Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khiết Phích Thiếu Gia – Chương 110

Khiết Phích Thiếu Gia

Tác giả: Biển Đam
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

p/s:

đại trù = đầu bếp lớn

Trù nghệ = nghề nấu ăn

Ảnh cùng Vân Tả Ý trở lại nhà Đại Ngưu. Đại Ngưu rất vui mừng trên mặt tràn đầy tươi cười.

Trong thời gian Vân Tả Ý mất tích, nhà gỗ vẫn duy trì trạng thái khi hắn còn ở, không nhiễm một hạt bụi nhỏ, hiển nhiên đã mất rất nhiều công phu.

” Đại Ngưu, cám ơn ngươi.” Vân Tả Ý chân thành nói lời cám ơn.

” Ha ha, tiểu công tử ngươi đừng tạ ơn ta, ta chỉ là cảm thấy tiểu công tử nhất định còn trở về, nếu tiểu công tử sau khi trở về giống như lúc vừa tới không nơi để ngủ sẽ không tốt lắm, ha ha.” Đại Ngưu vuốt đầu ngượng ngùng nói.

Nhìn Đại Ngưu thuần phác đáng yêu , Vân Tả Ý cùng Ảnh Nhất đều nhịn không được mỉm cười lên.

……

Từ lúc Vân Tả Ý bị Ảnh Nhất tìm trở về sau, Ảnh Nhất không còn mỗi ngày đều chạy đi hái thuốc. Ngươi hỏi hắn làm gì sao ? Đương nhiên là cả ngày đi theo phía sau Vân Tả Ý một giây không rời.

Mặt khác nhà Đại Ngưu lại vừa nhiều thêm một người rảnh rỗi.

” Ngươi như thế nào lại tới nữa?” Vân Tả Ý nâng mày liếc liếc mắt một cái, sau đó quay lại quyển sách trên tay.

Lí Thính Toàn bị cái liếc mắt thoáng nhìn kia làm tim đập nhanh nhưng trên mặt bất lộ thanh sắc,” Ha ha…… Ta đến ăn cơm a, ai bảo ngươi nơi này có một siêu cấp đại trù đâu?”

Siêu cấp đại trù đương nhiên sẽ không là Vân Tả Ý , chỉ còn có Ảnh Nhất. Không nghĩ tới phải không, Ảnh Nhất bề ngoài là một lãnh khốc sát thủ, nhưng trù nghệ lại phi thường xuất sắc. Một ngày tam cơm của Vân Tả Ý đều do hắn phụ trách.

” Hừ” Vân Tả Ý hừ một tiếng sẽ không tái để ý tới hắn, đem tất cả lực chú ý vào quyến sách trong tay.

Ảnh vừa nhìn thấy Lí Thính Toàn đã tới, tuy rằng rất không hài lòng, nhưng vẫn đi làm thêm đồ ăn, ai biểu khi hắn tìm kiếm Vân Tả Ý khiếm thượng Thính Toàn một nhân tình chứ.

Lí Thính Toàn xưa nay đều là loại tự lai thục nhân, không ai quản lý hắn, hắn làm theo ý mình thực tự tại.

Hắn đầu tiên là nghiên cứu chén trà trên tay, thỉnh thoảng phát ra tiếng chậc chậc khen ngợi. Nghiên cứu xong chén trà, hắn lại bắt đầu nghiên cứu mặt bàn sáng bóng của bàn gỗ, đánh giá mặt bàn cần phải bao nhiêu công lực mới có thể làm được. Nghiên cứu cái bàn xong, đi nghiên cứu phòng ở……

Đến cuối cùng, hắn đem tất cả có thể nghiên cứu gì đó đều nghiên cứu xong rồi, nhưng cũng không gặp có người trả lời hắn, rốt cục kiềm chế không được, Lý Thính Toàn tiến đến bên cạnh Vân Tả Ý , ánh mắt nhìn thẳng quyển sách:” Ha ha, Vân đại thiếu gia đang đọc sách gì đấy?”

Vân Tả Ý hơi hơi nhíu mày, như cũ không trả lời hắn.

Lý Thính Toàn không ngừng cố gắng,” Nga, nguyên lai là Kinh Thơ a, tại hạ đối với Kinh Thơ cũng có chút hiểu biết, không bằng hai ta đến làm thơ, thế nào?”

Vân Tả Ý lần này ngẩng đầu, nhìn Lý Thính Toàn một cái, lại cúi đầu đọc sách.

Lí Thính Toàn bị ánh mắt kia đả kích thật to, không cam lòng hỏi:”Sao chứ? Ta nói không đúng sao? Vì sao nhìn ta như vậy? .”

“……”

” Uy, ngươi nói a……”

“……”

” Tốt, ngươi không nói, ta đây liền vẫn hỏi, hỏi đến khi ngươi nói mới thôi……”

“……”

……

Vân Tả Ý rốt cục không chịu nổi quấy nhiễu, ngẩng đầu lên nhìn Lý Thính Toàn :” Ta đang học chữ.”

Cái gì? Học chữ? Lý Thính Toàn trong lúc nhất thời không có cách nào thu nhận tin tức đầy kích thích này, ngốc trễ nhìn Vân Tả Ý .

Ừ, rốt cục đã im lặng. Vân Tả Ý sau khi đả kích người ta một cách toàn vẹn, rất không có đạo đức lại cúi đầu đọc sách.

” Uy, Vân đại thiếu, ngươi nhất định đang gạt người đi. Ngươi sao có thể không biết chữ chứ ?” Lý Thính Toàn một hồi lâu sau mới hồi phục tinh thần, vẫn là không tin, chất vấn. Hắn vô luận như thế nào cũng không dám tưởng tượng tuyệt thế thiếu niên trước mặt hắn cư nhiên dốt đặc cán mai.

” Ta chưa nói ta biết chữ.”

Bị Lý Thính Toàn ồn ào không có cách nào khác chuyên tâm đọc sách, Vân Tả Ý bất đắc dĩ ngẩng đầu lên. Lúc này thấy Lý Thính Toàn bộ dáng ngơ ngác, tâm muốn trêu đùa hứng lên, biểu tình đột nhiên biến đổi rất đau thương:

” Ai~, ngươi nghĩ rằng ta không muốn biết chữ sao? Nếu không phải lúc nhỏ trong nhà bần cùng, ngay cả ăn đều ăn không đủ no, làm sao có tiền đi đọc sách chứ, ta……”

Giây phút tiếp theo, Vân Tả Ý phát huy xuất sắc khả năng diễn xuất, đem thân thế của mình nói ra bi thảm vô cùng. Tuy rằng hắn chỉ có nhíu mày đau thương, dùng ngữ khí bình thản kể ra, nhưng là so với người khác vừa khóc lại nháo kể ra còn rất thật hơn.

Lý Thính Toàn thương tiếc nhìn thiếu niên đối diện vẻ mặt đau thương. Aizz, hắn nhất định đã chịu nhiều đau khổ, bằng không lấy hắn hiểu biết, thiếu niên đối diện tuyệt đối sẽ không dễ dàng trước mặt người khác lộ ra biểu tình yếu ớt như thế này đâu…… Nghĩ đến thân thể bệnh tật của Vân Tả Ý , Lý Thính Toàn không tự chủ được bắt đầu liên tưởng, thân thể hắn có phải cũng do cuộc sống bi thảm khi còn bé tạo thành hay không……

Khi Vân Tả Ý đang kể ra đoạn ‘kiếp sống thơ ấu bi thảm’, Ảnh tiến vào đưa đồ ăn. Khi nhìn đến bộ dáng Vân Tả Ý trong lòng hắn cũng đau xót, chính là khi nghe rõ nội dung Vân Tả Ý nói chuyện, chỉ còn lại rất ngạc nhiên.

Vân thị Thiếu chủ lúc nào thì tuổi thơ gặp qua nghèo túng như vậy ? Ảnh Nhất thần tình hắc tuyến, nhất là nghe tới Vân Tả Ý nói ‘phụ thân vì trả nợ, bán đi nhà cửa cùng ruộng vườn’ thì, Ảnh Nhất khóe miệng cũng bắt đầu xuất hiện trạng huống run rẩy, Ảnh không thể nhịn nổi nữa, buông đồ ăn rất nhanh rút lui.

Ảnh Nhất lúc gần đi ra ngoài lại quay đầu nhìn thoáng qua, thấy Lý Thính Toàn lắng nghe Vân Tả Ý với biểu tình căm giận bất bình.Ai, đồng tình ngươi, nếu không phải biết rõ ràng hoàn cảnh Vân Tả Ý trưởng thành, hắn cũng nhất định trốn không thoát vận mệnh bị lừa. Bất quá, Ảnh Nhất cười, không hổ là đại thiếu gia a, Thính Vũ Lâu lâu chủ cư nhiên khinh địch bị hắn lừa ngoạn ngục.

……

Liêm phủ, hôm sau.

Liêm T//i sớm liền thức dậy, vừa mới chuẩn bị nhích người đi gặp Duy Gia, thuộc hạ mà hắn an bài giám sát Duy Gia vội vàng chạy đến.

“Sao vậy, xảy ra chuyện gì?” Liêm T//i nhìn bọn họ quỳ gối trước mặt, cảm giác không ổn trong lòng dâng lên, không khỏi mày nhanh mi nhíu, trầm giọng hỏi.

Bọn họ run lên một chút, nhìn nhau thoáng qua, một người trong đó run rẩy mở miệng nói:” Hồi bẩm gia, mục tiêu giám thị biến mất, chúng thuộc hạ chỉ tìm được cái này trong phòng.” sau khi nói xong cầm tờ giấy đưa cho Liêm T//i.

Liêm T//i một phen đoạt lấy, cấp bách mở ra, đã thấy mặt trên chỉ có một câu như vậy:

‘Cách hắn xa một chút, nếu không — tự gánh lấy hậu quả.’

……

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 30: giáo sư kiếp sống (11)
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 166: hải tặc không gian
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 181: Đá người không đá vào mặt (Đại kết cục)

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khiết Phích Thiếu Gia
Chương 110

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 110
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...