Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng – Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Tác giả: Ân Dưỡng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta khẽ mím môi, cúi đầu hôn lên hắn.

Chẩm Nguy nhắm mắt lại, dần dần buông tay ra.

Giữa lúc tình ý đang cuộn trào, giọng ta vang lên từ nơi xa.

"Xuân mộng này, để ngươi tự mộng tiếp đi."

Chẩm Nguy lập tức mở mắt.

Ta đứng giữa đại điện, ngoảnh đầu nhìn hai người trên giường, bất giác nở nụ cười.

"Dù sao... cũng đều là ta mà thôi."

Nói xong, thân ảnh ta liền biến mất.

Không biết vì tâm lý mờ ám gì, ta lại nảy ý định rình xem đoạn sau.

Chẩm Nguy mạnh mẽ đẩy Khương Tiễn trên người ra, ngồi dậy, sắc mặt âm trầm.

Khương Tiễn này tuy chỉ là con rối, nhưng cũng biết quan sát sắc mặt người khác, bị đẩy ra thì ngồi ngẩn trên giường, vẻ mặt tủi thân.

Chẩm Nguy liếc nàng một cái, bất đắc dĩ nói:

"Đừng nhìn ta như vậy. Ngươi là giả, nàng ấy mới là thật."

Khương Tiễn nhìn hắn, bỗng bật cười: "Tiểu Chẩm!"

Nàng lặng lẽ nghiêng người, dang hai tay, định ôm hắn.

Chẩm Nguy đưa hai ngón tay chặn giữa trán nàng, khẽ thở dài: "Sư phụ, đừng quyến rũ ta."

Khương Tiễn ấm ức ngồi tránh sang một bên.

Hai người ngồi đối diện, chợt Chẩm Nguy nhướng mày, ánh mắt khẽ động:

"Ngươi là con rối do nàng ấy biến ra, hẳn là có ký ức của nàng ấy? Ngươi biết Sở Vô Yếm chứ?"

Khương Tiễn không trả lời.

Chẩm Nguy cười đầy ẩn ý: "Ngươi biết. Ta nhìn ra rồi, còn muốn giấu ta sao?"

Hắn nghiêng người, chăm chú nhìn nàng: "Ngươi thích hắn, hay là thích ta?"

Khương Tiễn vẫn không trả lời.

Sắc mặt hắn lập tức trầm xuống, giọng nói mang theo lạnh lẽo:

"Ta đếm ba hai một, nếu ngươi còn không mở miệng, ta sẽ g.i.ế.c ngươi."

Khương Tiễn vội nói: "Thích ngươi!"

Chẩm Nguy mới chịu mỉm cười: "Xem như ngươi biết điều."

Một lúc sau, hắn chống cằm, bắt đầu than thở: "Nàng ấy chẳng thích ta đâu."

Hắn liếc nhìn Khương Tiễn bên cạnh, bất lực buông tay:

"Không thì ta đâu cần phí thời gian với ngươi ở đây."

Hắn vung tay, khiến con rối biến mất, rồi rời khỏi mộng cảnh.

Ta đứng giữa mộng không, lặng lẽ nhìn hết tất cả, sắc mặt nặng nề.

Không ngờ con rối lại có thể nói ra lời thật lòng.

Xem ra mối liên hệ giữa con rối và bản thể sâu sắc hơn ta tưởng.

Trước khi tìm hiểu rõ ràng, sau này vẫn không nên dùng nữa.

Tin ta từ chối phong làm hậu phi nhanh chóng lan truyền, đẩy ta lên đầu sóng ngọn gió.

Dù đi đến đâu, cũng có ánh mắt dò xét.

Trước kia ta mặc đồ giản dị, che mặt một mình, bọn họ cho rằng ta nhìn thấu hồng trần, không biết yêu hận, là nữ nhân siêu phàm thoát tục.

Giờ đây ta trang điểm rực rỡ, xiêm y lộng lẫy, bọn họ lại không thể chấp nhận sự thay đổi ấy.

Cho rằng trước kia ta giả vờ, giờ thì dụ dỗ quân thượng, lòng dạ thâm sâu.

Ta vẫn là ta, nhưng chỉ trong một đêm, danh tiếng xoay chiều.

Phùng thái hậu ra mặt, trị tội mấy kẻ đầu tiên tung lời đồn.

"Bỏ qua chuyện khác, mắt hắn đúng là tốt. Ngươi mặc như vậy rất đẹp."

Phùng Thông cầm cuốn sách, dùng bút khoanh tròn.

Ta mỉm cười: "Nhắm vào ta, chẳng qua cũng vì sốt ruột thôi. Giờ đây bệ hạ còn thường xuyên lui tới hậu cung nữa kia mà."

"Hoàng tự không thể nóng vội."

Phùng Thông đặt bút xuống, gọi cung nữ tới:

"Mấy bộ xiêm y lấy được mấy hôm trước, mang đến cung của Tiêu chiêu nghi."

Chẳng bao lâu, Lan Tiêu được đế vương sủng ái, còn hơn cả lúc mới nhập cung.

Khi ta gặp nàng trong ngự hoa viên, phát hiện nàng đang mặc cung trang khi xưa Thái hậu từng dùng khi còn là phi.

"Đây là y phục Thái hậu ban cho ngươi sao?"

Lan Tiêu khẽ gật đầu.

Ta đang do dự xem có nên nói rõ chân tướng hay không, nàng đã kéo ta đến chỗ sâu trong bụi hoa.

"Tỷ không cần lo cho ta, ta tự biết."

Nàng vén tay áo, nhẹ nhàng phất một cái.

"Tuy Thái hậu không nói thẳng, nhưng lòng ta tự hiểu. Ta ở Thiên Liễu Các đã chẳng còn khả năng sinh con. Đã vậy, ta cam lòng làm quân cờ của Thái hậu."

Chỉ sợ Phùng Thông đã đoán ra tâm tư thầm kín của Lý Tuyên.

Nhưng Lan Tiêu là người do ta đưa vào cung, ta không muốn nàng hoàn toàn trở thành vật hy sinh cho kẻ khác.

"Một quân cờ thông minh, trước hết phải đảm bảo mình không bị đá khỏi bàn cờ."

Ta viết vào lòng bàn tay nàng một chữ.

"Ngươi nên ra tay từ chữ này."

Lan Tiêu nắm lấy chữ ấy, vẻ mặt như hiểu như không.

Đó là chữ "Ân".

Ta rảo bước nơi sâu trong bụi hoa, vô tình trông thấy Chẩm Nguy từ xa, ánh mắt dừng lại nơi hắn một thoáng.

Đang ngẩn người thì Lan Tiêu đã bước đến bên cạnh.

"Việc tốt duy nhất Lạc Ninh làm, là mang đến vị tiểu đại phu này."

Ta có phần bất ngờ: "Đây mà cũng gọi là việc tốt sao?"

Nàng nhìn người kia từ xa, giọng nhàn nhạt:

"Diện mạo tuấn tú, tuổi lại còn trẻ. Ngày ngày đối diện hoàng đế, rảnh rỗi liếc nhìn hắn một chút, tâm tình cũng vui vẻ hơn."

Ta chau mày: "Có gì đáng xem đâu?"

Lan Tiêu kinh ngạc: "Tỷ chẳng phải cũng đang nhìn..."

Ta chợt im lặng.

Nàng bỗng nghĩ ra điều gì đó, hỏi với vẻ tò mò:

"Tỷ nói xem, hắn với Sở Vô Yếm ai đẹp hơn? Sở đại nhân thì nghiêm túc quá rồi, hắn lại có cảm giác kia..."

"Cảm giác gì?" Ta mù mờ.

"Chính là cái cảm giác ấy."

Nàng nháy mắt ra hiệu, "Tỷ cảm thấy sao? Hai người đó, ai đẹp trai hơn?"

Ta ngẩn ra: "... Hỏi ta làm gì?"

"Thì cứ nói đại đi!"

"Chẳng có gì để so sánh cả."

Ta quay người đi, không thèm để tâm.

Lan Tiêu cũng xoay người theo, chân khựng lại, cười ngượng hai tiếng.

"Sở đại nhân?"

Sở Vô Yếm đang đứng bên kia bụi hoa, ánh mắt đối diện ta, không nói một lời.

Dưới chân hắn là một đóa hoa bị giẫm nát.

Ta theo hắn vào cung yết kiến Hoàng đế.

Sở Vô Yếm nghĩ ra một cách hay để bắt giáo chủ Điểm Hồng Tùng.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Thanh Tuyệt – Gọi tên Thái hậu giữa Xuân Mộng điện
Chương 3
Chương 4: Thanh Tuyệt – Vạn tiễn kinh hồn tại Khống Mộng phủ
Chương 5
Chương 6: Thanh Tuyệt – Trường Lăng bệnh nặng, gấp rút tìm y
Chương 7
Chương 8: Thanh Tuyệt – Tiểu sư muội trốn mộng tầng tầng
Chương 9: Thanh Tuyệt – Đêm đưa tình lang vào giấc mộng
Chương 10: Thanh Tuyệt – Sáng để lại huyết tự, ẩn mình giữa nhân gian
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn
Chương 17: Nhân Quả – Cha con, cậu cháu, cô cháu, ai là ai?
Chương 18: Nhân Quả – Họa phúc báo ứng đã rõ ràng
Chương 19: Điểm Hồng – Điểm Hồng Tùng khó tránh phong lưu
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
Chương 21: Điểm Hồng – Mộng Xưa Ân Oán Vướng Máu Xương
Chương 22: Điểm Hồng – Nay dứt yêu hận, d.a.o cắt đứt yết hầu
Chương 23: Điểm Hồng – Kẻ dời hồn, c.h.ế.t oan không siêu thoát
Chương 24: Điểm Hồng – Kẻ c.h.ế.t oan giữ giấc mộng chuyển hồn
Chương 25: Điểm Hồng – Tiệc tạ sư, g.i.ế.c người diệt khẩu
Chương 26: Điểm Hồng – Giấc mộng Đế Vương, mượn xác hoàn hồn
Chương 27: Báo Ứng – Đêm tuyết g.i.ế.c kẻ phụ tình
Chương 28: Báo Ứng – Hội đăng lạnh lẽo, phụ nhân vô tình
Chương 29: Báo Ứng – Mỹ nhân đẫm lệ vì điều chi?
Chương 30: Báo Ứng – Chúng sinh Kim Lăng vướng vào nhân quả
Chương 31: Báo Ứng – Chung gối một giường, mộng chẳng chung.
Chương 32: Báo Ứng – Trong gương ai còn nhận ra hồn cố nhân
Chương 33: Báo Ứng – Nhân quả quấn thân, lấy mạng hoàn trả
Chương 34: Báo Ứng – Ân đoạn nghĩa tuyệt, lời đ.â.m thấu tim
Chương 35: Báo Ứng – Mẹ c.h.ế.t cha vong, giặc cướp bắt người
Chương 36: Báo Ứng – Nến đỏ chập chờn, soi kẻ đã khuất quay về
Chương 37: Báo Ứng – Động phòng m.á.u nhuộm, vĩnh kết đồng tâm.
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...