Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỷ Nguyên Xem Mắt – Chương 10

Kỷ Nguyên Xem Mắt

Tác giả: Trương Đỉnh Đỉnh
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đây là

lần đầu tiên tôi rầu rĩ vì chuyện quần áo.

Người

ta nói, trong tủ của một người phụ nữ luôn thiếu một chiếc áo, nhưng từ trước

đến nay tôi chưa có cảm giác thiếu thốn này. Với hình dáng như tôi đứng ở đó,

cho dù là có mặc áo

dát vàng dát ngọc đi chăng nữa, e rằng người khác sẽ chẳng thèm nhìn tôi đâu...

Ồ, không đúng, nếu như tôi mặc chiếc áo đó, đoán rằng sẽ có những ánh mắt của

người chuyên đào mộ, các chuyên gia khảo cổ quét l người tôi. Còn có những bé

trai nhỏ bé, ngây thơ biết đâu sẽ nói như vậy: “Oa, ở đây có một xác chết khô

mập mạp chưa này!”.

Có điều

ngoài mấy loại quần áo đặc sắc này ra, cho dù là tôi mặc đồ của Chanel hay là

đồ bán ngoài chợ, thực ra thì cũng chỉ có một cảm giác. Ở vấn đề này, cơ bản là

tôi chẳng phải tốn công sức suy nghĩ. Một chiếc quần áo, chỉ cần nó không hỏng,

mặc bốn năm năm là một chuyện cực kỳ bình thường đối với tôi.

Ba năm

gần đây, ngoài quần áo lót ra, tôi chỉ có tốn tiền vào mấy bộ đồng phục đi làm

mà thôi. La Lợi ghét cay ghét đắng cái cách làm này của tôi, cô đã từng đứng

chống nạnh như cái ấm trà chỉ tay vào mũi tôi nạt nộ: “Hoàng Phiêu Phiêu, mày

có còn là con gái không hả!”.

Lúc đó,

một tay tôi cầm khoai tây chiên, vừa uống Coca, chẳng thèm ngẩng đầu lên.

Anh Hai

đã từng có một khoảng thời gian cũng không chấp nhận được, khéo léo nhắc nhở

tôi: “Phiêu Phiêu, đã là con gái thì nên chú ý đến hình tượng một chút vẫn

hơn.”

Lần này

tôi lại ngẩng đầu lên: “Hình tượng? Hình tượng đáng giá mấy đồng? Hơn nữa, cho

dù em có để ý thì có ai thèm nhìn không?”.

Cho dù

có cố trang điểm ăn mặc như thế nào, tôi cũng vẫn như thế mà thôi, mỗi tháng

tôi chỉ có một nhúm tiền lương như thế, cần ăn cơm, cần nuôi dưỡng cha mẹ, cần

mua bảo hiểm phòng tránh rủi ro, nếu như còn tốn tiền vào mấy vụ mua sắm quần

áo, thế thì ăn KFC chắc là cũng sẽ rất khó khăn!

Còn

chưa nói đến việc tôi trang điểm vào rồi chẳng ai thèm nhìn, cho dù có người

nhìn, tôi cũng chẳng thích đâu.

Nhưng

bây giờ tôi hối hận rồi, nhìn mấy bộ quần áo trên giường, tôi cảm thấy mặc bộ

nào lên người cũng chẳng hợp. Đúng đúng đúng, cho dù tôi mặc đẹp cỡ nào rồi

cũng lại là cái dáng vẻ đó, nhưng nếu như được ba điểm, bây giờ tôi cũng chỉ

muốn lấy hai điểm mà thôi.

Chọn

tới chọn lui, cuối cùng tôi chọn một chiếc áo bó sát màu đen, chiếc áo này tôi

mua lúc đi làm bán thời gian, lúc đó anh Hai còn khen tôi một câu: “Phiêu

Phiêu, em nên mặc những chiếc áo như thế này, trông em có vẻ có sức sống hơn

nhiều.”

Mặc dù

trong lòng tôi luôn nghi ngờ câu nói này của anh là để khích tôi mua quần áo,

nhưng vào lúc này, cũng chính chiếc áo này lại có thể cho tôi tự tin thêm đôi

chút. Một chiếc áo bó sát màu đen, một chiếc quần legging màu đen, sau đó là

một cái váy nỉ màu đen, tôi biết rằng mặc toàn một màu đen như thế này trông

rất đơn điệu, nhưng cũng chỉ có mặc kiểu như vậy, trông tôi mới có thể thon thả

hơn được một chút.

Loay

hoay với quần áo xong, tôi lại bắt đầu loay hoay với đầu tóc. Có lẽ là vì ăn

uống đầy đủ chất nên tóc của tôi lại rất đẹp, vừa đen vừa dày, thật sự là óng

mượt như tơ. La Lợi tỏ vẻ ngưỡng mộ không chỉ một lần, nhưng tôi lại chẳng có

cảm giác gì cả, bình thường cũng chẳng làm kiểu tóc nào, đa phần là buộc túm

lại. Còn bây giờ, tôi lại cảm thấy làm kiểu gì cũng không hợp. Buộc lại thì

trông quá cứng, bới lên thì mặt lại to quá.

Cuối

cùng, tôi quyết định buông xõa tự nhiên. Có điều nếu xõa tóc như vậy, trông tôi

chẳng có chút tinh thần nào.

Từ khi

bắt đầu chuẩn bị cho đến khi đi ra khỏi cửa, tôi tốn mất gần đúng một tiếng

đồng hồ. Hẹn với Lưu Thụy Căn lúc bảy giờ, nhưng từ lúc năm giờ hơn là tôi đã

bắt đầu chuẩn bị, vốn định khoảng sáu giờ là có thể ra khỏi nhà, nhưng khi

xuống dưới lầu, không ngờ đã là sáu giờ bốn mươi rồi!

Từ

trước đến nay tôi đều đi xe buýt, nhưng lần này không chút do dự gọi luôn một

chiếc taxi. Chỗ hẹn cách nơi tôi ở không xa lắm, bình thường đi xe taxi chỉ mất

khoảng mười phút, nhưng bây giờ đang là giờ tan tầm, cứ đến ngã tư là lại kẹt

xe, nãy giờ hết mười lăm phút rồi mà mới đi được một nửa đoạn đường, xem ra là

không thể đến nơi đúng giờ được, tôi cầm điện thoại, tìm số của Lưu Thụy Căn,

do dự một lúc, cuối cùng cũng chỉ gửi một tin nhắn cho anh.

“Không

sao đâu, đừng vội vàng, anh cũng chưa đến đâu.”

Tin

nhắn gửi đi chưa bao lâu, bên kia đã gửi trả lời lại, đọc xong câu này, tôi thở

phào nhẹ nhõm, dựa đầu vào cửa xe: “Hoàng Phiêu Phiêu, mày chết chắc rồi!”.

Cả đoạn

đường này, tâm trí tôi hỗn loạn, xe lại chạy rất chậm, nhưng tôi lại không sốt

ruột. Không phải là tôi không xem trọng buổi hẹn lần này, mà là, tôi đang rất

nhát gan.

Sợ hãi,

khủng hoảng, mà lại khao khát, rõ ràng là muốn gặp gỡ, nhưng lại muốn đoạn

đường này dài ra một chút, dài hơn>

Tôi

không biết tại sao lại như vậy, có lẽ là bởi vì tôi sắp nói thật với anh? Đúng

vậy, tôi đã chuẩn bị nói hết sự thật với Lưu Thụy Căn, cho dù là xuất phát từ

tính trung thực hay là vì một nguyên nhân nào đó, tôi không thể nào tiếp tục

giấu giếm anh được nữa.

Nhưng

mà, cái kiểu nhát gan này hình như còn vì một nguyên nhân khác. Không phải sợ

nói thật, mà là, sợ người này...

Buổi

hẹn lần này là ở một quán cà phê, Lưu Thụy Căn ngồi ở vị trí gần cửa sổ, tôi

vừa bước vào liền nhìn thấy anh ngay, trong tích tắc, tôi thấy chân mình tự

nhiên mềm nhũn ra, mà cũng trong lúc đó, tóc tai bắt đầu dựng đứng lên, lưng

bắt đầu cứng đơ lại, đến cả nhịp đập của trái tim cũng bắt đầu thay đổi.

Tôi đi

theo sau phục vụ, trong lòng hét to lên từng đợt: “Mẹ kiếp chứ! Mẹ kiếp chứ! Mẹ

kiếp chứ chứ chứ!”.

Tôi

không biết mình đang gào thét cái gì, nhưng mà nếu như không như vậy, thì không

thể nào diễn tả hết cảm giác của mình.

Phát

hiện ra tôi đến, Lưu Thụy Căn ngẩng đầu lên nhìn tôi cười, tôi suýt nữa thì

nhảy cẫng lên trên ghế sofa, nhưng phục vụ đã đưa thực đơn đến: “Có cần chọn

thức ăn ngay bây giờ không ạ?”.

Lưu

Thụy Căn đang định gật đầu, tôi liền nói: “Để bọn chị xem trước đã nhé.”

Phục vụ

đưa đến cho tôi một ly nước, rồi lễ phép lùi qua một bên, Lưu Thụy Căn nói: “Em

xem thử coi, muốn ăn gì nào?”.

“Khoan

đã, em... Em có chuyện này muốn nói với anh.”

Lưu

Thụy Căn nhìn tôi, đổi một tư thế ngồi khác: “Em nói đi.”

Tôi hít

một hơi, nhắm mắt lại, chuẩn bị sẵn tinh thần: “Em không phải là La Lợi.”

“Ồ.”

Anh gật nhẹ, tôi ngỡ rằng anh không hiểu, lại nói: “Em thật sự không phải là La

Lợi, La Lợi thật đẹp hơn em, thon thả hơn em, nữ tính hơn em!”.

“Ồ.”

Phản ứng của anh giống như lần trước, tôi không hiểu anh rốt cuộc là có thái độ

gì, đang định giải thích tiếp, anh đã nói: “Vậy em là ai?”.

“Em...

là bạn của La Lợi.”

“Tên

gì?”.

“Hoàng

Phiêu Phiêu.”

“‘Phiêu’

trong từ ‘phiêu nhu’ hả?”. Tôi ngơ ngác, rồi gật gật đầu, anh cười nói: “Thảo

nào tóc em đẹp như thế.”

Đây là

đang chế giễu tôi, tuyệt đối là đang chế giễu tôi! Nhưng kỳ lạ là, tôi chẳng

thấy tức giận chút nào, ngược lại còn cảm thấy có chút thích thú trong lòng,

trong lòng tôi vừa chửi thầm mình chẳng có tiền đồ gì cả, vừa cố gắng kiềm chế

cái khuôn mặt to như bánh đúc của tôi, không cho mình cười phì ra.

“Anh

đùa đấy, có điều tóc của em cũng rất đẹp.”

Anh

cười với tôi, để lộ ra hàm răng trắng đều, tôi nhất thời cảm thấy xây xẩm mặt

mày, tim đập đến nỗi muốn rớt ra ngoài lồng ngực. Ánh mắt lập tức dời đến trên

bàn, bình tĩnh vài giây mới nói tiếp đến vấn đề lúc nãy: “Cái đó... Thật xin

lỗi.”

“Không

sao đâu.”

“Hả?”.

Tôi

nhìn anh với vẻ kinh ngạc, anh cũng nhìn tôi: “Không sao thật mà, anh biết em

không phải là La Lợi từ lâu rồi.”

Tôi

bỗng nhiên nói không nên lời, nhìn chằm chằm vào cái bàn một lúc lâu, uống một

ngụm nước, lúc này mới nói gì đó cho qua chuyện: “ À, à... Biết từ lâu rồi à...

Thế... thế...”

Tôi

cũng không biết mình đang à cái gì, cũng may là Lưu Thụy Căn nói tiếp: “Dì Lưu

có đưa ảnh của La Lợi cho anh xem, cho nên, lần đầu tiên đến đây, anh đã biết

em không phải là cô ấy rồi.”

Tôi

ngẩng đầu, nhíu mày nhìn anh, đúng lý thì tôi không nên giận anh. Người ta đến

đây một cách đàng hoàng mà, không đến trễ cũng không lấy gì làm lạ lùng, còn có

phong độ mời tôi ăn cơm, tôi thì ngược lại, câu kết với La Lợi để lừa anh, cho

dù tôi bị đe dọa dụ dỗ thì cũng là đã làm chuyện sai trái, không hiểu vì sao,

tôi có tâm tư gì đó nói không rõ ràng ra được.

“Rất

xin lỗi vì cứ giấu em suốt, thực ra anh muốn nói từ lâu rồi, nhưng chẳng biết

phải mở miệng nói như thế nào, hôm nay em nói ra, nên anh cũng nhân cơ hội này

để xin lỗi em luôn.”

Anh nói

tự nhiên thoải mái như thế, làm tôi đỏ mặt tía tai: “Không... Không... Là tại

em không tốt.”

“Là tại

anh không tốt, thực ra, anh biết ý của La Lợi rồi, đáng nhẽ ra anh phải nói cho

em biết sớm hơn.”

“Không,

không, là tại em...”

“Là

anh...”

Trong

một thời gian, cả hai chúng tôi đều kéo trách nhiệm về phía mình, nói mãi cuối

cùng đều bật cười lên, Lưu Thụy Căn nhượng bộ: “Thôi được rồi, cả hai chúng ta

đều sai, vậy thì cả hai cùng tha lỗi cho nhau đi, để phục vụ gọi món ăn đi.”

Tôi gật

gật đầu, mũi phát ra một âm thanh, cái âm thanh này vừa phát ra, tôi cảm thấy

rùng mình cả người – Mẹ ơi, như vậy thì cũng quá là buồn nôn mà mà mà mà!

Lưu

Thụy Căn chọn một phần cơm thịt bò, tôi cũng chọn một phần như thế, còn cái

phần cơm thịt bò này có ngon hay không, tôi loại hoàn toàn không có cảm giác

gì, chỉ biết rằng tôi đã ăn một chén cơm nhỏ kèm theo thức ăn, sau đó, tự nhiên

cảm thấy no luôn.

“Thật

sự là ăn đủ rồi hả?”.

“Đủ

thật rồi mà.”

“Em

đừng có khách sáo với anh đấy nhé.”

“Không

khách sáo, thật sự là em ăn không nổi nữa...”

Tôi ấp

úng mở miệng, trong lòng chỉ có một cảm giác, đó chính là xấu hổ chết đi được.

Hãy nhìn xem tôi để lại ấn tượng gì cho người ta? Một đĩa rau cải bẹ xào, một

chén trứng chưng, một chén canh, còn có một chén cơm thêm, nếu như là La Lợi,

ăn hết một nửa đã là giỏi lắm rồi, còn tôi thì lại không đủ ăn!

“Thế...

Có cần chọn gì uống không?”. >

“Không,

không cần đâu ạ.”

Lưu

Thụy Căn nhìn tôi, tôi mắc cỡ nhìn chằm chằm vào cái bàn, giống như muốn nghiên

cứu ra một kiểu hoa văn mới trên cái mặt bàn bóng loáng đó. Giờ này phút này,

tôi chỉ hy vọng mình có một sức mạnh siêu nhiên nào đó, để có thể quay về quá

khứ, không cần nhiều, chỉ cần quay lại nửa tháng trước là được rồi. Lúc đó tôi

nhất định sẽ niêm phong cái miệng mình lại, cho dù để lại ấn tượng tham ăn cho

người đàn ông này, cũng tuyệt đối sẽ không để lại ấn tượng tham ăn tục uống như

thế!

Đúng

vào lúc tôi đang suy nghĩ đó, Lưu Thụy Căn lại nói tiếp: “Bánh trứng ở đây ngon

lắm...”

“Thật

sự là em ăn không nổi nữa đâu.”

“Có thể

cầm về nhà, ngày mai ăn.”

Tôi

thề, mặt của tôi đỏ rực lên thật rồi, tuyệt đối là đỏ lên rồi, mặc dù tôi không

nhìn thấy, nhưng nhất định bây giờ đã đẹp như cái đ//í//t khỉ rồi. Mặc dù từ trước

đến nay tôi chưa từng cảm thấy cái việc lợi dụng người khác là một chuyện gì to

tát lắm – cho dù bị coi là một việc làm không có đạo đức, người có tính cách

này cũng không phải chỉ một mình tôi mà thôi. Tại sao trong nhà vệ sinh công

cộng của đất nước chúng ta không treo sẵn giấy vệ sinh? Thực ra trước đây có

treo, nhưng mà treo nhiều bao nhiêu, cũng không đủ để bù đắp được cái tính hay

chôm chỉa nơi công cộng mang về nhà của người dân!

Một

chút giấy vệ sinh mà mọi người còn muốn lợi dụng, huống chi là việc tôi muốn

lợi dụng về mấy khoản ăn uống?

Ái chà

chà, xem tôi vừa đưa ra cái ví dụ gì thế nhỉ! Nói tóm lại, trước đây bất kể là

ăn hay là uống hay là chôm chỉa, sắc mặt tôi không hề thay đổi, trái tim tôi

không hề đập nhanh, giống như cây ngay không sợ chết đứng vậy, còn bây giờ, chỉ

tha thiết mong có một lỗ nẻ nào đó dưới đất mà chui xuống cho rồi.

“Thật

sự... không cần nữa đâu.”

“Hay là

cứ gọi mấy cái đi? Ừm, lấy mấy cái đi?”.

Anh hỏi

tôi như vậy, những lời từ chối của tôi không thể nào nói ra được nữa, tôi suy

nghĩ một lúc, nói: “Thế thì bữa cơm này để em mời cho.”

Anh

nhíu mày lại, tôi không để cho anh mở miệng: “Thì cứ xem như cho em bù đắp tội

lỗi đi được không, nếu như không mời, thật sự em cảm thấy trong lòng bất an

lắm.”

Anh

nhìn tôi, sau đó thở dài: “Thôi được, lần này em mời đi, có điều, lần sau không

được giành trả tiền với anh nữa đâu đấy.”

Tôi

kinh ngạc nhìn anh, anh nói: “Anh là đàn ông, phải chi nhiều hơn một chút chứ.”

Tôi có

thể cảm nhận được cái miệng tôi đang hả to ra, những lời nói như thế này, đọc ở

trong sách rồi, xem phim truyền hình, phim điện ảnh cũng đã từng nghe thấy,

nhưng ở trong thực tế... Rất ít khi gặp à nha! Mặc dù bình thường tôi tiếp xúc

với không ít đàn ông, nhưng đa phần đều để liên hệ giúp người khác. Mấy người

đó cũng mời tôi ăn cơm, đương nhiên cũng sẽ không nói những lời như vậy, còn có

những anh hơi keo kiệt, thì nói không chừng còn nửa đùa nửa thật nói để phụ nữ

mời. Những người có quan hệ thật mật thiết với tôi cũng chỉ có một mình anh Hai

mà thôi, khi hai chúng tôi đi với nhau thì số lần anh Hai trả tiền là nhiều hơn

thật, nhưng mà anh cũng sẽ không nói như thế, ngược lại, thường xuyên thì thầm

với tôi: “Hoàng Phiêu Phiêu ơi, mỗi ngày em đều ăn của anh, uống của anh, cớ

sao lại vẫn cứ ngược đãi anh như thế hở? Cái đó anh mua cho em, được chưa?

Nhưng mà em cũng để cho anh ăn một chút đi mà...”

Giống

như thế đó, đương nhiên tôi biết anh Hai đang đùa với tôi, đương nhiên tôi cũng

biết rằng anh đang nhường cho tôi. Nhưng biết thì biết vậy thôi, mà khi thật sự

có một người đàn ông nói như vậy với tôi...

Tôi

không biết làm cách nào để có thể hình dung cảm giác lúc này, điều rõ ràng duy

nhất chính là, Lưu Thụy Căn, ngay giây phút này, trong mắt tôi, rất chi là nam

tính!

Tôi

biết, lại có người muốn nói tôi hay lợi dụng rồi, nhưng vào giây phút này, tôi

thật sự không có suy nghĩ đó. Bữa cơm này ít nhất cũng phải trên một trăm đồng,

lúc nãy đi taxi qua đây cũng đã tốn mất hai mươi đồng, hai khoản này cộng lại

với nhau, đã cao gấp bốn lần chi tiêu hàng ngày của tôi rồi, nhưng thật sự là,

tôi chẳng hề có cảm giác xót xa. Cho dù sau này để tôi mời Lưu Thụy Căn thêm

một bữa, hai bữa, ba bữa... sau đó nữa thì tôi không biết, nhưng mà giờ này

phút này, tôi thật sự không hề để ý đến.

Không

phải tiền, mà là cảm giác, vào lúc này đây, bạn cảm thấy người đàn ông này đáng

tin là thế, thiết thực l thế, đáng để cho bạn dựa vào là thế...

Tôi

nhìn anh, nhất thời không biết nói gì, Lưu Thụy Căn cười: “Như vậy là đồng ý

rồi nhé.”

Anh

cười híp mắt lại, khóe môi hơi nhướn lên, não tôi như bị chạm phải cái gì đó,

buột miệng hỏi thẳng: “Rốt cuộc là anh thích em ở điểm nào chứ?!”.

Tôi

ngất, bây giờ nhà văn viết bài cũng bị thẩm duyệt nữa ư???!!!

Mẹ kiếp

chứ chứ chứ chứ chứ chứ!

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỷ Nguyên Xem Mắt
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...