tôi nằm bò ra trên ghế sofa mà cười, trong lòng lại thấy có chút

chua xót và thấp thỏm không yên.

“Chỉ có

em mới nói a.”

“Thì

điều kiện của anh tốt hơn em thật mà.”

Lưu

Thụy Căn cười, xoa xoa mái tóc của tôi: “Phiêu Phiêu...”

“Hả?”.

“Em đã

rất tốt rồi.”

Giọng

nói này quá dịu dàng, ngoài việc trầm ngâm, nhất thời tôi không biết phải trả

lời thế nào.

“Ít

nhất bây giờ cũng đã gầy hơn hồi xưa.”

Tôi

nhích về trước ngẩng đầu lên, sau đó nhìn thấy nụ cười xấu xa của Lưu Thụy Căn,

tôi nghiến răng: “Anh hãy đợi đấy, đợi em gầy đi, em nhất định sẽ là một mỹ nữ

cực hot, đến lúc đó, đàn ông theo đuổi em xếp hàng từ đầu bên này qua đầu bên

kia thành phố, cho anh tức chết luôn!”.

“Được

được được, anh sẽ đợi, đến lúc đó...”

Đến lúc

đó thế nào anh không nói, chỉ để lại cho tôi một nụ cười khó mà hiểu được. Tôi

cảm thấy đó là một nụ cười chế giễu, một nụ cười bất lực, một nụ cười yêu

chiều, nhưng mà trong lòng, lại có chút gì đó không dám chắc chắn. Tôi không

suy nghĩ nhiều, bởi vì từ sau khi tôi phát hiện ra tình cảm của mình, tự nhiên

tôi trở thành một kẻ đa nghi như thế này đây.

Lời nói

ngày hôm đó của La Lợi nhanh chóng bị tôi vứt ra khỏi đầu, hơn nữa thời gian

cuối năm cũng đã gần kề, trung tâm môi giới của chúng tôi ngày càng bận rộn

hơn. Trước đây phần lớn thời gian chỉ thấy phụ huynh sốt ruột, mà gần đây, giới

trẻ cũng sốt ruột theo rồi, thậm chí còn xuất hiện việc bỏ tiền ra thuê một

người làm người yêu của mình nữa.

Tôi

bận, Lưu Thụy Căn còn bận hơn, thời gian gặp nhau của chúng tôi đương nhiên là

cũng ít lại. Hẹn hò ít đi, trong lòng nhớ nhung thì cũng thế thôi, tôi chỉ lo

lắng việc ăn uống hàng ngày của anh. Người này trông có vẻ đáng tin cậy vậy đó,

nhưng mà những việc hàng ngày trong cuộc sống thì cũng linh tinh lắm. Ăn sáng

chỉ ăn qua loa, buổi trưa ăn ở cơ quan, buổi tối không xác định phương hướng.

Thời gian trước tôi qua đó, buổi tối anh ăn uống có qui luật hơn một chút, buổi

sáng có thể hâm lại thức ăn tối hôm trước để ăn, mặc dù ăn thế cũng chẳng tốt

gì, nhưng mà còn hơn ăn món quẩy chiên>

Nhưng

bây giờ tôi không đến chỗ anh được, trông mong vào việc anh nấu nướng chắc chắn

là không thực tế. Bây giờ trời lạnh, một lần tôi có thể nấu nhiều hơn một chút,

để anh ăn được nhiều lần. Đương nhiên, cũng chỉ làm được những món mà có thể

hấp, để lâu được như sủi cảo mà thôi.

“Không

cần phải phiền phức như thế này đâu, bên ngoài cũng có bán mà, anh ăn cái gì

cũng được.”

“Được

thôi, anh ăn mấy cái loại dầu chiên đi chiên lại đó cho nhanh chết!”. Tôi nói

chuyện hùng dũng như thế, nhưng mà thực ra, trước đây tôi cũng ăn nhiều ở bên

ngoài. Đối với một người thèm ăn, loại dầu bẩn hay mấy chất tạo màu thực phẩm

gì gì đó cũng không thể nào mà ngăn cản được!

Ngày

hôm đó, tôi mua một ít cà rốt và khoai, gọt sẵn thành từng khoanh để chuẩn bị

hấp. Đang thái, bỗng nghe điện thoại bên ngoài đổ chuông. Con người ở thời đại

này, điện thoại cố định hình như càng ngày càng ít khi được sử dụng, cái điện

thoại này của Lưu Thụy Căn chủ yếu dùng để lên mạng cho thoải mái.

Người

ta đều nói, bạn gái nên thường xuyên kiểm tra tin nhắn, điện thoại của người

yêu gì gì đó, nhưng mà tôi lại chưa bao giờ làm chuyện này. Mặc dù tôi không

đẹp, mặc dù trước đây cũng không có ai theo đuổi, nhưng mà trong thâm tâm, tôi

vẫn có một chút gì đó gọi là kiêu hãnh. Tôi đã từng nói với Lưu Thụy Căn, nếu

như anh thích người khác, hoặc không muốn quen với tôi nữa, cứ thẳng thắn nói

với tôi, tôi tuyệt đối sẽ không níu kéo anh, bất kể khi nào, tôi cũng sẽ ủng hộ

anh.

Đúng thế,

thực sự tôi lo lắng Lưu Thụy Căn không thích tôi, thực sự là tôi cũng không tự

tin, nhưng mà tôi có lòng kiêu hãnh. Cho dù tôi có thích anh đến cỡ nào đi

chăng nữa, khi anh muốn chia tay với tôi, tôi cũng sẽ không cầu xin anh.

Điện

thoại đổ chuông từng tiếng một, mới đầu tôi giả vờ như không nghe thấy, nhưng

sau khi điện thoại đổ chuông mười mấy lần liền, tôi bắt đầu lo lắng không biết

có phải người ta có chuyện gì cần tìm anh gấp không, mà lại không gọi vào điện

thoại di động được? Theo như tôi biết, người biết số điện thoại di động đều là

người bình thường, nhưng mà biết số điện thoại cố định, e rằng là người tương

đối thân thiết rồi.

Điện

thoại đổ chuông hơn hai mươi tiếng, cuối cùng tôi cũng nhấc máy, tôi vừa a lô

một tiếng, đầu dây bên kia đã truyền đến một âm thanh chói tai: cuối cùng cũng

nhấc máy hả?”.

“Xin

hỏi... Chị là ai ạ?”.

“Em

không phải là Lưu Thụy Căn hả?”.

“Em là

bạn của anh ấy, xin hỏi...”

“Nó

không có nhà hả? Bảo nó đến nghe điện thoại, tôi là chị của nó.”

Da đầu

tôi bùng nổ, bà cô! Đất nước Trung Quốc từ năm ngàn năm trước đến nay, đã hóa

giải được mối quan hệ giữa mẹ chồng và nàng dâu, khó xử lý nhất vẫn là mối quan

hệ giữa em dâu và các bà cô! Mà trong những tình huống bình thường, bà cô lớn

khó chơi hơn các bà cô nhỏ! Phải biết rằng, đó là em trai của chị ấy, nếu như

nói chị gái lớn như mẹ hiền, thì người đó cũng có quyền lực gần bằng một nửa mẹ

của anh rồi.

Tôi

nhất thời không biết phải trả lời như thế nào, chỉ ấp úng: “Xin... chào chị,

anh ấy... Em trai chị không có nhà ạ.”

“Không

có nhà à?”.

“Vâng

ạ, anh ấy đi làm rồi ạ.”

“Thế em

là ai, tại sao lại ở nhà nó?”.

“Em, em

là bạn của anh ấy...”

“Bạn

gái à?”.

Tôi

thực sự giống như một đứa trẻ con bỗng nhiên bị bắt vào phòng thi ấy, mặc dù

trong lòng thấp thỏm không yên, nhưng mà vẫn cố gắng lấy hết dũng khí “dạ” một

tiếng.

“ Hơ,

nó lại tìm người yêu mới rồi. Thôi được, em đã là người yêu của nó, lại ở trong

nhà nó, vậy thì nói với em cũng như nói với nó vậy, nói nó nhanh chóng gửi hai

vạn sang đây. Tôi không muốn kỳ kèo với nó vì hai vạn này, nhưng nó cũng là con

trai của bố mẹ, lại còn là một đứa con trai, phải thực hiện hết những trách

nhiệm cần làm, bố mẹ ở chỗ tôi đây, tiền ăn tiền uống tiền ở tiền đi lại tiền

đi du lịch tôi đây gánh hết, việc này mà nó cũng chẳng suy nghĩ lấy một chút.

Tôi nói cho em gái nhỏ bé nghe nhé, người đàn ông mà không hiếu thuận với bố mẹ

thì không có khả năng sẽ đối xử tốt với vợ đâu, em đừng có mà xúi nó tiết kiệm

cái tiền này lại, lúc đó xem cuộc sống sau này của bọn em có dễ sống không

nhá!”.

Nói

xong, ở bên kia gác điện thoại luôn, căn bản không hề cho tôi cơ hội mở miệng

giải thích. Tôi ngẩn ngơ nhìn ống nghe, mặc dù không hiểu rõ ràng lắm, nhưng

trong việc này hình như có vướng mắc gì trong vấn đề bố mẹ của Lưu Thụy Căn và

chuyện phụng dưỡng? Theo như lời của chị gái này, Lưu Thụy Căn hình như không

hiếu thuận lắm?

Mặc dù

có câu tục ngữ nói rằng, có vợ quên mẹ, nhưng mà tôi thật lòng cảm thấy rằng,

những người đàn ông hiếu thuận với bố mẹ mới đáng tin tưởng biết bao. Đương

nhiên, cũng có kiểu bố mẹ cực phẩm, nhưng mà bình thường, bố mẹ nuôi dạy con

cái thì cho dù bố mẹ có làm điều gì không đúng, con cái cũng phải hiếu thuận

lại với họ.

Tôi

thích Lưu Thụy Căn, nhưng mà thật sự tôi không chấp nhận được anh vì một lý do

gì đó mà không quan tâm đến bố mẹ của mình, có điều, tôi cũng biết không nên

chỉ nghe một chiều. Bởi vậy, ngày hôm đó, tôi không về nhà lúc tám chín giờ tối

như mọi hôm, mà ngồi mãi cho đến hơn mười giờ, đợi đến khi Lưu Thụy Căn quay về

nhà.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 27

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 27
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...