Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 55

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hiểu biết về người con gái kia càng nhiều, Lý Nghiên cảm thấy

hy vọng càng xa vời. Có một người đẹp như tiên trên trời như vậy bầu bạn thì bệ

hạ còn có thể để mắt đến người con gái khác được sao? Nhưng đàn ông đều có mới

nới cũ, hơn nữa bệ hạ còn là một người rất bạc tình, Lý Nghiên ngắm nhìn dung

nhan tươi đẹp hơn cả mẫu đơn ở trong gương rồi tự khích lệ bản thân mình.

“Nghiên Nhi!” Vân Nghê, người được Công chúa trưởng Bình

Dương lựa chọn giống như cô đẩy cửa bước vào, nói với giọng hân hoan như không

dám tin, “Bệ hạ đến phủ Bình Dương hầu rồi.”

Bàn tay đang trang điểm của Lý Nghiên bỗng nhiên chững lại,

“Nghiên Nhi thật đẹp!” Vân Nghê kinh ngạc ngắm nhìn nét mặt hơn sương thắng tuyết

của Lý Nghiên ở trong gương, lộ vẻ vừa yêu thích, vừa ngưỡng mộ lại vừa ghen tỵ.

“Lần này nhất định có thể làm cho bệ hạ vừa ý rước về cung Vị Ương, rồi sẽ một

bước lên mây như Vệ hoàng hậu.”

“Vân Nghê tỷ tỷ nói gì vậy? Tỷ tỷ cũng rất đẹp mà”, Lý

Nghiên quay đầu lại hỏi, “Bệ hạ có dẫn ai tới không?”

Vân Nghê chớp mắt đã biết ý của Lý Nghiên, “Bệ hạ không dẫn

theo một cung phi nào, chỉ có duy nhất một người em gái họ là Công chúa trưởng

Phi Nguyệt.”

“Lưu Lăng!” Lý Nghiên thầm cân nhắc trong lòng, mọi người

trong thành Trường An đều biết Công chúa trưởng Phi Nguyệt tình như tỷ muội với

Trần nương nương. Hôm nay, bệ hạ đi tới phủ Bình Dương hầu một mình, không dẫn

theo Trần nương nương được ân sủng đặc biệt suốt mấy năm qua mà là Công chúa

trưởng Phi Nguyệt mới có những quan hệ không tốt với phủ Bình Dương hầu, điều

này thể hiện ý gì đây?

Cô hắng giọng, “Bệ hạ đến thì lát nữa tất sẽ truyền ca múa,

Vân Nghê tỷ tỷ còn không mau trở về trang điểm?”

“Báo cho muội một tiếng thôi, tỷ phải về đây.” Vân Nghê như

tỉnh cơn mê lập tức xoay người rời đi.

Lý Nghiên đỡ mái tóc đã búi được một nửa theo kiểu Vọng Tiên

Hoàn xuống, hừ lạnh một tiếng rồi chậm rãi đưa lược lướt theo suối tóc đen

trang điểm lại một lần nữa.

“Hoàng đệ, Phi Nguyệt muội muội”, Công chúa trưởng Bình

Dương mỉm cười bước ra đón chào, nụ cười hơi có chút cảm khái, “Những năm qua

hoàng đệ ít đến phủ Bình Dương hầu của ta đấy.”

Lưu Triệt nhớ đến hồi y mới lên ngôi, gặp thất bại thì thường

xuyên đến nhà tỷ phu để giải tỏa những uất ức ở trên triều đình. Bây giờ hồi tưởng

lại như đã qua một kiếp.

“Hoàng tỷ luôn là hoàng tỷ của trẫm”, Lưu Triệt mỉm cười

nói. Những năm đó, Lưu Tịnh luôn theo sát, nhẹ nhàng khuyên giải, mặc dù là người

lạnh lùng nhưng y vẫn luôn ghi nhớ những tình cảm này nên ôn tồn, “Ít nữa trời

nóng lên thì hoàng tỷ theo trẫm cùng đến Cam Tuyền nhé.”

“Tất nhiên là được rồi.” Ánh mắt Lưu Tịnh sáng lên, cung Cam

Tuyền là một nơi không tồi, vừa uống rượu vừa tấu nhạc rồi dâng Lý Nghiên lên

thì chắc chắn thành công.

“Được rồi”, Lưu Lăng lên tiếng, “Đi Cam Tuyền còn phải chờ

thêm một thời gian nữa. Lưu Lăng nghe nói ca cơ ở chỗ Bình Dương tỷ tỷ là danh

tiếng nhất, có thể mời tới biểu diễn được hay không?”

Lưu Tịnh hơi đỏ mặt, vỗ tay, “Còn không đi gọi các nàng ra

đây mua vui cho bệ hạ.”

A Lan quỳ gối lĩnh mệnh đi ra. Các ca cơ đã sớm chuẩn bị sẵn

sàng đang tập trung ở chái đông nhìn cô, ánh mắt đều lộ vẻ nóng lòng muốn thử.

A Lan nhìn quanh, hỏi, “Lý Nghiên đâu?”

“A Lan tỷ tỷ, Lý Nghiên nói cô ấy đêm qua bị cảm lạnh, hôm

nay nét mặt không được đẹp nên không ra được”, Vân Nghê trả lời, cố gắng khống

chế không để những hân hoan thể hiện qua lời nói.

A Lan sầm mặt, “Khó lắm mới được dịp bệ hạ tới Hầu phủ, sớm

không bệnh muộn không bệnh mà lại bệnh vào đúng lúc này. Đúng là không có phúc

duyên.”

“A Lan tỷ tỷ”, Vân Nghê cẩn thận hỏi, “Tỷ ghé qua thăm cô ấy

chứ?”

“Thôi đi”, A Lan chỉ vào Vân Nghê, “Lần này ca múa bài Hái

sen, do muội làm chủ. Phải nhớ rằng đây là cơ duyên hiếm có, thành hay bại chỉ

trong lần này thôi.”

“Muội biết rồi”, Vân Nghê cúi đầu.

Sau khi các cô gái trang điểm kiều diễm rời đi, Lý Nghiên đẩy

cửa ra nhìn theo bóng dánh mảnh khảnh xinh đẹp của Vân Nghê, khẽ mỉm cười.

“Lý Nhi đúng là vô cùng thông minh”, ngoài hành lang, má má

thản nhiên nói.

“Má má khen nhầm.” Cô quay đầu lại, “Nếu má má cảm thấy

Nghiên Nhi có thể thành công thì có thể giúp Nghiên Nhi một chuyện được hay

không?”

Trên đại đường phủ Bình Dương hầu, những cô gái trẻ trung

xinh đẹp nối nhau bước vào khoe ra vòng eo mềm mại đến mê hồn, quần màu lục váy

màu trắng, cảm giác như hơi thở vùng sông nước Giang Nam chập chờn hư ảo. Vân

Nghê ở giữa vòng người nhẹ nhàng nhảy múa như một đóa hoa sen diễm lệ đang hé nở

trên mặt nước, ngân nga hát:

“Đến Giang Nam hái sen, lá sen ai vạnh tròn.”

A Lan rón rén trở về bên cạnh Công chúa trưởng Bình Dương,

khẽ cau mày nói thầm vào tai Lưu Tịnh, “Lý Nghiên bị bệnh không thể đến được.”

Cô cho rằng Công chúa trưởng sẽ tức giận nhưng lại thấy Lưu Tịnh khẽ mỉm cười,

ánh mắt lộ ra vẻ tán thưởng.

Màn ca múa ở phủ Bình Dương hầu dĩ nhiên là tuyệt vời, còn đẹp

và khéo hơn cả những buổi biệt diễn ở cung Vị Ương. Người hát cũng là mỹ nhân

tuyệt sắc, sắc mặt không trang điểm mà đỏ hồng, cặp mày giương nhẹ đưa tình, liếc

nhìn bậc đế vương áo đen ngồi trên cao, trông vẻ anh tuấn bất phàm thì mặt chợt

ửng đỏ thêm, suýt nữa đi sai bước. Đó chính là vị phu quân tôn quý nhất trên đời

mà tất cả các cô gái trong thiên hạ đều ao ước. Lưu Triệt ngồi xem những vũ điệu

quyến rũ mê người này lại khẽ cúi đầu, nâng chung rượu lên uống một hơi cạn sạch.

Ở trong đại đường này năm xưa y đã gặp Vệ Tử Phu, tiếng hát thánh thót, giọng

ca tròn vành, vòng eo mềm mại, xoay người nhẹ nhàng thể hiện ra nhu tình hết mực

khiến y tim đập thình thịch, quên mất nụ cười rực rỡ của A Kiều trong điện Tiêu

Phòng.

Có lẽ thật đúng là vật đổi sao dời, lâu rồi thì cũng không

còn tâm tình như buổi ban đầu nữa. Y ngược lại nhớ đến nét miệng A Kiều mỉm cười

như gió thoảng mây tan, nên người hát ca có phong tình hơn cả Vệ Tử Phu năm đó

cũng không thể làm cho con tim y gợn sóng thêm một lần nữa. Người hầu mặc áo

xanh bưng hũ rượu lên, Dương Đắc Ý đón lấy, châm đầy chén cho Lưu Triệt. Lưu

Lăng ngồi bên chú ý quan sát sắc mặt Lưu Triệt và Lưu Tịnh rồi cười nhạt, cũng

uống một chén, mọi thứ đều nhàm rồi.

“Thôi đi!” Lưu Triệt phất tay áo buông một câu, “Ca múa nhạt

nhẽo, hoàng tỷ theo trẫm đến hậu viên phủ Bình Dương hầu xem sao.”

Các cô gái đang nhảy múa ca hát tức khắc dừng lại. Vân Nghê

chợt cảm thấy nhục nhã, đôi mắt đẹp đã ngân ngấn nước. Công chúa trưởng Bình

Dương vẫn bình thản đứng lên, không hề có vẻ mặt thất vọng, phất tay cho các cô

lui ra rồi cười nói, “Hoàng đệ đã có ý như thế thì tỷ tỷ nào dám không tuân lệnh?”

Lưu Triệt đứng dậy, chắp tay bỏ ra ngoài. Lưu Lăng đợi đến

khi y phục bằng gấm đen tôn quý khuất hẳn thì mới mỉm cười bước theo. Thị tòng

áo xanh hầu rượu cúi thấp đầu đang định lui ra thì lại nghe thấy giọng lạnh

lùng của Bình Dương trưởng công chúa vang lên phía sau, “Nghiên Nhi.”

Lý Nghiên bỏ chiếc mũ quả dưa xuống để lộ mái tóc đen dày

óng ả, đưa tay xóa đi lớp phấn hóa trang làm hiện ra dung nhan xinh đẹp tuyệt

trần hơn hẳn Vân Nghê vừa rồi, xoay người lại quỳ gối, “Trưởng công chúa quả

nhiên tinh mắt.”

“Ngươi thật to gan”, Lưu Tịnh trách mắng.

“Nghiên Nhi chỉ cảm thấy” Lý Nghiên cúi đầu nhỏ nhẹ đáp, “Có

thể chính mắt nhìn thấy bệ hạ thì sẽ có ích hơn cho Nghiên Nhi sau này. Hơn nữa,

Nghiên Nhi tự tin sẽ không để bệ hạ phát hiện.”

Lưu Tịnh dịu lại, “Ngươi hãy lui về trước, đợi bệ hạ đi khỏi

rồi tới gặp ta.” Nàng ta hừ lạnh, phất tay dẫn A Lan vẫn còn kinh ngạc rời đi.

Lý Nghiên thở dài thườn thượt, để chiếc khay đang cầm trên

tay lên án. Bệ hạ đến phủ Bình Dương hầu, tuy không có khả năng là để kiếm tìm

một bậc hồng nhan tuyệt sắc vừa gặp mặt đã xiêu lòng như trong truyền thuyết

kia, nhưng ít nhiều cũng có ý muốn ngắm nhìn những người đẹp. Thuở nhỏ, mẫu

thân trước khi lâm bệnh qua đời đã gọi cô đến bên giường dặn dò: Phàm là con

gái thì phải biết tự trân trọng trước mới có thể khiến người khác trân trọng.

Tuyệt sắc như mẫu thân mà chỉ vì thời thiếu nữ không chịu

trân trọng bản thân nên cuối cùng phải chôn vùi dung nhan như hoa của mình vào

chuyện cơm áo.

Ở đời nhiều lúc chẳng phải cứ tận dụng triệt để mọi cơ hội

thì sẽ có được điều mình muốn. Nếu cô tới yến tiệc lần này, dù bệ hạ có si mê

dung nhan thì trong lòng cũng khó tránh khỏi bị coi thường. Chỉ có sự gặp gỡ bất

ngờ mới khiến cho đàn ông hứng thú. Có đôi khi không gặp lại càng khiến lòng

người mong đợi, nên cô phải biết cách đề cao bản thân, chỉ là…

Trong ca cơ viện…

“Nếu má má cảm thấy Nghiên Nhi có thể thành công thì giúp

Nghiên Nhi một việc được hay không?”, Lý Nghiên hỏi.

“Giúp cái gì?”

“Giúp Nghiên Nhi kiếm một bộ y phục của người hầu trong phủ

vừa với người.”

“Con muốn làm gì?” Má má nghi hoặc, sau hiểu ra thì hít sâu

một hơi. “Con muốn cải trang thành thị nữ hầu hạ trong yến tiệc?”

“Muốn được bệ hạ chú ý thì không thể không hiểu suy nghĩ của

người.” Lý Nghiên cười khẽ, “Điều quan trọng nhất vẫn chính là bản thân bệ hạ,

có phải vậy không? Mặc dù đã nghe rất nhiều chuyện về bệ hạ nhưng khó có được

cơ hội như thế này, con muốn chính mắt nhìn xem bệ hạ là người như thế nào?”

Cô bê bình rượu, cúi đầu tiến vào đại đường rồi đứng ở một

chỗ rất xa về bên phải phía sau bệ hạ, dùng ánh mắt không làm người khác chú ý

đánh giá người đàn ông mặc y phục màu đen đang ngồi ngay ngắn ở vị trí cao quý.

Đánh giá một cách công bằng thì dù không phải ngồi ở ngôi cửu

ngũ, Lưu Triệt vẫn là người đàn ông khá hấp hẫn phụ nữ với khuôn mặt không giận

mà uy, vầng trán cao, cặp mày lưỡi mác đen nhánh cho tới đôi môi cực mỏng. Tất

cả toát lên vẻ uy nghiêm khiến người khác không dám gần gũi.

Lý Nghiên thầm thở dài, ở quê hương của cô vẫn có một câu

nói rằng những người môi mỏng thì rất bạc tình. Những chiến công hiển hách

trong đời bệ hạ chẳng phải đã nói rõ y là người vô cùng bạc tình, cho dù là với

hạ thần hay đối với phi tần. Cô thật sự có thể mê hoặc một người như vậy được

sao, cô hỏi mà đã biết trước câu trả lời.

Phi Nguyệt trưởng công chúa Lưu Lăng quả nhiên là mỹ nhân nổi

tiếng Trường An, phiêu lãng trong giới quyền quý giống như một cánh hoa đào nở

trên vách đá hiểm trở không ai có thể hái, mỏng manh nhưng cực kỳ xinh đẹp, có

lẽ mấy chữ “hoa đào mơn mởn” là thích hợp nhất để hình dung về người con gái

này. Lưu Lăng đã như vậy thì Trần A Kiều sẽ thế nào? Cô khép mắt, vừa rảo bước

đi trên con đường nhỏ trở về viện ca cơ vừa thầm mường tượng ra phong thái vị đệ

nhất sủng phi của Đại Hán chưa từng gặp mặt.

“Lý tiểu thư!” Một giọng nữ yêu kiều gọi cô.

Lý Nghiên kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên, thấy Lưu Lăng tay cầm

quạt lụa đang đứng ở cuối hành lang phía trước mỉm cười nhìn mình, ánh mắt ngạo

mạn như mèo vờn chuột.

“Lý tiểu thư quả nhiên xinh đẹp”, Lưu Lăng thản nhiên nói,

“Nhưng rõ ràng là Phi Nguyệt đã nghe nói Lý tiểu thư bị bệnh thế mà Lý tiểu thư

lại làm thị nữ áo xanh phục vụ yến tiệc để xuất hiện ở đại đường. Đó là tội khi

quân, thật to gan.” Nói đến câu cuối cùng, giọng của Lưu Lăng trở nên lạnh lẽo,

ánh mắt lộ ra sát khí.

Lý Nghiên khẽ cúi đầu xuống nhìn bộ y phục nô bộc trên người

chưa kịp thay, không cách nào chối cãi. Phi Nguyệt trưởng công chúa không phải

là công chúa lớn lên trong khuê phòng, có tiếng là giỏi biện bác, năm xưa đã từng

cùng Trần nương nương bình định biến loạn Giao Đông nổi tiếng trong thiên hạ.

Dưới cái nhìn nghiêm nghị của Trưởng công chúa, cô vẫn bình tĩnh mỉm cười, “Trưởng

công chúa nói đùa rồi, bệ hạ cũng không phải chỉ đích danh Nghiên Nhi ra hát,

Nghiên Nhi cùng lắm chỉ có thể coi là dối gạt Bình Dương trưởng công chúa. Trưởng

công chúa đã tha thứ cho Nghiên Nhi, Phi Nguyệt trưởng công chúa còn muốn truy

cứu sao? Về phần mặc giả thị nữ hầu tiệc, Nghiên Nhi xưa nay ngưỡng mộ bệ hạ

nên muốn mượn việc rót rượu để nhìn trộm mặt rồng, mặc dù là không đúng nhưng

sao có thể coi là khi quân?”

“Hay”, Lưu Lăng vỗ tay khen ngợi, “Lý tiểu thư quả nhiên

thông tuệ. Chỉ là Phi Nguyệt không rõ”, nàng uyển chuyển quay người bước về

phía trước, “Nếu như Lý tiểu thư thật sự thông tuệ thì tại sao lại có hy vọng

tiến cung chứ?”

Lý Nghiên bước theo sau Lưu Lăng, hỏi lại, “Thế thì làm sao?

Chẳng lẽ do Trần hoàng hậu không muốn Nghiên Nhi tiến cung nên nhờ Phi Nguyệt

trưởng công chúa ra mặt lần này?”

“Ngươi đúng là tự đánh giá mình quá cao.” Lưu Lăng cười nhạt,

“A Kiều tỷ chẳng thèm so đo với ngươi nhưng bản công chúa thấy tư chất ngươi

không tệ nên không đành lòng để ngươi tự gây nghiệp chướng mới cố ý tới đây nói

mấy câu thức tỉnh ngươi thôi.”

“Nghiên Nhi thụ giáo”, cô ngoan ngoãn cúi đầu xuống, hỏi,

“Nhưng mà… Phi Nguyệt trưởng công chúa làm sao lại có thể nhận ra được Nghiên

Nhi?”

“Ngươi giả dạng cũng không có gì sơ sót”, Lưu Lăng vẫn rảo

bước, “Chẳng qua ánh mắt của ngươi dừng lại trên người ta quá lâu. Trừ những

người con gái cực kỳ mỹ lệ thì không ai nhìn người cùng giới như vậy cả. Lý tiểu

thư, ngươi nói… có đúng không?”

“Ngươi có lẽ đúng là thông minh”, ánh mắt Lưu Lăng lộ vẻ

thương hại, “Nhưng cũng không nên coi những người khác đều ngu xuẩn. Ta đoán

ngươi hy vọng sẽ là một Vệ Tử Phu khác nhưng không biết ngươi đã từng nghĩ xem

liệu tâm tình của bệ hạ năm đó và hiện giờ có giống nhau không? Hơn nữa, cho dù

ngươi trẻ tuổi, dung nhan đẹp đẽ thì Lý gia các ngươi có thể có nhân tài như Vệ

Thanh, Hoắc Khứ Bệnh không? Với tư chất của ngươi, hoàn toàn có thể tìm một người

yêu thương ngươi thật lòng để cùng đi trên một con đường dài hơn. Bước lên con

đường này, nếu thắng thì tất nhiên sẽ một bước vinh hoa, nhưng ngươi đã tự hỏi

bản thân mình có thể chịu đựng được hậu quả nếu thua chưa?”

Lý Nghiên há hốc miệng, muốn phản bác nhưng không nói nên lời.

Những lời vừa rồi của Lưu Lăng quá sắc bén, đánh trúng vào điểm mù cô không thấy,

hoặc có lẽ là do cô biết nhưng cố ý tránh né. Trong một khoảnh khắc, cảm giác mờ

mịt xâm chiếm tâm hồn khiến cô không biết làm gì.

“Ta chỉ nói đến thế”, Lưu Lăng kết thúc, “Nếu là Lý tiểu thư

nghe không lọt tai thì Lưu Lăng xin đợi xem.” Nàng không quay đầu lại, vòng qua

ngọn giả sơn rồi đi thẳng. Lý Nghiên đứng im một chỗ nhìn hút theo. Cơn gió cuối

mùa xuân man mác thổi qua mang theo mùi cỏ thơm nồng, rõ ràng khiến người ấm áp

nhưng vẫn thổi y phục dán chặt vào da thịt.

Tối đến, khi bệ hạ cùng Phi Nguyệt trưởng công chúa đều đã rời

phủ thì Lưu Tịnh cho triệu Lý Nghiên tới hỏi, “Hôm nay Phi Nguyệt trưởng công

chúa nói với ngươi những gì?”

Tuy Bình Dương trưởng công chúa chỉ ngồi một chỗ trong phủ

Bình Dương hầu nhưng không có chuyện gì có thể giấu giếm được nàng ta. Lý

Nghiên đã biết trước nên không hoảng loạn, bình thản đáp, “Chẳng qua chỉ là

khuyên nhủ Nghiên Nhi rút lui mà thôi.”

“Buồn cười”, Lưu Tịnh hừ lạnh, “Cô ta nghĩ chỉ với mấy câu

nói là có thể xoay chuyển tình thế hay sao? Nghiên Nhi, ngươi không bị cô ta

thuyết phục chứ?”

“Làm sao có chuyện đó được” Lý Nghiên dịu dàng ngẩng đầu

lên, “Cô ấy là tỷ muội với Trần hoàng hậu nên nói vậy cũng không lạ.”

“Lý lẽ là ở đây”, Lưu Tịnh đứng dậy, cầm lấy tay cô, ngắm

nhìn dung nhan rồi thở dài, “Ngươi đẹp như hoa, ngay cả bản cung cũng thấy yêu

thương thì bệ hạ là đàn ông sao lại không sủng ái được chứ?”

“Trưởng công chúa quá khen rồi”, Lý Nghiên đưa đẩy.

Hỏi qua không thấy vấn đề gì, Bình Dương trưởng công chúa

hài lòng gật đầu, “Ngươi trở về nghỉ ngơi đi.”

“Dạ.” Lý Nghiên quỳ gối làm lễ, vén rèm lui ra.

“Đúng rồi”, Lưu Tịnh nói vọng theo, “Những gì muốn biết thì

chắc ngươi cũng đã biết, không cần gặp lại tên tiểu tử của Trần gia kia nữa.”

Bàn tay vén rèm của cô bất giác dừng lại nhưng giọng nói vẫn

trầm tĩnh, “Nghiên Nhi biết rồi.”

Lý Nghiên trở về phòng thì trời đã chuyển tối, ánh nến trong

phòng chập chờn giống như tâm tư cô đang dao động.

“Lý tiểu thư”, Vương bá khẽ gõ ngoài cửa sổ, “Trần nhị công

tử lại tới nữa.”

Cô đáp, “Biết rồi!”

Ngoài hành lang vẳng đến tiếng bước chân sột soạt của Vương

bá đi xa dần. Có đi hay không? Cô nhớ tới lời dặn của Bình Dương trưởng công

chúa lúc vừa rời đi.

“Với tư chất của ngươi, hoàn toàn có thể tìm một người yêu

thương mình thật lòng để cùng đi một con đường dài hơn”, trong lòng cô không biết

tại sao lại vang lên lời của Công chúa trưởng Phi Nguyệt.

Lý Nghiên cắn răng, cầm dây đèn lồng đẩy cửa bước ra. Đến cửa

ngách phía tây, vừa định kéo cửa thì sau lưng cô hiện ra bóng dáng một cô gái.

“Lý Nghiên, Trưởng công chúa bảo tôi chờ ở đây xem cô có ra

ngoài hay không. Rốt cuộc cô vẫn phụ bạc kỳ vọng của Trưởng công chúa.” Ánh nến

soi tỏ khuôn mặt lạnh lẽo của A Lan.

“A Lan tỷ tỷ!” Lý Nghiên quay đầu, không hề bối rối, “Nghiên

Nhi sao dám làm trái với lời dặn của Trưởng công chúa. Chỉ là Nghiên Nhi mới vừa

suy nghĩ một chút, nếu như Nghiên Nhi không đến chỗ hẹn thì Trần Hi tất nhiên sẽ

phát hiện không ổn, từ đó sẽ biết Nghiên Nhi chính là người mà Trưởng công chúa

dốc lòng huấn luyện, như thế chẳng phải là cực kỳ bất lợi đối với Trưởng công

chúa sao? Cho nên Nghiên Nhi mới cả gan đến chỗ hẹn.”

“Vậy…” A Lan là người bộc tuệch, nghe Lý Nghiên nói vậy thì

bất giác chần chừ.

“A Lan tỷ tỷ, tỷ cứ về nói với Công chúa trưởng như vậy”, Lý

Nghiên đế thêm, “Nghiên Nhi bảo đảm, Công chúa trưởng sẽ không trách cứ.”

Cô đi thẳng ra ngoài, nhìn thấy Trần Hi dưới gốc liễu. Hắn

cười điềm đạm, phong thái nhã nhặn, “Nghiên Nhi, cuối cùng muội cũng ra”, nhìn

thấy vẻ buồn rầu trong mắt cô liền ân cần hỏi han, “muội làm sao vậy?”

“Không có chuyện gì”, Lý Nghiên khẽ cúi đầu, “Chắc gần đây

ca ca của muội đã phát hiện ra nên quản chế rất nghiêm ngặt, lần sau muội chưa

chắc đã dễ dàng ra được.”

“Ta cứ tưởng có chuyện gì?” Trần Hi cười vẻ thoải mái, “Chỉ

cần Nghiên Nhi gật đầu thì sáng mai ta sẽ xin phụ thân đến nhà muội cầu hôn.

Khi đó Nghiên Nhi sẽ không cần phải lo lắng đến ca ca của mình nữa.”

“Đừng…”, Lý Nghiên vội vàng ngăn lại, ngập ngừng nói, “Dù

sao chúng ta cũng mới quen biết chưa được bao lâu. Trần công tử còn chưa từng

nhìn thấy mặt Nghiên Nhi mà đã khẳng định Nghiên Nhi là người huynh muốn thành

thân sao?”

“Nghiên Nhi tâm tư thuần khiết đẹp đẽ, dung nhan chắc chắn

cũng vô cùng xinh đẹp”, Trần Hi hào sảng, “Cho dù không phải như vậy thì lấy vợ

cũng không dựa vào dung mạo.”

Lý Nghiên trầm tư, mấy từ thuần khiết đẹp đẽ có thể dùng để

hình dung về mình được sao? Bỗng nhiên cô thấy hơi mặc cảm đối với Trần Hi, bèn

khẽ quay mặt đi, “Trần công tử kể cho Nghiên Nhi nghe vài chuyện cũ của công tử

được không?”

“Dĩ nhiên là được”, Trần Hi hào hứng, “Thật ra thì Nghiên

Nhi cũng không nên xem ta quá tốt. Khi ta còn bé, phụ thân mời người đến dạy võ

công cho ta và ca ca. Ta chăm chỉ hơn ca ca, tính cách cũng lanh lợi hơn nên

công phu đứng số một, số hai trong giới quyền quý ở kinh thành nhưng dĩ nhiên

là không thể so với con diều hâu nhỏ kia của Hoắc gia”, hắn nói vẻ bực bội, Lý

Nghiên buột miệng cười.

“Sau khi cô cô trở về, ở bên ngoài có thu nhận một người đệ

đệ tên là Thân Hổ. Hắn cũng không lớn hơn ta bao tuổi nhưng huynh đệ chúng ta đều

phải gọi hắn là thúc thúc. Ta tâm cao khí ngạo nên dĩ nhiên là không phục liền

tìm tới định đánh cho hắn một trận.”

“Tất nhiên là huynh thua rồi”, Lý Nghiên nói chắc chắn.

Trần Hi dừng lại, “Sao Nghiên Nhi đoán được?”

“Nếu không thì Trần công tử đâu đem chuyện trẻ con nghịch ngợm

ra kể cho muội?”, cô tinh nghịch nhìn hắn.

Trần Hi tán thành, “Ta thua vô cùng thảm. Công phu luyện từ

nhỏ không qua được ba chiêu trong tay hắn. Sau đó mới biết rằng tiểu tử kia là

đồng môn với du hiệp Quách Giải nên cũng không hậm hực. Nói thế nào thì ta cũng

là con nhà quyền quý thì làm sao so công phu được với người chân chính trong giang

hồ? Cô cô cười an ủi ta, ‘Chuyện này gọi là ngoài vòm trời này là có vòm trời

khác nữa, người cao còn có người cao hơn, sau này cần nhớ kỹ, không được hống

hách kiêu ngạo nữa’…”

Lý Nghiên chấn động, lẩm bẩm lại, “Ngoài vòm trời này lại có

vòm trời khác nữa, người cao còn có người cao hơn?”

“Nghiên Nhi, có chuyện gì vậy?” Trần Hi xoay người nhìn cô.

“Không có chuyện gì”, Lý Nghiên miễn cưỡng đáp chiếu lệ, “Muội

chỉ đang nghĩ cô cô của huynh nói những lời này thật hay.”

“Đương nhiên”, Trần Hi cười kiêu hãnh, “Người ta là cô cô

mà.”

Lý Nghiên tự hỏi lòng, có phải bản thân mình quá tự phụ,

không nhìn thấy vòm trời khác, không thấy người cao hơn mình hay không? Cô hết

sức tự tin giả trang làm thị nữ áo xanh nhưng liên tiếp bị Công chúa trưởng

Bình Dương và Công chúa trưởng Phi Nguyệt phát hiện, vậy còn bệ hạ thì sao? Đột

nhiên cô cảm thấy trước mắt tối sầm, suýt nữa ngã nhào. Trần Hi nhanh tay lẹ mắt

đỡ lấy, lo lắng hỏi, “Nghiên Nhi, rốt cuộc hôm nay muội có chuyện gì?”

“Muội hơi choáng thôi”, cô yếu ớt nói, “Trần công tử, huynh

đưa muội về đi.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 55

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 55
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...