Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa – Chương 29

Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi Tăng Thành vào quán cà phê ở tầng một của khách sạn Shangri-La thì thấy ngay

Diệp Tri Thu đang ngồi một mình ở bàn gần cửa sổ.

Cô mặc áo sơ mi sọc nhỏ

màu xanh sẫm, tóc kẹp phía sau, đang đọc cuốn Tạp trí Thời trang rất dày, trang

trí bắt mắt, bên cạnh đặt một tách cà phê. Khuôn mặt tuy hơi gầy, nhưng dưới ánh

đèn, có vẻ khí sắc tốt hơn mấy ngày trước. Cô lật đi lật lại các trang báo nhưng

hình như không tập trung lắm, rõ ràng đang suy tư điều gì đó.

Tăng Thành

đi đến chào cô: "Chảo em, Tri Thu".

Diệp Tri Thu ngẩng đầu ngạc nhiên rồi

vội vàng đứng lên đáp: "Chào Tổng giám đốc Tăng".

Cô đến đây theo lời hẹn

của ông chủ Thẩm Gia Hưng. Cô đến trước mười phút nhưng ông ta vẫn có thói quen

đến muộn. Đương nhiên không dám giục ông ta nên trong lúc chờ đợi, cô gọi tách

cà phê và xem cuốn tạp chí vừa mua bên đường. Cô dang thầm suy đoán xem Thẩm Gia

Hưng muốn gì và chuẩn bị tâm lý cho cuộc nói chuyện. Cô không ngờ lại gặp Tăng

Thành, sau lần cầu hôn đột ngột tuần trước, đây là lần đầu tiên hai người gặp

lại. Cô có chút bối rối, nhưng Tăng Thành lại tự nhiên như không.

"Sao

chỉ có mình em ở đây?"

"Tổng giám đốc Thẩm hẹn tôi ra đây có việc, chắc

cũng sắp tới nơi rồi."

Lúc này, có hai người ở bàn khác đi đến. Diệp Tri

Thu nhận ra ngay cô gái xinh đẹp đi trước chính là người dẫn chương trình ở đài

truyền hình địa phương - Lý Tư Bích. Trước đây, năm nào Tố Mỹ cũng tài trợ cho

chương trình của cô ta, thi thoảng cũng nhận lời làm MC cho các buổi hội nghị

của Tố Mỹ. Có điều cô ta khá kiêu ngạo, ít khi để ý đến người khác. Từ trước tới

giờ luôn là bộ phận Kế hoạch thay cô ta sắp xếp lịch làm việc, vì thế Diệp Tri

Thu chưa bao giờ làm việc trực tiếp với Tư Bích.

"Tổng giám đốc Tăng thật

đúng giờ, chúng tôi cũng vừa mới tới." Lý tư Bích cười rồi nhẹ nhàng nói: "Chắc

đây cũng là nhân viên của Tố Mỹ ạ? Nhìn mặt thấy quen quen".

"Diệp Tri

Thu, tổng quản lý kinh doanh của Tín Hòa. Đây là Lý Tư Bích, tôi nghĩ không cần

phải giới thiệu nữa. Còn đây là anh Ngô, phụ trách sản xuất bên đài truyền

hình."

Lý Tư Bích "ồ" lên một tiếng rồi nhìn Diệp Tri Thu với vẻ hết sức

tò mò nói: "Tổng quản lý Diệp được lên chức ở Tín Hòa à? Rất hân hạnh, chúng ta

có thể trao đổi danh thiếp không?".

Diệp Tri Thu đưa danh thiếp cho cô ta

và người đàn ông họ Ngô, khách sáo xin hai người chỉ giáo.

"Chúng tôi qua

bên kia nói chuyện một chút. Tri Thu, chào cô nhé." Ba người đến ngồi bên chiếc

bàn ở một góc khá xa.

Diệp Tri Thu vẫn cúi đầu đọc tạp chí. Bỗng cô ngẩng

đầu lên, thấy Tăng Thành ngồi đối diện với Lưu Tư Bích. Cô ta đang nói gì đó,

còn Tăng Thành hơi nghiêng đầu có vẻ rất tập trung lắng nghe, nhưng mấy ngón tay

để trên thành ghế thì đang gõ nhịp. Làm việc ở Tố Mỹ sáu năm trời, sau khi thăng

chức cũng được tham dự các hội nghị của công ty, cô thừa hiểu Tăng Thành thường

không biểu hiện tâm trạng trên nét mặt, nhưng lại biểu hiện rõ qua động thái của

các ngón tay. Những ngón tay gõ nhịp chứng tỏ ông ta đang mất kiên nhẫn. Cô cũng

không biết Lưu Tiểu Bích với nụ cười tươi tắn và tư thế ngồi duyên dáng kia đang

nói gì mà khiến ông ta chán ngán đến vậy.

Cô nhìn về phía khác rồi cười

thầm. Nói là làm việc ở Tố Mỹ, nhưng thực ra công việc đó cũng giống như dò đoán

suy nghĩ của ông chủ như thế nào. Đúng là kính nể một người trong một thời gian

dài mới có thể hiểu thấu được người đó. Suy nghĩ bất chợt này làm cô sợ đến mức

vội vàng nhắc nhở bản thân nên nghĩ ngợi về việc chính của mình.

Cô ngồi

một lúc lâu nữa thì Thẩm Gia Hưng mới chậm rãi đi vào. Ông ta bước vào thấy Tăng

Thành nên qua đó chào hỏi trước rồi mới lại phía cô. Ông ta gọi tách trà xanh,

sau đó vào thẳng vấn đề.

"Tiểu Diệp, cô nghĩ thế nào về tình hình Tín Hòa

hiện nay?"

Diệp Tri Thu trầm tư một lúc rồi nói: "Chỉ có thể nói một cách

thận trọng là lạc quan. Hiện nay sự cạnh tranh ngày càng khốc liệt, các thương

hiệu ở thị trường nội địa đang có xu thế co hẹp lại. Cũng may là Tín Hòa có cơ

sở tốt, các sản phẩm có ảnh hưởng tích cực tới thị trường ngoại địa. Vì thế,

nhiệm vụ cấp thiết hiện nay là một mặt giữ vững thương hiệu sản phẩm, một mặt

phát triển các đại lý ở những tỉnh khác".

"Tiểu Diệp, nếu chỉ đứng ở góc

độ kinh doanh thì cô rất đúng. Có điều,những vấn đề mà tôi phải suy nghĩ không

chỉ giới hạn ở góc độ đó. Hôm nay tôi gọi cô ra đây vì có một số lời không tiện

nói ở công ty, Việc thứ nhất rất đơn giản, Hội chợ đặt hàng thời trang mùa hè

này có thể vẫn theo chính sách cũ, nhưng đến Hội chợ đặt hàng thời trang mùa

thu, hy vọng cô sẽ ủng hộ quyết định của tôi."

Diệp Tri Thu vốn chẳng có hứng thú với việc vuốt râu

hùm, chỉ cố gắng làm tròn trách nhiệm để bảo đảm cuộc sống. Cô mỉm cười nói:

"Tổng giám đốc Thẩm, Tín Hòa là việc kinh doanh của gia đình ông và của Tổng

giám đốc Lưu, tôi chỉ là một nhân viên làm công ăn lương, tất cả những việc tôi

làm chẳng qua là làm hết trách nhiệm được giao phó. Tôi nói hết những phán đoán

của mình về thị trường với ông để ông tham khảo thêm thôi. Nếu công ty có quyết

định chính thức, tôi chỉ có nhiệm vụ có thể chấp hành, mà thực ra ông không cần

phải thương lượng với tôi".

"Tiểu Diệp, cô làm tròn trách nhiệm là tốt.

Tôi biết, Tổng giám đốc Lưu đưa cô về đây làm là có đề ra mục tiêu cuối năm cho

cô, nhìn từ góc độ hoàn thành nhiệm vụ thì không thể nói là cô sai được. Nhưng

đối với lĩnh vực thời trang ở khu vực này, không nói thì cô cũng rõ, lợi nhuận

trong vòng hai năm trở lại đây luôn đứng ở mức thấp, chỉ có thể nói là xoay vòng

vốn vẫn ổn định thôi. Trước mắt Tín Hòa chưa thành Tập đoàn, bên công ty bất

động sản và công ty thời trang vẫn hoạt động độc lập, có điều phát triển bên nào

hơn thì không cần tôi nói nhiều cô cũng hiểu, bên bất động sản có tiềm năng hơn,

cần phải nắm cơ hội ngay. Kế hoạch của tôi là, trong năm nay bên thời trang phải

tập trung đầu tư tài chính cho bên bất động sản. Báo cáo của cô rất ngắn gọn rõ

ràng, tôi rất hoan nghênh, bản thân tôi cũng đồng ý với ý kiến của cô. Nhưng đến

mùa thu, tôi không muốn gặp những tranh cãi tương tự như vậy nữa."

Diệp

Tri Thu im lặng, lời của Thẩm Gia Hưng rất rõ ràng, đến lúc đó nếu cô vẫn cương

quyết chủ trương tập trung phát triển thời trang thì sẽ trở thành cái gai trong

mắt ông ta. Hơn thế, cô chợt hiểu ra nguyên nhân tại sao trong vài năm trở lại

đây Tín Hòa phát triển chậm như vậy. Ông chủ chỉ coi doanh nghiệp này là điểm hổ

trợ tài chính chứ không có kế hoạch phát triển xa hơn, thế thì cô phải lo lắng

vấn đề này làm gì nữa?

"Tôi hiểu ý ông, Tổng giám đốc Thẩm, tôi phụ trách

kinh doanh, mục tiêu cuối năm của tôi cũng chính là mục tiêu của Tín Hòa, không

thể mang lợi ích cá nhân hay lợi ích của bộ phận kinh doanh đặt lên trên lợi ích

của công ty. Đối với những dị nghị trong chính sách kinh doanh, tôi vẫn có suy

nghĩ từ góc độ phát triển công ty."

"Tiểu Diệp, tôi rất hoan nghênh thái

độ làm việc của cô, nhưng mục tiêu cá nhân phải phục tùng sự phát triển của toàn

doanh nghiệp, hơn nữa càng phải biết hướng tới đại cục. Trước mắt, cô có ảnh

hưởng rất lớn tới Tổng giám đốc Lưu và Tiểu Na. Con bé Tiểu Na trước giờ chẳng

chịu chú tâm làm việc gì, thế mà lần này nó cũng dám tranh cãi với tôi về vấn đề

kinh doanh, vấn đề mà nó không am hiểu lắm. Điều này làm tôi hết sức bất ngờ.

Tôi không muốn vì việc này mà làm cho gia đình bất hòa, ảnh hưởng đến phát triển

của cả doanh nghiệp."

Diệp Tri Thu biết lúc này chỉ còn cách tỏ rõ thái

độ của mình với ông chủ: "Tổng giám đốc Thẩm, tôi sẽ chấp hành theo quy định của

công ty, tạm thời giữ ý kiến riêng của mình lại, sẽ không gây ảnh hưởng đến Tổng

giám đốc Lưu hay Tiểu Na đâu".

"Thẩm Gia Hưng cười nói: "Vậy thì tốt rồi,

chúng ta nói tới việc thứ hai, thực ra nó cũng có quan hệ nhất định với việc lưu

thông tiền mặt. Nhà xưởng của Tín Hòa đang nằm trong diện quy hoạch của thành

phố, sắp phải tháo dỡ. Tổng giám đốc Lưu rất bảo thủ, trước đây không đồng ý cho

tôi xây dựng nhà xưởng trong khu dự án phát triển công nghiệp, bây giờ lại muốn

tìm được nơi giao thông tiện lợi, điều này thực khó như bắc thang lên trời vậy.

Nếu chuyển tới khu vực ngoại thành hoặc vùng tiếp giáp thành phố thì sẽ khó khăn

cho việc phối hợp tuyển công nhân, vận chuyển hàng hóa, nguyên liệu, như vậy vốn

đầu tư sẽ lên cao. Thế mới nói ông Tăng Thành biết nhìn xa trông rộng, sớm đã có

một miếng đất trong khu dự án phát triển ở ngay thành phố, giờ đang bắt đầu xây

dựng khu công nghiệp cho mình."

Diệp Tri Thu quả thực chưa từng nghĩ về

vấn đề này. Hiện giờ Tín Hòa thuê lại nhà xưởng của một xí nghiệp quốc doanh đã

phá sản nằm trong khu phố cũ, ở đó tập trung hơn chục doanh nghiệp thời trang và

cũng đã trở thành khu công nghiệp thời trang có tiếng của thành phố. Có điều đây

là ngành công nghiệp thu hút nhiều lao động hơn các ngành khác, nhưng đối với

việc đóng góp các loại thuế cho chình phủ, nó chỉ đứng ở mức trung bình. Đánh

giá về mức độ quan trọng của khu vực này thì càng ngày càng kém, vì vậy thực sự

cần đưa vào cải tạo. Đương nhiên sau khi cải tạo, khu vực đó sẽ không có chỗ cho

ngành thời trang phát triển nữa. Cho nên các doanh nghiệp này chỉ còn cách đi

tìm một địa điểm khác để phát triển.

"Theo những thông tin tôi biết, việc

cải tạo khu vực này sẽ được tiến hành trong khoảng cuối năm nay, đây là vấn đề

mà các doanh nghiệp về thời trang nằm trong khu vực đều phản đối mãi. Trước mắt,

tôi đang cố gắng kiếm một miếng đất trong khu dự án phát triển, hy vọng có thể

nắm được cơ hội. Có điều, hiện tại nếu lấy được đất thì cũng phải theo hình thức

đấu thầu trực tiếp. Phía bên Tổng giám đốc Tăng, khu công nghiệp được tiến hành

xây dựng chậm nên không nhìn thấy quy hoạch cụ thể. Tôi chưa hiểu ông ấy có dự

tính thế nào, cô làm ở Tố Mỹ trong thời gian dài như vậy, bạn bè cũ chắc chắn là

nhiều, vì vậy có thể nghe được tin tức gì đó."

Diệp Tri Thu chỉ nghĩ về

các chính sách đại lý chứ hoàn toàn không nghĩ tới việc ông ta sẽ đề cập đến khu

dự án. Theo bản năng, cô hướng ánh mắt về phía Tăng Thành ở góc bên kia phòng,

đúng lúc ông ta cũng quay đầu lại. Tăng Thành nhận ra sự thất vọng và mệt mỏi

thoáng qua trên khuôn mặt cô, ông tỏ ra hơi ngạc

nhiên.

Diệp Tri Thu cúi xuống nhìn tách cà phê trước mặt, bình tĩnh lại rồi mới nói:

"Tổng giám đốc Thẩm, trước đây ở Tố Mỹ, tôi chỉ phụ trách về vấn đề tiêu thụ một

mặt hàng, cũng chưa được nghe đến đường hướng phát triển công ty, chỉ nghe Tổng

giám đốc Tăng sẽ xây khu công nghiệp nhưng không nắm được tình hình quy hoạch cụ

thể. Nếu cho đến giờ ông ta chưa công khai điều gì thì tôi nghĩ, những người

đang làm việc ở Tố Mỹ nếu biết được điều gì đó thì cũng chỉ sơ sơ mà

thôi".

Thẩm Gia Hưng lộ vẻ không vui, nói: "Kế hoạch của Tổng giám đốc

Tăng trước sau gì cũng phải tuyên bố, cũng không phải là bí mật doanh nghiệp gì

cả, nhưng nó ảnh hưởng rất lớn đến việc khai giá đấu thầu và bước quy hoạch tiếp

theo của tôi, càng tìm hiểu sớm càng tốt. Hiện giờ cô là tổng quản lý kinh doanh

của Tín Hòa, chắc cô biết điều này ảnh hưởng đến lợi ích của công ty như thế

nào?".

Diệp Tri Thu lại tiếp tục im lặng, làm một tổng quản lý kinh doanh

vất vả và cực nhọc hay là theo lệnh đi thám thính, đối với cô đều rất khó khăn.

Nhưng Thẩm Gia Hưng đã nói với giọng khiến cô không thể chối từ, hơn nữa, cô

cũng không muốn tranh luận với ông chủ của mình nên đành nói: "Tổng giám đốc

Thẩm, tôi chỉ có thể nói tôi sẽ chú ý đến thông tin này, còn nghe được điều gì

và nghe được đến đâu thì không dám chắc".

"Tiểu Diệp, chắc mấy hôm vừa

rồi cô đi công tác ở thành phố H hả?", Thẩm Gia Hưng thong dong nói tiếp: "Nghe

giám đốc bán hàng nói hôm đó Tổng giám đốc Tăng đã lái xe đưa cô về khách sạn.

Một nhân viên có mối thâm giao với ông chủ cũ như thế, thử dò hỏi xem quy hoạch

sắp được công bố ở bên ấy như thế nào, việc đó có vẻ không khó".

Diệp Tri

Thu ngước mắt nhìn thẳng Thẩm Gia Hưng và nói: "Tổng giám đốc Thẩm, xin hỏi ông

có chỗ nào không bằng lòng với công việc của tôi không?"

Một nhân viên

vẫn luôn giữ thái độ nhã nhặn như cô giờ bỗng trở nên nghiêm nghị, ánh mắt sắc

lạnh khiến Thẩm Gia Hưng vô cùng ngạc nhiên. Ông ta nói: "Tiểu Diệp, tôi đã

khẳng định năng lực làm việc của cô, cô đừng suy nghĩ lung tung".

Diệp

Tri Thu đang định tiếp lời thì nhìn thấy Tăng Thành đứng lên rồi đi về phía

mình, cô vội im lặng. Ánh mắt Tăng Thành quét qua cô một lượt, rồi quay sang nói

với Thẩm Gia Hưng: "Tổng giám đốc Thẩm, tôi có việc phải đi trước, mọi người về

sau nhé!".

Thẩm Gia Hưng và Diệp Tri Thu đều đứng dậy, Thẩm Gia Hưng nói:

"Tổng giám đốc Tăng, nếu có thời gian thì chúng ta gặp nhau, được không? Mấy năm

nay, sự phát triển của Tố Mỹ thật khiến người khác ngưỡng mộ, đáng để Tín Hòa

học tập".

"Tổng giám đốc Thẩm khách khí rồi, nói học tập thì hơi quá, chỉ

là giao lưu thôi." Tăng Thành gật đầu chào hai người rồi quay đi.

Nhìn

theo tấm lưng thẳng đang bước khỏi đại sảnh, Thẩm Gia Hưng cười nói: "Tiểu Diệp,

nếu chỉ đứng trên góc độ thời trang, tôi biết rõ Tín Hòa không cùng làm với Tố

Mỹ, giữa hai bên không có gì đáng gọi là bí mật doanh nghiệp cả. Còn quan hệ

giữa cô và Tổng giám đốc Tăng là chuyện riêng của hai người, tôi không quan tâm.

Có điều, đối với việc phát triển khu công nghiệp, nếu đã xác định quy hoạch, tôi

quyết tâm cạnh tranh với bên Tổng giám đốc Tăng trong việc tìm đối tác. Tôi hy

vọng vì cô làm việc, ăn lương của Tín Hòa nên sẽ suy nghĩ cho tiền đồ phát triển

của công ty mình".

Khi Tăng Thành đến chào tạm biệt, Diệp Tri Thu đã nén

được cơn giận. Biết Thẩm Gia Hưng lúc này đang muốn kết thúc câu chuyện một cách

êm đẹp nên cô cười mỉm và nói: "Tổng giám đốc Thẩm, nguyên tắc làm việc của tôi

từ trước đến nay là hết sức trong phạm vi công việc của mình, không vượt giới

hạn, cũng không sai nhiệm vụ, xin ông yên tâm".

Thể hiện đến mức độ này

là giới hạn cực điểm của cô rồi, Thẩm Gia Hưng dù không hài lòng thì cũng chẳng

nói thêm được câu nào nữa, ông gọi phục vụ tới tính tiền rồi khách khí nói: "Tôi

còn có hẹn với bạn, để tôi đưa cô về nhé!".

Cô cười nói: "Tổng giám đốc

Thẩm, ông cứ đi trước đi, tôi ngồi thêm lúc nữa".

Diệp Tri Thu ngồi đó,

một tay vân vê trán, một tay xoay xoay tách cà phê nghĩ ngợi. Thái độ Thẩm Gia

Hưng tuy phản cảm nhưng không làm cô ngạc nhiên. Trước kia, khi còn làm việc ở

Tố Mỹ, có thể nói Tăng Thành là một ông chủ hiếm khi coi trọng nhân viên. Những

ví dụ như vậy, cô cũng được nhìn thấy và nghe thấy rất nhiều. Các ông bà chủ ở

những doanh nghiệp tư nhân trong ngành thời trang rất khác người, chỉ xả ra một

tí tiền cho công nhân mà lại đòi hỏi sự trung thành của họ, yêu cầu họ bán cả

linh hồn và sức lực.

Việc ở thành phố H, một quản lý kinh doanh thấy Tăng

Thành tiễn cô về khách sạn không phải là điều gì ghê gớm. Nhưng cô hiểu rất rõ

mấy vị quản lý kinh doanh dưới quyền mình, bất kể là nam hay nữ thì mức độ tung

tin đồn đều cao như nhau, họ có sở thích tán ngẫu, buôn chuyện, hơn thế đều có

khả năng thêm mắm thêm muối đẻ biến các việc rất đơn giản thành phức tạp. Việc

đó lại đến tai người không mấy khi chú ý đến bên thời trang, lại rất ít đến công

ty như Thẩm Gia Hưng thì chỉ có trời mới biết tin đồn này đã được thổi qua tai

bao nhiêu người.

Đương nhiên cô có thể nói mình không có gì phải hổ thẹn,

nhưng điều đó chẳng có sức thuyết phục nào so với những lời đồn kia. Cô không

sợ, nhưng lại rất ghét việc liên quan đến những lời đồn thổi không rõ nguyên cớ.

Cô chỉ tự an ủi mình, may mà Hứa Chí Hằng và vòng quay làm việc của cô không

liên quan gì đến nhau.

Bỗng ngửi thấy mùi nước hoa, Diệp Tri Thu ngẩng đầu

lên nhìn, là Lý Tư Bích. Hình như cô ta phải ra ngoài, đi qua chỗ cô rồi dừng

lại cười nói: "Tổng quản lý Diệp trước đây là cấp dưới của Tổng giám đốc Tăng

sao?"

"Đúng, tôi có làm ở Tố Mỹ vài năm."

"Tổng quản lý Diệp, có

việc tôi muốn nói với cô, tôi có thể ngồi một lúc không?"

Cô ta miệng thì

khách sáo hỏi như thế nhưng thực ra đã ngồi đối diện với Diệp Tri Thu rồi. Diệp

Tri Thu lúc này tuy không có tâm trạng nào nhưng cũng đành nói: "Mời cô

ngồi".

Lưu Tư Bích nhìn cô đăm đăm rồi nói: "Tổng quản lý Diệp quả là

tuổi trẻ tài cao, còn trẻ thế này mà đã phụ trách việc kinh doanh của cả một

doanh nghiệp rồi".

Cô ta khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, Diệp Tri

Thu cười và lịch sự đáp lại câu nói tán dương đó: "Cô quá khen".

"Tổng

quản lý Diệp, gần đây tôi phụ trách chương trình phỏng vấn những phụ nữ giỏi

trong các doanh nghiệp của thành phố, không biết cô có đồng ý làm khách mời của

chúng tôi không?"

Diệp Tri Thu cười: "Người phụ nữ giỏi à? Ha ha. Cô Lý

này, tôi chẳng qua chỉ là một nhân viên làm công ăn lương thôi, không giỏi giang

như cô nói đâu".

Lý Tư Bích cũng không nài ép, cô ta cười nói: "Thế thì

chúng ta nói chuyện một lúc nhé. Cứ coi như đang chuẩn bị bài phỏng vấn của tôi

thôi. Chắc bình thường chị rất bận? Áp lực công việc có lớn không

chị?".

"Cũng ổn, vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được của

tôi."

"Nếu không trách tôi mạo muội thì chị có thể tiết lộ một chút về

đời tư của mình được không? Đại loại như, có bạn trai chưa, làm sao để dung hòa

được mối quan hệ giữa công việc và đời sống cá nhân?".

Diệp Tri Thu nhìn

Lý Tư Bích nói: "Cô Lý, nếu tôi không nhầm thì cô đang muốn tôi nói về Hứa Chí

Hằng, đúng không?".

Lý Tư Bích sững sờ, không ngờ một người trông rất nhẹ

nhàng như cô lại có thể vào đề trực tiếp như vậy. Diệp Tri Thu cười và nói tiếp:

"Tín Hòa chưa bao giờ quảng cáo trên truyền hình, cũng chưa tài trợ cho chương

trình nào. Tôi chỉ là một người làm công ăn lương, trong thành phố này có cả

trăm nghìn người giống tôi. Cô Lý hôm nay đã có ý nói chuyện với tôi như thế,

chắc không phải vì chương trình của mình. Xin đừng hiểu nhầm, Chí Hằng chẳng nói

gì với tôi cả. Chẳng qua là khi cô gọi điện đến thì tôi đang bên cạnh anh ấy,

mùi nước hoa của cô tôi cũng đã từng ngửi thấy trong xe anh ấy. Phán đoán của

tôi không thái quá, đúng không?"

Lý Tư Bích cũng cười: "Hình như hôm nay

tôi tự làm mình ê mặt rồi. Có điều, Tổng quản lý Diệp, tôi không có ác ý gì cả,

chẳng qua chỉ là có chút hiếu kỳ về chị thôi".

Cô ta cười rất thỏa mái

khiến Diệp Tri Thu cũng bớt đi phần nào căng thẳng, cô nói: "Hy vọng tôi không

làm cô mất hứng".

"Nếu không nói mấy câu vừa rồi, đúng là tôi sẽ mất

hứng. Có điều, mong chị hiểu cho lời nói thẳng của tôi. Ban đầu, trong tưởng

tượng của tôi, típ người như Chí Hằng chắc chắn sẽ không bao giờ yêu người như

chị".

Diệp Tri Thu bật cười nói: "Tôi cũng không chắc là mình có thích

nói chuyện thẳng thắn như thế này không. Thích ai là việc rất khó đoán, ban đầu

tôi cũng cảm thấy người tôi thích không phải típ như anh ấy".

"Tôi cảm

thấy trực giác của tôi về đàn ông rất chuẩn. Đừng lo, tôi không có thói quen rầy

rà người khác. Trên thế giới này, có rất nhiều đàn ông hội tụ được các điều kiện

tốt, tôi đã từng gặp những người còn đẹp trai hơn, điều kiện tốt hơn Hứa Chí

Hằng." Lý Tư Bích cười nhẹ, suy tư một chút rồi nói tiếp: "Đương nhiên, sự lựa

chọn của anh ấy cũng làm tôi kinh ngạc. Tôi không định làm khổ mình bằng việc bỏ

quá nhiều thời gian và công sức cho một người. Có thử thách, đương nhiên sẽ có

hứng thú hơn, nhưng ít ra đến thời điểm này, tận hưởng niềm hạnh phúc khi được

người khác theo đuổi còn thỏa mái hơn nhiều".

Diệp Tri Thu cảm thấy cô

gái trước mặt mình thẳng thắn bộc bạch tính cách ích kỷ như vậy cũng là điều thú

vị, cô ôn tồn nói: "Nhưng có khi nhiều sự lựa chọ quá cũng rất mệt

mỏi".

"Đúng vậy", Lý Tư Bích đồng tình rồi tiếp lời: "Vấn đề của tôi là

có quá nhiều sự lựa chọn, bởi thế tôi dễ dàng bỏ qua một người nào đó mà không

cảm thấy hối tiếc. Đôi lúc tôi nghi ngờ, có phải mình đã bỏ qua người phù hợp

nhất với mình rồi không? Nhưng sau đó lại tự nhủ, mình còn nhiều sự lựa chọn tốt

hơn đang đón đợi".

Diệp tri Thu không hiểu tại sao cô ta lại có hứng tâm

sự những chuyện ấy với mình, cô chỉ cười và không nói gì.

"Một câu hỏi

nữa, chị đừng quá để ý nhé! Với một người đặc biệt thông minh lại có điều kiện

tốt, luôn luôn tự kiêu như anh Chí Hằng, chị có cảm thấy mình chắc chắn thuộc về

anh ấy không?"

"Tôi nghĩ, nên chắc chắn về bản thân thì tốt hơn." Diệp

Tri Thu không còn nhẫn nại để nói chuyện với cô ta nữa nên trả lời chiếu lệ. May

mà lúc này di động đổ chuông, nhìn số điện thoại gọi đến cô khẽ chau

mày.

"Chị nói rất có lý. Rất vui vì được quen biết chị, chúng ta liên lạc

sau nhé!" Lý tư Bích cười, đứng dậy rồi uyển chuyển bước ra.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Tình Yêu Đến Lần Nữa
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...