Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Dưỡng (Chiều Hư) – Chương 11: Trang Yến Hành anh có bệnh!

Kiều Dưỡng (Chiều Hư)

Tác giả: Mộc Tây Tây Trạch
Lượt đọc: 2
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trang Yến Hành tỉnh dậy vì nóng, cơ thể dường như bị thứ gì đó chèn ép, thậm chí có chút hơi tê dại.

Hơi cử động, liền cảm thấy có gì đó không đúng. Có một thứ mềm mại cuộn tròn trong lồng ngực anh, nóng hừng hực.

Trang Yến Hành lập tức mở to mắt, giơ tay, liền động phải thân hình mềm mại của Giản Dật. Cảm nhận được hơi thở quen thuộc, đúng thật là Giản Dật, cũng không có ai có thể leo được lên giường anh.

Đối phương còn không biết sống chết rúc vào ngực anh thêm một chút, cánh tay ôm anh siết càng chặt hơn, đôi chân cậu đặt lộn xộn, lúc lơ đãng đã động phải chỗ không nên động.

Thân thể Trang Yến Hành ngay lập tức cứng đờ, trên trán nổi gân xanh, ngữ khi mang theo một chút kiềm chế, vang lên trong phòng ngủ yên ắng, lạnh lùng mà kiềm chế.

"Giản Dật, dậy, về phòng em ngủ."

Giản Dật nghe được tiếng của Trang Yến Hành nhưng buổi tối cậu đã ngủ không ngon, vất vả lắm mới qua phòng Trang Yến Hành ngủ một giấc an ổn, bây giờ thoải mái như vậy sao mà chịu đi.

Cậu lắc lắc đầu, làm nũng lẩm bẩm một tiếng, thậm chí vô thức dụi đầu vào lòng ngực của Trang Yến Hành, mang theo âm thanh dính dính lúc chưa tỉnh hẳn: "Ưm... Không muốn, em muốn ngủ ở đây cơ......"

"Anh nói, dậy, về phòng của em mà ngủ." Trang Yến Hành lặp lại lần nữa, âm thanh nghiêm khắc hơn một chút.

Nếu là lúc tỉnh Giản Dật chắc chắn không dám lỗ mãng, nhưng giờ phút này trong đầu cậu chỉ có ngủ, hơn nữa hồi trước hai người cũng đã ngủ chung rồi, có gì to tát chứ.

Cậu không ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, giường của Trang Yến Hành quá thoải mái, trong chăn thật ấm áp, trên người Trang Yến Hành cũng rất ấm áp, lại còn có mùi hương cậu thích. Cậu ở trong lồng ngực anh, thoải mái cọ cọ một hồi, trong lúc lộn xộn, áo ngủ của cậu bị bung vài cúc, lộ ra lớp da thịt trắng nõn.

Gân xanh trên trán Trang Yến Hành càng rõ ràng hơn, anh trực tiếp gỡ cả người Giản Dật ra khỏi người mình, Giản Dật còn chưa rõ chuyện gì xảy ra, mơ mơ màng màng đã bị Trang Yến Hành túm xuống từ trên giường, túm cậu đến cửa, mở cửa phòng, trực tiếp ném cậu ra ngoài, cuối cùng phịch một tiếng đóng cửa lại.

Trong phòng truyền đến tiếng nói của Trang Yến Hành, âm thanh lạnh lùng đến tận cùng: "Về phòng mà ngủ."

Lúc Giản Dật bị Trang Yến Hành ném ra ngoài cửa, cả người vẫn đang khờ ra đấy, một lúc lâu sau mới phản ứng lại, cậu quả thực tức giận đến run người, trực tiếp chửi ầm lên ngoài cửa: "Trang Yến Hành anh cmn có bệnh phải không? Chỉ lên giường anh ngủ ké có một đêm thôi mà anh đã nổi cáu như vậy rồi sao? Không cho ngủ thì không ngủ, chắc đây cần!"

Trong phòng không có âm thanh gì, Giản Dật tức lắm, lại nhịn không được nhấc chân đá lên cửa Trang Yến Hành hai cái, sau đó cậu nghe được bên trong truyền đến tiếng nước, hình như là từ trong phòng tắm.

Giản Dật vừa nghe liền giận hơn, cậu sắp tức chết luôn rồi, Trang Yến Hành vậy mà ngại cậu bẩn!

Cậu chỉ ngủ ké phòng Trang Yến Hành có một đêm mà thôi, hơn nữa ngày nào cậu cũng tắm rửa kì cọ sạch sẽ, Trang Yến Hành lại phản ứng dữ dội như vậy!

Cậu tức đỏ mắt nhưng vẫn còn sợ ma nên đành vậy, lại dùng sức đạp cửa phòng Trang Yến Hành hai cái nữa, sau đó phẫn nộ trở về phòng ngủ của chính mình.

Cậu nhìn điện thoại, đúng 5 giờ sáng.

Được lắm, ngại cậu bẩn đúng không, cậu cũng tắm!

Trang Yến Hành ghét cậu như vậy, làm như cậu không ghét anh ta ấy!

Giản Dật cầm quần áo đi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm sương mù lượn lờ, mắt cậu hơi hồng hồng, hình như là tức khóc luôn.

Chính cậu cũng không rõ mình khóc vì điều gì, không biết là tức giận hơn hay là tủi thân hơn.

Trang Yến Hành, cái đồ đáng ghét, đi chết đi, cậu muốn tuyệt giao với anh ta, cậu không bao giờ muốn chơi cùng với Trang Yến Hành nữa.

Giản Dật càng nghĩ càng giận, càng nghĩ tủi hờn lại trào ra càng nhiều, hai mắt phớt hồng, giống như bị cái gì uỷ khuất lắm vậy.

Sáng sớm, Trang Yến Hành lại vờ như không có việc gì, chuẩn bị bữa sáng cho cậu, Giản Dật chỉ nhìn thoáng qua, chỉ ăn mà không nói gì.

Lúc Trang Yến Hành nói chuyện với cậu, cậu cũng không để ý tới, cậu quyết định rồi, cậu không bao giờ muốn nói chuyện với Trang Yến Hành nữa, cậu muốn đơn phương tuyệt giao với Trang Yến Hành.

Nhưng mà đây là Trang Yến Hành làm cho cậu, cái gì nên ăn thì cậu vẫn sẽ ăn.

Trang Yến Hành dường như cũng ý thức được hành động tối qua có hơi quá mức, nhưng Giản Dật cũng không thể ỷ vào việc không hiểu chuyện mà hoành hành ngang ngược.

Giống như tối hôm qua, đã không kiêng nể gì ngủ cạnh anh còn không nói, còn chui luôn vào trong ngực anh nằm......

Ban đầu anh vốn muốn nhắc nhở Giản Dật về sau chú ý một chút, nhưng lại nhìn bộ dáng tức giận của cậu, cuối cùng vẫn mềm lòng, anh mở miệng: "Tối hôm qua......"

Bang!

Lời xin lỗi còn chưa nói ra đã bị tiếng Giản Dật buông đũa đánh gãy.

Giản Dật đứng phắt dậy, trơ mặt rời đi.

Tối hôm qua, Trang Yến Hành còn dám nhắc lại tối hôm qua với cậu, là cảm thấy làm cậu chưa đủ quê hay sao?

Giản Dật nghiến răng nghiến lợi.

Cả hôm nay tâm trạng cậu đều không tốt, ai đến chọc đều bị nổi đoá.

Mấy ngày nay, Giản Dật vẫn không thèm nói chuyện với Trang Yến Hành, nhìn thấy anh cũng trực tiếp lơ đi, hơn nữa dạo này Trang Yến Hành cũng bận, thường xuyên đi sớm về trễ, thông thường lúc anh trở về thì Giản Dật đã ngủ.

Đương nhiên cũng có thể là giả vờ ngủ, chỉ là mỗi lần anh đi ngang qua phòng Giản Dật đều nhìn thấy cậu đang ngủ, đèn cũng đã tắt.

Bình thường anh sẽ đứng bên mép giường nhìn chằm chằm một lúc, sau đó kéo màn lại cho Giản Dật, để điện thoại cậu lên đầu giường, đắp chăn lại cho cậu rồi mới lặng lẽ rời đi.

Trang Yến Hành vừa đi Giản Dật liền mở mắt, trong lòng căm hận mắng, đúng là hư tình giả ý!

Bởi vì việc này, Giản Dật cảm thấy lòng tự trọng của mình đã bị tổn thương, anh em chí cốt của cậu thấy vậy cũng lo, cảm thấy sao tên này mấy nay cứ như ăn thuốc nổ vậy. Cuối cùng không nhịn được hỏi cậu: "Cậu rốt cuộc bị làm sao vậy?"

Giản Dật vừa nhắc đến việc này đã nhảy cẫng lên, lông tóc dựng ngược hết lên: "Không được hỏi!"

Vạn Sanh: "......"

Thật sự không ngờ Giản Dật sẽ phản ứng lớn như vậy, thôi kệ, cậu không thèm hỏi, cũng lười xen vào việc của người khác.

Nhưng cậu ta không hỏi trong lòng Giản Dật càng bí bách hơn, bắt đầu giận dỗi với cậu, không thèm nói chuyện với Vạn Sanh nữa.

Vạn Sanh cạn lời, cuối cùng không nhịn được thở dài.

Chịu, ai mượn hắn coi tiểu thiếu gia này là anh em chứ?

Cậu nhẹ nhàng dùng mu bàn tay huých vào tay Giản Dật: "Này, có chuyện gì thì phải nói với anh em chứ? Nhìn cậu tức giận như thế này, nói cho tớ nghe một chút, rốt cuộc là ai chọc cậu, làm cậu tức đến mức này?"

Tính cách này của Giản Dật cần người khác chải lông, quả nhiên, Vạn Sanh vừa mới nói chuyện nhẹ nhàng một chút, sắc mặt của cậu đã thả lỏng không ít.

Nhưng thật ra, Giản Dật cũng giấu không được quá lâu, việc này nghẹn trong họng cậu lâu như vậy chủ yếu là do nói ra cảm thấy hơi mất mặt.

Đang ngủ mơ mơ màng màng bị người ta từ trong phòng đuổi ra, đối phương vừa đá cậu ra khỏi phòng đã lập tức tắm rửa. Cậu đã bao giờ bị đối xử như vậy chưa?

"Còn ai ngoài Trang Yến Hành, cái tên đáng ghét."

Giản Dật nghiến răng nghiến lợi mắng.

Vạn Sanh đến bất ngờ còn lười, có thể làm Giản Dật tức giận như vậy ngoài vị đàn anh kia ra thì chắc không còn ai nữa.

"Cho nên là là sao vậy?" Vạn Sanh hỏi cậu.

Giản Dật chỉ nhìn Vạn Sanh, nhìn cậu ta chằm chằm một lúc rồi mới nói: "Tớ kể cho cậu rồi cấm cậu kể ra ngoài."

Vạn Sanh ngồi thẳng người, giơ tay thề thốt nói: "Tớ bảo đảm."

Giản Dật bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc, vừa kể vừa mắng, càng mắng thì lại càng giận hơn.

"Chẳng phải tớ chỉ ngủ ké giường anh ta có một chút thôi sao? Trang Yến Hành cho rằng anh ta là ai, tớ còn chả hiếm lạ đâu, ngay ngày mai tớ cuốn gói ra khỏi cái chung cư rách nát đó."

Vạn Sanh nghe xong cũng nhíu mày, tính ra cũng thân thiết mà nửa đêm đem người đuổi ra khỏi phòng như vậy cũng hơi quá đáng, khó trách Giản Dật tức giận đến vậy.

Cậu cũng hùa theo dỗ dành Giản Dật, đem người mắng một lúc lâu, thấy tâm tình Giản Dật vẫn không tốt lắm bèn đề nghị: "Đừng giận nữa, dù sau ngày mai cũng không có lớp, không thì tối nay tớ mang cậu ra ngoài thư giãn một chút?"

"Thả lỏng? Đi đâu?" Giản Dật hơi dừng lại, hỏi Vạn Sanh.

Vạn Sanh không nói, chỉ cười thần bí: "Chờ đi rồi biết, đảm bảo cho cậu quên hết phiền não."

Trên mặt Giản Dật hiện lên một tia mờ mịt, Vạn Sanh vỗ vỗ vai cậu: "Yên tâm đi, tuyệt đối là chỗ tốt."

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kế hoạch
Chương 2: Người ta tặng em cái gì em cũng nhận à?
Chương 3: Tại sao anh ta lại ở đây?
Chương 4: Hai người có quen biết nhau không?
Chương 5: Không ngờ em lại ngoan như vậy
Chương 6: Đã diễn thì diễn cho trót
Chương 7: Khác thường
Chương 8: Thật sự không có gì muốn nói sao?
Chương 9: Về phòng mà ngủ
Chương 10: Cảm ơn A Hành
Chương 11: Trang Yến Hành anh có bệnh!
Chương 12: Đợi về nhà thì anh sẽ tính sổ với em
Chương 13: Vì sao tâm trạng lại không tốt?
Chương 14: Em thích anh
Chương 15: Yêu đương?
Chương 16: Ngại ngùng
Chương 17: Anh thật lòng thích Giản Dật sao?
Chương 18: Hẹn hò
Chương 19: Em thì biết cái gì chứ?
Chương 20: Ngủ cùng nhau
Chương 21: Trước lạ sau quen
Chương 22: Em có biết hai người yêu nhau phải làm gì không?
Chương 23: Sao cậu nhát gan thế?
Chương 24: Chúng ta quen nhau à?
Chương 25: Sao lại không né?
Chương 26: Hoang mang
Chương 27: Không trả lời được
Chương 28: Người nói muốn hẹn hò với anh không phải là em sao?
Chương 29: Anh có tư cách không?
Chương 30: Nỗi lòng thầm kín
Chương 31: Sẽ không có một ngày như thế
Chương 32: Kế hoạch thành công
Chương 33: Ghen
Chương 34: Bị đánh đòn thật rồi
Chương 35: Quan tâm
Chương 36: Em đồng ý cùng anh ở bên nhau
Chương 37: Ma xui quỷ khiến
Chương 38: Ảnh hưởng
Chương 39: Em đến đón anh
Chương 40: Đón người
Chương 41: Đêm nay ngủ lại phòng anh
Chương 42: Cũng không phải là không thể
Chương 43: Kiểm chứng
Chương 44: Chột dạ
Chương 45: Mình thật sự thích Trang Yến Hành ?
Chương 46: Em giúp anh nhé?
Chương 47: Anh sẽ dõi theo em
Chương 48: Hai đứa nhỏ thân thiết thật đấy
Chương 49: Trang Yến Hành, em nhớ anh
Chương 50: Về nước
Chương 51: Giám thủ tự đạo
Chương 52: Bây giờ em nhìn rất đẹp
Chương 53: Không chịu nổi
Chương 54: Gọi anh là gì?
Chương 55: Dỗ em
Chương 56: Thương em hơn một chút nữa được không?
Chương 57: Đã ngốc còn lắm tiền
Chương 58: Không phải bắt nạt mà là thương em
Chương 59: Lúc về giải thích như thế nào đây?
Chương 60: Anh cố ý phải không!
Chương 61: Bất ngờ
Chương 62: Còn chưa đủ xót em hay sao?
Chương 63: Dính người
Chương 64: Sinh nhật
Chương 65: Thẳng thắn
Chương 66: Yêu (END)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Dưỡng (Chiều Hư)
Chương 11: Trang Yến Hành anh có bệnh!

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 11: Trang Yến Hành anh có bệnh!
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...