Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Thịt Không Vui – Chương 151

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tôi nhìn Hà Truân, tức giận.

Anh ta cũng nhìn tôi, khác biệt là, trong đôi mắt lại không có thần sắc gì đặc biệt.

Từ trước đến nay, Hà Truân luôn là kẻ ngang ngược có dã tâm, thủ đoạn của anh ta vốn ngoan tuyệt, cay độc, anh ta sẽ không có bất cứ cảm giác gì đối với hành động của mình.

Hơn nữa, ngay từ đầu chính là tôi lừa gạt anh ta.

Tôi và anh ta, đều không phải người tốt.

Nghĩ vậy tâm tư cảm tình kích động cũng dần bình tĩnh trở lại.

Nhưng Hà Đồn chắc sẽ không để tôi sống tốt, ánh mắt anh ta như một cánh tay dẫn đường, chỉ trên thân thể trần truồng của tôi.

Chỉ cho Cảnh Lưu Phái.

Nhìn thấy không? Dấu hôn trước ngực này, rất sâu, là mới vừa rồi, còn lại, là tôi để lại vài ngày trước. Hương vị của cô ấy rất tốt, tôi không hiểu sao anh có thể đuổi cô ấy đi, khi cô ấy chủ động thì eo ếch sẽ mềm mại như rắn, cô ấy sẽ dùng đủ các tư thế không thể tả được mà quyến rũ xu nịnh tôi - vì bảo vệ tính mạng của anh. Nhìn cho rõ những dấu vết đó, vĩnh viễn nhớ kĩ cô ấy đã vì anh mà hi sinh, vĩnh viễn nhớ kĩ anh yếu duối và vô dụng.”

Đôi khi, ngôn ngữ mới là con dao sắc bén nhất thế giới.

Da mặt tôi dày như tường thành, kích thích như vậy không tính là quá xấu, nhưng mà Lưu Phái không như vậy, lôi lo anh ấy sẽ không nhịn được mà bộc phát.

Tôi không thể cứ bình tĩnh đứng yên đi xuống làm nơi trút giận, phản công mới là vương đạo.

Thừa dịp Hà Đồn đang chú ý Cảnh Lưu Phái, tôi dùng tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay nhặt lên một hòn đá.

Cảnh giới cao nhất của kiếm khách: Trong tay không có kiếm, trong lòng có kiếm.

Mà cảnh giới cao nhất của chúng tôi là: cho dù một tảng bánh, cũng có thể trở thành vũ khí.

Dùng hết mười phần công lực, tôi mãnh liệt ném về đầu Hà Truân.

Nhưng danh hiệu cối xay thịt không phải ai cũng có thể đạt được, Hà Truân thế nhưng xoay người tránh thoát đòn trí mạng này.

Mà Lưu Phái nhân cơ hôi này, nhảy lên, cùng đánh nhau với anh ta một lần nữa.

Tôi không làm hủ nữ, cũng thừa dịp loạn nhào tới, cùng đoạt súng với bọn họ.

Ba người ở trên giường huyên náo còn ngại chen, nói chi là giành món đồ nhỏ trên biển hoa.

Chúng tôi đuổi bắt nhau, thật sự rất đuối, có điều vì mạng sống, không để ý nhiều như vậy.

Tình huống hiện tại là, tôi và Lưu Phái hai người đánh một người Hà Truân.

Bởi vì tôi chiếm ưu thế, nên tôi cảm thấy rất công bằng.

Nhưng lắc lắc lắc lắc, tôi phát giác có chút nguy hiểm: tôi và Lưu Phái đều bị thương, không phải là đối thủ của Hà Truân khỏe mạnh, dần dần rơi vào thế bất lợi.

Nhưng mà bên chúng tôi còn có một ưu thế ngầm: thân phận phụ nữ của tôi.

Phụ nữ và đàn ông trời sinh có thể chất khác biệt, phụ nữ đánh đàn ông, đánh lén sao cũng được.

Mắt thấy Hà Truân sắp chiếm lợi thế, tôi dứt khoát vươn ngón trỏ và ngón giữa, trực tiếp đưa vào hai lỗ mũi của anh ta.

Không phải đưa vào bình thường, là hết sức ứng phó, tranh thủđi sâu vào tủy não của anh ta quấy động một phen.

Bất cứ ai bị hai ngón tay cắm vào lỗ mũi cũng sẽ không đẹp mắt, không tin bạn thử nhét vào Kim Thành Vũ đi.

Cho nên cánh mũi Hà Truân bị phình lớn, nhìn qua... Nói thế nào nhỉ, tôi suýt nữa Tình Thâm Thâm Vũ M//ô//n//g M//ô//n//g (*) hô lớn “Nhĩ Khang“.

(*) Tình Thâm Thâm Vũ M//ô//n//g M//ô//n//g - Tình sâu thẳm, mưa m//ô//n//g lung: Nguyên gốc là “情深深雨蒙蒙”, OST phim “Tân dòng sông ly biệt“.

Thật ra đây chẳng qua là chuyện trong nháy mắt, anh ta một cước đá bay tôi ra ngoài, tiếp tục dùng tướng mạo bình thường tham gia cuộc so tài.

Tôi phát huy tinh thần mạnh mẽ nhỏ bé, bò dậy, sờ sờ cái m//ô//n//g, vỗ vỗ bùn đất trên quần áo, lau đi máu ở khóe miệng, tiếp tục hành trình sự nghiệp cách mạng.

Lần này vận may không tệ, tôi tiến lên thì Hà Truân đưa lưng về phía tôi, hăng say đánh nhau cùng Lưu Phái, kết quả là, hai chưởng của tôi kề sát, hai ngòn trỏ trái phải duỗi thẳng, đ//â//m thẳng vào cúc hoa của anh ta.

Nói không khiêm tốn một chút, đối với việc tổn thương vị trí nhạy cảm này của nam giới, tôi rất là có thiên phú - ngón tay tôi chuẩn xác thọt đến nơi cần thọt.

Tôi nghĩ Hà Đồn đã gặp phải đả kích rất lớn, bởi vì trong nháy mắt một cước đá bay kia, anh ta quay đầu lại, nhìn tôi bằng ánh mắt oán giận.

Bò dậy, lau máu, sửa sang lại kiểu tóc, sau đó tôi xông lên lần thứ ba.

Nhưng bọn họ chưa cho tôi lên sân khấu, bởi vì khi tôi chạy trên đường, hai bóng đen đang đánh nhau phát ra tiếng súng nặng nề.

Cò súng, lên nòng.

Trong chớp mắt, tôi dừng bước, hô hấp tự động dừng lại.

Trúng đạn, rốt cuộc là ai?

Gió ngừng, trăng ẩn, mây tụ, hoa anh túc một lần nữa khôi phục sự tĩnh lặng.

Tôi đứng ngơ ngác, mà hai người tạo thành bóng đen phía trước cũng đứng lặng.

Rốt cuộc thì, ai trúng đạn?

Máu nhanh chóng dồn lên động mạch, cả người tôi vừa tiến tới vừa run run.

Thời gian như xi măng nồng đặc khuynh đảo, thong thả khiến người ta cứng nhắc.

Ngay khi tôi liều thĩnh thét chói tai thì đáp án hiện ra - Lưu Phái chậm rãi ngã sụp xuống đất.

Động mạch chính thức vỡ tan, máu mạnh mẽ xông thẳng lên ót, đôi mắt tôi lập tức nhuốm màu máu.

Liều lĩnh tiến lên, tôi ôm lấy Lưu Phái - bụng anh có hai vết thương mới, máu tươi vội vã trào ra.

Tôi muốn nói chuyện, nhưng yết hầu như bị bàn tay lớn bóp chặt, không phát ra tiếng.

Nhưng tôi nghe thấy giọng nói của hà Truân: “Tôi nói rồi, em phải nhận được sự trừng phạt.”

“Sự trừng phạt của anh, chính là khiến tôi mất đi người trân quý nhất, quả thật... ngoan độc.” Kẽ răng tôi có tia máu, cho nên lời nói ra cũng mang theo mùi.

“Mà em,“ Hà Truân dí dáng súng vào cằm của tôi, chậm rãi nói: “Cũng khiến tôi mất đi người trân quý nhất.”

Một thù trả một thù, thù thêm thù, giữa chúng tôi không có đúng sai, không có chính nghĩa và tà ác.

“Em còn một cơ hội cuối cùng, tránh ra, để tôi hoàn toàn giết chết anh ta, như vậy chuyện trước đây tôi có thể cho qua.” Hà Truân cho tôi lựa sự chọn cuối cùng.

Tôi lắc đầu: “Anh cho rằng tôi sẽ tránh ra sao?”

Anh ta nhìn chăm chú: “Sẽ không.”

“Vậy sao còn muốn hỏi?”

“Đôi lúc người ta... cũng sẽ lừa gạt chính mình.”

“Phương pháp duy nhất khiến tôi nghe lời chính là giết tôi, ra tay đi.”

Bàn tay tôi, cằm tôi, bụng của tôi, lòng tôi đều đau nhức.

Tôi hi vọng có thể kết thúc tất cả ở đây.

Ít nhất, trong lòng tôi còn có Lưu Phái.

Hơi thở lạnh như băng tỏa ra từ họng súng để trên huyệt thái dương của tôi, chỉ cần một động tác, tôi lập tức không còn là Hà Bất Hoan nữa.

Tôi chờ đợi thời khắc này.

Nhưng phải đợi khá lâu.

Sự tối tăm dự liệu chậm chạp chưa tới.

Sự tò mò tấn công tôi, tôi không tự chủ được mở mắt, cũng trực tiếp đối mặt với tròng mắt Hà Truân.

Nơi đó, lóe lên ánh sáng u tối không tên, thứ mà tôi chưa từng gặp qua.

(

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Thịt Không Vui
Chương 151

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 151
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...