Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Hận – Chương 52

Kim Ốc Hận

Tác giả: Liễu Ký Giang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

[1] Lâu thuyền: Thuyền chiến có nhiều tầng, dùng làm thuyền

chỉ huy, chở quân, chuyển lương. Các lầu cho phép quan sát được xa, có thể phát

huy tầm bắn của cung, nỏ và thường được làm ở phía lái.

Mùa thu năm Nguyên Thú thứ hai, thiền vu Hung Nô tức giận vì

thất bại ở phía tây nên muốn giết Hồn Tà vương và Hưu Đồ vương. Hai vương sợ

hãi, thương lượng hàng Hán. Hưu Đồ vương nửa đường hối hận, Hồn Tà vương liền

giết chết, hợp hai bộ lạc lên tới hơn bốn vạn người quy hàng. Năm nước chư hầu

tiếp nạp số người này, từ đó nhà Hán đoạt được đất Hà Gian, chia cắt con đường

phía tây của Hung Nô. Cùng quy thuận nhà Hán, còn có con trai của Hưu Đồ vương

là Kim Nhật Đan và mẫu thân gã là Át thị, đệ đệ là Luân thì không làm quan mà

được thu nhận vào chăn ngựa cho hoàng cung, tuổi vừa mười bốn. Không có ai lường

trước được người thiếu niên Hung Nô lúc này còn tầm thường nhưng về sau lại trở

thành đại thần một phương của triều đình Đại Hán.

Hoắc Khứ Bệnh xử lý chuyện Hồn Tà vương hàng Hán xong thì

vinh quy Trường An. Hoàng đế khen ngợi công lớn, phong thưởng rất nhiều. Hoắc

Khứ Bệnh đã hai mươi tuổi, mẫu thân Vệ Thiếu Nhi muốn lo chuyện hôn nhân cho hắn

nên cùng Vệ hoàng hậu lựa chọn ra ba thiếu nữ của ba gia đình quyền quý hiển

hách nhất Trường An, đắn đo cân nhắc nhiều lần. Điện Tuyên Thất đánh tiếng rằng

Hoàng đế định xây một tòa phủ đệ ở thành Trường An cho Hoắc Khứ Bệnh, Hoắc Khứ

Bệnh không nhận, nói, “Chưa diệt xong Hung Nô thì chưa nhận nhà.”

Hoàng thượng nghe vậy cười một tiếng, khen có khí phách rồi

thôi không nhắc đến việc đó nữa, còn Vệ Thiếu Nhi thì ngạc nhiên mãi, khổ sở mà

chẳng thể làm gì.

Đầu năm Nguyên Thú thứ ba, điện Thanh Lương báo tin Tiệp dư

Vương Thấm Hinh ốm chết. Trong điện Tiêu Phòng, Vệ Tử Phu sững sờ một hồi lâu mới

nói, “Biết rồi.” Trong cung Vị Ương, một phi tần thất sủng chết đi thì cũng chỉ

như một giọt mưa rơi vào sông Vị Thủy, chẳng để lại dấu vết gì. Vệ Tử Phu có cảm

giác mèo khóc chuột, bảo, “Dù thế nào thì vẫn phải báo cho bệ hạ một tiếng.”

Ý chỉ của Lưu Triệt truyền về khá lạnh lùng, “Giao Tam hoàng

tử Lưu Hoành cho Hình khinh nga nuôi dưỡng.”

Tam hoàng tử Lưu Hoành năm đó chưa đầy bốn tuổi, đang bi bô

học nói. Phi tần có cấp bậc hơi cao một chút trong cung Vị Ương chỉ có Hình Nhược

chưa sinh con, giao cho nàng ta nuôi dưỡng là vẹn cả đôi đường, nhưng vẫn có cảm

giác xót xa vì Vương Thấm Hinh đã từng được sủng ái như vậy nhưng chết trong cô

độc mà bệ hạ lại không hỏi thăm lấy một lời. Tháng Hai năm Nguyên Thú thứ ba,

Vương Thấm Hinh được mai táng với cấp bậc tiệp dư.

Tháng Ba năm Nguyên Thú thứ ba, sứ thần được phái đi theo đề

nghị năm xưa của Bác Vọng hầu Trương Khiên để tìm đường từ đất Thục tới Thân Độc[2]

trở về Trường An, bẩm báo lên Hoàng đế tuy Điền vương có ý tốt phái người giúp

bọn họ tìm đường đi Thân Độc nhưng mất hơn một năm mới tới gần vùng biển Nhị Hải

của Đại Lý lại bị tộc Côn Minh ngăn trở nên cuối cùng sắp thành công lại thất bại.

[2] Nay là Ấn Độ.

Lưu Triệt thấy tôn nghiêm của Đại Hán bị mạo phạm nghiêm trọng

thì vô cùng giận giữ, muốn phát binh chinh phạt. Cuối cùng bị thừa tướng Lý

Thái can ngăn, nói tộc Côn Minh sinh sống ở vùng sông nước, giỏi thủy chiến còn

quân Hán lại chỉ quen đánh trên bộ, cho dù có thể chinh phạt được thì cũng sẽ

chịu tổn thất nghiêm trọng. Lúc đó văn võ bá quan đều cảm thấy triều đình đã

hao tốn quá nhiều nhân lực vật lực chỉ vì một kiến nghị mang hy vọng xa vời của

Trương Khiên, tính ra được không bằng mất, nhưng vì bệ hạ cương quyết độc đoán

nên chẳng ai dám nói ra.

Buổi tối, Lưu Triệt về đến cung Trường Môn vẫn còn chưa hết

tức giận, oán hận nói, “Trẫm chấp chính suốt bao năm, ngay cả Hung Nô hung hãn

thiện chiến cũng còn phá được, chẳng lẽ lại không đối phó được một tộc Côn Minh

nho nhỏ đó sao?”

A Kiều vừa nghe đã biết thứ mà Lưu Triệt đang khổ sở tìm kiếm

về sau này chính là con đường tơ lụa phương nam, thông từ đất Thục tới Thân Độc.

Nếu việc này thành công sớm, khai thông ngoại thương thì sẽ có lợi rất lớn cho

Đại Hán, khó trách tại sao Tang Hoằng Dương lại nhiệt tình với chuyện này như

thế.

Mặc dù triều Hán không có lệ quy định hậu cung không được

tham gia chính sự nhưng A Kiều biết chư vị hoàng đế Tây Hán kiêng kỵ với chuyện

họ Lữ loạn quyền trước kia nên nàng không tiện đề cập tới mà chỉ nói chung

chung, “Bệ hạ nhất định sẽ có biện pháp.”

Ngày hôm sau, Lưu Triệt triệu kiến Trường Bình hầu Vệ Thanh,

Trường Tín hầu Liễu Duệ và cả Quan Quân hầu Hoắc Khứ Bệnh tới điện Tuyên Thất để

thảo luận về chuyện huấn luyện thủy quân.

“Cũng không phải không thể”, Vệ Thanh lộ vẻ băn khoăn, “Chỉ

là huấn luyện thủy quân phải có sông hồ chứa được ngàn vạn người, nhưng hình

như gần Trường An không có chỗ nào thích hợp.”

Lưu Triệt khẽ cau mày, đưa mắt liếc thấy Trường Tín hầu Liễu

Duệ đang có vẻ suy tư, liền hỏi, “Liễu khanh có ý kiến gì không?”

Liễu Duệ chắp tay đáp, “Thần tin tưởng rằng bệ hạ đã có chủ

kiến, cần gì vi thần phải nhiều lời.”

Lưu Triệt nghiến răng, “Đám tiểu bối man di tộc Côn Minh dám

cả gan khiêu khích thiên uy của Đại Hán ta, chinh phạt là tất yếu. Trẫm muốn

dùng nhân công tạo ra một cái hồ ở Thượng Lâm Uyển có hình dáng như biển Nhị Hải

thao luyện thủy quân để sau ba năm đến năm năm nữa sẽ bình định man di.”

Ý nghĩ này quả thật là điên cuồng xa xỉ, ngoại trừ Liễu Duệ

thì cả Vệ Thanh và Hoắc Khứ Bệnh đều giật mình biến sắc. Hoắc Khứ Bệnh không nhịn

được lên tiếng, “Không cần như vậy, cùng lắm thì cho thủy quân thao luyện ở xa

một chút có hơn không?”

Vệ Thanh căng thẳng, đứa cháu trai này của mình thiếu niên đắc

chí, lại thêm từ trước đến giờ luôn được quân vương cực kỳ sủng ái nên cứ nghĩ

sao nói vậy, áng chừng không hiểu rằng nếu quân vương đã quyết định chuyện gì

thì dù hao tốn bao nhiêu nhân lực vật lực cũng phải làm bằng được nên chắp tay

đỡ lời, “Khứ Bệnh còn nhỏ, bệ hạ không cần chú ý lời hắn.”

Hoắc Khứ Bệnh bất mãn liếc nhìn Vệ Thanh song không phản đối

nữa, chỉ cúi đầu xuống. Lưu Triệt trông thấy thế cười khẽ, “Ý trẫm đã quyết,

các khanh ai nấy tiến hành tuyển chọn những binh sĩ thích hợp thủy chiến. Đến

lúc hồ Côn Minh hoàn thành, trẫm muốn có ba nghìn thủy quân.”

Ba người cùng đồng thanh, “Tuân lệnh!”

Xây dựng hồ Côn Minh cần kinh phí rất lớn. Sau khi cho ba

người lui ra, Lưu Triệt trầm mặt ra lệnh, “Triệu Đại tư nông trang Tang Hoằng

Dương vào đây.”

Tang Hoằng Dương đang đứng đợi sẵn ngoài điện Tuyên Thất,

nghe vậy bước vào điện, bái chào: “Thần Tang Hoằng Dương tham kiến bệ hạ.”

“Đứng lên đi”, Lưu Triệt không chú ý lễ tiết: “Tang khanh,

trẫm hỏi khanh, nếu như trẫm muốn đào ở trong Thượng Lâm Uyển một cái hồ với

chu vi bốn mươi dặm theo hình dạng biển Nhị Hải thì phí tổn ước khoảng bao

nhiêu?”

Tang Hoằng Dương nhẩm tính rồi bẩm: “Cần khoảng mười vạn xâu

tiền Tam Thù.”

Dù đây không phải là con số nhỏ nhưng vẫn ít hơn khá nhiều

so với dự tính của Lưu Triệt khiến y kinh ngạc, “Hoằng Dương có tính chuẩn

không?”

Tang Hoằng Dương giải thích, “Thật ra thì đã tính dư thêm một

ít. Chắc bệ hạ đã biết thành Trường An tuy nằm sát gần sông Vị Thủy nhưng kinh

thành vốn phồn hoa nên vẫn thiếu nước uống. Nếu đắp đập ngăn nước trên thượng

du xuống xây thành hồ nhân tạo, địa thế Thượng Lâm Uyển lại cao nên nước sẽ tự

động chảy về phía Trường An, bảo đảm được nước dùng trong thành. Chỉ với điểm

này thì dù kinh phí nhiều hơn cũng đáng.”

Lưu Triệt nhướng mày chăm chú nhìn hắn rồi khen ngợi, “Tang

khanh nghĩ thật chu đáo.”

Tang Hoằng Dương chắp tay khiêm tốn, “Lo cho thánh thượng là

bổn phận của thần tử.”

Chuyện xây hồ Côn Minh được tiến hành một cách bài bản dưới

sự trù tính và chỉ huy của Tang Hoằng Dương. Trần A Kiều ngầm đoán được Tang Hoằng

Dương đã sử dụng không ít kiến thức tiên tiến của thời hiện đại khiến cho chuyện

xây hồ Côn Minh lần này không bị dân chúng ta thán tiêu tốn quá nhiều.

Trong năm Nguyên Thú thứ ba, Lưu Triệt hạ lệnh lập Nhạc phủ

do Tư Mã Tương Như phụ trách để sưu tập dân ca trong thiên hạ.

Đảo mắt đã đến năm Nguyên Thú thứ tư. Hồ Côn Minh hoàn

thành, Lưu Triệt đi cùng Trần A Kiều tới Thượng Lâm Uyển để xem xét. A Kiều phải

thừa nhận rằng hồ Côn Minh tuyệt đẹp. Sóng nước lăn tăn, mây trời soi bóng,

đình đài lầu các tinh xảo hoa mỹ trải dọc theo bờ hồ, ngồi trên thuyền ngắm

nhìn cảm thấy tâm hồn sảng khoái. Chỉ riêng với điều này, cho dù Lưu Triệt nghĩ

đến bất cứ lý do gì thì trong suy nghĩ của y vẫn cho rằng quan trọng nhất là để

cho bản thân mình sau này du ngoạn.

Lưu Triệt hạ lệnh chế tạo mấy chiếc lâu thuyền cực lớn, giao

cho thủy quân ngày đêm thao luyện. Trần A Kiều lo lắng, hỏi Liễu Duệ, “Ngày xưa

Tào Tháo đã từng xây hồ Huyền Vũ thao luyện thủy quân nhưng vẫn đại bại ở trận

Giang Đông, hồ nước nhân tạo mặc dù tốt nhưng nói cho cùng thì vẫn không có sóng

gió, thật sự có thể luyện ra thủy quân thiện chiến sao?”

Liễu Duệ nheo mắt, “Chẳng qua là một tộc Côn Minh nho nhỏ,

thế này cũng đủ rồi.”

Cuối năm Nguyên Thú thứ tư, Đại tướng quân Vệ Thanh và Quan

Quân hầu Hoắc Khứ Bệnh mỗi người dẫn năm vạn kỵ binh chia hai đường bắc tiến

đánh Hung Nô.

Đây cũng là một chương hoành tráng khốc liệt nhất trong lịch

sử chiến tranh Hán Hung, được gọi là “Cuộc chiến Mạc Bắc.” Đại quân của Hoắc Khứ

Bệnh vượt qua phía bắc đại mạc thì chạm trán với Tả Hiền vương Hung Nô. Hai bên

kịch chiến, quân Hung Nô chạy chốn về phía bắc. Hoắc Khứ Bệnh dẫn quân đuổi sát

tới Lang Cư Thanh Sơn và Bắc Hải, bắt ba vương gia và hơn bảy vạn người từ tướng

quốc, tướng quân trở xuống làm tù binh. Trong chiến dịch này, Hoắc Khứ Bệnh đã

xâm nhập vào sâu hơn hai ngàn dặm, Hung Nô chạy dài, Mạc Nam và Mạc Bắc đều được

bình định. Vệ Thanh xuất quân từ Định Tương tiến đánh Hung Nô. Hắn tiến sâu vào

vùng Mạc Bắc, càn quét sào huyệt, tìm diệt chủ lực, chạm trán với thiền vu Hung

Nô. Sau trận ác chiến, Thiền vu vung đao tự vẫn. Đến lúc này, Hung Nô cũng

không còn lực để đánh với nhà Hán.

Mùa thu năm Nguyên Thú thứ tư, Đại tư nông Tang Hoằng Dương

nhận lệnh bỏ tiền Tam Thù, đúc tiền Ngũ Thù[3]. Từ đó về sau, cả Đại Hán dùng

loại tiền mới này.

[3] Theo lịch sử thì tới năm Nguyên Thù Thứ năm, Hán Vũ Đế mới

bắt đầu cho đúc tiền Ngũ Thù nhưng trong truyện tác giả đã viết sớm hơn một

năm.

Một hôm, có một chiếc xe mui sơn thông thường chạy về hướng

cổng Tuyên Bình ở phía đông thành Trường An rồi dừng lại trước cửa đại viện của

căn nhà sang trọng. Một cô bé vén rèm xe rồi gọi toáng lên, “Bà bà!” Cô bé mặc

y phục bình thường nhưng may bằng chất vải gấm Tứ Xuyên cực quý, một xấp đã

tương đương với thu nhập cả tháng của một gia đình bình thường. Cô bé khoảng chừng

mười tuổi, khuôn mặt xinh xắn lộ ra khí chất tôn quý, láng giềng xung quanh dõi

mắt nhìn theo, xôn xao bàn luận phỏng đoán thân phận hai vị khách này nhưng đều

không đúng.

Bao năm qua, Thân đại nương đã có một cuộc sống đầy đủ nên

thời gian dù vô tình cũng không để lại quá nhiều dấu vết. Bà trông thấy mẹ con

A Kiều thì rất vui mừng nhưng vẫn không khỏi có chút lo lắng, ngắm nghía từ đầu

đến chân một lúc thật lâu rồi mới nắm tay A Kiều, cau mày trách, “A Kiều, nghĩa

mẫu đã được mấy người Tang đại nhân chăm sóc rồi, con thân phận cao quý, không

cần tự mình đến thăm.”

Từ sau khi trở về từ cung Cam Tuyền vào năm Nguyên Thú thứ

hai thì Trần A Kiều ít nhiều đã có thể tự do xuất cung, thỉnh thoảng cũng tới

thăm Thân đại nương để cuộc sống nghĩa mẫu bớt cô đơn.

“Làm sao thế được chứ?” Lưu Sơ bên cạnh cười khanh khách,

“Bà là bà mà.”

Vừa lúc đó có người hầu dâng trà lên, A Kiều mỉm cười nhận lấy

rồi nói, “Phụng Gia không có nhà, A Kiều đến thăm nghĩa mẫu thường xuyên thì có

gì không tốt đâu.”

Phụng Gia là tên tự Tiêu Phương đặt cho sau khi Thân Hổ tròn

hai mươi. Mỗi người đều có chí riêng, không thể cưỡng ép. Mạc dù nàng từng hy vọng

Thân Hổ nhập ngũ theo giúp Liễu Duệ một tay nhưng Thân Hổ một lòng theo nghiệp

võ, không có lòng ra chiến trường nên nàng cũng không nói gì. Năm xưa học võ ở

Đường Cổ Lạp Sơn thì Thân Hổ đã chuyên cần hơn A Kiều rất nhiều, những năm qua

lại theo Quách Giải ngao du bên ngoài nên chắc lại càng thêm tiến bộ. Chỉ là A

Kiều thỉnh thoảng vẫn nghĩ rằng Thân Hổ có thể lựa chọn cuộc sống theo ý của

mình, nhưng Mạch Nhi của nàng lại chỉ có thể từng bước từng bước hướng đến

khuôn mẫu một hoàng tử ôn hòa khôn khéo. Nếu như không phải sinh trong nhà đế

vương thì liệu Mạch Nhi có nguyện ý làm một kiếm khách phiêu lãng chân trời? Nó

cứ từng ngày từng ngày phải chôn vùi khát vọng ban đầu được đi khắp thiên hạ ở

trong chốn thâm cung hoa lệ.

“A Kiều”, Thân đại nương tựa như nhìn thấu suy nghĩ của

nàng, an ủi, “Con có thân phận tôn quý khác hẳn với bọn họ. Hơn nữa một phụ nữ

cũng không thể giống như bọn họ làm hiệp khách lãng du ở bên ngoài.”

Nàng gạt đi những chuyện phiền muộn trong đầu, mỉm cười nói,

“Không đề cập tới những chuyện này nữa, hôm nay con sẽ làm con ngoan xuống bếp

nấu cho nghĩa mẫu ăn.”

“Không được…” Thân đại nương vừa định khuyên can thì Lưu Sơ

đã nhảy cẫng lên, “Thật tốt quá, bà bà không biết mẫu thân rất ít khi chịu xuống

bếp, cháu và ca ca chờ đợi lâu lắm rồi đó.”

A Kiều vừa bực mình vừa buồn cười, nắm lấy tay Lưu Sơ, “Con

xuống phụ cho mẫu thân đi, tranh thủ học nấu ăn luôn thể.”

Lưu Sơ giãy nảy lên ngạc nhiên, “Con là công chúa Đại Hán

thì tại sao phải học? Mà học để nấu cho ai ăn chứ?”

Tỳ nữ đứng hầu là người mới vào, nghe thấy thân phận kinh

người như vậy thì sợ hãi không biết thật hay giả nên cứ đứng lặng thinh ở bên cạnh

mãi tới lúc hai người đi xa rồi mới sán lại khẽ hỏi, “Lão phu nhân…?”

Thân đại nương xoay người lại nhìn cô, trầm giọng “Thanh

Dung nếu ngươi nói lộ thân phận hai mẹ con Trần nương nương ra ngoài…”

Thanh Dung nhìn thấy chủ nhân vẫn luôn hòa ái nhưng lúc này

lại tỏ sắc mặt nghiêm trọng thì không thể nén nổi rùng mình, vội vàng quỳ gối

nói, “Thanh Dung biết rồi.”

Trong phòng bếp thỉnh thoảng truyền đến giọng trong trẻo của

Lưu Sơ, “Rót dầu trước sao?”

“Ái chà chà, đổ thêm bao nhiêu nước đây?”

“Thái thức ăn như thế nào?”

Sau một hồi lại đến giọng Trần A Kiều gắt gỏng, “Yên nào… trẻ

con không dạy bảo là không được.”

“Lão phu nhân”, quản gia tất bật chạy suốt dãy hành lang dài

tới tận đại đường, bẩm với Thân đại nương, “Có một chiếc xe tới bên ngoài cửa

tìm tiểu thư, người trên xe tự xưng là công tử họ Vương.”

Thân đại nương suy nghĩ một chút rồi nói, “Mời họ vào đi. Ông

đi báo cho tiểu thư một tiếng.”

Quản gia thấp giọng đáp, “Dạ.”

Người gác cổng được lệnh liền bước ra ngoài, mỉm cười nói,

“Mời công tử vào.”

Có tiếng đáp khẽ từ trong xe vọng ra rồi một người đàn ông mặc

đồ đen bước xuống, lướt nhìn người gác cổng khiến gã lập tức lạnh toát cả người

không dám ngẩng đầu nhìn lên.

Dương Đắc Ý bên cạnh lên tiếng, “Chính là chỗ này.”

“Thân phu nhân.” Trên đại đường, Lưu Triệt khẽ gật đầu, “Làm

phiền rồi.”

Thân đại nương theo lễ đáp lại, “Không có gì. Không biết

công tử cùng với nghĩa nữ của dân phụ là…?”

Lưu Sơ đang đi trên hành lang dài ở phía sau nhà lên, từ xa

trông thấy bèn vui mừng kêu lên. “Phụ… Phụ thân.”

Thân đại nương chỉ cảm thấy cả người run lên, trong nháy mắt

biết được thân phận người đứng trước mặt, sắc mặt dần thay đổi. Lưu Triệt mỉm

cười quay đầu lại, bế bổng Lưu Sơ lên rồi hỏi, “Con và mẫu thân đang làm gì vậy?”

“Hôm nay mẫu thân nấu ăn”, Lưu Sơ hớn hở, “Con giúp mẫu

thân”, nói đến đây thì ỉu xìu, đưa tay ra chỉ vào, “Bị dầu bắn vào, mẫu thân

còn nói: Trẻ con không được dạy bảo là không được.”

Lưu Triệt bật cười, nhìn về phía A Kiều đang đứng ở ngoài cửa.

A Kiều hiển nhiên không ngờ rằng y lại xuất hiện ở đây nên trên mặt có mấy phần

kinh ngạc.

“Trẫm… Hôm nay ta định ra ngoài, nghe nói nàng và Sơ Nhi ở

chỗ này nên sang xem.”

A Kiều gật đầu, trong lòng áng chừng Kỳ Môn quân đã âm thầm

bảo vệ quanh Thân phủ rồi, quay sang bảo đám người hầu, “Các ngươi lui xuống.”

Trước khi rời đi, Thanh Dung không nhịn được khẽ quay đầu liếc

nhìn. Người đàn ông anh tuấn tôn quý kia chính là bậc đế vương của Đại Hán đó

ư?

“Tới sớm không bằng tới đúng lúc”, Dương Đắc Ý bên cạnh giả

lả nói, “Vừa vặn gặp dịp phu nhân tự mình xuống bếp.”

Lưu Triệt mỉm cười nhìn A Kiều, nói, “Ta cũng chưa từng thấy

nàng nấu ăn ở Trường Môn.”

A Kiều cười khúc khích, “Thiếp lười mà, có y phục đưa tới

tay, cơm bưng tới miệng sao còn tự mình nấu nướng để làm gì chứ?”

Không biết tại sao Lưu Triệt lại mơ hồ cảm thấy có nỗi thất

vọng thoáng qua trong lòng. Rõ ràng A Kiều đã bên cạnh mà y vẫn có ảo giác rằng

tâm sự của nàng còn mịt mờ ở nơi xa vắng. Nghĩ đến đây, sắc mặt y bất giác trầm

lại, khẽ gật đầu, “Tạ ơn đại nương xưa kia đã cứu mạng nội tử[4].”

[4] Nội tử: Vợ.

Thân đại nương cả kinh xua tay, “Không dám nhận… Thật ra thì

nương nương đẹp người đẹp nết, chắc ai thấy cũng đều vui vẻ đối xử tử tế.”

Lưu Triệt thản nhiên nói, “Trẫm biết.”

Món ăn được dọn lên, sắc hương đều đủ, lầu Thanh Hoan cũng

khó sánh kịp. Lưu Triệt bồi hồi nghĩ đến cảnh họ gặp lại nhau lần đầu tiên ở lầu

Văn Nhạc sau khi A Kiều lưu lạc khỏi cung. Lầu Văn Nhạc bây giờ đã suy sụp

nhưng năm xưa vô cùng nổi danh ở thành Trường An. Lần ở lầu Văn Nhạc cũng do A

Kiều đích thân xuống bếp nhưng y lại không biết người ngồi đối diện là nàng. Nếu

quả thật A Kiều trong ký ức của y đã phải chịu uất ức lớn như thế, còn mang

trong người giọt máu của đế vương thì khi thấy y chẳng phải nên khóc lóc tố khổ

hay sao, đằng này lại vẫn tỉnh táo phân tích lợi ích được mất? Rốt cuộc A Kiều

là người từ trước đến giờ vẫn để vui buồn lộ ra nét mặt, nội tâm đơn giản, hay

là người có nét ưu tư không thể diễn tả, đủ thông minh để đứng ngoài mọi chuyện,

yên lặng nhìn xem những gì được mất?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Hận
Chương 52

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 52
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...