Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khôn Ninh – Chương 206

Khôn Ninh

Tác giả: Thời Kính
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trên đường đến đây, Khương Tuyết Ninh không thể không nghĩ, gặp lại thiếu niên ngày xưa trong tình huống như thế này, hai năm vất vả ngủ đông, không có thân phận Dũng Nghị hầu thế tử cao quý, liệu hắn có khổ sở, buồn bã hay không, cuối cùng trở nên như thế nào?

Kiếp này rõ ràng tốt hơn kiếp trước.

Nhưng bất luận trong đầu nàng có phác họa thế nào, cũng không thể tưởng tượng được dáng vẻ thiếu niên, trái lại là gương mặt khải hoàn về triều của vị tướng quân trẻ tuổi, thường hiện ra từ nơi sâu thẳm trong ký ức nàng, khiến nàng toát mồ hôi lạnh.

Đó là người bị trò đời và cừu hận thấm đẫm.

Năm đó hắn đi theo con đường dài trong thành từ xa, khiêng quan tài Thẩm Chỉ Y trở về, mặc một thân đồ trắng, nhưng lại không có chút bi thương nên có nào. Cả người nhuốm lệ khí binh đao. Đôi mắt phẳng lặng mà lạnh nhạt, lạnh lẽo mà thâm trầm, khi nhìn người khác không nói gì, như thể mọc ra gai, bén nhọn đ//â//m vào người. Bởi vậy đường nét tuy quen thuộc, nhưng Khương Tuyết Ninh lại không thể nhớ ra thiếu niên lang hào hoa phong nhã năm đó rốt cuộc trông như thế nào.

Nhưng giờ đây, dường như cũng không có gì thay đổi.

Dù hắn cao hơn, làn da trắng bóc như quý công tử ngày xưa cũng trở nên rám nắng hơn, khóe mắt chân mày hắn đổi thay cùng nước non sau những gì đã trải qua, nhưng đôi mắt sáng như sao trời, hừng hực hơi ấm như mặt trời ban trưa, vô tư chân thành tựa trời cao trăng sáng, chỉ khiến con tim người ta nóng rực khi nghe được âm thanh quen thuộc lại mang sự trầm khàn lạ lẫm này.

Hắn mặc trên mình y phục vải thô, lún phún râu.

Nhưng hắn vốn là tiểu hầu gia ăn sung mặc sướng, muốn gì được nấy ở kinh thành.

Khương Tuyết Ninh ngẩng đầu, nhìn hắn thật lâu, họng đắng chát, không kiềm nổi vành mắt nóng hổi, mới gọi một tiếng “Yến Lâm” nghẹn ngào.

Hai năm trôi qua, thiếu nữ cũng càng thêm xinh đẹp.

Dáng người yêu kiều, da trắng tóc đen.

Chỉ có điều khi ánh mắt ướt nhòe nhìn về hắn, vẫn khiến trái tim hắn trở nên mềm nhũn, khiến hắn nghĩ đến con hươu nhỏ giữa khu rừng mờ sương. Yến Lâm muốn cẩn thận nâng niu nàng, dỗ nàng vui, chơi với nàng, để gương mặt nàng nở nụ cười khiến trái tim rung động.

Giây phút hắn ôm nàng vào lòng, cũng là giây phút hắn được an ủi chưa từng có trong hai năm vừa qua.

Hầu phủ có chuyện, tịch biên lưu đày.

Hắn và người nhà đi từ kinh thành đến Hoàng Châu, trên đường thậm chí còn mấy lần bị ám sát, nhưng đều có người bảo vệ trong bóng tối. Sau khi đến Hoàng Châu, thân mang tội, càng phải lao dịch nặng nề. Thân thể phụ thân hắn vốn đã không tốt, trên đường, dọc đường nhiễm phong hàn, rất lâu không có chuyển biến tốt.

Đút lót trên dưới, mời đại phu khám bệnh, đều cần tiêu tiền.

Đến lúc này, hắn mới biết cái rương Khương Tuyết Ninh âm thầm phái người đến đưa cho hắn nặng biết bao nhiêu.

Không bao lâu sau, thư của Tạ tiên sinh tới.

Sau đó, cái gọi là hỗ trợ của “ruộng muối Nhậm thị” cũng đến rồi.

Trời cao đường xa, thư phải mấy ngày mới tới được một bức.

Nhưng trong những ngày ở Hoàng Châu đếm từng giờ trôi qua, lại giống như hũ rượu mạnh được hâm nóng trong ngày đông rét buốt, khiến người ta cắn răng kiên trì niềm hi vọng nhỏ bé, cho đến khi nó mọc sâu vào trong lòng đất cằn cỗi, từ từ bám chắc đ//â//m sâu gốc rễ. Thậm chí mặc kệ nghịch cảnh bão táp mưa sa, dần dần nảy mầm, xòe cành, như tùng bách trong khe đá nứt, có một sức mạnh kiên định khác thường.

Hắn không lăn lộn trong tuyệt vọng.

Mỗi ngày đều tràn đầy niềm tin vào hôm sau.

Cho đến hôm nay, nàng cuối cùng cũng tới.

Có trời mới biết khi hắn nhận được tin nàng sẽ tới cùng Tạ Nguy đã vui đến mức nào.

Thậm chí đã bắt đầu chờ mong từ trước đó hai ngày.

Cả khi xử lí việc quân, cũng đôi lúc thất thần trước nay hiếm thấy.

Cho đến bây giờ hắn gặp được nàng.

Nỗi lòng tràn đầy mong nhớ mới hoàn toàn buông xuống, hóa thành sự khoan khoái của tình yêu, lại khiến hắn vui mừng không kiềm chế nổi, sau khi ôm nàng thật chặt trong lòng, mới ý thức được bản thân thất lễ.

Thiếu niên rốt cuộc đã trưởng thành.

Khi khóe mắt thoáng thấy ánh nhìn kinh ngạc chăm chú của binh sĩ chung quanh, tuy hành động của hắn xuất phát từ lòng chân thành, nhưng dù sao bây giờ không phải lúc tùy hứng làm loạn như xưa nữa, không nhịn được đỏ cả mặt, đằng hắng một tiếng, thả người ra.

Thế là, cuối cùng cũng thấy Tạ Nguy ngồi trong xe chòng chọc nhìn họ đã lâu.

Lúc này không khí trở nên yên tĩnh.

Bấy giờ Yến Lâm mới phát hiện, vừa rồi Khương Tuyết Ninh bước từ trong cỗ xe ngựa đó ra, hai người đi tới trên cùng một xe. Trong lòng bèn đột nhiên cảm thấy kì lạ, nhưng trong khoảng thời gian đặc biệt này, cũng không nghĩ sâu xa hơn.

Dừng lại một chốc, hắn quan sát đối phương, rồi thu lại sự lỗ mãng vừa rồi, nghiêm chỉnh khom người hành lễ: “Bái kiến Tạ tiên sinh.”

Tạ Nguy nhàn nhạt cụp mắt, nói: “Vào thành trước đã.”

Yến Lâm cũng biết đây không phải là nơi để nói chuyện, liền đáp “vâng”, cử một đội binh lính hộ tống xe ngựa, lên phía trước mở đường, đi vào trong thành. Hắn cưỡi trên con ngựa cao, còn hỏi Khương Tuyết Ninh có muốn cưỡi ngựa không. *Truyện được dịch và đăng tại annguyet8797.wordpress.com mang đi xin ghi nguồn.*

Khương Tuyết Ninh cũng không để ý nhiều.

Từ sau khi Tạ Nguy nhận được thánh chỉ, thì đều ở trong xe, ngày đêm tăng tốc tới Hãn Châu, chưa nói đến việc xương cốt như muốn rụng rời, thì lúc nào cũng phải ở trong xe ngột ngạt không có cơ hội để xả hơi.

Bỗng nhiên được đến vùng đất xa lạ, khó mà không nổi hứng ham chơi.

Hiển nhiên nàng đồng ý, cẩn thận cưỡi lên con ngựa nhỏ mà binh lính dắt tới, cưỡi bên cạnh con ngựa của Yến Lâm, cùng đi vào thành.

Tạ Nguy chỉ ngồi trong xe nhìn, cũng không cản nàng.

Thành Hãn Châu không lớn, kiến trúc trong thành cũng không phồn hoa như kinh thành, tinh tế như Giang Nam, chỗ nào cũng thể hiện sự thô kệch, tường thành khá dày, trông vô cùng bền chắc.

Binh lính đi lại trong thành còn nhiều hơn bách tính.

Nhưng nhìn dáng vẻ người dân xung quanh, như thể thấy nhiều rồi, không hề cảm thấy không thích hợp, bày hàng cứ bày hàng, rao bán cứ rao bán.

Những nơi thế này, phong thủy không mấy nuông chiều dung nhan con người.

Phần lớn làn da của cô nương bản địa đều thô ráp.

Khương Tuyết Ninh là cô nương được nuôi nấng trong kinh thành phồn hoa, lại ngấm nhuần trong sự uyển chuyển của Giang Nam trong hai năm, thực sự xinh đẹp kiều diễm bức người, còn cưỡi ngựa chen giữa đám binh lính da dày thịt béo, những người nhìn thấy nàng không ai là không bị kinh ngạc không thôi, thậm chí còn có đứa bé không hiểu chuyện tay cầm bánh bao chay, đuổi theo sau hô “tiên nữ tỷ tỷ”, khiến cười khác không nhịn được cười.

Dáng vẻ Yến Lâm giống như năm xưa đưa nàng đi chơi khắp kinh thành, chỉ vào những thứ bên đường nói cho nàng nghe, nhưng giọng nói đã trầm hơn xưa, cũng hoàn toàn không giống quý công tử vô lo vô nghĩ nữa.

Hắn từng gặp chìm nổi, hiểu thấu chuyện đời.

Nên dù là khi kể chuyện bữa đói bữa no của người bên đường, đều có sự thương xót không giống với trước đây, biết được bách tính phàm tục lúc nào làm việc, lúc nào nghỉ ngơi, ngũ cốc một ngày thu được bao nhiêu, nhà thợ rèn phố đông có phải có một bà lão què cụt không…

Khương Tuyết Ninh lắng nghe, không kìm được quay đầu nhìn hắn.

Đường nét của tướng quân trẻ tuổi, trầm lắng kiên định.

Lần đầu tiên, nàng cảm thấy vậy mà sự lạnh lùng tàn nhẫn trôi đi của thời gian, cũng mang chút dịu dàng, điêu khắc thiếu niên trong trí nhớ của nàng thành dáng vẻ làm lay động lòng người như vậy, thế là bất giác cười lên.

Binh sĩ đi cùng vừa kinh ngạc, vừa hoang mang.

Yến tướng quân khi mới đến, tác phong có thể coi là sấm rền gió cuốn, dù lúc nghiên cứu bố phòng thường cùng ăn cùng ở với binh sĩ, không hề giống như người đã từng là tiểu hầu gia, vô cùng giản dị gần gũi, nhưng cũng chưa từng thấy hắn đối đãi thế này với ai.

Cô nương xinh đẹp này, rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khôn Ninh
Chương 206

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 206
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...