Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Biết Bao Giờ Gặp Lại – Chương 10

Không Biết Bao Giờ Gặp Lại

Tác giả: Zhihu
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

10.

Tôi ôm gối ngủ thiếp đi.

Trong mơ, hình bóng Giang Tự lướt vút qua như một bộ phim.

Từ nhà trẻ đến đại học, suốt 24 năm cuộc đời đều có bóng dáng của anh. Chỉ cần tôi quay đầu là có thể nhìn thấy anh ngay.

Cậu thiếu niên lưu manh ấy.

Lần đầu vụng về lau nước mắt cho tôi.

Lần đầu đỏ mặt đi mua băng vệ sinh cho tôi, lại không hề ngần ngại mà dùng áo khoác buộc quanh eo tôi, giặt váy bẩn hộ tôi, nấu nước đường đỏ cho tôi….

Lần đầu cùng tôi xem phim Mối tình đầu, mặc kệ tôi khóc bù lu bù loa, thì vẫn không quên mắng tôi.

“Mối tình đầu của em là tôi, không được khóc vì thằng khác.”

“Sau này em phải là người đọc điếu văn ở tang lễ tôi đấy.”

“Tô Dĩ, với tôi, ngoài em ra ai cũng không được!”

Trong mơ chợt xuất hiện một màn sương mù.

Giang Tự mỉm cười vẫy tay với tôi.

“Tô Dĩ, anh phải đi rồi.”

Tôi cảm thấy khó thở, cả người ngột ngạt rồi đột ngột tỉnh dậy.

Trong phòng dày đặc là khói, lửa cháy ngút trời.

Cảnh vật trong tầm mắt đều bị ngọn lửa nuốt chửng.

Tôi ho khan, nhanh chóng lấy khăn ướt che miệng và mũi.

“Tô Dĩ!”

“Tô Dĩ!”

Dưới lầu có tiếng khóc: “Cảnh sát Giang, cậu cứu con tôi đi, cứu con tôi đi mà.”

“Nó mới một tuổi thôi….”

Ánh lửa ngoài ban công ngút trời, dọc theo rèm cửa thiêu cháy cả căn phòng, nháy mắt trong phòng đã trở thành biển lửa.

Tôi vội vàng lui vào phòng chính, dùng quần áo ướt chặn khe cửa lại, nhưng khói vẫn tràn vào bằng đường cửa sổ.

Đầu tôi đau như muốn nứt ra, cả người không còn chút sức lực nào. Tôi đi vào phòng vệ sinh, lấy khăn bông ướt quấn quanh người.

Tôi nghĩ chắc là bốc cháy từ tầng dưới, rồi ngọn lửa nương theo gió lan lên trên.

Nhưng người thuê phòng lầu dưới không có con nhỏ một tuổi mà!

Tôi dự định xuống dưới bằng đường cửa sổ, nhưng còn chưa đến cửa sổ thì cửa kính đã bể ra, rồng lửa thổi vào.

Cánh tay tôi bị cửa kính cứa bị thương, tóc cũng bị cháy xém.

Sao 119 còn chưa tới.

Tiếp tục như vậy chắc tôi bay màu mất.

Tôi khóc không ra nước mắt, véo mạnh vào đùi, đầu cũng càng ngày càng choáng: “Giang Tự, anh mà còn không đến thì thật sự sẽ không gặp được em nữa đâu.”

Trước lúc tôi mất hoàn toàn ý thức, tôi nghe thấy giọng nói lo lắng của Giang Tự vang lên bên tai.

“Tô Dĩ!”

Tôi không phát ra tiếng được nên đành dùng hết sức gõ vào bồn cầu.

"Giang... Tự….”

Anh bước ra từ ngọn lửa, khoảnh khắc ấy người anh như tỏa ra ánh sáng vinh quang.

Một trận lửa lớn thiêu rụi tất cả.

Tôi nằm trên cáng, thấy một đám phóng viên vây quanh phỏng vấn người thuê phòng lầu dưới.

Bà ta vừa khóc vừa mắng Giang Tự rằng sao không cứu con bà ta sớm hơn một chút, khiến cho đứa trẻ bị bỏng.

Trước khi hôn mê tôi còn nghĩ, bà ta làm gì có đứa con nào chứ.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Biết Bao Giờ Gặp Lại
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...