Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám – Chương 181

Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám

Tác giả: Lovely Tân Nhan
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Là ai?”

Binh lính canh cổng lớn tiếng quát xe ngựa phú quý này.

Bạch Ngọc từ trong xe ngựa xông ra, thái độ rất đúng mực: “Gọi thống lĩnh các ngươi ra đây.”

Binh lính kia nhìn Bạch Ngọc rồi lại nhìn xe ngựa trang trí mã não bảo thạch đắt tiền, lập tức đi báo cáo với thống lĩnh.

Chỉ chốc lát sau thống lĩnh canh phòng cửa cung đã tới, “Xin hỏi trong xe là người phương nào?”

Bạch Điệp từ trong xe đi ra, cười nói:

“Quý nhân từ xa đến.”

Nói rồi đưa cho thống lĩnh một miếng ngọc bội, hắn nhìn thấy lập tức quỳ xuống.

Trong thiên hạ hiện nay dám đeo ngọc bội

bàn long chỉ có một mình quân chủ Đông Phương Tuấn Lạc.

Thấy ngọc bội như thấy đế vương, phải có quân thần chi lễ.

Hắn quát một tiếng: “Cho qua!”

Những cấm quân đứng ở cửa lập tức chia ra hai bên, phu xe tiếp tục điều khiển xe ngựa đi về phía trước.

Sau khi vào cửa tây cung, ôn lại con

đường xưa được gả vào cung lúc ấy, Phiêu Tuyết ngồi trong xe ngựa đẩy

rèm ra nhìn từng dãy đèn lồng treo cao, một màu đỏ thẫm, đầy vẻ vui

mừng.

Dưới tường cung bày từng chậu hoa cúc vàng, phú quý lạ thường, hòa cùng màu đỏ của đèn lồng tạo nên một cảm giác ấm áp.

Những thứ này thật giống như đang nghênh đón nàng trở về.

Theo vòng xoay chậm rãi của xe ngựa,

tim Phiêu Tuyết đập càng ngày càng nhanh, giống như thiếu nữ muốn nhìn

thấy tình lang trong mối tình đầu, trong đầu nai con đang đi loạn.

A Li, mấy tháng không gặp, ngươi sống

thế nào? Một ngày không gặp như cách ba thu, nay đã vài tháng không gặp, trong đầu dường như đã cả thế kỷ trôi qua, nhớ mong đến tột đỉnh.

Không biết A Li gầy hay mập? Có còn như trước, đẹp đến kỳ cục không? Phiêu

Tuyết nhớ lại dưới mặt trời mọc, trước khi mắt bị mù, hắn vừa cười vừa

say mê nhìn nàng, hai người giống như một đôi vợ chồng nhỏ hạnh phúc.

Phiêu Tuyết vuốt bụng mình, đã nhô lên

rõ ràng, tối nay nàng khoác một chiếc áo ngắn màu hồng nhạt, váy màu

vàng, thắt lưng màu tím buông xuống thật dài, đẹp như tiên giáng trần.

Sau khi hôi phục thị lực, an dưỡng mấy tháng đã làm sắc mặt nàng khẽ

hồng nhuận, thoạt nhìn còn đẫy đà hơn một chút so với trước khi xuất

cung, sự vui sướng mới làm mẹ cẫn quẩn quanh trong lòng chưa tan.

“Cục cưng, mẹ sắp dẫn con đi gặp cha

rồi, mẹ rất mong chờ… có thể dưới sự che chở của cha con sinh ra con,

sau này con nhất định sẽ trở thành cục cưng hạnh phúc nhất Đông Ly

quốc!”

Phiêu Tuyết cười khanh khách nói với cục cưng trong bụng, sau đó

nhìn tường thành dần dần lui về sau.

Xe ngựa cách nơi tổ chức yến tiệc càng ngày càng gần, càng ngày càng gần…

Tiếng bánh xe lọc cọc hòa với tiếng tim đập vội vàng của Phiêu Tuyết, trong đầu dần dần trống rỗng.

A Li, ta đã trở về.

Ở nơi này, trong đêm trăng tròn, trước mặt mọi người, trở về.

Trở về bên cạnh ngươi.

Trên yến hội, vẫn là tiếng đàn sáo, hòa với tiếng trống, tiếng kèn, tiếng đàn, tiếng chuông, mỹ nhân nhảy múa

trên sàn, đại thần ngồi đông nghìn nghịt, gia quyến ghé đầu nói chuyện,

những nử tử trong cung lâu ngày mới được gặp người thân đều khóc đến lê

hoa mang vũ, thỉnh thoảng có người liếc mắt nhìn Đông Phương Tuấn Lạc

nhưng không dám nhìn thẳng.

Khắp nơi vui mừng, nhưng niềm vui của hắn không ở chỗ này.

Rốt cuộc xe ngựa cũng chậm rãi đi vào

trong phạm vi yến hội, thống lĩnh cấm quân mới nhận chức tiến lên chặn

xe ngựa của Phiêu Tuyết, hắn cũng là tâm phúc được Đông Phương Tuấn Lạc

bồi dưỡng, vừa nhìn thấy Phiêu Tuyết lập tức quỳ xuống.

“Cố phi?”

Hắn vui mừng nhướng mày.

“Ngài, ngài đã trở lại?”

Phiêu Tuyết lập tức ý bảo hắn đứng lên tiếng, lặng lẽ đi từ phía sau…

Đông Phương Tuấn Lạc đang ngồi ở hướng

nam, tuyệt đối không cho phép người khác lại gần, chỉ có Khanh Hỉ đứng

bên cạnh chờ đợi hắn sai bảo.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến,

Khánh Hỉ nhạy cảm quay đầu lại, nhìn thấy Phiêu Tuyết mỉm cười nhìn hắn, trong mắt Khanh Hỉ lập tức xuất hiện ánh sáng đã lâu không thấy….

Sau đó ánh mắt di chuyển xuống, lại

nhìn thấy cái bụng hơi nhô cao của nàng… Khánh Hỉ thiếu chút nữa thất

thanh kêu lên, may mà Bạch Điệp ra tay nhanh, một hạt châu bắn ra điểm

trúng á huyệt của hắn, Khánh Hỉ vội vàng che miệng.

Lúc này đang ca múa mừng cảnh thái

bình, thanh âm ồn ào, náo nhiệt phi phàm, Đông Phương Tuấn Lạc mỉm cười, nhưng trong nụ cười có chút cô đơn không dễ phát hiện…

Chẳng lẽ đêm nay vẫn sẽ không xuất hiện?

Tiết nguyệt viên, ngày hội đoàn viên… Nhưng người muốn đoàn viên lại đang ở nơi nào?

Hắn thở dài một tiếng, không quay đầu lại gọi Khánh Hỉ phía sau: “Đưa hoa đăng trẫm đã viết câu đối cho các đại thần.”

Đông Phương Tuấn Lạc vừa mở miệng, bên

dưới lập tức yên tĩnh lại, cho nên hắn lại nói với chúng thần.

“Hôm nay

là tiết nguyệt viên, chúng khanh gia cũng vui vẻ như vậy, trẫm đưa hoa

đăng tới giúp vui, thế nào?”

Mọi người đồng thanh đáp lời: “Đa tạ

Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế…”

Mỗi người vui

mừng ra mặt, treo một chiếc đèn lồng đỏ lên cao, ánh sáng chiếu xuống

làm mặt họ đỏ hồng.

Khánh Hỉ ú ớ muốn đáp lời Đông Phương

Tuấn Lạc, nói cho hắn biết Phiêu Tuyết đã trở về nhưng sống chết nói

không ra lời, hắn đành phải tức giận nhìn Bạch Điệp, ánh mắt cầu xin,

nếu phạm sai lầm thì hắn khó giữ được mạng.

Nhưng Bạch Điệp vẫn thờ ơ, không để cho Khánh Hỉ phá hoại đại sự của Phiêu Tuyết, nàng phải cho A Li một vui mừng thật lớn.

Cuối cùng, vạn bất đắc dĩ Khánh Hỉ đành phải lui xuống lấy một chiếc đèn cung đình thủ công rất đẹp, Phiêu

Tuyết đi tới trước, khẽ cười để Khánh Hỉ yên tâm.

Thật ra hắn cũng mong đợi, mong đợi nhìn thấy vẻ mặt Đông Phương Tuấn Lạc khi nhìn thấy Phiêu Tuyết, không biết sẽ như thế nào?

Giờ khắc này lương tâm hắn hoàn toàn

thức tỉnh, hắn không còn sợ Đông Phương Tuấn Lạc nữa mà là đau lòng cho

tiểu hoàng tử hắn vẫn chăm sóc từ nhỏ kia.

Hắn chân thành mong đợi, mong đợi Đông Phương Tuấn Lạc đạt được tình cảm của chính mình.

Không liên

quan đến ích lợi, không liên quan đến quyền thế.

Chỉ là một tình yêu

thuần khiết, được là một đôi bích nhân một đời một thế.

Khánh Hỉ đột nhiên nở nụ cười, khóe mắt lộ ra vết nhăn, hắn nhìn Phiêu Tuyết nhận lấy hoa đăng trên tay hắn,

sau đó lại bê một đĩa bánh nguyệt viên nóng hổi vừa mới làm, nàng cười

tươi như hoa chậm rãi đi về phía trước.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Lấy Hoàng Thượng Hắc Ám
Chương 181

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 181
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...