Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khiết Phích Thiếu Gia – Chương 37

Khiết Phích Thiếu Gia

Tác giả: Biển Đam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Tả Ý không để ý đến ba người biểu tình trợn mắt há hốc mồm, vội vàng nhìn thoáng qua vị trí Tây Lâm ngã xuống. Tây Lâm giãy dụa trong nước đã sắp kiệt sức, bắt đầu trầm xuống. Lúc này Vân Tả Ý không để ý sạch dơ, càng không chú ý đến thân thể có chịu nổi nước hồ lạnh như băng,khi bọn Thang Mộc chưa kịp phản ứng, đã” Bùm” một tiếng nhảy xuống, đem mấy người Thang Mộc dọa quá.

Vân Tả Ý vừa tiếp xúc đến nước hồ, nháy mắt cảm thấy toàn thân cứng ngắc, nước lạnh băng như ác ma không chỗ nào là không lấy mạng người. Một lát sau, tay chân đều giống như đeo chì ngàn cân, nâng cũng nâng không nổi. Vân Tả Ý hồi tưởng kỹ xảo bơi lội kiếp trước, cố gắng thả lỏng, chú ý phối hợp toàn thân hướng dưới nước bơi đi, đồng thời dùng tinh thần lực dò xét vị trí Tây Lâm …… Một lát sau, tinh thần lực rốt cục phát hiện Tây Lâm . Vân Tả Ý cố gắng bơi về phía Tây Lâm , tay hắn chạm tới Tây Lâm , vội vàng kéo đến bên người mình, bán ôm hắn hướng về phía trước di động. Vừa bơi, Vân Tả Ý vừa thầm mắng n +1 lần cái thân thể yếu đuối này, cư nhiên yếu đến như vậy, ngay cả ôm người đều ôm không nổi……

Ở bên hồ lo lắng chờ đợi, ba người rốt cục nhìn trên mặt hồ nổi lên hai người, không, không phải nổi lên hai người, trong đó một người ôm một người khác nổi lên. Vân Tả Ý cố hết sức ôm Tây Lâm kéo về bờ, nhưng khi sắp tới đích, Vân Tả Ý rốt cuộc không còn khí lực đẩy lên. Nhìn trên bờ ba tên đang ngây ngốc đứng , hắn tức giận ngữ khí âm trầm nói: “Còn đứng thất thần gì chứ? Không mau đến hỗ trợ.”

Nghe được giọng nói lạnh như băng, bọn họ lập tức tỉnh táo lại. Người trước mặt không phải ai khác, mấy ngày trước còn chỉnh bọn họ sống không bằng chết “Ác ma Hội trưởng “. A, như thế nào trước mặt hắn lại ngẩn người chứ. Bọn họ vội vàng hỗ trợ đem Tây Lâm cùng Vân Tả Ý kéo lên.

Vân Tả Ý sau khi lên bờ bị gió thổi, không tự chủ được rùng mình một cái. Nhưng cái lạnh không phải quan trọng nhất, làm hắn không thể chịu được chính là hiện tại trên người bẩn kinh khủng, quần áo còn dính vào bùn đất …… Đối với người mỗi ngày phải thay ba bộ quần áo, Vân Tả Ý không thể chấp nhận tình trạng này.

Đảo mắt nhìn đến ba người Thang Mộc , sau khi đem hắn cùng Tây Lâm lên bờ, lại khôi phục bộ dáng ngơ ngác, gì cũng khônglàm, Tây Lâm vẫn nằm trên mặt đất. Tuy rằng trước đó hắn đã kiểm tra hơi thở, biết Tây Lâm chỉ bị ngất không có gì lo ngại, nhưng nếu giống như ba tên ngốc trước mặt không biết chăm sóc Tây Lâm, không có chuyện cũng biến thành có chuyện.

Vân Tả Ý lạnh lùng nhìn họ:” Các ngươi hiện tại đều ngẩn ngơ gì? Chẳng lẽ chờ ta đến làm hô hấp nhân tạo ?”

” Cái gì?” ba người kinh hô.

” Không cần nói cho ta hay các ngươi không biết làm chứ, ta đây làm sư phụ các ngươi thật uổng mà.” Vân Tả Ý trên cao nhìn xuống bọn họ nói. Thật sự quá khó tiếp thu rồi, Vân Tả Ý hiện tại buồn bực muốn giết người.

” Này…… Này……” ba người Thang Mộc ấp úng nói.

Nhìn vẻ mặt khó xử của họ, Vân Tả Ý vô tình thêm một câu:” Các ngươi cứ chần chờ tiếp, hắn xảy ra vấn đề gì, ta không chịu trách nhiệm .” Sau đó liền vội vã ly khai. Bộ dạng vội vàng bỏ đi trước giờ chưa từng thấy qua của Vân Tả Ý làm bọn Thang Mộc lại ngốc ngây ra một lúc.

Khi Vân Tả Ý hoàn toàn biến mất, ba người ba mặt khó xử ngó nhau.

” Làm sao bây giờ? Ai tới?” Rốt cục Thang Mộc lên tiếng hỏi, hai người kia liền một bộ “ngươi tới, ngươi tới” đùn đẩy.

Thang Mộc nhìn đến biểu hiện của họ, cả giận nói: “Các cậu làm gì vậy?”

Lại không nghĩ rằng bọn họ nảy ra lý do thực tốt, chỉ thấy Khiếu Minh nói:” Cậu là lão Đại, loại sự tình này đương nhiên là lão Đại đến làm.”

Lao Lạp gặp Thang Mộc đem tầm mắt chuyển hướng hắn, vội vàng nói:” Tây Lâm là bạn cùng phòng của mấy người, mấy người quen thuộc nhau, đương nhiên là mấy người đến.”

“Bọn mày…… bọn mày……” Thang Mộc bi phẫn nói không ra lời, cuối cùng bất đắc dĩ lấy khí thế “tráng sĩ ra đi không quay đầu về” hít sâu một hơi, mắt nhắm chặt, hướng miệng Tây Lâm tới, ân, không phải hôn tới,mà là đè xuống.

Ngay khi môi hắn cách môi Tây Lâm 1cm, một tiếng ” Lão Đại” dọa Thang Mộc vội vàng nhảy dựng lên.

Chỉ thấy không biết khi nào Tây Lâm đã tỉnh lại, vẻ mặt mơ hồ nhìn Thang Mộc , tò mò hỏi:” Lão Đại vừa rồi đang làm gì?” Vì sao lão Đại vừa rồi ghé vào trên người hắn, hơn nữa mặt cách mặt hắn gần như vậy.

Thang Mộc đỏ mặt, liên tục xua tay, lắp bắp nói:” Không…… Không có gì, không có gì.” Đồng thời ánh mắt cảnh cáo nhìn về phía hai người khác.

” Thật sao?” Chính là dường như có điểm không đúng a……

————

Trên người quần áo màu đen ướt đẫm gắt gao bao quanh chủ nhân, biểu hiện ra dáng người chủ nhân tinh tế, tỉ lệ hoàn mỹ. Màu đen tinh khiết cùng mái tóc đen dài ướt đẫm ôm trọn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, bởi vì lạnh mà hơi hơi trắng bệch, trên trán thỉnh thoảng nhỏ xuống giọt nước nhìn càng đáng yêu.

” Đại thiếu gia, ngài làm sao vậy?” Diệp Đàn vẻ mặt kinh hoảng nhìn hắn, cho tới bây giờ chưa thấy qua Vân Tả Ý chật vật như thế.

” Ta không sao.” Vân Tả Ý thản nhiên nói, trực tiếp hướng phòng tắm:” Ta muốn tắm rửa, ngươi chuẩn bị quần áo đi.”

” Vâng.” Tuy rằng Vân Tả Ý ngữ khí hết sức bình thản, nhưng Diệp Đàn vẫn phát hiện tâm tình lo lắng bất an của đại thiếu gia. Biết Thiếu gia vốn cực kỳ ghét bẩn , Diệp Đàn không dám chậm trễ, vội vàng đi chuẩn bị.

Đang muốn đi chuẩn bị quần áo, vòng tay của Diệp Đàn đột nhiên chấn động lên. Diệp Đàn vội đi đến một góc bí mật trong hoa viên, nhìn xem bốn phía không ai mới bấm lên vòng tay. Vân Hàm Phong giọng nói bình tĩnh truyền ra:

” Diệp Đàn , ta đã tới rồi. Năm phút đồng hồ sau có thể đến vị trí của ngươi , ngươi hiện tại đứng đó chờ ta.”

“Vâng, lão gia.” Diệp Đàn đếm thời gian, vừa đếm tới năm phút, hắn liền cảm thấy không khí trên đỉnh đầu lưu chuyển bất thường. Ngẩng đầu lên, một vật thể tối đen, đường kính khoảng năm thước trôi nổi trên khoảng không. Không lâu sau, vật thể thần bí chuẩn xác đáp trước mặt hắn.

Diệp Đàn vội vàng tiến lên hành lễ:” Cung nghênh lão gia.”

Trước mặt, vật thể màu đen chậm rãi nhạt dần, cuối cùng tiêu thất đi, chỉ để lại một người đứng đó. Người tới “Ừ” một tiếng xem như đáp lại:” Ý nhi đâu? Hắn hôm nay thế nào?” Hôm nay một ngày đều ở trong phi thuyền, không thể tiếp thu tin tức mới, cho nên cả ngày Ý nhi làm gì hắn cũng không biết.

” Đại thiếu gia hôm nay……” Diệp Đàn rành mạch báo cáo hành động của Vân Tả Ý. Vân Hàm Phong yêu thương Vân Tả Ý như vậy, đương nhiên không có khả năng phái người theo dõi sát Vân Tả Ý , nhiều lắm chỉ làm cho Diệp Đàn hướng hắn báo cáo Ý nhi làm gì mỗi ngày, cho nên sự tình hôm nay Diệp Đàn cũng không biết rõ ràng, cuối cùng nói:”…… khi Đại thiếu gia trở về, cả người đều ướt đẫm, ta cũng không biết sao lại như thế.”

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: giáo sư kiếp sống (11)
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166: hải tặc không gian
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 181: Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khiết Phích Thiếu Gia
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...