Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Chê Nhiều Lão Công – Chương 61: Hạnh phúc gặp trở ngại 2

Không Chê Nhiều Lão Công

Tác giả: Yumiling
Lượt đọc: 1
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Mỵ Mỵ, thực xin lỗi, khiến cho con chịu ấm ức rồi!"

Nhìn Mỵ Mỵ đang ngủ còn đang nhíu chặt mày, trêи khuôn mặt nhỏ còn vương đầy nước mắt khiến lòng mẹ Lâm thật đau đớn.

Mỵ Mỵ khi năm tuổi bị lạc mất người thân, tuổi nhỏ như vậy đến cái nhànày. Mặc dù thời gian trôi qua rất lâu mà bé vẫn chưa nở một nụ cườinhưng vẫn rất hiểu chuyện nghe lời, không khóc không nháo. Việc này càng làm bà thêm xót thương Mỵ Mỵ, thật sự coi bé như con gái ruột thịt củamình, tình cảm đối với bé còn sâu đậm hơn với mấy thằng con trai.

Có phải bà làm sai rồi đúng không? Theo chồng xuất ngoại, chỉ để lại vàingười vẫn là trẻ con ở nhà. Coi như lúc đó Phàm đã tiếp quản công tynhưng dù sao năm ấy thằng bé cũng mới 15, 16 tuổi thôi. Mà trong tìnhhuống mấy đứa trẻ con không được nhà trường giáo ɖu͙ƈ, hướng con đườngchính xác thì sao có thể không phạm phải sai lầm đây? Tuy rằng mấy đứatrẻ có thể bình an mà trưởng thành, hơn nữa tiền đồ đều rộng mở nhưng ởphương diện tình cảm thì liền gặp bế tắc.

Nếu không đồng ý, bađứa con trai sẽ đau lòng đến mức nào đây? Bọn nó từ nhỏ đến lớn đều cótính tự chủ và cố chấp, điều đó làm bọn nhỏ mỗi khi đưa ra quyết địnhthì khó có thể thay đổi. Bọn nó sẽ hận bà cả đời mất. Nếu mạnh mẽ đembọn nó và Mỵ Mỵ tách ra, Mỵ Mỵ sẽ phải rời khỏi cái nhà này, cô còn nhỏnhư vậy, sao có thể tự chăm sóc cho bản thân đây?

Nhưng nếu đồng ý thì sao đây? Mỵ Mỵ mới 15 tuổi, lại bị cái quan hệ dị dạng này bóbuộc, coi như hiện tại con bé muốn ở cùng với ba đứa con trai nhưng đợimấy năm nữa, Mỵ Mỵ gặp được người đàn ông khác, muốn trải qua cuộc sốngbình thường thì có hối hận với quyết định này hay không đây? Thật ra mình và chồng mấy năm đều ở nước ngoài, trong tư tưởng cũng thoánghơn người bình thường. Bà thậm chí nghĩ tới nếu con trai mang về mộtngười đàn ông, nói cho bà biết thằng bé là đồng tính luyến ái, thì chỉcần bọn nó yêu nhau, bà đều sẽ đồng ý cho hai người đến với nhau. Bà vẫn luôn cho rằng, tình yêu giữa nam và nữ trêи thế giới này không tồn tạituổi tác và địa vị, tình yêu có thể tồn tại bất kể thời gian, địa điểmhay với bất kì ai. Chỉ cần bọn họ yêu nhau thì cũng không ảnh hưởng gìtới người khác, vậy thì không đáng bị phản đối. Cho nên, nói tiếp ý vừanãy, nếu Mỵ Mỵ tỉnh lại rồi tự nói với mình, mình có muốn đồng ý với bọn nhỏ hay không?

Đúng rồi, nếu con trai là đồng tính luyến ái, vợchồng bà cũng không có ý định ngăn cản, vậy tại sao bọn chúng muốn cùngMỵ Mỵ yêu đương bà lại phản đối chứ? Chỉ cần Mỵ Mỵ và bọn chúng thựclòng yêu nhau, thì có khác gì với việc bọn họ tách ra yêu những ngườicon gái khác nhau đâu?

“Mỵ Mỵ, chỉ cần con tỉnh lại nói cho mẹnghe, con có thích bọn thằng Phàm hay không, mẹ sẽ không ngăn cản cáccon, có được không!”

Đột nhiên nghĩ thông suốt vấn đề phiền não, vừa rồi mình nhất định là gặp hình ảnh quá sốc nên mới có thể hồ đồ màquên đi ý định ban đầu, lại ngồi ở đây vì vấn đề có nên đáp ứng haukhông mà buồn rầu nửa ngày.

Cho nên khi Mỵ Mỵ “ưm” một tiếng rồi chậm rãi tỉnh lại, cô nhìn qua liền thấy người mẹ xinh đẹp giống nhưkhi cô vừa tới ngôi nhà này đang dựa nghiêng người vào cô, nhẹ nhàng vỗvề nghịch tóc cô, trong mắt tràn ngập tình yêu thương.

“Mẹ ơi!”

"Ừ, Mỵ Mỵ tỉnh rồi sao?"

Nghe thấy Mỵ Mỵ yêu kiều gọi mình, trong trái tim mẹ Lâm nháy mắt tràn đầytình thương của mẹ, nhẹ nhàng ôm Mỵ Mỵ vào lồng ngực.

“Mỵ Mỵthật sự đã trưởng thành rồi nha, càng ngày càng xinh đẹp! Thực xin lỗicon, sinh nhật 15 tuổi của Mỵ Mỵ mẹ không trở về cùng con đón sinh nhật! Lần này mẹ ở nhà lâu hơn một chút, nấu cơm cho con ăn có được không!”

“Được mẹ!”

Giống ký ức khi cô 5 tuổi, Mỵ Mỵ vòng tay qua eo mẹ, chôn khuôn mặt nhỏ chốntrong bóng tối. Cô thật sự sợ mẹ sẽ thực sự tức giận, mắng cô đánh côđuổi cô ra khỏi nhà. Nhưng mà khi vừa tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt hòa ái của mẹ, cô đột nhiên cảm thấy an tâm, muốn…khóc.

Cảm giác đượcvạt áo trước ngực bị ướt, có tiếng nức nở truyền đến, mẹ Lâm cũng bịkhông khí này ảnh hưởng mà muốn khóc. Chỉ có thể cố kìm lại nước mắt,mang theo giọng nức nở hỏi ý kiến Mỵ Mỵ:

“Mẹ, mẹ biết tất cả rồi sao! Mỵ Mỵ nói cho mẹ nghe, con có thích như vậy không, nếu con khôngthích, mẹ nhất định làm chủ cho con, sẽ không để ba thằng bé kia ứchϊế͙p͙ con! Nếu Mỵ Mỵ thích, cũng nói cho mẹ biết, mẹ tuyệt đối khôngngăn cản tụi con, có được không?”

Ngẩng đầu không dám tin nhìnmẹ, cô biết mẹ giống như mẹ ruột yêu thương cô nhưng gặp chuyện như nàychắc chắn không đồng ý, sẽ bảo cô rời đi. Nhưng giờ ý của mẹ là, chỉ cần cô gật đầu thì mẹ sẽ cho bọn họ ở bên nhau?

“Mẹ ơi…”

“Mỵ Mỵ, mẹ vừa rồi rất tức giận! Nhưng mẹ biết nếu không phải bọn thằngPhàm ép con, con hẳn là sẽ không làm vậy! Nhưng mà dù sao thì từ ánh mắt bọn chúng, mẹ biết chúng yêu con biết bao nhiều đến nỗi – sẽ không baogiờ rời xa. Mấy năm nay bọn nó chăm sóc cho con, thật ra cảm giác conmới là chỗ dựa tinh thần của bọn chúng đó chứ? Nếu truy cứu người chịutrách nhiệm chủ yếu của chuyện này thì phải là mẹ với ba của con, chứtuyệt đối không phải là bốn đứa con!”

Về phía ba đứa con trai,cho dù bà đồng ý thì cũng không tính nói qua với bọn nó. Nhưng mà đốivới Mỵ Mỵ, bà hi vọng Mỵ Mỵ có thể hiểu ý bà để cô không bất an cùng sợhãi.

“Mỵ Mỵ, chúng nó nói là con yêu chúng nó! Là thế đúng không? Nếu đúng là như vậy thì nói cho mẹ biết, mẹ nhất định không ngăn cấmmấy đứa!”

“Mẹ, cảm ơn mẹ!”

Lúc này Mỵ Mỵ không còn cách nào nhịn được nữa, nước mắt không thể khống chế cứ thế chảy ra.

“Mẹ, con yêu ba người các anh. Lúc nhỏ con tới căn nhà này, các anh cũng rất yêu thương con, chưa bao giờ tính toán dựa vào con để đạt được thứ gìcả, đem tất cả tình yêu cùng sự chú ý đều đặt hết lên người con. Nhiềunăm như vậy, con sao có thể không từ từ động lòng đây? Tuy rằng chuyệnnày người bình thường thấy có vẻ điên cuồng nhưng chỉ cần được ở cùngcác anh, con sẽ không để ý. Hơn nữa cũng không phải các anh ép con yêubọn họ, là con chủ động muốn vậy. nếu mẹ muốn trách thì hãy trách con,là con không muốn mất đi ai mới chủ động quyến rũ bọn họ. Thực xin lỗimẹ, con lại làm mẹ đau lòng!”

"Mỵ Mỵ, đừng khóc, con khóc mẹ cũng muốn khóc!"

Mẹ Lâm nghe Mỵ Mỵ nói vậy, cũng không nhịn được ôm chặt Mỵ Mỵ cùng nhau òa khóc.

“Mẹ, con xin lỗi, con không khóc, mẹ đừng khóc có được không!”

Mặc dù nói không khóc nhưng vẫn không ngăn được nước mắt chảy ra bên ngoài. Cô chỉ có thể lập tức lau khô nước mắt của mình, lại giúp mẹ lau nướcmắt.

“Mỵ Mỵ, mẹ tuyệt đối không ngăn cấm các con yêu nhau. Nhưngmà lỡ sau này con hối hận thì ngay lập tức nói cho mẹ được chứ. Nếukhông phải con nguyện ý, mẹ tuyệt đối không để cho con sống cả đời nhưvậy được. Mẹ mong con hạnh phúc, hạnh phúc sống một đời!"

"Không đâu, con sẽ không hối hận, con sẽ vĩnh viễn yêu các anh, con xin thề! Con cả đời cũng không muốn rời xa cái nhà này!"

Ngăn không được nước mắt, ôm mẹ thật chặt rồi khóc cho đã, hai người tronglòng không còn khúc mắc mà khóc rống lên. Họ khóc không phải ấm ức mà là vì tương lai hạnh phúc sắp tới.

Mà ngoài cửa, bốn người đàn ông thân thể to lớn nghe rõ mồn một tiếng nói chuyện của hai người trong phòng.

Ba Lâm luôn lấy vợ đặt lên đầu, huống chi đối với chuyện của mấy đứa con,ông không tiện nhúng tay mà hi vọng tụi nó có thể tự mình phát triển,chỉ cần không đi sai đường là được. Mấy năm nay ở nước ngoài, thấy đượccảnh tượng rộng lớn của thế giới, cũng cảm nhận sâu sắc rằng: lựa chọnnhân sinh cũng không phải chỉ có một loại, đáp án của nhân sinh cũngkhông chỉ có một.

Chuyện này ông định cùng vợ duy trì quan điểm giống nhau, nếu chúng nó yêu nhau, vậy ông cũng không định ngăn cản.

Nhìn biểu cảm xúc động của ba đứa con trai, ba Lâm thấy cho dù là đồng ý thì cũng phải bố trí vài trở ngại mới được. Hạnh phúc khi có được quá dễdàng thì chỉ sợ sẽ không quý trọng! Có thể nói, ba mẹ Lâm gia là cặp vợchồng lá lành đùm lá rách, trao đổi nước bọt nhiều năm, ngay cả cách suy nghĩ cũng giống nhau.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Kích thích ở phòng thay đồ ( cao H)
Chương 2: Lại thêm hai con sói (cao H)
Chương 3: Mọi người cùng nhau lên (H)
Chương 4: Đổi địa điểm làm tình. (H)
Chương 5: Hoá thân thành sói
Chương 6: Bốn người yêu nhau. (Cao H, 4P)
Chương 7: Bốn người cùng yêu (Cao H, 4P)
Chương 8: Gặp được 3 anh em
Chương 9: Mỵ Mỵ ở tại nhà họ Lâm
Chương 10: Ba anh em phiền não
Chương 11: Một quyết định quan trọng
Chương 12: Kế hoạch nuôi dưỡng vợ yêu
Chương 13: Cây gậy của anh Thịnh (H)
Chương 14: Cùng chơi trò chơi với anh trai (H)
Chương 15: Anh Phàm dạy học (H)
Chương 16: Anh Phàm tiếp tục dạy (H)
Chương 17: Khóa dạy giáo dục giới tính của Dịch (H)
Chương 18: Trái cây cuối cùng cũng chín
Chương 19: Lời tự sự của Mỵ Mỵ (Cao H)
Chương 20: Mỵ Mỵ biến thành người đàn bà nhỏ đanh đá trên giường
Chương 21: Cô gái đanh đá thu nhỏ thành mèo con (1)
Chương 22: Cô gái đanh đá thu nhỏ thành mèo con (2)
Chương 23: Cô gái nhỏ mâu thuẫn
Chương 24: Thịnh thích làm nũng
Chương 25: Đến phiên Thịnh ra tay. (Cao H)
Chương 26: B//ắ//n t//i//n//h dịch cho em đến chết (Cao H)
Chương 27: Dịch am hiểu đánh lâu dài 1 (cao H)
Chương 28: Dịch am hiểu đánh lâu dài 2 (cao H)
Chương 29: Bữa tiệc sinh nhật “lớn” (1)
Chương 30: Bữa tiệc sinh nhật “lớn” (2)
Chương 31: Bữa tiệc sinh nhật “lớn” 1 (cao H)
Chương 32: Bữa tiệc sinh nhật “lớn” 2 (cao H)
Chương 33: “Bữa tiệc sinh nhật lớn” cuồng dã 3 (cao HHH)
Chương 34: Bữa tiệc sinh nhật “lớn” cuồng dã 4 (cao HHH)
Chương 35: “Bữa tiệc sinh nhật lớn” cuồng dã 5 (cao HH)
Chương 36: Buổi sáng hạnh phúc nhất
Chương 37: Không phải anh không có năng lực
Chương 38: Hình tượng “con người sắt đá” của Thịnh 1 (cao H)
Chương 39: Hình tượng “con người sắt đá” của Thịnh 2 (cao H)
Chương 40: Người theo đuổi mới xuất hiện
Chương 41: Mưu kế nhỏ của Mỵ Mỵ
Chương 42: Yêu đương vụng trộm ở dưới chăn bông (cao H)
Chương 43: Mỵ Mỵ bị “bức cung” ( cao H)
Chương 44: Vẫn muốn “bức cung” tiếp (cao H)
Chương 45: Tiểu vô lại giả khóc (cao H)
Chương 46: Lỗ nhỏ ăn tinh dịch (H)
Chương 47: Phàm làm bác sĩ phụ khoa (H)
Chương 48: Lại bị ăn sạch (Cao H)
Chương 49: Cùng Dịch làm đôi bạn cùng tiến
Chương 50: Hành trình tản bộ trong trường (H)
Chương 51: Làm tình trong rừng cây nhỏ (Cao H)
Chương 52: Dịch cố gắng “cày ruộng và làm cỏ” (cao H)
Chương 53: Thịnh phục vụ đánh thức (H)
Chương 54: Kế hoạch độc chiếm thất bại (cao H)
Chương 55: Một cơ thể có ba người làm (cao HH)
Chương 56: Nam diễn viên phim thần tượng (H)
Chương 57: Người yêu sắm vai 1 (H)
Chương 58: Cô thích nhất là hóa trang nhân vật (cao H)
Chương 59: Yêu cả đồng phục quyến rũ (H)
Chương 60: Hạnh phúc gặp trở ngại 1
Chương 61: Hạnh phúc gặp trở ngại 2
Chương 62: Hạnh phúc gặp trở ngại 3
Chương 63: Xe chấn Rolls-royce (H)
Chương 64: Trang phục nữ hầu khiêu gợi
Chương 65: Bữa cơm trưa điên cuồng trên cơ thể người (H)
Chương 66: Bữa cơm trưa điên cuồng trên cơ thể người (2) (H)
Chương 67: Nữ hầu phục vụ (H)
Chương 68: Máy ép trái cây Mỵ Mỵ (H+)
Chương 69: Xếp hàng ngồi ăn quả

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Chê Nhiều Lão Công
Chương 61: Hạnh phúc gặp trở ngại 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 61: Hạnh phúc gặp trở ngại 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...