Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khiết Phích Thiếu Gia – Chương 116

Khiết Phích Thiếu Gia

Tác giả: Biển Đam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vân Tả Ý mang theo Vân Hàm Phong trở lại nhà gỗ, Đại Ngưu còn chưa trở về, hẳn là đang đi đốn củi. Tuy rằng từ khi bọn họ vào ở, Đại Ngưu hoàn toàn không cần phải vất vả đi đốn củi, nhưng Đại Ngưu tính tình hàm hậu thiết thực, không muốn nhận tiền của phi nghĩa, vẫn kiên trì mỗi ngày đi làm.

Vân Tả Ý nhìn quanh căn nhà, Đại Ngưu chưa trở về, làm sao bây giờ, có nên cho Ảnh đi tìm hắn không ?

” Ý nhi , vị bằng hữu cứu ngươi bình thường mỗi ngày trở về lúc nào?” Tâm vẫn đặt trên người Vân Tả Ý, Vân Hàm Phong không cần Vân Tả Ý mở miệng cũng biết hắn suy nghĩ gì, dẫn đầu nói.

” Chạng vạng.” Vân Tả Ý ngẩng đầu nhìn Vân Hàm Phong một cái.

” Ừ, cũng không lâu, chúng ta ngay tại đây chờ hắn trở về đi, vừa lúc dùng thời gian này hiểu biết một chút tình trạng sống gần đây của Ý nhi.”

” Vâng……” Vân Tả Ý gật đầu.

Lúc này Diệp Đàn tiến lên nói:” Lão gia, Diệp Đàn dẫn bọn hắn lui ra ngoài.”

Vân Hàm Phong liếc mắt đám người trong phòng, gật đầu đồng ý.

Tiểu đội đương nhiên rất phối hợp đi ra ngoài, Lý Thính Toàn do dự một chút cũng đi theo.

Chờ trong phòng không có ai, Vân Hàm Phong nhìn Vân Tả Ý hỏi:” Ý nhi , nói cho ta biết ngươi trong khoảng thời gian này trải qua như thế nào ?” Nói xong, Vân Hàm Phong chuyên chú quan sát Vân Tả Ý , tựa hồ muốn xem ra điểm không thích hợp.

“Vâng. Sau khi phi thuyền bị tập kích………… Tuy rằng ta an toàn tới nơi đây, nhưng các bảo tiêu đều hy sinh………… Khi tới tinh cầu, đã được Đại Ngưu cứu…… Mãi cho đến phụ thân tìm đến.”

Vân Tả Ý đại khái kể lại cuộc sống đã trải qua, chẳng qua lược đi chuyện bị độc xà cắn cùng đoạn ngày ở Liêm phủ . Dù sao bất luận là bị độc xà cắn hay chuyện ở Liêm phủ đều không hay ho, cùng với làm cho phụ thân lo lắng, không bằng không nói ra, dù sao cũng không phải đại sự.

Vân Hàm Phong cẩn thận lắng nghe xong mới hỏi:” Thế Ý nhi mấy ngày nay sống được không?”

” Khá tốt, bất quá……”

” Bất quá thế nào?” Vân Hàm Phong trong lòng căng thẳng, vội vàng hỏi, sợ Vân Tả Ý bị ủy khuất.

” Bất quá có điểm nhớ ngươi.”

Ách, Vân Hàm Phong bị những lời nói này gây ngây ngẩn cả người, chờ tiêu thụ hoàn toàn ý tứ đã mạnh mẽ chế trụ trong lòng mừng như điên, vẻ mặt không thay đổi hỏi:” Ý nhi , ngươi nói thật sao?”

” Khụ, thật.” Chưa bao giờ nói qua loại nói này, Vân Tả Ý hơi không được tự nhiên, xoay đầu qua … khụ một tiếng đáp lại.

Ha ha…… Ý nhi nói nhớ ta, Vân Hàm Phong tâm tình chưa bao giờ tốt như vậy. Nếu hiện giờ hắn có thấy cô ‘con dâu’ Phương Tuyết đáng ghét nhất, chỉ sợ hắn cũng tiến lên chào hỏi Phương Tuyết đi.

……

Vân Hàm Phong gặp làn da Vân Tả Ý hơi lộ ra dưới trời gió, đau lòng không cần nghĩ ngợi liền ôm lấy Vân Tả Ý . Thấy Ý nhi kinh ngạc nhìn hắn, Vân Hàm Phong mới nhớ hiện tại hành vi của hắn không hợp đạo lý. Bất quá Vân Hàm Phong không giống như trước kia, sẽ giả bộ lơ đãng đặt Ý nhi về lại ghế, mà là nửa ôm lấy Ý nhi đi tới cạnh ghế, chính mình ngồi xuống trước sau đó đặt Ý nhi trên đùi mình. Nếu hắn đã quyết định không hề làm cha con, vậy thì phụ tử chi lễ liền hoàn toàn không tất yếu tuân thủ. Có điều hắn phải nhanh lên tìm một thời cơ nói cho Ý nhi biết tâm ý của mình …… Hiện tại, a…… Trước hết bồi dưỡng một chút tình cảm đi……

……

Vân Tả Ý đầu tiên là phi thường kỳ quái sao Vân Hàm Phong đột nhiên lại ôm hắn. Lúc nhìn đến Vân Hàm Phong dẫn hắn đi ngồi xuống ghế mới thả lỏng, phụ thân cũng thật là, nếu muốn hắn ngồi, nói thẳng là được rồi cần gì dùng loại biện pháp này.

Nhưng lập tức Vân Tả Ý trừng lớn mắt, bởi vì phụ thân trực tiếp bán ôm hắn ngồi vào trên người mình. Gì chứ ? Hắn cũng không phải tiểu hài tử. Vân Tả Ý lập tức đứng lên, có điều với điểm khí lực nhỏ nhoi của hắn sao có thể thành công tránh thoát bàn tay Vân Hàm Phong. Vô luận hắn dùng như thế nào lực, vẫn như cũ không chút sứt mẻ ngồi trong lòng Vân Hàm Phong. Ngay khi Vân Tả Ý nhịn không được muốn lên tiếng, đột nhiên cảm thấy một hơi thở thổi đến sau tai:

” Ý nhi , ngươi không ngoan nha……” âm khàn khàn trầm thấp dễ nghe, còn mang theo một âm cuối, làm cho người ta nghe xong trong lòng ngứa ngáy, là loại kháng nghị gợi cảm âm thanh.

Vân Tả Ý liền sựng cứng lại. Hơi thở mềm nhẹ phất vào nơi mẫn cảm sau cổ, một chút tê dại, mười phần không được tự nhiên. Hắn mơ hồ cảm thấy lần này gặp mặt, phụ thân dường như hơi khác lạ, nhưng nghĩ không ra địa phương nào khác lạ.

” Phụ thân, ta không phải tiểu hài tử, phóng ta xuống đi.” Vân Tả Ý dần dần không được tự nhiên, buồn bực, bởi vậy ngữ khí cũng hơi lạnh xuống.

” Ai, ta chỉ là đã lâu không gặp Ý nhi , lần này tình huống của Ý nhi lại ……” Vân Hàm Phong nói một nửa liền ngừng lại, giọng nói mang ưu thương làm cho Vân Tả Ý tràn ngập cảm giác tội lỗi.

Vân Tả Ý nghe đến đó liền im lặng. Đúng vậy, là hắn làm cho phụ thân lo lắng, cho nên phụ thân mới có hành động thất thường.

Nhớ lại từ lúc hắn sinh ra đến giờ, Vân Hàm Phong tự tay cẩn thận chiếu cố cùng quan tâm, Vân Tả Ý khẩu khí vô luận như thế nào cũng không cứng rắn nổi. Hắn sao có thể tức giận với người vẫn một lòng vì mình suy nghĩ chứ. Hừ, quên đi, lần này là mình không đúng trước, khiến cho hắn đem chính mình như tiểu hài tử đi. Dù sao cũng không phải không hưởng qua tư vị này, mười năm trước hắn mỗi ngày đều bị Vân Hàm Phong ôm vào trong ngực làm tiểu hài tử.

Vân Tả Ý trong lòng từ chối nửa ngày sau, kết cục buông tha cho, thản nhiên mở miệng nói:” Ta không sao.”

Vân Hàm Phong nghe bé trong lòng nhuyễn hạ khẩu khí, chỉ biết đã không sao, liền được một tấc lại muốn tiến một thước kéo gần thêm khoảng cách giữa hai người, cho đến khi hô hấp cùng nghe thấy. Bé trong lòng cũng chỉ là giật giật một chút, sẽ không có động tác gì.

Vân Hàm Phong mê luyến hương vị thanh lương của người yêu, lòng tràn đầy hạnh phúc. Ai, ai có thể nghĩ đến cao thủ tình trường như hắn hiện tại dùng thủ đoạn tới trên người đứa con chứ. Bất quá, hắn không hối hận, nếu là Ý nhi, hắn nguyện ý sử dụng tất cả thủ đoạn của mình. Ý nhi , nếu ta đã quyết định, vậy ngươi cả đời này…… chạy không thoát……

Vân Tả Ý đột nhiên cảm thấy hơi lạnh, không khỏi hướng nguồn nhiệt phía sau nhích lại gần. Vân Hàm Phong tự nhiên là ôn nhu vô hạn hoan nghênh.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: giáo sư kiếp sống (11)
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166: hải tặc không gian
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 181: Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khiết Phích Thiếu Gia
Chương 116

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 116
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...