Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khói Lửa Thượng Hải – Chương 78: Tương trợ

Khói Lửa Thượng Hải

Tác giả: Đại Cô Nương Lãng
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kiều Thu Sinh cùng đồng nghiệp trong phòng ăn trưa ở căng tin. Một chiếc tivi treo trong căng tin đang phát Thế vận hội Olympic, đội bóng chuyền nữ Trung Quốc đấu với đội Mỹ. Kết quả thắng đã biết trước, nên mọi người khá thong dong.

Có người hỏi: “Kỳ Olympic này, tổng cộng giành được bao nhiêu huy chương vàng?”

Thu Sinh đáp: “Mười lăm huy chương, đứng thứ tư thế giới.”

Có người nói: “Giỏi thật.”

Thu Sinh nói: “Lang Bình, đúng là ‘Búa Sắt’, cú đập bóng chẳng ai đỡ nổi. Dù có đỡ được, tay cũng đau muốn chết.”

Có người hỏi: “Lang Bình kết hôn chưa?”

Có người đáp: “Nghe nói chưa, chắc khó.”

Có người hỏi: “Sao thế?”

Thu Sinh thấy chán, cầm hộp cơm thép bước ra ngoài. Khi đi ngang qua sảnh, anh vô tình liếc mắt, tưởng mình hoa mắt. Nhìn kỹ lại, thấy Ngọc Bảo và hai cô gái khác ngồi trên ghế dài, ngẩn ngơ. Thu Sinh tiến đến chào: “Ngọc Bảo, sao em lại ở đây?”

Ngọc Bảo không ngờ gặp Thu Sinh, cô hơi lúng túng, chỉ mỉm cười.

Thu Sinh hỏi: “Ăn trưa chưa?”

Ngọc Bảo đáp: “Ăn rồi.”

Thu Sinh nói: “Nếu chưa ăn, anh dẫn em qua căng tin. Đừng khách sáo với anh.”

Ngọc Bảo vẫn nói: “Ăn rồi.”

Triệu Hiểu Bình quan sát Thu Sinh, thấy anh mặc đồng phục thì xen vào: “Ngọc Bảo ngại ngùng thôi, thật ra chưa ăn, bụng réo ầm ĩ đây.”

Ngọc Bảo gọi: “Triệu Hiểu Bình!”

Thu Sinh cười: “Đi theo anh nào.”

Ngọc Bảo nói: “Thật sự không cần, bọn tôi cũng phải đi rồi.”

Thu Sinh nói: “Có khó khăn gì, cứ nói với anh, biết đâu anh giúp được.”

Triệu Hiểu Bình sáng mắt, cười: “Bọn tôi muốn thuê sạp ở đường Hoa Đình.”

Thu Sinh ngắt lời: “Ăn cơm trước đã, vừa ăn vừa nói.” Anh quay người đi về phía căng tin. Ngọc Bảo không muốn, nhưng Triệu Hiểu Bình thì thào: “Đã hết đường rồi, bất kể thế nào, cứ thử xem như ngựa chết chữa thành ngựa sống.”

Ngọc Khanh nói: “Đúng vậy.”

Ngọc Bảo bất lực, thở dài.

Ba người đến căng tin, quầy bày một dãy món ăn. Thu Sinh bảo cứ chọn thoải mái. Ngọc Bảo gọi sủi cảo thịt rau, Ngọc Khanh cũng vậy. Triệu Hiểu Bình nói: “Tôi ăn mì gan heo xào chua ngọt.”

Thu Sinh gọi thêm một đĩa sườn chua ngọt.

Triệu Hiểu Bình hỏi: “Xin hỏi quý danh của anh?”

Thu Sinh đáp: “Họ Kiều, tên Thu Sinh.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Anh Kiều không ăn à?”

Thu Sinh nói: “Tôi vừa ăn xong rồi.”

Ngọc Bảo cắn miếng sủi cảo, nhạt như nhai sáp. Triệu Hiểu Bình hỏi: “Anh Kiều và Ngọc Bảo quen nhau thế nào?”

Ngọc Bảo nghiêm giọng: “Bọn em là bạn cũ, đừng hỏi nữa.”

Triệu Hiểu Bình ngậm miệng, cúi đầu ăn mì. Ngọc Khanh gắp hai miếng sườn ăn.

Một lúc sau, Thu Sinh hỏi: “Món ăn thế nào?”

Ngọc Bảo không đáp. Ngọc Khanh nói: “Cũng được.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Ngon tuyệt. Anh Kiều làm ở phòng ban nào?”

Thu Sinh đáp: “Tôi là trưởng phòng Quản lý Thị trường. Hôm nay các cô đến Cục Công thương, có việc gì thế?”

Triệu Hiểu Bình kính nể, nói: “Trưởng phòng Kiều, là thế này. Bọn tôi muốn thuê sạp ở đường Hoa Đình để làm kinh doanh quần áo, nhưng giờ sắp hỏng việc rồi.”

Thu Sinh hỏi: “Sao vậy?”

Triệu Hiểu Bình nói: “Bọn tôi đã hỏi trước, nhân viên nói chợ hàng nhỏ đường Hoa Đình chỉ dành cho các sạp quần áo từ đường Triệu Gia Hàm và Ngũ Nguyên, chỉ những hộ di dời đó được vào, người ngoài không được.”

Thu Sinh nói: “Nếu đã quy hoạch vậy rồi, thì không có cách nào.”

Triệu Hiểu Bình hỏi: “Thật sự không có cách nào sao?”

Thu Sinh nhìn Ngọc Bảo, gật đầu: “Có văn bản đỏ hẳn hoi, chẳng ai dám làm lén lút cả.”

Triệu Hiểu Bình không bỏ cuộc, nói: “Có lẽ một số chủ sạp quen chỗ cũ, không muốn dời đi thì sao?”

Thu Sinh đáp: “Chỗ cũ chắc chắn phải dời, khu đất đó sẽ xây Lâu Uyên Ương. Nhưng cũng có khả năng. Đường Hoa Đình mới mở, chưa đông đúc, một số chủ sạp Ninh Nguyên đi chợ Thanh Hải, Liễu Lâm, hoặc chợ quần áo An Tây.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Đúng thế, vậy sạp trống ra thì xử lý thế nào?”

Thu Sinh nói: “Tất nhiên sẽ cho thuê lại.”

Ngọc Khanh hỏi: “Ý là sao?”

Triệu Hiểu Bình nói: “Cảm giác trưởng phòng Kiều rành rẽ lắm.”

Thu Sinh cười: “Thế à? Vì chợ đường Hoa Đình do phòng tôi toàn quyền phụ trách.”

Cả ba đều sững sờ. Thu Sinh trong lòng khá đắc ý. Triệu Hiểu Bình vỗ trán: “Nước lũ cuốn trôi miếu Long Vương, người một nhà lại chẳng nhận ra nhau!”

Ăn trưa xong, Kiều Thu Sinh tiễn Ngọc Bảo và hai cô gái ra cổng Cục Công thương, dặn dò: “Việc này đừng gấp. Chỉ cần có chủ sạp nhường chỗ, sẽ dễ xử lý. Cứ kiên nhẫn chờ tin tôi.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Cảm ơn trưởng phòng Kiều! Trưởng phòng Kiều đi thong thả, giữ sức khỏe, hẹn gặp lại!”

Đợi bóng Kiều Thu Sinh khuất hẳn, Triệu Hiểu Bình dậm chân: “Hai chị em này là sao, im thin thít suốt buổi, để mình chị nhảy lên nhảy xuống, cúi đầu khom lưng.”

Ngọc Khanh nói: “Em không giỏi ăn nói.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Làm nhân viên bán vé mấy năm nay mà sao nổi?”

Triệu Hiểu Bình lại nói: “Ngọc Bảo, khí phách anh hùng đâu mất rồi?”

Ngọc Bảo không đáp.

Bên cạnh có một công viên nhỏ, ba người ngồi xuống ghế dài, nhìn chiếc lá đầu tiên của mùa thu rơi.

Triệu Hiểu Bình nói: “Nói thật lòng, trưởng phòng Kiều đẹp trai thật, chu đáo, tính tình cũng ôn hòa.”

Ngọc Khanh nói: “Như diễn viên điện ảnh ấy.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Họ Châu gì đó, đúng không?”

Ngọc Khanh cười: “Đúng. Không nghiêm khắc như anh rể Phan.”

Triệu Hiểu Bình hỏi: “Ngọc Bảo, trưởng phòng Kiều cưới chưa?”

Ngọc Bảo mặt không cảm xúc, gật đầu.

Triệu Hiểu Bình nói: “Tiếc thật, người đàn ông hoàn hảo thế này, chị thực sự rung động.”

Ngọc Khanh nói: “Đừng có mà!”

Triệu Hiểu Bình cười: “Chị đùa thôi.”

Ngọc Bảo đột nhiên nói: “Em chẳng muốn mang ơn Kiều Thu Sinh chút nào.”

Triệu Hiểu Bình ngạc nhiên: “Gì cơ?”

Ngọc Bảo bình tĩnh nói: “Kiều Thu Sinh là bạn trai của em hồi ở Tân Cương. Năm 77, Thu Sinh thi đậu Đại học Phúc Đán, em chu cấp tiền học cho anh ta suốt bốn năm. Khi em trở về mới biết, Thu Sinh đã phải lòng người khác, định cưới con gái nhà quyền quý.”

Triệu Hiểu Bình và Ngọc Khanh kinh ngạc, im lặng hồi lâu. Triệu Hiểu Bình nói: “Thật hay đùa vậy, không giỡn chứ?”

Ngọc Bảo nói: “Chẳng có tâm trạng mà đùa. Hiểu Bình còn rung động với Thu Sinh như thế không?”

Triệu Hiểu Bình nói: “Rung động cái khỉ! Trần Thế Mỹ thời nay, chị ghét nhất!”

Ngọc Khanh nói: “Em thường nghe người ta kể chuyện thế này, không ngờ lại xảy ra với chị.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Bảo Trần Thế Mỹ trả tiền lại!”

Ngọc Bảo nói: “Đã trả hết rồi, nếu không em lấy đâu ra tiền làm hộ kinh doanh cá thể. Em không muốn dính líu gì đến Kiều Thu Sinh nữa.”

Triệu Hiểu Bình nói: “Nếu Trần Thế Mỹ giúp được, cứ để anh ta giúp, coi như bù đắp. Không giúp được thì thôi, cả đời này không gặp lại nữa.”

Ngọc Bảo nói: “Chuyện giữa em và Thu Sinh, đừng kể ra ngoài. Trời biết, đất biết, ba chúng ta biết, vậy là đủ.”

Ngọc Khanh và Triệu Hiểu Bình gật đầu đồng ý.

Kiều Thu Sinh nhanh chóng có phản hồi, sạp ở đường Hoa Đình đã sắp xếp xong, bảo sớm đến Cục Công thương làm giấy phép kinh doanh cá thể. Ngọc Bảo tan lớp học tối, cô mệt mỏi, tắm rửa xong thì đi ngủ sớm.

Phan Dật Niên về nhà, thấy Ngọc Bảo đã nằm ngủ, tự vào bếp nấu một bát mì ăn. Vừa ăn vừa đọc báo, mẹ Phan đến, ngồi trò chuyện vài câu bâng quơ. Ăn xong, anh về phòng tắm rửa, cởi áo lên giường, ghé sát ôm Ngọc Bảo, anh cười nói: “Nghe mẹ bảo, giấy phép kinh doanh đã được cấp rồi.”

Ngọc Bảo đáp: “Vâng.”

Phan Dật Niên nói: “Nghe nói không dễ làm, em làm thế nào được?”

Ngọc Bảo nói: “Nhờ người giúp.”

Phan Dật Niên hỏi: “Nhờ ai?”

Ngọc Bảo đáp: “Triệu Hiểu Bình đi lo.”

Phan Dật Niên không nói gì, bắt đầu hôn lên chiếc cổ trắng ngần, tay luồn vào áo.

Ngọc Bảo khẽ nói: “Đừng mà.”

Phan Dật Niên hỏi: “Sao thế?”

Ngọc Bảo nói: “Đến tháng rồi.”

Phan Dật Niên khựng lại, nói: “Được rồi.”

Anh không động đậy thêm.

Ngọc Bảo ngủ không yên, đột nhiên đau bụng tỉnh giấc, mồ hôi lạnh đầy đầu. Cô gắng gượng ngồi dậy.

Phan Dật Niên nghe tiếng động, anh hỏi: “Đi toilet à em?”

Ngọc Bảo nói: “Không phải.”

Phan Dật Niên hỏi: “Không phải, vậy dậy làm gì?”

Ngọc Bảo nói: “Em đi pha nước đường đỏ.”

Phan Dật Niên ngồi bật dậy, bật đèn bàn, thấy sắc mặt Ngọc Bảo thì hoảng, anh nói: “Để anh pha nước đường đỏ.”

Anh lập tức xuống giường đi ngay.

Ngọc Bảo không còn sức tranh cãi, nằm xuống, nhắm mắt chịu đau.

Phan Dật Niên không tìm thấy đường đỏ, hỏi mẹ Phan. Mẹ Phan khoác áo, ra phòng khách, mở ngăn tủ thấp, lấy ra một hộp bánh quy, bà ngạc nhiên hỏi: “Nửa đêm nửa hôm, lấy đường đỏ làm gì?”

Phan Dật Niên nhận lấy, nói: “Ngọc Bảo đau bụng, cần uống nước đường đỏ.”

Mẹ Phan nói: “Ồ, đến tháng rồi. Dật Niên nhớ nhé, lấy tay chà nóng, xoa bụng cho Ngọc Bảo, sẽ bớt đau nhiều đấy.”

Ngọc Bảo mơ màng, uống nước đường đỏ xong, cảm nhận bàn tay ấm nóng của Phan Dật Niên xoa vòng trên bụng dưới, không nhẹ không nặng, lực độ vừa đủ. Ngọc Bảo nói: “Thôi, không cần đâu, mai anh còn đi làm mà.”

Phan Dật Niên nói: “Không sao.”

Ngọc Bảo không hiểu sao, bỗng muốn khóc, nhưng cô vẫn kìm lại. Không biết do nước đường đỏ hay bàn tay xoa bóp, cơn đau dần tan, eo lưng ấm áp.

--------------------------------------------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: Quyển 1 - Lời mở đầu
Chương 2: Về Thượng Hải
Chương 3: Lạnh nhạt
Chương 4: Bữa cơm gia đình
Chương 5: Chuyện nhà
Chương 6: Khốn đốn
Chương 7: Sự nghiệp
Chương 8: Chia tay
Chương 9: Cuộc sống
Chương 10: Bữa tối
Chương 11: Khó khăn
Chương 12: Tâm tư
Chương 13: Hòa giải
Chương 14: Bạn bè
Chương 15: Khích lệ
Chương 16: Dũng khí
Chương 17: Thu Sinh
Chương 18: Khó địch
Chương 19: Tiệc gia đình
Chương 20: Phiền muộn
Chương 21: Xem mắt [1]
Chương 22: Xem mắt [2]
Chương 23: Sóng ngầm
Chương 24: Tin tức cũ
Chương 25: Xem mắt
Chương 26: Người xưa
Chương 27: Duyên phận
Chương 28: Tâm kế
Chương 29: Dứt khoát
Chương 30: Tình bạn
Chương 31: Gặp mặt
Chương 32: Suy nghĩ
Chương 33: Tình cờ gặp lại
Chương 34: Thẩm vấn
Chương 35: Tình cảm
Chương 36: Xem bói
Chương 37: Sóng gió
Chương 38: Hôn phối
Chương 39: Mâu thuẫn
Chương 40: Quyết định
Chương 41: Khó xử
Chương 42: Bất ngờ
Chương 43: Cãi vã
Chương 44: Cửa sinh
Chương 45: Khó nói
Chương 46: Quán rượu
Chương 47: Hàng xóm
Chương 48: Cuộc sống
Chương 49: Cầu hôn [1]
Chương 50: Cầu hôn [2]
Chương 51: Lực lượng hậu bị
Chương 52: Khó lường
Chương 53: Đồng hành
Chương 54: Quen thuộc
Chương 55: Chuyện xưa
Chương 56: Sóng ngầm
Chương 57: Tin sốc
Chương 58: Tâm tư
Chương 59: Giãi bày
Chương 60: Tan băng
Chương 61: Chuẩn bị
Chương 62: Đám cưới
Chương 63: Đêm xuân
Chương 64: Nhường nhịn
Chương 65: Bữa khuya
Chương 66: Về nhà mẹ đẻ
Chương 67: Vi phục
Chương 68: Quy hoạch
Chương 69: Tương hợp
Chương 70: Phù sinh
Chương 71: Cuộc sống
Chương 72: Con đường phía trước
Chương 73: Quyển 2 - Lời mở đầu
Chương 74: Tâm tư
Chương 75: Vợ chồng
Chương 76: Khó khăn
Chương 77: Say rượu
Chương 78: Tương trợ
Chương 79: Kế hoạch
Chương 80: Thảo luận
Chương 81: Khởi hành
Chương 82: Buôn bán
Chương 83: Sự sống
Chương 84: Quen biết
Chương 85: Nghe kể
Chương 86: Trang điểm
Chương 87: Mở quầy
Chương 88: Dòng nước ngầm
Chương 89: Gợn sóng
Chương 90: Manh mối
Chương 91: Tan vỡ
Chương 92: Tuyền Anh
Chương 93: Hiến kế
Chương 94: Bất ngờ
Chương 95: Quảng Châu
Chương 96: Mổ xẻ trái tim
Chương 97: Thân mật
Chương 98: Nóng dần
Chương 99: Dốc hết tình
Chương 100: Sự việc bắt đầu
Chương 101: Cầu cứu
Chương 102: Tin vui
Chương 103: Chuyện vặt
Chương 104: Xưởng may
Chương 105: Ý kiến
Chương 106: Bữa cơm gia đình
Chương 107: Anh em
Chương 108: Cảnh cáo
Chương 109: Bất ngờ
Chương 110: Làm ăn
Chương 111: Chuyện vui
Chương 112: Ăn tết
Chương 113: Người nghe
Chương 114: Về nhà mẹ đẻ
Chương 115: Mỹ Kỳ
Chương 116: Cọ sát
Chương 117: Tâm trạng
Chương 118: Chia ly
Chương 119: Sắp đặt
Chương 120: Phát hiện
Chương 121: Nhân tình
Chương 122: Hậu hoạn
Chương 123: Vết thương lòng
Chương 124: Dạy bảo
Chương 125: Đám cưới
Chương 126: Hỏi cho ra lẽ
Chương 127: Bài học
Chương 128: Dần nổi lên
Chương 129: Thay đổi
Chương 130: Sinh nở
Chương 131: Khẩu phần
Chương 132: Cảm tạ
Chương 133: Sơ suất
Chương 134: Đồng Cam, Biến hóa
Chương 136: Nghe nói
Chương 137: Lạnh ấm
Chương 138: Nhân sinh
Chương 139: Gặp mặt
Chương 140: Tự tiến cử
Chương 141: Trận cãi nhỏ
Chương 142: Hết lòng khuyên giải
Chương 143: Chúng tướng (Nhiều dáng vẻ)
Chương 144: Chúng sinh
Chương 145: Bài học
Chương 146: Chia cách
Chương 147: Mổ tim
Chương 148: Phụ nữ
Chương 149: Định mệnh
Chương 150: Bạn bè
Chương 151: Hương vị năm mới
Chương 152: Rời sân khấu
Chương 153: Bí mật
Chương 154: Tiến lên
Chương 155: Người thân
Chương 156: Chuyện cũ
Chương 157: Thoáng nhẹ nhõm
Chương 158: Tán gẫu
Chương 159: Sự nghiệp
Chương 160: Buôn bán
Chương 161: Sinh mệnh
Chương 162: Cuộc sống
Chương 163: Đại sự
Chương 164: Gặp mặt
Chương 165: Thẳng thắn
Chương 166: Hiểu biết
Chương 167: Cố nhân
Chương 168: Kề sát
Chương 169: Vô thường
Chương 170: Khói lửa
Chương 171: Ngoại truyện 1 - Chuyện nhỏ trước hôn lễ
Chương 172: Ngoại truyện 2 - Dật Văn lại đi xem mắt

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khói Lửa Thượng Hải
Chương 78: Tương trợ

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 78: Tương trợ
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...