Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 58

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ba ngày sau, bệ hạ đích thân ngự giá tới phủ Chiêm sự thăm hỏi

Quan Quân hầu. Trần Chưởng cùng Vệ Thiếu Nhi được yêu quá mà sợ, trải thảm đỏ

nghênh giá, đứng đợi trước cửa phủ.

“Miễn đi!” Lưu Triệt phất ống tay áo, nói, “Trẫm chỉ đến

thăm Khứ Bệnh, miễn hết những lễ nghi phiền phức khác.”

Trần Chưởng là người thông minh, bèn dẫn Lưu Triệt vào biệt

viện của Hoắc Khứ Bệnh rồi cười nói, “Tinh thần Khứ Bệnh những ngày qua rất tốt,

thần thấy đã không còn gì đáng ngại nữa nhưng mẫu thân của nó quá lo lắng nên

không cho rời khỏi giường. Chắc Khứ Bệnh buồn bực lắm, được bệ hạ tới thăm sẽ rất

vui.”

Vốn có người báo trước cho Hoắc Khứ Bệnh nên khi Lưu Triệt

tiến vào thì hắn đã sửa soạn xong xuôi, chắp tay chào, “Thần Hoắc Khứ Bệnh tham

kiến bệ hạ, Công chúa Duyệt Trữ.”

“Hoắc ca ca”, Lưu Sơ tiến lên tranh công: “Muội làm loạn lên

đòi tới thăm huynh, phụ hoàng không đồng ý nhưng cuối cùng cũng đành phải đích

thân dẫn muội tới đây. Muội có lợi hại không?”

Trần Chưởng đứng bên khẽ biến sắc. Cô Công chúa Duyệt Trữ

này đúng là được Thánh thượng sủng ái quá mức bình thường. Theo ông ta biết thì

biểu muội ruột của Khứ Bệnh, người con gái duy nhất chưa gả chồng của Hoàng hậu

Vệ Tử Phu là Chư Ấp công chúa Lưu Thanh cũng muốn đến thăm nhưng nào dám mở miệng

đề nghị.

“Khí sắc Khứ Bệnh quả nhiên không tệ”, Lưu Triệt nhìn qua một

lượt mới lên tiếng.

“Đa tạ bệ hạ và Công chúa Duyệt Trữ lo lắng”, Hoắc Khứ Bệnh

cười sang sảng, “Nếu bệ hạ thật sự cảm thấy như vậy thì nói với mẫu thân của thần

một tiếng. Bị giam mãi trong phòng khiến thần buồn bực muốn đổ bệnh rồi.”

“Phì”, một thị tỳ có khuôn mặt tròn trĩnh hầu hạ phía sau hắn

không nhịn được phì cười, vội vàng sợ hãi quỳ xuống, “Nô tỳ biết tội.”

Hoắc Khứ Bệnh khẽ nhíu mày, “Hoán Liên, còn chưa đi pha trà

mời bệ hạ và Công chúa.”

“Dạ.” Hoán Liên khom người lui ra.

“Không cần đâu”, Lưu Triệt gạt đi rồi dặn dò, “Khứ Bệnh cứ

nghỉ ngơi cho khỏe. Ngày khác, việc quân binh, trẫm còn trông cậy vào khanh

đó.”

“Bệ hạ”, Trần Chưởng thấy tâm trạng của Lưu Triệt khá vui vẻ

nên bẩm, “Việc này vốn định ngày mai mới bẩm lên, Vệ Trường công chúa đã có

thai và nhớ Hoàng hậu nương nương nên xin được hồi cung ở tạm.”

“Thế à?” Dù sao đó cũng là trưởng nữ mà bản thân mình từng đặt

nhiều kỳ vọng nên ánh mắt Lưu Triệt bất giác dịu xuống, “Phỉ Nhi đã lớn như vậy

rồi!”

Hoán Liên đem trà tới thì Hoàng thượng đã đi ra ngoài, chỉ

còn Công chúa Duyệt Trữ ngồi trước giường của Hoắc Khứ Bệnh. Cô bé nhấp một miếng,

chép miệng, “Không dễ uống như trà mẫu thân pha.”

Hoán Liên vội nói, “Thiên hạ có ai không biết rằng Trần

nương nương tinh thông trà đạo, Hoán Liên sao dám so sánh với Trần nương nương

chứ.”

Lưu Sơ đặt chén trà xuống, sóng mắt long lanh, tươi cười hỏi

Hoắc Khứ Bệnh, “Mấy ngày nữa là hôn lễ của Dương Thạch công chúa rồi. Tỷ ấy là

biểu muội của huynh, huynh có tham gia không?”

“Tất nhiên”, Hoắc Khứ Bệnh không mấy để ý, “Chẳng phải Dương

Thạch công chúa cũng là tỷ tỷ của muội sao? Cần gì phải nói giọng xa lạ như vậy.”

Lưu Sơ cười lạnh, “Huynh cảm thấy tỷ ấy sẽ coi muội là muội

muội sao?”

Hoắc Khứ Bệnh nín lặng. Không phải là hắn không biết sự đối

nghịch giữa điện Tiêu Phòng cùng cung Trường Môn suốt mấy năm nay, chính vì thế

mà mọi người càng để ý tới quan hệ giữa hắn và Công chúa Duyệt Trữ. Nhưng hắn dần

dần bộc lộ tài năng, chẳng coi ai vào đâu, còn Duyệt Trữ lại được Thánh thượng

cực kỳ sủng ái nên không ai dám nói gì. Nếu Lưu Sơ dần trưởng thành và hiểu rõ

thế cục hơn thì liệu có vượt qua tất cả mọi người trở thành một công chúa được

sủng ái nhất nhưng cũng dễ gần nhất khác hắn các biểu muội trong cung Vị Ương

hay không?

“Hoắc ca ca”, Lưu Sơ ngọt ngào, “Muội nhớ rằng huynh cũng đã

quá tuổi lập gia thất lâu rồi. Năm xưa huynh nói rằng chưa diệt Hung Nô thì

chưa lập gia đình, hôm nay Hung Nô đã coi là bị diệt chưa?”

Hắn lấy lại tinh thần, ngạo nghễ nói, “Sau trận chiến Mạc Bắc,

Hung Nô tổn thất nguyên khí nặng nề bỏ chạy không còn dấu vết ở cả Mạc Nam và Mạc

Bắc, dĩ nhiên có thể coi là đã bị tiêu diệt.”

“Như vậy chẳng phải Hoắc ca ca có thể thành gia thất rồi

sao?”

Hắn im bặt, nghe cô bé nói tiếp, “Năm ngoái muội đã thấy Hi

biểu ca thành thân với biểu tẩu, Tang thúc thúc cũng đã thành thân với dì Di

Khương. Năm nay thì đến cả Lưu Vân cũng xuất giá rồi. Hoắc ca ca, hay là huynh

lấy muội đi.”

Một tiếng “choang” bỗng vang lên phía sau rồi Hoán Liên hốt

hoảng quỳ xuống xin lỗi, “Nô ty không cẩn thận đánh rơi chén trà.” Cô nói rồi

cúi đầu xuống che giấu dòng lệ trên mặt.

Lưu Sơ từ trước đến giờ không có tính bắt nạt kẻ dưới, chỉ

hơi nhíu mày nói, “Ngươi thu dọn lại rồi lui xuống đi.”

Hoán Liên cúi đầu vâng dạ và nhặt sạch những mảnh vỡ, lúc ra

tới cửa còn quay đầu liếc nhìn Hoắc Khứ Bệnh một cái rồi mới rời đi. Hoắc Khứ Bệnh

không để ý, chỉ nhìn chằm chặp vào Lưu Sơ, thấy cô vẫn cười nói vui vẻ, giống

như chưa hề nói ra những lời chấn động vừa rồi thì không biết là trong lòng thoải

mái hay buồn bực, nhướng mày nói, “Được. Chờ thêm hai năm nữa mà muội vẫn muốn

như vậy thì ta sẽ xin bệ hạ được thành thân với muội.”

Đến lúc đó, chỉ sợ cho dù là Vệ hoàng hậu hay Trần nương

nương cũng sẽ phải ngạc nhiên. Hắn nghĩ như vậy nhưng không hề sợ hãi, cười

vang, “Đáng tiếc không có rượu, nếu không phải uống ba hũ mới đủ sảng khoái.”

Một giọng trong trẻo vang lên ngoài cửa, “Ca ca!”

Lưu Sơ quay đầu lại, thấy một thiếu niên đứng đó, trông chỉ

lớn hơn cô một vài tuổi, tuấn tú hơn Hoắc Khứ Bệnh một chút nhưng kém hơn nét

hào sảng.

“Quang đệ”, Hoắc Khứ Bệnh mỉm cười nói, “Sao đệ lại đến đây?

Tới bái chào Công chúa Duyệt Trữ đi.”

Hoắc Quang mỉm cười, mặt thoáng đỏ, cung kính quỳ xuống bái

chào, “Hoắc Quang ra mặt Công chúa Duyệt Trữ.”

“Đây là đệ đệ khác mẹ của huynh, tên là Hoắc Quang”, Hoắc Khứ

Bệnh giới thiệu.

Lưu Sơ tò mò ngắm nghía Hoắc Quang rồi bình thản nói, “Đứng

lên đi!”

“Hoắc ca ca, từ trước đến giờ muội chưa từng nghe huynh nhắc

tới đệ đệ này.”

“Quang đệ là do huynh dẫn từ chỗ phụ thân ở Bình Dương về mấy

năm trước.” Hoắc Khứ Bệnh nhìn đệ đệ vẻ hiền hòa, toát lên tình huynh đệ chân

thành.

“Công chúa Duyệt Trữ!” Dương Đắc Ý gõ mấy tiếng ở ngoài cửa,

“Bệ hạ chuẩn bị hồi cung rồi, Công chúa mau về đi.”

“Ừm.” Lưu Sơ gật đầu, đứng dậy định đi nhưng suy nghĩ một

chút rồi quay lại nói, “Để mấy ngày nữa Trần phu nhân cho phép Hoắc ca ca xuống

giường thì Hoắc ca ca dẫn đệ đệ đến cung Trường Môn tìm muội nhé.”

“Cứ vậy đi”, Hoắc Khứ Bệnh cũng gật đầu.

Một ngày trôi qua vui vẻ như vậy nên bảy ngày sau có tin dữ

về Quan Quân hầu báo vào trong cung thì Lưu Sơ không thể nào tin nổi.

“Rõ ràng mấy ngày trước Hoắc ca ca vẫn còn khỏe mà, làm sao…

đã…?”

Ngày mười tám tháng Chín năm Nguyên Thú thứ sáu, hai tướng

tài trong Phiêu kỵ quân là Triệu Phá Lỗ cùng Tiết Thực tới thăm Quan Quân hầu.

Hoắc Khứ Bệnh vô cùng vui vẻ, không để ý đến nghiêm lệnh của mẫu thân, báo người

hầu đưa lên mấy hũ rượu ngon cùng bằng hữu uống đến say sưa. Lúc đó, Triệu Phá

Lỗ còn cười trêu chọc, “Một đại danh tướng lại phải nằm trên giường gần nửa

tháng, thật sự là chuyện lạ.”

Hoắc Khứ Bệnh uống rượu ngà ngà còn sai người mang sa bàn tới

để cùng nhau diễn luyện, chỉ vào biên giới núi sông rồi đột ngột qua đời, giọng

nói còn vang mà vị tướng quân đã ra đi.

Thiếu chưởng sứ phu nhân khóc đến chết đi sống lại. Hoắc Khứ

Bệnh là con trai độc nhất của Vệ Thiếu Nhi, là đứa con khiến bà kiêu hãnh nhất,

một đời oai danh nào ngờ lại chết trẻ ở tuổi vừa trong hai bốn.

Bệ hạ vô cùng đau đớn, hạ lệnh cử hành tang lễ trọng thể nhất

dành cho Quan Quân hầu Hoắc Khứ Bệnh, chôn ở Mậu Lăng, sau này sẽ được chôn

cùng Vũ hoàng đế, là vinh quang lớn lao của một thần tử. Mộ được xây theo hình

dáng Kỳ Liên sơn là nơi hắn lập nên chiến công hiển hách nhất của đời trận mạc.

Một vạn Phiêu kỵ quân đều khóc lóc để tang, thương xót vị

danh tướng khiến người đời kính nể, cả đời chưa một lần thất bại. Nhưng vinh

quang sau khi qua đời có long trọng đến bao nhiêu cũng không thể lấy lại sinh mạng

của người tướng quân tuổi trẻ tài cao.

Với sự ra đi của người nổi bật nhất, được sủng ái nhất trong

thế hệ thứ hai của Vệ gia, mơ hồ có thể thấy Vệ gia quyền lực nghiêng thiên hạ

dần đi về phía suy sụp.

Vào năm Nguyên Thú thứ sáu, sau khi Quan Quân hầu Hoắc Khứ Bệnh

qua đời, con của thị thiếp Hoán Liên là Hoắc Thiện được lập tước khi vẫn còn nằm

trong tã lót. Bệ hạ chỉ phong đệ đệ cùng cha khác mẹ của Hoắc Khứ Bệnh là Hoắc

Quang làm Phụng Xa đô úy, Quang Lộc đại phu.

Duyệt Trữ công chúa Lưu Sơ nghe tin Quan Quân hầu Hoắc Khứ Bệnh

qua đời liền giam mình trong cung Trường Môn không ra ngoài nửa bước.

“Tảo Tảo!” Lưu Mạch vén rèm bước vào, thấy muội muội giấu

mình ở chỗ sâu nhất trong đệm, mắt sưng mọng lên thì lấy làm thương xót, nhỏ nhẹ,

“Nếu muội còn khóc nữa thì Quan Quân hầu ở trên trời sẽ rất đau khổ đấy.”

“Ừm.” Lưu Sơ khẽ lên tiếng đáp rồi hỏi, “Ca ca, muội rất ngốc

phải không?”

“Cái gì?” Lưu Mạch ngạc nhiên, “Sao Tảo Tảo luôn tự nhận là

thông minh đột nhiên lại cảm thấy mình ngốc vậy?”

“Muội biết Hoắc ca ca là cháu trai bên ngoại của Vệ hoàng hậu”,

Lưu Sơ không chút e ngại, “cũng biết Vệ hoàng hậu và mẫu thân như nước với lửa

mà vẫn bất chấp tất cả, cố tình qua lại với Hoắc ca ca.”

“Thì ra vậy”, Lưu Mạch trầm mặc một lát rồi nói, “Muội biết

rõ những chuyện này mà. Nhưng mẫu thân không ngại, nói rằng không liên quan gì

hết.”

“Ca ca nói xem, tại sao rõ ràng mới vài ngày trước còn hoàn

toàn khỏe mạnh mà chỉ chớp mắt thì đã mất rồi? Sinh mạng thật vô thường.”

“Đúng vậy, cho nên chúng ta càng nên quý trọng những gì đang

có, chớ để bản thân ngày sau phải hối hận.”

“Thật ra thì”, Lưu Mạch cúi đầu, “Hoắc tướng quân ra đi lúc

này cũng không phải là không tốt. Mọi người đều coi hắn là bậc anh hùng ngựa

xéo Hung Nô, đều khắc ghi trong ký ức rằng Quan Quân hầu là người thiếu niên đắc

chí, bách chiến bách thắng. Sau này cho dù Vệ gia có thế nào thì hắn cũng không

liên quan.”

“Có lẽ ca ca nói đúng”, Lưu Sơ chậm rãi quay lại, nói tiếp,

“Thế nhưng muội thà rằng huynh ấy bị thua, bất đắc chí, hoặc là vì Vệ gia mà

hoàn toàn đối lập với chúng ta, chỉ cần huynh ấy còn sống. Sống luôn quan trọng

hơn tất cả.” Cô bé nói chuyện bằng chất giọng cực kỳ trầm tĩnh, ánh mắt xa vắng

khiến Lưu Mạch lạnh toát, vội khỏa lấp, “Trời đẹp lắm, muội theo ca ca ra ngoài

nhé.”

Lưu Sơ gật đầu, đứng dậy đi ra khỏi điện, vừa ra ngoài liền

bị ánh nắng chói gắt chiếu vào đến nỗi phải cúi xuống. Cung Vị Ương vẫn huy

hoàng tráng lệ, không chút ảnh hưởng vì trên đời này thiếu đi một người. Lưu Sơ

hít một hơi thật sâu, đứng giữa vùng cỏ hoa tươi thắm càng cảm giác đơn độc. Bỗng

nhiên cô bé nghe thấy ở đám hoa cúc sau điện Thanh Lương bên cạnh truyền đến tiếng

khóc rấm rứt lẫn giọng khuyên nhủ của một cung nữ, “Vệ Trường công chúa, nếu

người cứ khóc mãi thì sẽ tổn thương đến em bé trong bụng đấy.”

Lưu Sơ đau nhói, cảm thấy hơi choáng váng. Cho dù mọi người

trước nay không hòa thuận đến thế nào nhưng ít nhất vào giờ khắc này đều đau khổ

vì cùng một người. Lưu Phỉ ở phía sau khóm hoa cúc khe khẽ ừ một tiếng, nắm lấy

tay thị nữ rồi đi ra ngoài. Cô trông thấy Lưu Mạch, Lưu Sơ thì giật mình. Lưu

Sơ không muốn quấy rầy, khẽ gật đầu chào rồi kéo tay ca ca, nói, “Chúng ta đi

sang phía bên kia.”

Từ điện Thanh Lương về phía điện Tuyên Đức ở ngoài xa, theo

thứ tự sẽ đi qua các điện Ngọc Đường, Chiêu Dương và nơi Hoàng đế thường ở hàng

ngày là điện Tuyên Thất. Lưu Sơ đi không chủ định, lọt vào mắt Chư Ấp công chúa

Lưu Thanh đang vâng lệnh mẫu thân đi tìm trưởng tỷ lại thành ra khiêu khích.

“Đứng lại!” Lưu Thanh sải bước tới, cười hàm ý mỉa mai, “Sơ

muội muốn đến chỗ phụ hoàng à?”

Lưu Mạch khẽ cau mày, đứng chắn trước mặt muội muội rồi nói

đúng lễ nghi, “Không phiền Công chúa Chư Ấp phải hao tâm tổn sức.”

Trong cung Vị Ương, mặc dù Công chúa Duyệt Trữ là người được

sủng ái nhất trong các hoàng tử công chúa nhưng người mà cung nhân kính sợ nhất

lại là Hoàng tử trưởng Lưu Mạch. Hoàng tử là người có phong độ ngày càng trầm ổn

cộng thêm mẫu thân, muội muội được Hoàng thượng sủng ái khiến mọi người cho rằng

tương lai cực kỳ hứa hẹn. Lưu Mạch nhìn chằm chằm nhưng Lưu Thanh vẫn không lùi

nửa bước, quật cường ngẩng đầu ngạo mạn, “Nghe nói Duyệt Trữ muội muội đã từng

cầu hôn biểu ca của ta trước khi biểu ca qua đời. Biểu ca của ta đã sớm có gia

quyến như hoa, bạn đẹp như ngọc. Thân là công chúa mà không biết tự trọng như

thế thì cũng khó.”

Lưu Mạch không hề biết chuyện này, nghe vậy lập tức quay lại

thấy muội muội mặt tái nhợt nhưng vẫn gắng cười tươi tắn phản kích, “Ít nhất Hoắc

ca ca đã trả lời sẽ lấy ta chứ không thèm thành thân với một biểu muội như

ngươi.”

“Ngươi…” Lưu Thanh tức run cả người, đi lướt qua bọn họ về

hướng Lưu Phỉ hậm hực, “Đại tỷ, chúng ta không cần quan tâm tới bọn họ, trở về

điện Tiêu Phòng thôi”, rồi chợt im bặt, thấy mắt tỷ tỷ nhạt nhòa.

Thì ra Hoắc Khứ Bệnh không phải là không chịu kết hôn mà là

vẫn chưa có ai có thể làm cho hắn gật đầu.

Không lâu sau, Trần A Kiều nghe được chuyện mấy vị hoàng tử

công chúa trong cung Vị Ương xung đột, ngạc nhiên một lúc thật lâu rồi thở dài.

Nàng vẫn cho là Lưu Sơ còn quá nhỏ nên không ngờ cô bé đã bước vào tuổi dậy

thì, lần đầu tiên ấp ủ mối tình đầu. Nàng mỉm cười nhìn Lưu Mạch đang bồn chồn

lo lắng, “Không phải lo cho Tảo Tảo đâu, mẫu thân sẽ an ủi nó.”

Lưu Mạch đương nhiên rất tin tưởng mẫu thân, sắc mặt nhẹ

nhõm gật đầu, bỗng nhiên thấp giọng nói, “Thật ra thì Quan Quân hầu qua đời khiến

con cũng khó chấp nhận.”

Một thiếu niên tướng quân cao ngạo hào hùng, khí thế nuốt cả

sơn hà như vậy khiến một người ôn hòa chững chạc như Lưu Mạch cũng sinh lòng

ngưỡng mộ. Trần A Kiều vỗ nhẹ vào trán Lưu Mạch và bảo, “Mẫu thân biết, vì ngay

cả mẫu thân cũng rất đau xót.”

Nàng đặt cây đàn tỳ bà xuống, đi vào điện, trông thấy Lưu Sơ

ngồi ngơ ngác bần thần ở trên giường, không nhìn thấy cả nàng bước vào. “Tảo Tảo!”

Nàng gọi, nhìn con gái giật mình ngơ ngác nhìn lên.

“Mẫu thân!” Cô bé lặng lẽ chào.

“Không ngờ Tảo Tảo cũng đã mười hai tuổi, chẳng mấy chốc

cũng sắp xuất giá rồi.”

Lưu Sơ vùi mặt xuống gối, một lúc sau mới nói khẽ, “Trừ phi

có người tốt hơn Hoắc ca ca, nếu không con sẽ không lấy chồng.”

Trần A Kiều bật cười, nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen nhánh của

con gái, “Nói cho mẫu thân biết, con… thật sự rất thích Hoắc ca ca sao?”

“Con không biết”, Lưu Sơ lắc đầu, “Ngày đó con nói muốn

huynh ấy lấy con chỉ là tình cảm bộc phát. Nhưng nghĩ tới chuyện sau này phải lập

gia đình, thay vì gả cho một người không thích giống như Lưu Phỉ, Lưu Vân thì

chẳng thà gả cho Hoắc ca ca.”

“Nhưng huynh ấy đã chết rồi.” Nước mắt ngập tràn trên khóe mắt

Lưu Sơ, “Sau khi huynh ấy chết, con nhớ lại gương mặt huynh ấy lúc nói cười, bỗng

nhiên cảm thấy những lời nói khi đó rất chân thành.”

“Mẫu thân, mọi người chưa từng nói cho con biết là Hoắc ca

ca đã có thê thiếp rồi”, cô bé quay mặt đi.

“Bởi vì chúng ta cũng không cho đây là chuyện quan trọng”,

Trần A Kiều nói. Đây chẳng qua là chuyện rất bình thường, Hoắc Khứ Bệnh say rượu,

Vệ Thiếu Nhi sai tỳ nữ tới hầu hạ, sau đó thì Hoắc Thiện ra đời. Cũng không phải

nói là Hoắc Khứ Bệnh từng có chút tình ý nào đối với Hoán Liên, thời đại này,

đàn ông ai mà chẳng như thế.

“Tảo Tảo, con chán ghét Hoắc ca ca sao?”

“Nếu Hoắc ca ca còn sống thì tất nhiên là con sẽ ghét, không

chừng còn làm loạn lên với huynh ấy”, Lưu Sơ nói, “Thế nhưng Hoắc ca ca đã mất,

nói ra cũng không còn ý nghĩa.” Cô bé nhớ lại ngày đó khi mình nói đến chuyện kết

hôn thì liền nghe thấy phía sau có tiếng chén vỡ giòn tan. Hoán Liên chắc hẳn

cũng rất yêu Hoắc ca ca, ít nhất Hoắc ca ca còn có một giọt máu ở trên đời này,

cũng là chuyện may mắn. Một lúc lâu sau, cô bé bỗng nghe thấy giọng mẫu thân đổi

khác, “Cái chết cũng là một thứ gì đó thật đẹp.”

“Con không hiểu”, Lưu Sơ kinh ngạc, “Tại sao cái chết lại đẹp

được chứ?”

“Bởi vì cái chết xóa nhòa những nhược điểm của một người, những

điều con nhớ về người ấy đều là những kỷ niệm đẹp. Một người sống thì mỗi bước

đi đều có thể sai lầm, nhưng khi đã chết thì trở thành vĩnh hằng ở trong lòng

người khác.”

“Không một ai có thể cưỡng lại với vĩnh hằng”, nàng như đang

nói với bản thân.

“Như vậy”, Lưu Sơ suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Ý của mẫu thân

là con vốn không thích Hoắc ca ca đến vậy, nhưng vì huynh ấy đã chết cho nên

con mới cảm thấy con rất thích huynh ấy phải không?”

“Mẫu thân cũng không rõ lắm.” Trần A Kiều mỉm cười, “Có lẽ

ngày sau con sẽ gặp một thiếu niên khác rồi yêu thương hắn, khi đó sẽ coi Hoắc

ca ca như một giấc mộng thời niên thiếu mà thôi.” Là một người mẹ, nàng cũng hy

vọng như vậy.

“Mẫu thân!” Lưu Sơ mơ màng, “Yêu là cái gì vậy?”

“Yêu… là mỗi người phải tự mình trải nghiệm lấy.”

“Như vậy thì mẫu thân yêu phụ hoàng không?”

A Kiều im lặng một lúc lâu rồi trả lời, “Mẫu thân cũng không

biết. Bình tâm mà xét thì những năm qua phụ hoàng của con đối xử với mẫu thân

cũng có thể coi là tốt. Thế nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến yêu thì mẫu thân lại nhớ

chuyện nghe chỉ phế truất năm xưa ở điện Tiêu Phòng, đau đớn đến xé lòng nát dạ

mà chùn bước.”

Nàng đứng giữa đại điện hoa lệ trống trải, cảm giác thật quạnh

quẽ, dường như gió thổi trên xà nhà cũng đang cười nhạo, nhát dao chí mạng lại

đến từ người mình yêu dấu nhất.

“Có tốt nhiều hơn nữa cũng không thể nào bù đắp được vết

thương năm xưa sao? Nàng cười lặng lẽ, không phải bản thân cố ý muốn nhớ lại những

đau đớn của quá khứ mà bản năng sinh tồn đối với nguy hiểm đã báo trước cho

nàng lùi bước. Nam nhân một khắc trước còn ôn nhu đa tình với mình, một khắc

sau đã lạnh lùng tàn khốc đến mức như tất cả tình cảm đều chỉ là một trang giấy

lộn không đáng nhắc. Nàng cũng không có ý định nói cho con gái nghe nỗi bất an

sâu thẳm đó nên dịu dàng, “Mẫu thân hát một bài cho con nghe nhé.”

Lưu Sơ ngoan ngoãn gật đầu. Bàn tay A Kiều lướt trên cây đàn

tỳ bà. Vì trong lòng đau thương nên giai điệu có chút nhu hòa nhưng vẫn không

che hết được hào khí bên trong của khúc hát.

“Khói bốc lên cao nơi phương bắc xa xăm, cả thiên hạ khắp

nơi đều loạn lạc, chiến trận bùng lên như trời nổi cuồng phong, vó ngựa tung bụi

mịt mù, kiếm đao tuốt vỏ sáng lòa, tấm lòng như sông Hoàng Hà cuồn cuộn chảy,

hai mươi năm trời dọc ngang tung hoành, chẳng biết kẻ thù đang đối đầu thực sự

là ai đây?

Hận thù càng sâu thì chinh chiến càng dài, biết bao người đã

phải vùi thân nơi đất lạ quê người, nuốt hận vào lòng chẳng than tiếc nửa lời,

máu đào thay nước mắt tỏ ý quyết chí hy sinh chẳng ngại thân mình, chẳng tiếc

gì máu xương để gìn giữ lấy quốc gia.

Ngựa hí vang vó tận trời nam nhưng lòng vẫn quay nhìn về cố

hương, càng nhìn cố hương càng thấy xa vời, cảnh thanh bình xưa nay chiến tranh

tang tóc ngút trời, bụi mịt mờ tung bay, lòng dặn lòng nguyện cố thủ để giữ gìn

bờ cõi biên cương này, giữ gìn từng tấc đất quê hương, để lân bang phải nể oai

khiếp sợ.”[1]

[1] Bài hát Tận trung báo quốc trong phim Nhạc Phi do Đỗ Hồng

Cương trình bày, đặt lời Việt là Buồn như đá thời gian (Đan Trường).

Nàng gật đầu, “Ngoài Quan Quân hầu thì còn ai xứng đáng với

những ca từ này chứ?”

Lơ đãng, nàng nhìn thấy ánh trăng sáng rõ chiếu rọi một chiếc

bóng đổ dài trên mặt đất. Nàng ngoảnh đầu lại, quả nhiên nhìn thấy người kia. A

Kiều thầm suy tính trong lòng, không biết rốt cuộc y đã nghe được bao nhiêu. Hoắc

Khứ Bệnh mất đi khiến Lưu Triệt cũng vô cùng thương tiếc, dưới khóe mắt còn in

hằn một vệt thâm đen. Y chậm rãi bước vào, ngắm nhìn Lưu Sơ đã ngủ say, rồi

giúp cô bé đắp chăn bằng gấm.

“Bệ hạ tới làm gì thế?” A Kiều nhẹ giọng hỏi.

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...
Mọi người cần hỗ trợ inbox fanpage Hạt Đậu Khả Ái để được team hỗ trợ nhanh nhất ạ