Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiếm Chồng Đại Gia – Chương 17

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đột nhiên Tiểu Tình cảm

thấy Triệu Vân khó tính hằn học lại rất giống người chị bên hàng xóm. Cô nắm lấy tay Triệu Vân. Triệu Vân cảm kích nhìn Tiểu

Tinh, Không nói gì, chỉ cười. Hành khách dần dần nhiều lên, đàn ông quát tháo,

trẻ con khóc lóc, hai người phụ nữnắm chặt tay, không buông ra.

1

Kể cũng lạ, từ sau khi Trương Kiếm Long mất thểdiện trước trước mặt

Triệu Vân, cơ thể đã một thời tràn đầy sức hút và ma lực của cô không

còn bất kì sức hấp dẫn nào với ông. Những cuộc hẹn cũng thưa dần, một hai tuần

không gặp nhau lấy một lần.

Còn về Diệp Thuần, cơ thể trẻ trung căng đầy sức sống từng bước được “khai thác”

khiến khao khát khám phá trào dâng mãnh liệt trong ông. Những buổi tối không

phải đi tiếp khách, Trương Kiếm Long thường đến căn hộ của Diệp Thuần, cùng cô ăn cơm, xem tivi, nghe cô kể lể buổi sáng làm gì, buổi chiều làm gì. Cơ thểcủa họ ngày càng hào hợp, tình cảm cũng ngày càng say đắm.

Dưới sự khuyên bảo mềm mỏng của Trương Kiếm Long, cuối cùng Diệp Thuần cũng

quyết định xin thôi việc. Cô vừa tốt nghiệp là xin đi làm ở tòa soạn này. Hồiấy cô vẫn là một tờ giấy trắng, bị tô đủ các loại màu sắc trong cái văn phòng nhỏ bé này. Áp lực là màu đen, thành công là màu đỏ, phấn khích là màu cam,

thất vọng là màu xám… Lúc tức giận ấm ức, biết bao lần cô nghĩ rằng cùng lắm là bỏ việc không làm nữa. Bây giờthực sự phải đi thì lại thấy buồn

và lưu luyến. Đơn xin thôi việc đã đánh xong, cài số bí mật lưu trong máy tính, cứ kéo dài mãi, từ lúc Tiểu Tình và Hải Châu chuẩn bị kết hôn đến lúc hai người

chiến tranh lạnh chia tay. Cuối cùng Diệp Thuần quyết tâm in đơn xin thôi việc,

đưa cho cấp trên Triệu Vân.

Triệu Vân tỏ ra rất ngạc nhiên, Cô ta luôn nghĩ rằng Diệp Thuần là một cô gái ngoại

tỉnh, có thể đứng vững trong thành phố này là nhờ có công việc khá tốt này. Đột nhiên bây giờ muốn thôi việc, quả thật khiến người khác rất khó hiểu.

-Sức khỏe không tốt? –

Triệu Vân liếc nhìn tờ đơn trên tay, giấy trắng mực đen rõ ràng – Cô còn trẻ nhưthế mà đã sức khỏe không tốt? Không tốt ở đâu?

Diệp Thuần có chút chột

dạ, miễn cưỡng nói:

- Đây là chhuyện riêng

của tôi, không tiện nói với trưởng phòng.

Bỗng nhiên Triệu Vân bị nhân viên khiêu khích, cảm thấy mắt mặt. Cô ta ném đơn xin thôi việc

xuống bàn:

- Tôi không phê chuẩn!

Trên đời chỉ có chuyện không thể đi làm, không có chuyện không thể nghỉ việc, dù sao thì cũng không muốn làm nữa, thủ tục chỉ còn là giấy tờ, Diệp Thuần vượt cấp gửi đơn xin thôi

việc cho tổng biên tập Thường.

Tổng biên tập Thường có

một thói quen,, cho dù nhân viên làm việc xuất sắc đến đâu, thành tích xuất sắc

đến đâu, chỉ cần đơn xin nghỉ việc gửi đến tay ông thì

ông sẽ không ngăn cản. logic của ông là đã đến bước này chứng

tỏ người ta đã hạ quyết tâm tìm đường lùi,

nói nhiều vô ích, giữ lại cũng không nên, liền phê chuẩn ngay!

Qủa nhiên đơn xin thôi

việc nhanh chóng được phê chuẩn. Bỗng nhiên Diệp Thuần thấy lòng trống trải. Cô

nhìn xung quanh một lượt, các đồng nghiệp vẫn đang viết báo cáo, gọi điện

thoại, gửi fax như mọi ngày, ai ai cũng bận rộn, Cô cảm thấy hụt hẫng,

chỉ còn một tháng nữa là mình sẽ không còn bất kì quan hệ gì với nơi này. Tòa soạn đã lưu giữ rất nhiều niềm vui và nỗi buồn, mơước và phấn đấu của cô. Từ đây tất cả đều kết thúc, chỉlà một dòng kinh nghiệm làm việc

trong hồ sơ xin việc.

- Diệp Thuần, cậu đứng

ngây ra đó làm gì? Xem giúp mình báo giá của quảng cáo ống đồng là bao nhiêu? – Tiểu Tình nói với cô.

Diệp Thuần sững người, vội

nói một dãy số:

- 32.500 tệ - Sau đo mới tinhg bảng giá đối chiếu, không sai một chữ.

TTT

Khi bố Tiểu Tình đắc chí nói với con gái mình đã đến tìm bố của Hải Châu, Tiểu Tình lập tức nhảy lên:

- Ai bảo bố đi? Bố đi làm gì? Chuyện của hai đứa bọn con bố tham dự vào làm gì?

Bố Tiểu Tình không ngờ phản ứng của cô lại giữ dội đến vậy, những đường

gân trên trán hằn lên. Một lúc sau ông mới ấp úng nói:

- Bố… bố chỉ muốn tốt cho hai đứa thôi.

Tiểu Tình nhìn bố, vừa

thương vừa chua xót. Cô không nói gì nữa, thở dài rồi quay người đi ra khỏi cửa, đi lang thang trên đường. Tiểu Tình

trong lòng rối bời, trong túi của cô nhét năm vạn dày cộp, cô luôn mang theo

bên mình muốn trả lại cho Hải Châu nhưng lại không có dũng khí gọi điện

cho anh.

Khi chiếc xe đến trước

cổng khu Long Phụng, Tiểu Tình ngạc nhiên, cô đã không tự chủ được lái xe đến căn nhà mới hồi nào.

Cô chầm chậm lái xe vào

trong, dừng lại phía dưới căn nhà quen thuộc, ngây người nhìn ánh đèn trong

phòng, cảm xúc đan xen chồng chất.Cô cầm điện thoại, lấy hết dũng khí ấn dãy số quen thuộc ấy, nhưng chỉ đổmột hồi chuông lại hốt hoảng tắt máy.

Cô không dám nghe giọng

nói của anh, sợ rằng anh chỉ nói một tiếng “Alô”, mình

sẽ không kìm nén được quay đầu, yêu anh, tranh dành anh

với cô gái kia.

Thực ra hôm ấy thật sự rất trùng hợp. Hải Châu từchối đi tiếp khách, cũng

không hẹn hò với Phan Lộ Lộ, chỉ muốn yên tĩnh một mình.

Anh nằm trên sofa, ném điện thoại trên bàn ăn. Điện thoại đổ chuông liên hồi, anh đều không nghe. Nhưng cuộc điện thoại chỉ reo một chuông lại khiến Hải Châu nhói lòng. Anh ngồi dậy lấy điện thoại

như bị điện giật. Quả nhiên là số điện thoại quen thuộc ấy. Hải Châu vội vàng gọi lại…

Điện thoại đổ chuông, Tiểu Tình thấy tim mình đập thình thịch, nghe hay không nghe,

nghe hay không nghe? Cuối cùng cô mở điện thoại, chỉ “Alô” một tiếng rồi không thể nói tiếp được nữa.

Hải Châu tưởng rằng tín

hiệu không tốt, rảo bước đi đến bên cạnh cửa sổ:

- Tiểu Tình, alô, em nói

đi, nói đi. – Vừa cúi đầu thì nhìn thấy xe của Tiểu Tình đỗ ở dưới.

Hải Châu sẽ nhớ buổi tối hôm ấy suốt đời. Anh chạy như bay xuống dưới, thấy Tiểu Tình đang nắm vô lăng. Anh gõ cửa xe, Tiểu

Tình từ từ ngẩng đầu, sau đó Hải Châu nhìn thấy những giọt nước

mắt long lanh trong đôi mắt của cô, càng ngày càng đầy, cuối cùng trào ra, tuôn

dài trên má. Họ nhìn nhau qua tấm cửa kính, giống như một bộ phim câm ngày xưa, cứ nhìn nhau như thế, không có lời thoại.

Tối hôm ấy ánh trăng sáng ngời, vì sao lấp lánh, tất cả những âm thanh xa gần đều vang lên bên tai, mơ hồnghe thấy tiếng sáo uyển chuyển du dương trong đêm tối dịu dàng. Hoa

quế trong khu vườn nhỏ đã nở, tỏa ra mùi hương

ngọt ngào, trầm lắng.

2

Hôm ấy sau khi về nhà, Tiểu Tình nói chuyện điện thoại với Hải Châu rất

lâu, nghe giọng nói quen thuộc ởđầu dây bên kia, Tiểu Tình cảm thấy dường như những ngày tháng tươi đẹp trước đây đã quay trở lại.

Giác quan thứ sáu của phụ nữ thật sự rất nhạy bén. Phan Lộ Lộ gọi điện cho Hải Châu thấy máy bận suốt. Cô ta liền

gọi điện cho Tiểu Tình, cũng thấy máy bận. Suốt hai tiếng đồng hồ, điện thoại

của họ cùng bận. Trái tim của Phan Lộ Lộ dần dần chùng xuống.

Ngày hôm sau, Hải Châu

hẹn Tiểu Tình cùng ăn tối, chính tại quán bít tết mà họ thường xuyên đến. Nhân viên phục vụ tươi cười tiếp đón:

- Hai người có muốn dung

thử món ăn tình nhân của nhà hàng chúng tôi không?

Hải Châu và Tiểu Tình

nhìn nhau cười rồi gật đầu. Rượu vang được mang đến, Hải Châu nhẹ nhàng rót cho Tiểu Tình nửa ly, sau đó cho thêm hai viên đá.

- Em còn nhớ lần đầu tiên anh mời em đồ ăn tây không?

- Sao em có thể quên được? – Tiểu Tình cười – Hômấy anh quá căng thẳng, làm đỏ rượu vang vào người em. Anh biết không, chiếc váy trắng mà em mặc hômấy,

vì để gặp anh mà em đã đến Parkson mua, rất đắt, quyết tâm

mãi mới dám mua.

- Đúng đúng, anh biết

chiếc váy trắng ấy, về sau anh muốn mang đi giặt nhưng em nhất quyết không

cho.

- Bởi vì em không nỡ, em

nghĩ đó là một… một kỷniệm – Đột nhiên Tiểu Tình có chút thương cảm.

Hải Châu nắm bàn tay lành

lạnh của cô. Người con gái trước mắt cúi đầu, dáng vẻ có chút sợ hãi, long mi in bóng xuống má, nhấp nháy nhấp nháy,

giống như con b//ư//ớ//m xinh đẹp dang rộng đôi cánh muốn bay đi nhưng

lại lao xuống…

Lúc ấy, điện thoại của Hải Châu đổ chuông, kéo hai người trở về với hiện thực Hải Châu chột dạ nhìn Tiểu Tình rồi nhấc máy:

- Alô…Anh đang ăn cơm với

khách…không biết được, em đừng đợi anh nữa.

Tiểu Tình ngạc nhiên nhìn

người đàn ông trước mắt, rốt cuộc anh ta yêu ai? Chẳng bao lâu điện thoại của

Tiểu Tình cũng đổ chuông, cúi đầu thì nhìn thấy số điện thoại của Phan Lộ Lộ. Tiểu Tình thở dài, bây giờ nên đến lượt cô ghen tuông rồi. Lúc đầu cô không muốn nhấc máy nhưng đối

phương gọi liên hồi khiến tâm trạng cô chuyển từ than thở đến tức giận, cuối cùng đã nhấc máy:

- Tang Tiểu Tình, tôi nói

cho cô biết, tránh xa chồng tôi ra, tối qua cô nói chuyện với Hải Châu đến tận

nửa đêm, tưởng tôi không biết sao? – Phan Lộ Lộ hầm hầm trút hết mọi nỗi tức giận lên người Tiểu Tình.

- Vậy sao? – Tiểu Tình

khẽ nói – Những lời này cô hãy nói với chồng cô, anh ta

đang ngồi bên cạnh tôi. – Cô nói rồi đưa điện thoại cho Hải Châu.

Hải Châu sững người, cầm

điện thoại mà như cầm củkhoai nướng. Tiếng hét chói tai, tuyện vọng của

Phan Lộ Lộ truyền qau điện thoại, Hải Châu tắt máy luôn. Anh

ngẩng đầu thì băt gặp ánh mắt u buồn của Tiểu Tình, Hải Châu nhìn cô chằm chằm

như đã hạ quyết tâm:

- Chúng ta hãy bắt đầu

lại. – Rồi anh nói một câu – Tối nay anh sẽ nói với cô ấy.

TTT

Tiểu Tinh không biết Hải

Châu sẽ dàn xếp chuyện này như thế nào. Cô chỉ biết Phan Lộ Lộ sẽ không chịu để yên. Vì Hải Châu, cô gái

này có thể bất chấp tất cả. Nhưng mình đã qua cái tuổi bất chấp

tất cả, cô phải bận tâm đến nhiều thứ, vì thế cô rất sợ Phan Lộ Lộ tìm đến, chất vấn mình trước mặt các đồng nghiệp: “Vì sao cô lại cướp

chồng của tôi?” Mặc dù Tiểu Tình không cướp, mặc dù Hải Châu cũng không phải

chồng cô ta nhưng các đồng nghiệp sẽ không để ý đến những chi tiết này. Chỉ một câu nói ấy thôi đã đủ để Tiểu Tình không còn mặt mũi làm người.

Đúng lúc ấy Triệu Vân phải đi Bắc Kinh khai thác thịtrường quảng cáo, dĩ nhiên

Tiểu Tình phải đi cùng. Mặc dù Tiểu Tình biết đi công tác với một người tính

tình cổquái như thế này, những khó khăn hiểm nguy trên đường đi tuyệt đối

không thua kém Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh. Nhưng khó khăn thế nào cũng hơn việc đối mặt với Phan Lộ Lộ, vì thế cô tích cực hưởngứng đi công tác.

Để được tiếng chi tiêu tiết kiệm trong tòa soạn, TriêụVân đã chọn đi tàu,

sai Tiểu Tình đặt hai vé giường nằm lúc mười giờ hai mươi phút tối.

- Trưởng phòng Triệu, vé

đã được đưa tới, trưởng phòng xem chúng ta gặp nhau ở ga tàu lúc mấy giờ? – Tiểu Tình hỏi.

- Chín giờ cô đếnh nhà tôi, chúng ta cùng đi. – Trưởng phòng Triệu không ngẩng đầu.

Tiểu Tình than thở trong lòng, nhà mình cách ga rất gần, bắt xe cũng chỉ mất giá mở cửa. Triệu Vân sống ởphía đông thành phố,

ngược hướng với ga tàu.

Chín giờ tối, Tiểu Tình đến nhà Triệu Vân. Vừa gõ cửa đã sững người. Thông thường

người ta thường đặt lọ hao hoặc mắc treo mũ áo ở cửa nhưng căn nhà chỉ có bà chủ này lại treo một bức ảnh phóng to ở cửa. Ngườphụ nữ trong bức ảnh mặc áo đen, đi giày đỏ, ánh mắt mơ màng, hai tay khoanh trước ngực, trông rất lạ lùng. Bức ảnh được photoshop, đẹp thì có đẹp nhưng dưới ánh đèn,

bức ảnh ấy ẩn chứa vẻ gì đó kì lạ rất khó diễn tả.

Tiểu Tình không dám nhìn

lâu, thay dép rồi nhanh chóng đi vào. Trên bức tường phía sau ghế sofa trong phòng khách cũng treo bức ảnh của bà chủ nhà: Mặc chiếc váy dài chấm gót, đi trên bãi cát. Không thể không thừa nhận người phụ nữ này rất đẹp, có vẻ gợi cảm và cuốn hút đặc biệt của người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi.

Căn phòng rất ngọn gang

và rộng rãi nhưng không có một vết tích đàn ông. Trên bàn ăn có một bức tranh

thêu, là một bức tranh hoa cúc sắp hoàn thành. Các mũi thêu rất đều và ẩn chứ tâm sự. Tiểu Tình cảm thấy có chút ngạc nhiên, cô không

ngờ người phụ nữ mạnh mẽ, nhanh nhẹn, hoạt bát như vậy lại có thời gian rảnh

rỗi như thế này. Tuổi xuân của một người phụ nữ âm thầm trôi đi trong những sợi chỉ, trong từng mũi

kim sao? Trong lòng Tiểu Tình trào dâng cảm giác xót xa, cảm giác xót xa của

một người phụ nữ dành cho một người phụ nữ. Đột nhiên cô muốn gần gũi với cô ta hơn.

- Đứng ngây ra đó làm gì,

mau giúp tôi xếp tài liệu vào túi! – Trưởng phòng Triệu quát lên.

Tiểu Tình khẽ thở dài rồi cúi người, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Phụ nữ quá mạnh mẽ, cuối cùng chính là người bị tổn thương.

Hành lý của Triệu Vân rất

phong phú. Cô ta mang rất nhiều quần áo, trang phục đi làm, dạo phố, dạ hội… đủ loại màu sắc, túi xách, giày dép, phụ kiện đi kèm cũng không thể thiếu. Một chiếc vali

khác để laptop, tài liệu, mỹ phẩm và một túi thuốc rất to. Cốc uống nước dung trên tàu, dép đi một

lần và một chiếc khăn quàng mỏng thì được cho vào một chiếc túi xách, bất cức

lúc nào cũng có thể lấy ra dùng, rất thuận tiện… Có điều đi công tác một

tuần, tất cả mọi đồ dùng đều mang theo bên người, có thể thấy người phụ nữ nhìn thì có vẻmạnh mẽ này nhưng lại luôn mang trong mình cảm giác không an toàn.

Tiểu Tình thấy may mắn vì

mình chỉ mang một chiếc túi du lịch nhỏ, nếu không nhiều đồ như thế, hai người phụ nữ không thể mang đi được. Ba chân bốn cẳng lôi vali ra cửa, kéo

xuống dưới, bỗng nhiên Triệu Vân hét một tiếng:

- Chết rồi!

Sau đó nói với Tiểu Tình

bằng giọng ra lệnh:

- Cô trông hành lí, tôi

quên uống sữa rồi. – Cô ta nói rồi vứt chiếc túi cầm tay cho Tiểu Tình, chạy

vụt đi.

Đã sắp đến giờ tàu chạy, Tiểu Tình trông một đống đò mà lòng như lửa đốt. Đợi khoảng mười phút, cuối cùng thấy Triệu Vân đi giày cao gót,

chậm rãi bước lại:

- Bắt xe đi, sao cô còn

chưa bắt xe? Sắp không kịp rồi.

“Cô cũng biết không kịp

à?” Tiểu Tình tức giận nghĩ. Cô vứt hành lí trên vỉa hè, chạy sang bên đường

bắt xe.

- Trời ơi, sao cô có thể dựng hành lí của tôi vào gốc cây thế này? – Trong nháy mắt, dường như đột nhiên tâm trạng của

Tiểu Vân lại vui vẻ hẳn lên, trách móc nhẹ nhàng với cấp dưới.

Khu vực này rất ít taxi,

khó khăn lắm mới bắt được xe. Trưởng phòng Triệu ngồi vào trong xe, một minhg

Tiểu Tình thở hổn hển nhét túi lớn túi bé vào trong xe. Trên đường

đi, trưởng phòng Triệ lại mộ lần nữa thốt lên. Lần này quên không mang pin điện

thoại dự trữ, có điều thời gian không cho phép cô ta quay về nhà lấy. Thế nên cô ta rất buồn rầu, than phiền rằng pin Samsung

không dùng được lâu, than phiền điện thoại có nhiều bức xạ quá lớn, than phiền công việc vất vả, động một tí là phải đi công tác,

lại còn không thể ngồi máy bay…

- Tiểu Tình, cô nói xem

vì sao nguười ta phải đi làm?

- Để kiếm tiền.

- Cô nói xem vì sao tôi

có mọi thứ, có nhà, có xe, còn có mấy chục vạn trong thị trường cổ phiếu, tôi còn phải đi làm làm gì?

Tiểu Tình bực tức trong

lòng, cô kể khổ hay khoe khoang vậy? Tiểu Tình biết lúc này điều Triệu

Vân muốn nghe mình nói là: Đúng vậy, thật không hiểu chịcó nhiều tiền như vậy còn cần phải đi làm làm gì? Nhưng Tiểu Tình không muốn nói như vậy, cô nói:

- Thế thì chị không cần phải đi làm nữa, - Qủa nhiên sắc mặt của

Tiểu Vân có chút khó coi, không nói gì nữa.

Lên tàu rồi cũng không

còn sớm nữa, Tiểu Tình đánh răng rửa mặt rồi leo lên giường, chuẩn bị đi ngủ. Triệu Vân vô duyên vô cớ lại nổi nóng:

- Lúc nào rồi mà cô còn

tâm trạng để ngủ? Đến Bắc Kinh phải triển khai công việc như thế nào, cô có ý kiến gì không?

Tiểu Tình tức giận muốn

nói rằng: “Tôi chẳng có ý kiến gì cả, tôi đang buồn ngủ”. Nhưng vẫn phải vùng

dậy bò xuống, cố gắng lấy tinh thần ngồi bên cạnh trưởng phòng Triệu.

Đúng lúc ấy tàu tắt điện, chỉ để lại ánh đèn mờ nhạt.

- Á? sao lại tắt điện? –

Triệu Vân than phiền – Tiểu Tình, đi bảo bọn họ bật đèn lên! – Giọng nói rất to, hành khách xung quanh nhìn cô ta với

ánh mắt rất kì lạ. Tiểu Tình cúi đầu ra điều tôi không quen người phụ nữnày, không quen…

Khó khăn lắm Tiểu Tình

mới khiến Triệu Vân hiểu rằng mình không có bản lĩnh chỉ huy nhân viên trên tàu không tắt điện, cũng không có bản lĩnh sắp xếp

tất cảhành khách trên tàu ngủ dưới ánh điện. Thế là Triệu Vân lại than

phiền có quá nhiều áp lực trong công việc, đi công tác không được đi máy bay…

Cằn nhằn một hồi lâu, đột nhiên Triệu Vân lại nhớ lại một chuyện:

- Tang Tiểu Tình, điện

thoại của tôi sắp hết pin rồi, mau bảo bọn họ giúp tôi tìm ổ điện sạc pin!

3

Chuyến đi Bắc Kinh không

thuận lợi, đi đến đâu cũng bị từ chối khiến trưởng phòng Triệu nhụt chí, thếlà Tiểu

Tình trở thành chỗ để cô ta trút giận.

Công ty đồ uống Đông Đạt là mục tiêu quan trọng nhất của chuyến đi này. Nhưng công

ty của họ ở Thuận Nghĩa. Triệu Vân thấy bắt taxi rất đắt nên tìm

một chiếc xe bên đường, thỏa thuận giá cả, cả đi cả về là một trăm tệ. Thì ra lái xe của chiếc xe này chuyên

vận chuyển hàng hóa cho các khu đồ trang trí, đột nhiên

chuyển sang bắt khách, rất nhiều thói xấu chưa thể thay đổi được. Lên xe một cái là vén áo ba lỗ lên, để lộ cái bụng đầy mỡ. Hai người phụ nữ nhìn nhau, thầm nghĩ, thôi thôi, cố nhị một chút là đến, kìm nén không lên tiếng. Anh ta chỉ biết mấy khu đò trnag trí, sau khi lái xe đến khu đò gia dụng của Thuận

Nghĩa thì không biết rẽhướng nào nữa, vòng trái vòng phải một hồi lâu, cuối

cùng cũng đến công ty Đông Đạt, nhưng đã quá giờ hẹn gần một tiếng.

Hai người phụ nữ chạy vào phòng làm việc của giám đốc Từ, phòng

maketting chạy như nước rút nhưng bịlễ tấn chặn ở cửa:

- Xin lỗi, giám đốc Từ đang họp.

- Là thế này, chúng tôi có hẹn với giám đốc Từnhưng lái xe không biết đường nên

đã đến muộn, rất xin lỗi, phiền cô có thể thông báo một tiếng được

không? – Tiểu Tình thở hổn hển giải thích với nhân viên lễ tân.

- Xin lỗi, lãnh đạo của

chúng tôi rất bận, Các cô đến muộn là vấn đề của các cô. – Cô ta tỏ ra rất khinh người, không thèm ngẩng đầu mà tiếp tục đánh máy.

Gừng càng già càng cay,

trưởng phòng Triệu lập tức xông vào văn phòng. Nhân viên lễ tân lao ra chặn lại:

- Không được, đứng lại,

hứ, sao cô lại vô ý thức nhưvậy?

Tiểu Tình tức giận, kéo

tay cô ta ra:

- Im miệng, cô có thái độ gì vậy? Thầy giáo của các cô khong dạy các cô làm người phải biết lễ phép sao? Cô cso biết hai chữ ý thức viết như thế nào không?

Bắc Kinh là nơi ngọa hổ tang long, nhân viên lễ tân thấy Tiểu Tình hung hăng như vậy, nghi ngờ liệu cô có phải là con gái hoặc vợ lãnh đạo nào đó không? À không, vợ lãnh đạo không trẻ thế này, có lẽ là vợ hai? Trong lúc cô ta sững người, trưởng phòng Triệu dẫn Tiểu Tình hung

hổ xông vào văn phòng của giám đốc Từ.

Quả nhiên giám đốc Từ đang họp, đám người đang hướng mắt nhìn màn hình, bỗng

chốc bị ngát quãng nên có chút không vui, cau mày hỏi:

- Sao giờ này hai người mới đến?

- Xin lỗi, xin lỗi, hãy

nghe chúng tôi giải thích. – Trưởng phòng Triệu có chút lúng túng.

- Tôi rất bận, chúng ta

hẹn hôm khác. – Giám đốc Từcúi đầu nhấn chuột.

- Giám đốc Từ, chúng tôi

đã đi tàu cả một đêm, lại ngồi xe hai tiếng, lẽ nào ông không muốn bỏ ra hai phút nghe phương án hợp tác của hai chúng ta

sao? – Lúc cấp bách, Tiểu Tình lớn tiếng nói.

Nghe câu nói ấy, Từ Châu ngẩng đầu, nhìn Tang Tiểu Tình với ánh mắt hứng

thú:

- Được, tôi cho các cô

hai phút, các cô nói đi.

- Giám đốc Từ, chúng tôi

đặc biệt đến đây gặp ông, lái xe không quen đường vì thế đến muộn, chúng tôi rất xin lỗi vì sự cố này. Chúng tôi bất chấp thể diện xông vào văn phòng

của ông, quả thực là không còn cách nào, nhưng cũng có thể thấy thành ý hợp tác của chúng tôi. Tòa soạn của chúng tôi cso sức ảnh hưởng không nhỏ trong giới thượng lưu, lượng phát hành cũng vượt quá

ba mươi vạn. Có thể nói mỗi một độc giả của chúng tôi đều là

người tiêu dung sản phẩm của quý công ty. Đối với một khách hang có thương hiệu

như quý công ty, tòa soạn chúng tôi rất coi trọng, đặc

biệt đề ra hang loạt phương án hợp tác, bao gồm đầu tư quảng cáo cứng và quảng cáo mềm, cùng với các hoạt động tổchức không

định kì để mở rộng tầm ảnh hưởng. Đây là bản kế hoạch mà chúng tôi đã soạn, xin giám đốc Từxem cho. – Trưởng phòng Triệu

không hổ là người giỏi giang, nói rất lưu loát, đầy sức thuyết

phục. Vừa nói dứt lời, Tiểu Tình liền đưa tập giấy tờ đến trước mặt giám đốc Từ.

Giám đốc Từ cầm bản phương án, liếc nhìn qua:

- Giá quảng cáo hơi cao.

Trưởng phòng Triệu và

Tang Tiểu Tìn nhìn nhau cười: Có hy vọng rồi!

Triệu Vân do dự nói:

- Giá quảng cáo cao là có

cái lý của nó, sau khi quay về chúng tôi sẽ xin ý kiến lãnh đạo, nhất

định sẽ cho giám đốc Từ giá ưu đãi nhất.

TTT

Cuộc đàm phán thuận lợi

một cách đáng ngạc nhiên. Bước ra khỏi cửa công ty, Tang Tiểu Tình và Triệu Vân

nhìn nhau, cả hai đều má đỏ hồng hào, hai mắt sáng

rực, đột nhiên đồng thanh nói:

- Hôm nay cô rất xinh!-

Hai người phụ nữ lại một lần nữa hóa thù thành bạn.

Nhưng khi xuongs dưới tìm

một vòng, không phát hiện bóng dáng của chiếc xe kia đâu, gọi điện cho lái xe,

tên lái xe béo ục ịch kia tắt mát. Lúc ấy đã là chiều tối, Tiểu Tình nói:

- Có thể người ta không đợi được nên về rồi, bỏ mặc chúng ta ở vùng đất lạ này.

Trưởng phòng Triệu giận

dỗi:

- Trời ơi, như thế sao được? Hai đứa con gái chúng ta đi đêm nguy hiểm

lắm!

Tiểu Tình không sợ đi đêm nhưng khi thấy sếp tựxưng là “con gái”, không kìm được nổi da gà.

Hai người đứng bên đường chờ rất lâu nhưng không thấy một chiếc taxi nào đành phải

đi về phía bến xe bus. Mặc dù mặt trời bắt đầu lặn nhưng mặt

đất bị phơi nắng suốt một ngày bắt đầu tản nhiệt. Hai người

phụ nữ đều mặc váy ngắn, đi giày cao gót, mới đi được mấy

bước đã thởhổn hển, đầm đìa mồ hôi.

Cuối cùng đã đến bến xe

buýt, nhưng chờ nửa tiếng mà không thấy một chiếc xe bus nào. Màn đêm

dần dần buông xuống, xung quanh không một bóng người, đèn đường chiếu vào hàng

cây hai bên đường tạo thành những cái bóng kì quái. Lúc này cũng có gió, lá cây

rung xào xạc, mấy chú chim giống như những hồn ma đang bay

lượn trên bầu trời.

Cuối cùng cũng thấy một

chiếc xe bus từ xa, Tiểu Tình thấy nhẹ cả người, mỉm cười với Triệu Vân nhưtrút được gánh nặng.

Có thể vì đường ở ngoại ô nên hành khách trên chiếc xe này rất ít. Ai cũng nghiêm mặt nhìn

ra ngoài cửa sổ, chỉ nghe thấy tiếng động cơ chạy ù ù. Không biết vì sao, Tiểu Tình nghĩ đến câu chuyện quỷ cái “Ghostly Bus”, trong lòng cảm thấy rất căng thẳng. Quay mặt sang thì

thấy bàn tay của Triệu Vân đang run lên, cô ấy cũng đang sợ hãi. Lúc này, đột nhiên Tiểu Tình cảm thấy Triệu Vân khó tính hằn học

lại rất giống người chị bên hàng xóm. Cô nắm lấy tay Triệu Vân. Triệu Vân cảm

kích nhìn Tiểu Tinh, Không nói gì, chỉ cười. Hành khách dần dần

nhiều lên, đàn ông quát tháo, trẻ con khóc lóc, hai người

phụ nữ nắm chặt tay, không buông ra.

4

Trên chuyến tàu đêm quay

về, hai người kề vai nhau ngồi trên chiếc ghế cạnh hành lang Bên ngoài cửa sổ là cánh đồng và hồ nước tối đen, giống như một bức tranh vô cùng vô tận hiện ra trước mặt. Chính

trong đêm tốiấy, Triệu Vân đã kể cho Tiểu Tình nghe về cuộc hôn nhân đã kết thúc của mình. Giống như một sự trao đổi, Tiểu Tình cũng kể về câu chuyện giữa mình và Hải Châu.

Triệu Vân chống cằm, nhìn

ra ngoài cửa sổ và nói:

- Hồi ấy, tôi vừa trẻ trung vừa xinh đẹp, rất kén chọn, lúc nào cũng muốn

tìm một người đàn ông khôi ngô, ân cần, giàu có, biết lo cho gia đình. Bây giờ nghĩ lại thì làm gì có người đàn ông như thế. Nếu thực sự có thì anh ta đúng là quái nhân. Người phụ nữ chỉ có mấy năm trẻ trung xinh đẹp, kén đi

kén lại, tuổi tác lớn dần, thấy các bạn nữ bằng tuổi đều làm mẹ rồi, trong lòng cũng thấy sốt ruột. Đúng lúc thì chồng cũ theo đuổi,

điều kiện của anh ấy rất tốt, thế nên tôi đã lấy anh ấy. Kết hôn đến tháng thứ hai thì có kẻ thứ ba gọi điện cho tôi, sau đó là kẻ thứ tư, kẻ thứ năm… Tôi cảm thấy hồiấy mình rất giống nhân viên phòng

chữa cháy, từ sáng tới tối bận rộn dập lửa. Cuối cùng quả thật không thểgắng gượng được nữa liền ly hôn. Anh ta để lại cho tôi một căn nhà và một chiếc xe.

- Chính là chiếc mà chị đang dùng? – Tiểu Tình hỏi.

- Không phải, mà là một

chiếc xe đua Coupe. Sauk hi ly hôn tôi đi làm ở một công ty quảng cáo, kiếm được chút tiền nên bán

chiếc xe ấy đi. Có thể cô cũng biết, chồng cũ

của tôi là giám đốc Auto BMW 4S, tôi đã đến công ty của họ mua BMW. Tôi thừa nhận tôi là người sĩ diện. Tôi muốn để anh ta thấy, không có anh ta tôi vẫn sống rất tốt, hơn nữa còn tốt hơn

cả trước đây!

- Chị thấy bây giờ cuộc sống của chị có tốt không? – Đột nhiên

Tiểu Tình nghĩ đến bức tranh thêu chưa hoàn thành ở nhà Triệu Vân.

Nói thật là không tốt.

Rất nhiều bạn bè nói, tôi đã ly hôn thành công! Mới kết hôn một năm mà được

chia sốtài sản hơn một trăm vạn, đi làm một băm không kiếm được nhiều tiền như vậy! - Triệu Vân thở dài – Tiểu Tình, thực ra tôi rất hy vọng có thể có một người chồng bình thường, có một đứa con tinh nghịch, ngày ngày

được quay quần bên nhau. Lúc đi làm cũng suy nghĩ xem buổi tối nấu món gì ngon

cho họ ăn. Nhưng bây giờ thì sao, đi công tác chỉ cần đóng cửa là đi, không cần phải nói với ai.

Tàu hỏa phát ra một tiếng

kêu giằng xé rồi từ từdừng lại. là một trạm không biết tên. Rất nhiều

người chen chúc lên tàu, một người đàn ông đang hút thuốc, đầu thuốc lập lòe

trong bóng đêm, giống như vận mệnh của con người.

TTT

Ngày hôm sau thức dậy,

sắc mặt của Triệu Vân có chút u ám, rõ ràng là không ngủ được. Sắp đến bến nhưng cô ta vẫn kiên trì ngồi trong khoang tàu lắc lư tô son, cẩn thận hết sức không để bị nhòe nét. Tiểu Tình thu dọn hành lý, thấy Triệu Vân vẫn đang soi gương

trang điểm, không nhị được nói đùa:

- Xinh thế! Có anh nào

đón à?

- Đừng nói lung tung, có

ai nói chuyện với sếp nhưcô không? – Sau một đêm, Triệu Vân trở lại bình thường. Cô ta không còn là chị gái hang xóm, cô ta là sếp! Lúc dạy dỗ Tiểu Tình cô ta chỉ mới tô son được một nửa, môi trên đỏ chót, môi dưới tái nhợt, trông rất đáng sợ.

Tiểu Tình ngượng ngùng,

vờ ra vẻ thu dọn hành lý, tránh ánh mắt của Triệu Vân. Dường

như Triệu Vân mơ hồ nhớ lại cuộc tâm sự tối qua. Đó là cuộc tâm

sựgiữa hai người phụ nữ, cảm thấy có đôi chút hối hận. Suy cho cùng đồng

nghiệp vẫn là đồng nghiệp, vĩnh viễn không thể trở thành bạn, hà tất phải nói những chuyện đó? Cô ta ho

một tiếng như muốn giấu giếm:

- Tiểu Tình, chuyến đi

này cô cũng vất vả rồi. Hôm nay về nhà nghỉ đi, mai đi làm.

Được nghỉ một hôm, Tiểu Tình mừng thầm trong bụng, về nhà ngủ một giấc, buổi tối đi ăn lẩu với Hải Châu. Dường như hai người lại quay lại như trước đây, sánh vay nắm

tay, thân mật trên đường. Cuộc sống thật tươi đẹp!

Ngày hôm sau, Tang Tiểu

Tình vừa đến tòa soạn, Diệp Thuần đã kéo cô sang một bên:

- Sao hôm qua cậu không

đến?

- Triệu Vân cho tớ nghỉ một ngày.

- Cậu ngốc à? Cậu không

đến, người ta đến, gian khổmọi người chịu, công lao một mình cô ta hưởng!

- Thật sao? – Tiểu Tình

không giám tin.

- Lừa cậu làm gì? Hôm qua

họp, vốn dĩ Triệu Vân có thể không tham gia, nhưng người ta cứ đến, nói vềnhững gian khổ trong chuyến đi Bắc Kinh

và cô ta đã khắc phục mọi khó khăn gian khổ, nhìn thấy ánh sáng hy vọng và đã

nắm lấy một phần trăm hy vọng, bỏ ra một trăm phần trăm nỗ lực như thế nào… Ba tiếng Tang Tiểu Tình, người ta không thèm nhắc

đến.

Mẹ kiếp, Tang Tiểu Tình không kìm được muốn chửi nhau. Cô nhớ lại chuyến tài đêm hôm ấy, ánh mắt của Triệu Vân thật chân thành: “Hồi ấy tôi vừa trẻtrung vừa xinh đẹp…”.

Tiểu Tình không kìm được

than thở với Diệp Thuần:

- Đồng nghiệp vĩnh viễn

không thể trở thành bạn.

Diệp Thuần hỏi lại:

- Thế mình với cậu thì sao?

Tiểu Tình phân tích một

cách lí trí:

- Mình đính chính lại,

đồng nghiệp ở ngang cấp không có quan hệ lợi hại, cậu không có quan hệ tranh chấp có thể trở thành bạn, mình và cậu là quan hệ nhưthế… - Tiểu Tình có chút ngậm ngùi – Đợi đến ngày nào cậu thăng chức,

chúng ta có thể sẽ xa cách.

- Yên tâm, tình huống ấy vĩnh viễn không thể xảy ra! – Diệp Thuần cười – Mình xin thôi việc rồi.

- Hả? Sao có thể thế được? – Tiểu Tình ngạc nhiên.

- Mệt rồi, muốn nghỉ ngơi.– Tiểu Thuần khẽ nói, tránh ánh mắt của Tiểu Tình. Khoảnh khắc ấy cô cảm thấy mình thật đáng thương.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiếm Chồng Đại Gia
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...