Kiểm Duyệt Viên Của Tôi – Chương 1
Kiểm Duyệt Viên Của Tôi
Tôi là một kiểm duyệt viên.
Là kiểu cực kỳ bảo thủ luôn ấy.
Mỗi ngày đều xử lý cả đống bài viết có nội dung mờ ám, gần 800 bài bị loại.
Gần đây, có một tác giả tên là "Kẻ ngoài vòng pháp luật Trương Tam" khiến khối lượng công việc của tôi tăng vọt.
Lý do rất đơn giản.
Tên Trương Tam này, viết như lên đồng ấy!
Mỗi ngày không dưới chín bài, tốc độ thì nhanh, chất lượng thì cao, cảnh nóng thì cực mạnh.
Tôi loại hết, không chút do dự.
Nhưng Trương Tam này lại cực kỳ thích sửa bài.
Cực kỳ thích đăng lại.
Cực kỳ thích kháng cáo.
Cực kỳ giỏi điều chỉnh bài viết sao cho nằm ở ranh giới giữa “qua kiểm duyệt” và “bị loại”, như đang nhảy dây bên bờ vực.
Khối lượng công việc của tôi tăng vọt.
Độ khó công việc của tôi cũng tăng vọt theo.
Hôm nay, Trương Tam như phát điên vậy.
Điên cuồng đăng tải hàng loạt bài từng bị tôi loại toàn bộ.
Mà tất cả đều được chỉnh sửa lại, liều lĩnh và ngang tàng hơn trước.
Tôi mặt không cảm xúc, loại sạch sẽ.
Vậy mà hắn lại tiếp tục đăng thêm một bài nữa.
Mở ra xem, chỉ thấy vài chữ:
"Đợi đấy, ông mày sẽ cho mày biết tay."
Tôi phải đợi cái gì chứ?
Hắn đâu biết tôi là ai.
Tôi ngáp một cái.
Tan làm, tôi mệt mỏi về nhà.
Đi thang máy lên lầu, vừa bước ra thì cảm thấy có gì đó sai sai.
Cảm giác như... có ai đó đang nhìn tôi.
Tôi cảnh giác quay đầu nhìn quanh.
Không có ai cả.
Chắc là ảo giác thôi?
Làm việc đến mức thần trí mơ hồ rồi.
Vừa nghĩ thế, tôi vừa móc chìa khóa ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra.
Đột nhiên, có một lực mạnh từ bên cạnh ập đến!
Tôi không kịp phản ứng, chìa khóa rơi xuống đất “keng” một tiếng!
Tôi giật mình hoảng hốt, vội vàng giơ tay lên đỡ!
Nhưng ngay khoảnh khắc sau, tôi bị người đó túm lấy vai, ép mạnh vào tường!
Đèn hành lang hỏng, trong bóng tối tôi không thấy rõ mặt hắn.
Trong đầu tôi lập tức hiện ra vô số vụ án giế người.
Tôi nổi da gà toàn thân, run lẩy bẩy, hét lên:
"Tha mạng đi đại ca! Anh muốn gì tôi đều chiều hết!"
Hắn tiến lại gần tôi.
Giọng âm u nói:
"Tôi muốn qua kiểm duyệt."
Hả?
Gì cơ?
Tôi không nhịn được mà lộ ra vẻ mặt kiểu: "Tôi bị điếc rồi hả?"
Tôi nheo mắt lại, dí sát lại gần để nhìn rõ mặt hắn.
Tôi bị cận nhẹ.
Gặp chỗ tối thế này lại càng khó nhìn rõ.
Thế là tôi dí sát mặt vào mặt hắn, soi kỹ một chút.
Hắn đột nhiên khựng lại, hất tôi ra, quay mặt đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - *
Không biết có phải tôi hoa mắt không.
Khoảnh khắc tôi lại gần hắn, tôi như thấy tai hắn… đỏ bừng.
Hắn túm cổ áo tôi, lôi thẳng vào nhà.
"Rầm" một tiếng, đóng sập cửa lại.
Một tia sáng lóe lên trong đầu tôi.
Tôi lập tức hét lên:
"Tôi biết rồi! Anh là Trương Tam! Kẻ ngoài vòng pháp luật Trương Tam!"
Hắn hừ lạnh một tiếng:
"Cũng còn chút não đấy."
Rồi bật đèn lên.
Dưới ánh đèn, tôi cuối cùng cũng nhìn rõ gương mặt thật của Trương Tam.
Dáng người cao ráo, gương mặt đẹp trai, thậm chí còn toát lên vẻ chính trực.
Mặc đồ hiệu từ đầu đến chân, khí chất ngút trời.
Má ơi.
Trương Tam à, tôi tưởng anh phải là một ông chú d//â//m dê thứ thiệt.
Ai ngờ lại đẹp trai nghiêm túc thế này cơ chứ.
Trông hắn nghiêm túc đến mức giống như một “hoa cao vút trong truyện chính thống”.
Tôi không khỏi đau lòng.
Trương Tam đồng chí, anh đẹp trai như vậy, sao lại chọn con đường viết những thứ kinh khủng như vậy?
Có lẽ vì biểu cảm của tôi quá chân thật, thể hiện đúng tâm trạng của mình, nên Trương Tam nhìn tôi rồi bỗng nở một nụ cười khinh bỉ.
Cái cười ấy.
Lập tức làm tôi nổi da gà.
Bởi vì, cái cười của hắn khiến tôi nhớ ngay đến một người.
Đó là Phương Nhai, đứa trẻ mà khi tôi còn nhỏ luôn không hợp với tôi, con nhà hàng xóm.
Tôi, mặt mày nhìn có vẻ ngây thơ, nhưng từ bé lại rất nghiêm túc, rất nghe lời.
Còn hắn, nhìn bề ngoài thì trông trầm tĩnh, nhưng từ nhỏ đã nghịch ngợm, thích phá phách.
Chúng tôi, vì sự trái ngược hoàn toàn này, nên hay bị so sánh với nhau.
Bố mẹ tôi luôn nói: “Con nhìn xem, Phương Nhai thật sáng tạo, thật năng động.”
Còn bố mẹ hắn thì bảo: “Con nhìn xem, Thẩm Tự thật ngoan ngoãn, thật hiền lành.”
Thế là, chúng tôi càng nhìn nhau càng thấy khó chịu.
Càng lớn, càng bị đem ra so sánh.
Càng so sánh, càng đối đầu.
Rồi chúng tôi gặp nhau chỉ toàn châm chọc, nói xấu sau lưng.
Cho đến khi lên đại học, cuối cùng mỗi người một ngả.
Sau khi tốt nghiệp, tôi và hắn đều làm công nhân cho xã hội.
Giờ thì sao?
Kẻ thù cũ gặp lại, tôi trở thành một kiểm duyệt viên, còn hắn thành “Kẻ ngoài vòng pháp luật Trương Tam”.
Tôi không nhịn được mà khinh bỉ nói: “Anh là người có thể đi xa hơn mà, sao lại rẽ sang con đường này?”
Hắn không có biểu cảm gì, lạnh lùng đáp: “Cậu không nhận ra sao? Những nguyên mẫu trong những cuốn tiểu thuyết của tôi đều có một đặc điểm giống nhau.”
Tôi...
Hắn nói thế, tôi mới chợt nhớ ra.
Đúng là, những nhân vật trong các câu chuyện của hắn, dù là nhiều người hay một người, đều có những đặc điểm giống nhau.
Đó là...
Người bị chi phối, thì ngoại hình nhẹ nhàng xinh đẹp, nhưng tâm hồn lại rất tĩnh lặng như một con gà.
Có một cảm giác thật quen thuộc.
Tôi siết chặt tay, răng nghiến ken két.
Tôi nghiến răng nói: “Anh đang gài bẫy, anh không biết xấu hổ à?”
Hắn cười nhạt: “Bài của tôi, cậu còn không cho qua.”
Tôi chỉ tay vào mặt hắn, quát lớn: “Anh báo thù cá nhân, anh không biết xấu hổ à?”
Hắn vẫn cười nhạt: “Bài của tôi, cậu còn không cho qua.”
Tôi tức giận đến mức hét lớn: “Anh viết tôi như một thằng ngốc ngu ngơ vậy! Anh không biết xấu hổ à?”
Hắn cũng ngẩng đầu quát lại: “Bài của tôi, cậu còn không cho qua.”
--------------------------------------------------





