Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 23

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này

đây, hình tượng của Thường Hữu trông có vẻ hơi thê thảm, áo quần xộc xệch, tóc

tai bù xù, có điều, thê thảm hơn nữa là thần sắc của cậu ấy, trên khuôn mặt

trắng trẻo nhỏ nhắn ửng đỏ một cách không bình thường, nhìn thấy tôi, ánh mắt

có chút bối rối, tôi bước qua: “Em nghĩ cô Đặng là con ngốc hả?”.

“Chị

Hoàng...”

“Đừng

đừng đừng, đừng gọi như thế, làm giống như chị cường bạo em không bằng. Chị đây

mặc dù cũng đã từng đọc nhiều bộ truyện tranh đồng tính, nhưng đó chỉ giới hạn

trong thế giới hai chiều, đối với thế giới ba chiều... Hoàn toàn không có việc

tự sướng.”

“Chị

Hoàng, đây không phải chủ ý của em.”

“Nhưng

em phối hợp với họ.”

“Em...”

Thường Hữu thở dài: “Bây giờ sự ủng hộ lớn nhất dành cho em chính là dì Lưu, dì

Lưu có bảo em nhảy sông em cũng nhảy nữa.”

Dì Lưu,

chắc là Thái hậu của Đặng Linh Linh rồi, tôi liếc mắt xuống: “Nhảy vào suối

nước nóng ở Thanh Hoa Trì[1] ấy, nhảy sông à? Trời này không lạnh đến nỗi làm

em bị chết cóng đâu.”

[1] Hoa Thanh Trì: Là một hồ nước nóng trong cung Hoa Thanh thời

Đường, nằm ở thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc

“Nếu

không chết cóng em sẽ trèo lên lại, nếu chết cóng thật thì em cũng chấp nhận.”

Câu nói

này nghe có vẻ như thánh thiện lắm ấy, tôi không kìm được liếc nhìn cậu ấy,

Thường Hữu nói: “Thật đó, chị Hoàng, em thích Linh Linh thật mà, chị cũng biết

những điều kiện trước đây em đặt ra, ngày đó em về nhà, cũng bị dằn vặt dữ lắm.

Lý trí nói cho em biết, em không nên chọn Linh Linh, cô ấy không phải là vợ

hiền mẹ đảm trong lòng em... Em biết em biết, không phải em chê Linh Linh không

tốt, mà là, em vốn dĩ cần một kiểu con gái khác, kiểu mà em có thể điều khiển

được ấy, mà Linh Linh, cô ấy đương nhiên cũng là một cô gái tốt, nhưng suy nghĩ

của cô ấy quá mạnh mẽ, em thật chẳng có niềm tin có thể điều khiển được cô ấy.”

Trước

đây tôi chẳng có cảm giác gì đối với Thường Hữu, thậm chí còn cảm thấy trạng

thái tâm lý của cậu ấy hơi nông nổi, nhưng sau khi nghe những lời này, tôi lại

giơ ngón tay cái lên hướng về cậu ấy. Đặng Linh Linh trông có vẻ nho nhã yếu ớt,

tay chân mảnh khảnh, nhìn đúng kiểu trói gà không chặt, nhưng những suy nghĩ

trong lòng cô gái này, thật sự khó có nam sinh nào sánh kịp.

Cần

phải biết rằng, cô gái này đã tự kiếm học phí, sinh hoạt phí để học đại học.

Ngày đó

kiếm chưa được bao nhiêu tiền, đã âm thầm vay chỗ nọ mượn chỗ kia để mua một

căn hộ, khi có chút tiền tiết kiệm, lại nhanh tay nhanh mắt mua một c mặt tiền

dưới đất. Ngày đó tiền thế chấp mua nhà của cô mỗi tháng đã là bốn ngàn, bây

giờ nhìn số tiền này thì thấy không nhiều lắm, nhưng vào thời gian đó mỗi tháng

kiếm được hai ba ngàn đã được xem là lương cao rồi. Lúc đó tài lực của cô ấy

còn chưa được dồi dào như bây giờ, cũng chưa tự tin như bây giờ, cũng chưa có

đủ các kiểu điều kiện như bây giờ, nhưng cô cố gắng đè nén những áp lực lại,

cày cuốc vất vả năm năm, để tạo bầu trời riêng cho mình như bây giờ. Có lẽ

trong mắt những người kinh doanh thì những việc này chẳng thấm vào đâu, có lẽ

trong mắt những người hàng năm tổng tiền lương lên đến con số mấy trăm vạn thì

đây chỉ là một con số nhỏ. Nhưng đối với cô ấy, một người con gái không có ai

nâng đỡ, gần như không có được bất kỳ sự giúp đỡ nào... Đối với những người mà

tôi đã từng tiếp xúc, thật sự là quá giỏi giang.

Cho dù

là xét về phương diện thế tục nhất, những kiểu người như Vương Thông, Trương

Tường đều không xứng với cô.

Chúng

tôi đã từng tranh luận vấn đề này, lúc đó Đặng Linh Linh trầm ngâm một lúc mới

nói: “Phiêu Phiêu, nói thật lòng, em cũng chẳng muốn mình giỏi giang như thế

này đâu, nếu như có thể được, em chỉ muốn khi rảnh rỗi thì đọc sách, nghe nhạc,

viết lách đương nhiên là sở thích, nhưng, nhất định phải viết và thích viết gì

thì viết hoàn toàn khác nhau. Em cũng đã từng nghĩ đến cuộc sống tiểu tư sản

nhàn nhã kia. Mỗi ngày chậm rãi mở mắt ra trong ánh nắng mai chan hòa, ngồi dậy

trên tấm ga giường trắng tinh, cuộn người bằng chiếc khăn tắm trắng muốt đứng

chải tóc trang điểm, chọn áo xống trong tiếng nhạc du dương, sau đó nhàn nhã

ngồi ăn điểm tâm trong một quán cà phê gần đó. Ngủ trưa, sau đó buổi chiều tùy

tiện làm việc khoảng hai tiếng đồng hồ. Buổi tối, hoặc là đi tập Yoga, hoặc là

đi bơi để vận động. Mỗi một ngày trôi qua theo một kiểu lãng phí như thế, nhưng

mỗi một ngày đó đều có một kiểu nho nhã riêng.”

Lúc đó

tôi nghe xong cứ thấy trong cổ họng chua chua, tôi trịnh trọng nói với cô ấy:

“Cô nương, đây không phải là tiểu tư sản, chính là chủ nghĩa tư bản. Nếu như

sống theo cách em nói, không nói đến Thượng Hải và Bắc Kinh, cứ tính trong

thành phố này của chúng ta thôi, cũng phải có trên cả ngàn vạn tư sản rồi.”

“Ba

trăm vạn.”

“Cái

gì?”.

“Em có

tính toán trước rồi, nếu như không tính nhà cửa, ở thành phố chúng ta đây, có

ba trăm vạn là đã có thể sống cuộc sống như thế rồi. Căn hộ mặt tiền giống của

em đây bây giờ cũng phải gần cả một trăm vạn, có hai căn thì mỗi tháng sẽ có

trong số sáu ngàn này, bình quân mỗi ngày là hai trăm. Ăn một bữa cơm trong

quán cà phê, một người cũng phải hết ba mươi lăm đồng, một ngày hai bữa hết một

trăm đồng là chắc chắn, như thế một tháng cũng chỉ mới hết ba ngàn, chưa tính

đến việc ăn ở nhà hoặc là đi ăn cái khác. Ba ngàn còn lại có thể mua quần áo mỹ

phẩm, tiền điện tiền nước. Căn còn lại là một trăm vạn, hai mươi vạn đã có thể

mua một chiếc xe ô tô ngon lành, tám mươi vạn gửi ở ngân hàng, có thể tích góp

tiền lời để đi du lịch.”

Đặng

Linh Linh giơ tay ra tính toán cho tôi nghe, lúc đó tôi trố mắt ra đờ đẫn, cũng

không kìm được mà suy nghĩ viển vông, chết tiệt, điều này nghe ra đúng là quá

tuyệt vời! Có điều ba trăm vạn, đừng nói tôi làm gì, cứ cho là Đặng Linh Linh thì

cũng phải nhịn ăn nhịn uống mười năm mới có thể cố gắng có được – cái gì mà

suốt ngày rêu rao sự tăng trưởng của GDP và CPI!

“Ba

trăm vạn... Từ hôm nay chị em mình đi mua vé số đi!”.

“Lại

lạc đề quá xa rồi, thật sự mà nói, em không muốn mình tài giỏi, ngày còn nhỏ cứ

thích tranh giành phần mạnh phần thắng với con trai, dần dần khi lớn hơn thì

mới ý thức được, tranh giành cái gì với bọn con trai bây giờ? Tranh giành vinh

dự? Tranh giành sự tôn nghiêm? Một người thành công, có nói lên được con gái đã

áp đảo được con trai? Nữ cường nhân... Nếu như nói mình thích sự nghiệp, thích

cảm giác thành tựu thì thôi cũng được. Nhưng mà em không phải... Cũng không thể

nói là không thích, chỉ là nếu như có thể, em vẫn muốn có được một cuộc sống

nhàn nhã như thế, cho dù không giống kiểu tiểu tư sản lúc nãy em nói, thì cũng

phải là một cuộc sống thoải mái hơn, cuộc sống mà không có áp lực theo đuổi.

Nhưng mà bây giờ thì sao? Người khác đều cho rằng em rất ổn, bản thân em cũng

không thể nói em không ổn, nhưng mà em rất hoang mang. Ba mẹ em không có thẻ

bảo hiểm y tế toàn phần, mặc dù có bảo hiểm cá nhân, nhưng chắc cũng chỉ thanh

toán được từ bốn mươi đến sáu mươi phần trăm, hơn nữa có nhiều loại thuốc không

được thanh toán, còn phải bỏ tiền túi ra trước, sau đó mới được thanh toán sau.

Tình hình trong bệnh viện bây giờ chị cũng biết rồi đấy, có người vào đấy nằm,

không chuẩn bị trước tám vạn mười vạn tiền mặt thì rất có thể mất mạng.”

“Sức

khỏe của ba mẹ em bây giờ rất tốt, nhưng mà tuổi của họ ngày càng cao, tương lai

phải có người chăm sóc suốt ngày, nhưng mà con cái thì chỉ có một mình em, cứ

cho là em chẳng làm gì cả, cũng không thể chăm sóc được cả hai người, đến lúc

đó đành phải thuê người. Mà kiểu giúp việc này hiện nay, rẻ nhất cũng phải hơn

hai ngàn, cộng thêm những chi phí ăn ở khác, mỗi tháng mất bốn năm ngàn tệ là

ít. Đúng thế, bố mẹ em đều nghỉ hưu, nhưng mà lương hưu của họ ở mức phổ biến

nhất, nếu như huẩn bị nhiều nhiều trước một tí, đến lúc đó họ phải tự chịu

thôi. Còn có con cái...”

“Đúng

thế, bây giờ em chưa có con, nhưng chẳng nhẽ trong tương lai cũng không có sao?

Bây giờ nuôi một đứa bé cần bao nhiêu tiền? Chúng ta khoan hãy nhắc đến kiểu

giáo dục quý tộc kia, không bàn đến việc ra nước ngoài du học, chúng ta chỉ

tính đến những chi phí phổ biến nhất, có nghĩa là những đứa trẻ bình thường có

gì thì nó có cái ấy thôi. Từ khi chào đời, đã phải chuẩn bị sữa bột, cứ nói là

sữa mẹ tốt, cũng phải cho nó uống dặm thêm thứ gì đó chứ, nhưng mà sữa bột

trong nước chị dám cho con uống không? Những thực phẩm dinh dưỡng trong nước,

chị dám cho nó ăn không? Nó bệnh rồi, không phải chị lo mà đưa ngay đến bệnh

viện sao? Một mình chị chăm sóc không nổi, không phải nhờ người giúp sao? Nếu

như điều kiện cho phép, ba mẹ hai bên có thể giúp đỡ, nhưng họ cũng già rồi, nhiều

lúc em đi mátxa, ở đó thường nghe mấy dì nói giúp đỡ con trai con gái chăm cháu

nên đau vai, mỏi lưng. Cho nên, nếu như có khả năng, em muốn thuê một người

chuyên chăm bà đẻ. Thế thì chi tiêu cho việc này hết bao nhiêu? Mà đây mới chỉ

là bắt đầu thôi đấy.”

“Khi nó

lớn, chị phải cho nó đi học nhà trẻ, học tiểu học, học đại học và thạc sĩ khoan

nói đã, chín năm nghĩa vụ phải hoàn thành chứ. Cứ cho là bây giờ không thu học

phí, nhưng mà tiền ăn, tiền sữa, tiền nước, tiền đồng phục thì sao? Còn tiền

học thêm... Em không tán thành việc bắt trẻ con học thêm, nhưng mà không học

thêm nó có bị kì thị không? Có bị bài xích không? Còn mấy ngày nhà giáo, sinh

nhật giáo viên, có phải quà cáp cho giáo viên không? Còn nữa, cho dù con cái

không đi học thêm mấy môn trên lớp, cũng phải cho học thêm một cái gì đó cho ra

hồn, ít nhất cũng tạo được hứng thú, để tương lai còn bồi dưỡng kĩ năng chứ,

không nói đến việc giàu to, ít nhất cũng phải tự lực cánh sinh được. Nhưng mà

bây giờ học cái gì mà không mất tiền chứ?”.

“Em biết

là em suy nghĩ quá nhiều, em cũng biết là em yêu cầu quá cao, người ta mỗi

tháng kiếm được một hai ngàn, ba ngàn cũng sống được, cũng sinh con như thường,

con cái uống nước cháo cũng lớn được mà, những bệnh lặt vặt không cần đi bệnh

viện, những người già mùa đông không cần lò sưởi mùa hè không cần máy lạnh cũng

không biết là có bao nhiêu. Nhưng mà, em không muốn để người nhà có một cuộc

sống như vậy, emmuốn cố gắng hết sức để có thể cho họ, cho bản thân mình sống

thật thoải mái, không bàn đến chuyện giàu to, ít nhất, cũng không phải sống tạm

bợ.”

Ngày đó

nghe những lời nói này của Đặng Linh Linh, thật sự tôi chỉ muốn kiếm ngay một

lỗ nẻ nào đó để chui xuống. Hoàng Phiêu Phiêu tôi đây lớn ngần này rồi, bình

thường cũng tự hào mình là một gốc cây quật cường không bị nghiêng ngả, nhưng

Đặng Linh Linh, chẳng qua chỉ là một cây cỏ dại.

Đặng

Linh Linh không chỉ chu toàn việc của bản thân mình, hơn nữa cũng đã chuẩn bị

cho người nhà của mình, tôi thì sao, lại chỉ muốn ăn no không chết. Có điều tôi

cũng không quá coi thường bản thân, bởi vì không phải tôi vô dụng, mà là Đặng

Linh Linh quá tài giỏi.

Không

nói đến chuyện những cực phẩm mà tôi đã gặp vì công việc, chỉ nói đến hai người

bạn thân bên cạnh tôi mà thôi. La Lợi mặc dù cũng chuyển nhà ra ở bên ngoài,

nhưng mà mỗi tháng cũng hết veo, anh Hai còn dựa dẫm vào bố mẹ. Theo như tôi

biết, thế hệ của chúng tôi, sống không dựa dẫm gì vào bố mẹ, tự mình tạo lập

bầu trời riêng cho mình thì thực sự không nhiều, rất nhiều người thậm chí chẳng

có được ý thức này. Trong quan niệm của bọn họ, dựa dẫm vào bố mẹ là một việc

làm đương nhiên, không có gì phải bàn cãi.

Ngay từ

buổi ban đầu tôi đã có cảm tình với Đặng Linh Linh, nhưng thật sự làm tôi cảm

thấy khâm phục, lại chính là những lời nói đó của cô, đương nhiên, không phải

tôi đều tán đồng đối với những lời nói đó của cô, ví dụ như người chuyên chăm

bà đẻ, bảo mẫu, nhưng mà, người có được năng lực như thế, có được chí khí như

thế, tại sao lại không có được cuộc sống như thế chứ?

điều, nội tâm ấy của cô, không phải người đàn ông nào cũng có thể hiểu và ủng

hộ cho cô. Những người đàn ông bình thường, có lẽ là bị dọa cho chết khiếp? Cảm

thấy cô ước mơ viển vông xa rời thực tế, cảm thấy cô không nghiêm túc?

“Nhưng

chị Hoàng này, em thật sự thích cô ấy, thật đấy, thật mà, sau lần thứ hai em

gặp cô ấy em cũng dằn vặt suốt mấy ngày, nhưng mà đến nằm ngủ em còn nằm mơ

thấy cô ấy, chị nói em không chấp nhận số phận sao được?”.

Tôi

đang theo đuổi những suy nghĩ của mình, bỗng nghe tiếng nói của Thường Hữu, tôi

bừng tỉnh, chớp chớp mắt: “Em, thế này... cũng không nói quá lên đấy chứ hả?”.

“Em

cũng cảm thấy những điều này không ổn, nhưng mà chị Hoàng này, chị có biết em

đang ở trong trạng thái gì không? Em đã gọi điện thoại cho cô ấy rất nhiều lần,

gọi nhiều đến nỗi có lẽ cô ấy cũng cảm thấy phiền phức, nhưng mà mỗi lần trước

khi gọi điện cho cô ấy, em cứ do dự hết lần này đến lần khác, tự tìm cho mình

vô số lý do mới bắt đầu bấm số của cô ấy, sau khi điện thoại đổ chuông, tim em

đập nhanh khủng khiếp, tiếng chuông đầu tiên đổ xong tim đập nhanh hơn một

chút, tiếng chuông thứ hai đập càng nhanh hơn, khi đượct nối, tim em như muốn

nhảy ra khỏi lồng ngực. Em mong chờ được nghe giọng nói của cô ấy, nhưng lại

vừa sợ hãi, nhưng nếu như thật sự không nghe được giọng nói của cô ấy, em thực

sự là buồn đến chết mất.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 23

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...