Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng – Chương 13

Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng

Tác giả: Ân Dưỡng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta nhìn quanh căn phòng, trầm ngâm nói:

"Quyển sách đó rất quan trọng, sư phụ sẽ không đặt ở nơi khác, e là đã bị người khác lấy đi rồi."

Ta chợt nhớ ra điều gì đó: "Vừa rồi ngươi nói, vì sao ngươi lại đi ngang qua nơi này?"

Dưới chân núi, bên suối, vài con ngựa đang uống nước.

Trên bãi cỏ xanh, mấy chục binh sĩ mặc giáp đen đứng yên lặng, giữa đám người là một chiếc xe ngựa ba ngựa kéo, làm bằng gỗ đàn hương sơn đen.

Ta định đi tới, nhưng Sở Vô Yếm kéo tay ta lại: "Ngươi định cứ thế mà đi qua sao?"

"Đây đều là ảo ảnh được tái hiện từ ký ức của ngươi."

Ta ung dung bước qua giữa đám binh sĩ, Sở Vô Yếm thấy mọi người thực sự không thấy chúng ta, mới chậm một bước theo sau.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, thấp giọng nói: "Thật là kỳ quái."

Ta đã nhảy lên xe ngựa, nhìn thấy vị Thứ sử Thương Châu kia.

Người này dung mạo diễm lệ, phong thái phong lưu, chắc chưa đến ba mươi tuổi, nhưng trong xe lại bài trí xa hoa, đồ dùng tinh xảo, trông như người thể trạng yếu ớt.

Hắn ngồi trên chiếc trường kỷ lót da thú, tay cầm quyển sách kia, hơi nhíu mày, lật giở từng trang.

Có lẽ là thuộc hạ vừa dâng lên.

Tiếng Sở Vô Yếm vang lên sau lưng: "Ngươi tìm được rồi sao?"

Ta rút quyển sách khỏi tay Thứ sử, nhanh chóng nhét vào n.g.ự.c áo.

"Tìm được rồi, đi thôi."

Sở Vô Yếm vừa lên xe lại nhảy xuống, nhìn quanh đội quân canh gác nghiêm ngặt, ai nấy đều mặt lạnh như sương.

"Ngươi không thấy bọn họ khiến người ta rợn tóc gáy à?"

Tim ta chợt chùng xuống: "Ngươi sợ à?"

Sở Vô Yếm quan sát đám binh sĩ: "Ngươi nhìn bọn họ, chẳng lẽ không sợ?"

Ta lập tức chắn trước mặt hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Đừng sợ."

Sở Vô Yếm lùi lại hai bước lớn: "Ngươi không cần làm vậy, ta chỉ nói thế thôi."

Hắn lùi về sau thì va vào một binh sĩ.

Hắn quay đầu nhìn, đối diện với đôi mắt ấy, mí mắt khẽ co giật.

"A —— hắn như thể nhìn thấy ta vậy…"

Trong lòng ta thầm kêu không ổn.

Quả nhiên, lời vừa dứt, binh lính xung quanh như thể bị quỷ nhập, đồng loạt quay đầu nhìn về phía chúng ta.

Sở Vô Yếm và ta dựa lưng vào nhau, giọng run run:

"Bọn họ động rồi! Ngươi chẳng phải nói là ảo ảnh sao?"

Ta nghiêng đầu nhìn hắn, cao giọng nói:

"Là ảo ảnh đấy. Nhưng là ảo ảnh trong đầu ngươi, nên ngươi đừng có nghĩ nữa!"

"Ta không nghĩ nữa?"

Đám binh sĩ giáp đen nhìn chúng ta một cách kỳ quái, Sở Vô Yếm dán sát lưng ta, tay liên tục đụng vào thắt lưng ta.

Theo từng động tác nhỏ của hắn, đám binh sĩ giáp đen không chỉ nhìn nữa, mà còn chầm chậm vây lại.

"Sở Vô Yếm, ngươi sờ cái gì đấy?" – Ta không khách khí giữ chặt cổ tay hắn.

"Kiếm!"

Hắn khựng lại, tức giận nói: "Ta nhớ rồi, kiếm bị ngươi bẻ gãy rồi…"

"Ngươi đừng nghĩ nữa. Ngươi càng sợ, bọn họ càng hung hăng, nhìn thẳng vào họ cho ta!"

Trong mộng, càng sợ cái gì thì cái đó càng xuất hiện.

Sở Vô Yếm bị ta quát, ngẩng đầu thật mạnh: "Được!"

Khoảnh khắc ấy, đám binh giáp đen khựng lại, nhưng ngay sau đó lại bất ngờ nhào tới!

"Khương Tiễn, chạy!"

Sở Vô Yếm kéo ta bỏ chạy. Ta thầm thở dài trong lòng.

Ai mà ngờ được, Sở Vô Yếm tuy là cao thủ trong nội cung, nhưng trong lòng vẫn sợ ma.

Ta chạy sát sau lưng hắn, Sở Vô Yếm không ngừng ngoái đầu nhìn lại.

"Bọn họ bám rất sát."

"Đừng nhìn nữa, càng nhìn bọn chúng càng đuổi, nghĩ cái khác đi!"

Sở Vô Yếm và ta một trước một sau lao như bay trong rừng.

"Đến nước này rồi, ta còn nghĩ gì được nữa? May mà không phải cung thủ!"

Ngay khoảnh khắc đó, sau lưng vạn tiễn cùng bay.

Ta lập tức vòng tay qua vai Sở Vô Yếm, đẩy mạnh hắn vào bụi cỏ rậm.

"Ta xin ngươi——quản chặt cái đầu của ngươi lại cho ta, đừng tiếp sức cho bọn chúng thêm vũ khí nữa!"

Sở Vô Yếm bị ta đẩy mạnh xuống đất, lặng lẽ gật đầu, miệng còn dính mấy cọng cỏ.

Ta ngẩng đầu, nhìn quanh bốn phía.

Đám người kia vẫn đang lùng s//ụ//c quanh đây.

Đây là loại ác linh do chủ mộng sinh ra khi lòng sinh khiếp sợ, mục đích vốn là ép người tỉnh mộng, nhưng Sở Vô Yếm đã uống Mê Hồn Dẫn, thân thể không thể tỉnh lại nữa.

Nếu bị dọa đến mức xảy ra chuyện, thật sự sẽ biến thành kẻ ngốc…

Ta phải nhanh chóng giúp hắn đổi mộng cảnh khác.

"Ngươi thử xem, nghĩ đến chuyện khác đi."

Sở Vô Yếm nhắm mắt, cố gắng tưởng tượng: "Ta không nghĩ ra."

Mũi tên xuyên gió lao tới, cắm sâu vào thân cây, đuôi tên run rẩy không ngừng.

Sở Vô Yếm theo bản năng mở mắt.

Chỉ vì một tia căng thẳng lóe lên trong đầu, gần đó đột nhiên vang lên tiếng bước chân dồn dập, tên bay còn biết ngoặt, lao thẳng về phía chúng ta.

Ta túm lấy Sở Vô Yếm lăn xuống dốc.

"Ngươi mau nghĩ tới cảnh khác, chúng ta mới thoát ra được!"

"Nghĩ thế nào?" Hắn nhắm rồi lại mở mắt, nhưng chẳng có gì thay đổi.

"Không được nữa thì nghĩ đến đêm tân hôn đi, chuyện đó cũng không nghĩ ra sao?"

Ta không hiểu rõ Sở Vô Yếm, không biết d*c v*ng của hắn được diễn giải thế nào, nhưng sắc dục luôn khắc sâu trong cốt tủy nam nhân.

Sở Vô Yếm khựng lại, miễn cưỡng: "Ta không biết."

Ta không tin.

Chúng ta nhanh chóng lăn xuống chân dốc, lẩn sau một thân cây, quay đầu lại thấy truy binh đã đến gần.

Ta đưa tay bịt mắt hắn, áp sát tai Sở Vô Yếm, nhẹ giọng uy h*p:

"Mau nghĩ đi, đừng ép ta phải ra tay."

Sở Vô Yếm bị ép phải ngồi thiền.

Cổ tay ta vô tình chạm vào d* tai hắn, phát hiện nơi ấy đang lặng lẽ nóng lên, ửng đỏ.

Khi truy binh vung đao c.h.é.m vào bụi cỏ, núi rừng xung quanh đột ngột chuyển mình, rồi dần dần bị sắc đỏ tươi nuốt trọn, cho đến khi trong tầm mắt chỉ còn màu đỏ.

Tiếng vui cười nhẹ nhàng và tiếng cụng ly vang lên ngày càng rõ.

Ta nhìn bốn phía toàn màu đỏ, phát hiện chẳng thấy gì cả, mà Sở Vô Yếm cũng không còn.

"Đây là đâu?"

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2: Thanh Tuyệt – Gọi tên Thái hậu giữa Xuân Mộng điện
Chương 3
Chương 4: Thanh Tuyệt – Vạn tiễn kinh hồn tại Khống Mộng phủ
Chương 5
Chương 6: Thanh Tuyệt – Trường Lăng bệnh nặng, gấp rút tìm y
Chương 7
Chương 8: Thanh Tuyệt – Tiểu sư muội trốn mộng tầng tầng
Chương 9: Thanh Tuyệt – Đêm đưa tình lang vào giấc mộng
Chương 10: Thanh Tuyệt – Sáng để lại huyết tự, ẩn mình giữa nhân gian
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16: Nhân Quả – Cục diện bế tắc, hận khó vẹn toàn
Chương 17: Nhân Quả – Cha con, cậu cháu, cô cháu, ai là ai?
Chương 18: Nhân Quả – Họa phúc báo ứng đã rõ ràng
Chương 19: Điểm Hồng – Điểm Hồng Tùng khó tránh phong lưu
Chương 20: Điểm Hồng – Đường về Minh Châu, khó thoát miệng đời
Chương 21: Điểm Hồng – Mộng Xưa Ân Oán Vướng Máu Xương
Chương 22: Điểm Hồng – Nay dứt yêu hận, d.a.o cắt đứt yết hầu
Chương 23: Điểm Hồng – Kẻ dời hồn, c.h.ế.t oan không siêu thoát
Chương 24: Điểm Hồng – Kẻ c.h.ế.t oan giữ giấc mộng chuyển hồn
Chương 25: Điểm Hồng – Tiệc tạ sư, g.i.ế.c người diệt khẩu
Chương 26: Điểm Hồng – Giấc mộng Đế Vương, mượn xác hoàn hồn
Chương 27: Báo Ứng – Đêm tuyết g.i.ế.c kẻ phụ tình
Chương 28: Báo Ứng – Hội đăng lạnh lẽo, phụ nhân vô tình
Chương 29: Báo Ứng – Mỹ nhân đẫm lệ vì điều chi?
Chương 30: Báo Ứng – Chúng sinh Kim Lăng vướng vào nhân quả
Chương 31: Báo Ứng – Chung gối một giường, mộng chẳng chung.
Chương 32: Báo Ứng – Trong gương ai còn nhận ra hồn cố nhân
Chương 33: Báo Ứng – Nhân quả quấn thân, lấy mạng hoàn trả
Chương 34: Báo Ứng – Ân đoạn nghĩa tuyệt, lời đ.â.m thấu tim
Chương 35: Báo Ứng – Mẹ c.h.ế.t cha vong, giặc cướp bắt người
Chương 36: Báo Ứng – Nến đỏ chập chờn, soi kẻ đã khuất quay về
Chương 37: Báo Ứng – Động phòng m.á.u nhuộm, vĩnh kết đồng tâm.
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khống Mộng Sư - Ân Dưỡng
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...