Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khiết Phích Thiếu Gia – Chương 130

Khiết Phích Thiếu Gia

Tác giả: Biển Đam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi bữa tối kết thúc, Vân Tả Ý chào hỏi vài câu với mọi người rồi liền ôm cục cưng trở về phòng.

……

Vân Vũ Chí cùng Phương Tuyết gặp Vân Tả Ý đi rồi, dùng ánh mắt đánh nhau kịch liệt một phen mới chịu về phòng.

Cao Mai cùng Uyển Văn đều chờ mong nhìn Vân Hàm Phong ……

Vân Hàm Phong nhìn không tới bóng dáng kia nữa mới chậm rãi thu hồi ánh mắt, thản nhiên lưu lại câu ‘đêm nay đi thư phòng’ liền mang theo Diệp Đàn ly khai. Nhà ăn chỉ còn lại hai nữ nhân đang mắt to trừng mắt nhỏ nhau.

……

……

Đêm nay đối Vân Tả Ý mà nói thật là khảo nghiệm lớn.

‘Tối hôm nay cục cưng ngủ với ta được chứ ?’ Vân Tả Ý nhớ rõ lúc ấy hắn nói với Phương Tuyết như thế. Ai ! Con người quả nhiên luôn nói mà không lườn trước hậu quả a. Đạo lý này Vân Tả Ý lỉnh ngộ ra khi bị đánh thức ở hai ba giờ sau vì tiếng khóc nháo đột nhiên vang lên.

” Oa oa…… Oa oa……” Nho nhỏ bé con hoa tay múa chân gào khóc, khí thế mười phần, lượng hô hấp to lớn làm cho Vân Tả Ý thực khó hiểu.

Vân Tả Ý bị đột nhiên bừng tỉnh, lo toan không được mặt khác, cũng chỉ là ngốc hống trẻ con. Hống cả nửa ngày vẫn không thấy thành quả, hắn không khỏi nhíu mày nhìn chằm chằm tiểu tử không ngừng khóc nháo kia. Sau một lúc lâu, rất có uy nghiêm, hắn nói :” Ê, đừng khóc.”

” Oa oa…… Oa oa……” Không quan tâm hắn, tiếp tục khóc.

Vân Tả Ý mặt đen. Nói thật, hắn vẫn đều không có lo lắng quá vấn đề trẻ con sẽ khóc nháo. Tất cả đều do tiểu tử kia từ lúc gặp hắn về sau vẫn rất ngoan, chỉ trước bữa tối có khóc một chút nhưng rất nhanh dỗ nín tốt lắm. Chính là hiện tại tình huống hoàn toàn khác a : nửa đêm đột nhiên khóc nháo không ngớt, vô luận hống dụ như thế nào cũng không dùng được, nhất là hắn vừa mới trải qua thời gian dài phi hành, người rất mỏi mệt cần hảo hảo nghỉ ngơi một phen.

” Oa oa…… Oa oa……” Tiếng khóc còn đang tiếp tục, Vân Tả Ý bất đắc dĩ nhu nhu cái trán, cường chống tinh thần ôm lấy tiểu tử, tự hỏi những nguyên nhân có thể. Là đói bụng sao?

Vân Tả Ý ôm bé đứng dậy tìm bình sữa trên bàn, không biết ai đã đặt lúc nào. Thử xem độ ấm, ân, vừa phải. Nhưng khi hắn uy sữa, tiểu tử kia đầu xoay trái xoay phải không chịu tiếp xúc bình sữa. Gây sức ép vài phút sau, Vân Tả Ý rốt cục biết không phải do đói bụng. Vậy do đâu?

Vốn híp mắt buồn ngủ tự hỏi vấn đề này, Vân Tả Ý đột nhiên giật mình một cái, buồn ngủ cũng bị dọa chạy hơn phân nửa. Hắn nghĩ tới buổi chiều khi tiểu tử kia phạm ‘tội ác’.

Hẳn là không phải đâu, không có ngửi được mùi, hơn nữa trước lúc ngủ tiểu tử kia cũng bị người hầu mang đi tắm rửa sạch một lần…… Nhưng nếu……

Vân Tả Ý từ chối nửa ngày, rốt cục vươn bàn đã muốn cứng ngắc……

Hô, không có. Nhìn tả vẫn như trước sạch sẽ, Vân Tả Ý nhẹ nhàng khoan khoái thầm nghĩ may mắn. Chính là nếu không phải chuyện này, tiểu gia hỏa kia vì sao khóc chứ?

Đang đắm chìm trong suy nghĩ, Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy có điều không thích hợp. Ơ, mà không đúng ở chỗ nào chứ ? A, tiếng khóc đã không có. Vân Tả Ý nhanh chóng nhìn về phía tiểu tử kia. Bé nho nhỏ lúc trước còn khóc nháo rất khí thế, sớm đã không biết ở lúc nào thì đi vào mộng đẹp, lại đang ngậm ngậm ngón tay hắn một cách ngon lành……

Này tính là chuyện gì? Vân Tả Ý ngốc lăng một lúc lâu sau bất đắc dĩ ôm tiểu tử, một lần nữa đặt lại trên giường…… Ban đêm ánh trăng nhu hòa xuyên qua cửa sổ rộng lớn chiếu dài trên khoảng đất, làm cho trong phòng như đều bịt kín trong tầng ngân sa. Mà Vân Tả Ý rất không may nương nhờ ánh trăng này thấy rõ mặt tiểu tử kia:

Khuôn mặt nhỏ nhắn như bạch ngọc không hề có chút nước mắt……

……

……

Ngày hôm sau. Khi Vân Tả Ý xuất hiện ở trước mặt mọi người, hai đôi mắt đen rõ ràng làm cho nhiều người kinh hách không nhỏ.

” Ý nhi , ngươi……”

” Không có việc gì, chính là tối hôm qua ngủ không tốt thôi .” Vân Tả Ý chặn lời Vân Hàm Phong nói trước.

Vân Hàm Phong nghe xong nhăn lại mày, đem ánh mắt tập trung đến trong ngực Vân Tả Ý : “Bởi vì nó sao?”

“Vâng.” Vân Tả Ý từ chối cho ý kiến, gật đầu.

” Về sau không cần cùng nó ngủ chung phòng, như vậy không tốt cho. Tối hôm qua nhất định bị đánh thức rất nhiều lần đi.” Vân Hàm Phong trừng mắt nhìn vật nhỏ nói.

” Vâng, đã biết.” Kỳ thật tối hôm qua tiểu tử kia chỉ ồn ào một lần thôi. Hắn sở dĩ có đôi mắt đen dọa người như vậy phần lớn là do bị tức giận. Hống dụ nửa ngày nguyên lai tiểu gia hỏa này vẫn là khóc giả a, hại hắn khẩn trương cả nửa ngày.

” Chúng ta cùng đi nhà ăn đi.”

“Vâng.”……

……

Tới rồi nhà ăn, đôi mắt Vân Tả Ý lại khiến cho oanh động không nhỏ. Sau khi hỏi rõ nguyên nhân sau, tất cả mọi người đạt thành nhất trí, tiểu tử kia không thể tái cùng Vân Tả Ý ngủ chung.

Phương Tuyết lại trực tiếp tiến lên muốn đem Vân Tụ ôm đi, vẻ mặt tự trách cùng lã chã chực khóc làm cho Vân Tả Ý không tốt cự tuyệt, đành phải đem bé giao cho nàng.

Vân Vũ Chí nhìn hai người hỗ động trong lúc đó sắc mặt âm u, hiển nhiên phi thường khó chịu.

Cao Mai thì phi thường vui vẻ nhìn hai con, hiển nhiên đối với con dâu do mình chọn cảm thấy thực vừa lòng.

Uyển Văn nhìn xem Cao Mai, lại nhìn xem trẻ con đáng yêu trong tay Phương Tuyết, trên mặt không dấu hâm mộ. Cuối cùng tầm mắt của nàng đứng ở trên người Vân Vũ Chí, không biết suy nghĩ gì.

……

Vân Hàm Phong bất động thanh sắc nhìn thần sắc biến hóa của mọi người trên bàn cơm. Sau khi dùng cơm xong, Vân Hàm Phong nghiêng đầu nói với Vân Tả Ý:” Ý nhi , hôm nay theo ta đi tổng bộ không ?”

Vân Tả Ý suy nghĩ, hôm nay dường như cũng không có việc gì, không bằng đi tổng bộ phụ giúp phụ thân . Vì thế Vân Tả Ý gật đầu.

……

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: giáo sư kiếp sống (11)
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166: hải tặc không gian
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 181: Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khiết Phích Thiếu Gia
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...