Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ – Chương 13

KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ

Tác giả: Không rõ
Lượt đọc: 98
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Giờ nghĩ lại, khổ sở kiếp trước đều là do ta tự chuốc lấy, không sống thấu triệt được như nàng.

Ta bưng đĩa bánh, Quân Đàm nhìn ta đầy chờ đợi, như thể đĩa bánh kia là mỹ vị tuyệt thế, ta không nếm thì phụ lòng hắn.

Trời rõ ràng không nóng, mồ hôi lại từng giọt từng giọt lăn xuống trán ta.

Khóe môi Quân Đàm khẽ cong, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu gương mặt tái nhợt của ta.

“Không ăn sao?”

Hắn hỏi khẽ, giọng mang theo tủi thân, như thể ta phạm phải tội ác tày trời.

Hắn là trưởng t.ử của bệ hạ và hoàng hậu, từ nhỏ đã cao quý, thứ hắn muốn nhất định phải có.

Không cướp, đã là nhẫn nhịn lắm rồi.

Hắn sao có thể tủi thân?

Ta ngẩng lên nhìn gương mặt giống bệ hạ kia, cười nịnh.

“Thần nữ lúc nhỏ quả thật thích ăn bánh, nhưng giờ lớn rồi… không thích nữa.”

Hắn lắc đầu, nụ cười nơi khóe môi càng sâu.

“Không được.

Cô đặc biệt để dành cho ngươi.”

“……”

Xem ra không thể từ chối.

Ta nghiến răng, cầm một miếng quế hoa cao, nhắm mắt, xem như đi vào chỗ c.h.ế.t, chuẩn bị cho vào miệng.

Ngay khoảnh khắc bánh sắp chạm môi —

Giọng Quân Mặc bỗng vang lên từ phía bên Ngự thư phòng:

“Thanh Âm!”

Ta như được đại xá, vội quay sang.

“Ta ở đây!”

Quân Mặc ba bước thành hai đi tới, nhìn thấy Quân Đàm thì hơi sững người.

“Hoàng huynh cũng ở đây à?

Ồ — quế hoa cao à!

Ngon không?”

Vừa nói, hắn đã tiện tay cầm một miếng định cho vào miệng,

lại bị Quân Đàm một tay đè lại, thu hết bánh trong tay chúng ta, đặt lại vào đĩa, nhàn nhạt nói với thị vệ phía sau:

“Bánh nguội rồi.

Đổi một đĩa mới cho Lê Vương.”

Rồi vòng qua chúng ta, rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn xa dần, trái tim treo lơ lửng mới hạ xuống đôi chút.

“Quá nguy hiểm… suýt nữa bị đầu độc c.h.ế.t!”

Ta vỗ ngực, lòng còn sợ hãi.

Quân Mặc đưa tay từng cầm bánh lên mũi ngửi, có chút nghi hoặc.

“Sao nàng biết bánh của hắn có độc?

Chỉ dựa vào đoán thôi sao?”

“Ta từ nhỏ bị tổ mẫu ép học y, học mấy năm liền mà tên d.ư.ợ.c liệu còn không nhớ nổi.

Nhưng tổ mẫu ép ta nhớ mùi của vài loại độc thường dùng.

Cho nên bánh vừa đưa đến trước mặt, ta liền biết bên trong có Hạc Đỉnh Hồng, hơn nữa là liều lượng đủ g.i.ế.c người.”

Khóe miệng Quân Mặc giật giật.

“Vậy nếu vừa rồi bản vương không tới, nàng định

sao?”

“Ta sẽ nôn ra…”

Ta đã tính sẵn rồi —

đợi đến lúc bánh sắp vào miệng, ta sẽ cố ý móc họng nôn ra.

May mà Quân Mặc tới, để ta khỏi chịu thêm khổ.

Quân Mặc xót xa xoa đầu ta.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage * "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Trời cao thương xót…

vất vả cho nàng rồi, tiểu bảo bối của ta.”

“Ai là tiểu bảo bối của ngài?”

“Nàng chứ ai!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - *

Hắn cười không biết xấu hổ, như chim công xòe đuôi.

“Chỉ còn một tháng nữa chúng ta thành phu thê,

Nàng chẳng phải là của ta rồi sao?”

Ta bất giác đỏ cả mặt.

Rõ ràng sống hai kiếp, cộng lại cũng hơn trăm tuổi rồi,

bị một thiếu niên trêu ghẹo, vậy mà tim vẫn đập loạn.

Thật đúng là càng sống càng thụt lùi.

“Khoảng thời gian này, ta sẽ luôn ở bên nàng.”

Quân Mặc cau mày, nhìn về hướng Quân Đàm rời đi một lúc lâu.

“Hắn không thể công khai ra tay với ta,

nhưng âm mưu ngầm những ngày này chưa từng dứt.

Hôm nay hắn trực tiếp ra tay với nàng,

chứng tỏ đã bị phụ hoàng dồn đến đường cùng.”

Ta gật đầu.

“Đầu độc ta trước mặt, hắn có thể nói bánh là của ngự thiện phòng, không liên quan đến hắn.

Nhưng nếu độc c.h.ế.t điện hạ,

dù hắn giải thích thế nào cũng bị mắng huynh đệ tương tàn,

tổn hại thanh danh hoàng gia.”

26

Chuyện này rất nhanh đã truyền tới tai cha ta.

Ông lập tức lấy cớ ta sắp thành hôn, tâu xin bệ hạ tạm dừng chức vụ của ta, giữ ta ở nhà chuyên tâm chuẩn bị xuất giá.

Thực ra, ta không hề muốn.

Nhưng rốt cuộc cãi không lại ông.

Ta chỉ có thể cầu mong bệ hạ mau mau giải quyết xong chuyện của Thái tử, để ta còn quay lại tiếp tục mài mực cho ngài.

Không phải ta nổi lên nô tính, mà là cái cảm giác len lén liếc nhìn tấu chương… thật sự rất đã.

Nhất là khi bệ hạ thỉnh thoảng còn hỏi ý kiến ta, nếu ngài áp dụng mà hiệu quả không tệ, tuy ta chẳng được lợi ích thực tế gì, nhưng trong lòng vui đến không tả nổi.

Thật sự… nghiện.

27

Chớp mắt một tháng trôi qua.

Trong triều rất nhiều người ngã ngựa, đa phần đều là phe cánh của Thái tử.

Bệ hạ ra tay sấm sét quyết đoán, không chừa cho hoàng hậu – người thê t.ử nhiều năm – chút thể diện nào, quả thực khiến người ta lạnh lòng.

Cha ta xưa nay luôn theo sát bệ hạ, trong chuyện này cũng đóng vai trò tích cực.

Quân Mặc trong tối cũng không ít động tác nho nhỏ, thường sau khi

xong chuyện xấu, nửa đêm trèo tường vào khuê phòng của ta.

Cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ ngồi nhìn ta, ngồi là đến nửa đêm.

Rõ ràng những việc bệ hạ

lần này, khiến trong lòng hắn rất không dễ chịu.

Người ta vẫn nói bên vua như bên hổ, quả thật chẳng sai chút nào.

Rất nhanh đã đến ngày thành hôn.

Đây là lần thứ hai ta gả chồng.

Một lần sinh, hai lần quen.

Kiếp trước bị đói cả ngày, đói đến hoa mắt chóng mặt.

Lần này ta lén chuẩn bị một túi nhỏ, bên trong toàn là bánh ngọt chỉ to bằng ngón út, nhét vào túi hương ở thắt lưng, đói thì ăn.

Trong Lê vương phủ, bệ hạ cùng hoàng hậu và Hoa Quý phi – sinh mẫu của Lê Vương – ngồi ở thượng tọa.

Các hoàng t.ử công chúa khác cũng đều tới, an tĩnh ngồi một bên.

Các vương hầu quý tộc ngồi dự tiệc ngoài sân xem hôn lễ, yên ắng đến lạ, chẳng mấy náo nhiệt, cảm giác chẳng khác gì vào triều.

Ta và Quân Mặc vừa bái cao đường, thì quản gia vương phủ bỗng thét lớn:

“Không xong rồi! Bên ngoài có đại quân áo giáp đen, đã bao vây Lê vương phủ!”

Ta khẽ lay quạt hỷ, liếc về phía Thái tử, liền thấy hắn rút kiếm đứng dậy.

Chỉ một cái xoay người, kiếm đã kề cổ Lục hoàng tử.

Cùng lúc đó, hoàng hậu vốn đang ngồi cạnh bệ hạ, đoan trang yên lặng, bỗng rút d.a.o găm, hung hăng đ.â.m thẳng vào sau lưng bệ hạ.

“Bệ hạ! Mau nằm xuống lăn đi!”

Ta kinh hãi kêu lên.

Nhưng bệ hạ không nghe, chỉ liếc ta một cái, như thể sau lưng có mắt, một cước đá vào bụng hoàng hậu, đá văng bà ta ra ngoài.

--------------------------------------------------

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
KHINH ÂM MẶC VẬN HỌA SƠN HÀ
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...