Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Em Mỉm Cười – Chương 62

Khi Em Mỉm Cười

Tác giả: Đến đây đến đây.
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit + Beta: Tiểu Vũ

Cuối cùng thì Đồng Dao vẫn ngồi lên chiếc xe mới rửa lười lái ra ngoài trong truyền thuyết của Lục Tư Thành. Xuyên qua hơn nửa cái thành phố mới tìm được nhà hàng bán tôm hùm mà Tiểu Bàn nói, xuống xe, đi vào nhà hàng, lúc hai người nói muốn mua 35 cân tôm hùm thì Đồng Dao rõ ràng nhìn thấy trên mặt ông chủ xuất hiện tia kinh hoảng, phảng phất chỉ một giây sau thôi là có thể rút điện thoại gọi “110” tố cáo ở đây có hai người bị bệnh thần kinh.

Hai người phải nói thêm là muốn đóng gói mang về.

Trong lúc chờ ông chủ cân tôm đóng hộp thì Đồng Dao cúi đầu nghịch điện thoại, ngoài mặt tỏ ra không biểu cảm thế nhưng lại đang cùng bạn tốt Kim Dương nói chuyện kinh thiên động địa——

[ZGDX, smiling: Aaaa, cục cưng hình như thật sự có chút thích cây cột điện ở cửa thôn kia 🙂 ]

[Mẹ A Mao: Ha ha ha, đã sớm nói với cậu là không nên tùy tiện lập lời thề gì đó mà, cái gì mà sẽ không cùng tuyển thủ thế thao điện tử nói chuyện yêu đương? Lời đã nói ra giống như là bàn vả đang vả mặt cậu… Vậy làm sao bây giờ? Người phụ nữ náo loạn kia đâu?]

[ZGDX, smiling: Bị cưỡng chế đi rồi.]

[Mẹ A Mao: Vậy còn cậu?]

[ZGDX, smiling: Không biết. Chắc là cũng bị cưỡng chế rời đi khi mới chỉ trên đường đến?]

[Mẹ A Mao: Nói chuyện hẳn hoi.]

[ZGDX, smiling: Sau khi anh ấy nói “Thích người chơi game giỏi hơn tôi” thì tớ với anh ấy làm một trận solo đó, anh ấy chủ động mời tớ, xong rồi tớ thắng—— Trong truyện với trong phim với cả trong lòng đại đa số người hâm mộ thì Lục Tư Thành chính là cố ý thua tớ, thế nhưng tớ có thể cảm giác được, lúc đó anh ấy một điểm cũng không có nhường tớ. Tớ có thể thắng hoàn toàn là do anh ấy tính toán sai một chút và tớ thì vừa vặn bắt được cơ hội đó, không hơn.]

[ZGDX, smiling: Cho nên tớ cảm thấy anh ấy hẳn là không suy nghĩ nhiều như vậy, hơn nữa lại là đồng đội với nhau, nếu như thật sự liều lĩnh làm ra chuyện gì rồi bị từ chối thì sau đó làm sao cùng nhau thi đấu được… ]

[ZGDX, smiling: Mới nghĩ đến đây đã thấy khủng hoảng rồi, so với việc biết đáp án kết quả thì tớ hy vọng mình có thể tập trung thi đấu thật tốt… Bị từ chối rất mất mặt, thế nhưng tớ lại càng không muốn bị người khác nói là “Cô gái này thi đấu chuyên nghiệp chính là vì để nổi tiếng hoặc là để tìm đàn ông” … Vốn con gái thi đấu chuyên nghiệp đã rất ít rồi, nếu như xảy ra chuyện gì thì chắc chắn sẽ tất cả đều sẽ bị chụp cái mũ xấu này… Rất không tốt.]

[Mẹ A Mao: … Tớ bắt đầu thông cảm với cậu rồi đấy, lo lắng quá đi. Thiếu nữ ngốc nhà tớ bị ép phải lớn trong vòng một đêm. Đến đây tớ sờ đầu một cái nào (*′ェ’*), xem ra tính chủ động trên phương diện này của cậu còn không bằng một fan thông thường, chỉ ít fan cón có thể quang minh chính đại gọi anh ấy một câu: Chồng.]

[ZGDX, smling: Hức.]

[Mẹ A Mao: Vậy cậu bây giờ đang ở đâu? Đứng bên sông Hoàng Phố chuẩn bị nhảy xuống?]

[ZGDX, smiling: Sáng nay cược thua mời ăn khuya mà, bây giờ đang cùng anh ấy ra ngoài mua tôm hùm.]

[Mẹ A Mao: “Khinh bỉ” ]

[ZGDX, smiling: Làm sao bây giờ!!!!]

[Mẹ A Mao: Cậu vừa rồi không phải phân tích rất tốt à, đừng hành động thiếu suy nghĩ. Tính cách của đàn ông thường không kiên nhẫn được, nếu như đối phương không chậm chạp không có hành đồng gì thì chính là cậu nghĩ quá nhiều rồi.]

Đồng Dao nhìn điện thoại “À” một tiếng, Lục Tư Thành đang ngồi bên cạnh xem tin tức trên điện thoại ngẩng đầu nhìn cô một cái, nhỏ giọng nói: “Nhìn điện thoại lẩm bẩm cái gì đó?”

Đồng Dao cất điện thoại đi, đang muốn trả lời anh thì lúc này nhân viên cửa hàng mang tôm sống ra cân. Lục Tư Thành không đợi Đồng Dao đáp lại đứng lên, lấy ví tiền ra đến quầy tính tiền——- Đồng Dao ngồi tại chỗ nhìn người đàn ông đi tới quầy thu ngân, nhìn chằm chằm bóng lưng anh một hồi, nhìn anh nói chuyện gì đó với ông chủ rồi đột nhiên quay đầu lại nhìn cô một cái, sau đó lại quay đầu trở lại đối diện với ông chủ, khóe môi nở nụ cười cong cong.

Gò má, rất đẹp.

Đồng Dao cúi đầu, dùng tay áo lau lau màn hình điện thoại, đầu óc trống rỗng.

Cô cũng không biết thật ra đoạn đối thoại giữa Lục Tư Thành và ông chủ chính là——-

Ông chủ: “Một lần mua nhiều tôm hùm như vậy là cùng bạn gái ở nhà chiêu đãi bạn bè sao?”

Lục Tư Thành: “Cô ấy không phải bạn gái của tôi, chỉ là đồng đội.”

Theo bản năng trả lời như vậy, Lục Tư Thành lại giơ tay ra hiệu ngừng lại, quay đầu nhìn người phía sau, thấy cô ngồi trên ghế, hai chân ngắn ngắn dẫm dẫm thanh ngang dưới ghế, mắt trông ngóng nhìn mình, đôi mắt màu đen sáng ngời, như là một con chó lông xù nhỏ đang an tĩnh ngồi đợi chủ nhân.

Lục Tư Thành: “…”

Lúc ánh mắt hai người chạm nhau, cô là người rời mắt đi trước.

“Nói linh tinh, ánh mắt cô ấy nhìn cậu chính là ánh mắt bạn gái nhìn bạn trai hoặc là vợ nhìn chồng, tôi làm ông chủ tiệm này lâu như vậy rồi, làm gì có thể loại cặp đôi nào chưa thấy qua… ” Ông chủ cười hì hì nói, “Cô gái nhỏ kia hình như thích cậu đó.”

“…”

“Không thích con gái nhà người ta thì cũng đừng làm tổn thương.”

Lục Tư Thành nhận lấy biên lai ông chủ đưa tới, qua loa “Ừ” một tiếng, cười cười cúi đầu ký tên mình như rồng bay phượng múa lên biên lai.

Sau đó anh trở lại bên cạnh Đồng Dao ngồi xuống.

Đồng Dao: “Anh với ông chủ nói cái gì mà lại cười ngọt ngào đến như vậy?”

Lục Tư Thành: “Mắt của em có tật à?”

Đồng Dao: “Ông chủ giảm giá cho anh sao?”

Lục Tư Thành: “Không có.”

Đồng Dao: “Vậy rốt cuộc là tại sao anh lại cười ngọt ngào hài lòng như thế?”

Lục Tư Thành: “Ông chủ nói em dùng ánh mắt như nhìn người đàn ông của mình nhìn anh say đắm.”

Đồng Dao: “… … … … … … … … … “

Đồng Dao: “Cái gì thế! Ông chủ sẽ nhàm chán thế à?”

Chỉ là phủ nhận hành vi của ông chủ.

Lại không có phủ nhận hành vi của mình.

Lục Tư Thành cười cười không phản bác cũng không vạch trần, thuận theo tự nhiên khiến cho Đồng Dao cho là anh đang bịa chuyện, lấy điện thoại ra tiếp tục đọc tin tức—— Đồng Dao liếc mắt một cái, phát hiện Lục Tư Thành thật ra cũng xem tin tức bát quái trên Tieba và các diễn đàn LOL, nói cách khác thì những chuyện bát quái gì đó xảy ra anh đều biết hết, chỉ là không nói ra mà thôi.

Bao gồm cả việc xem mắt, còn có trận solo sáng nay, dân mạng nhảy lên nhảy xuống nói tìm ngày hoàng đạo cho hai người đi cục dân chính kết hôn… Nghĩ đến việc này, Đồng Dao cảm giác mặt mình đang có dấu hiệu muốn bốc cháy lên, cô dứt khoát quay đầu đi—–

Trong 35 phút tiếp theo đợi cửa hàng nấu tôm hùm, hai người bọn họ rất ít nói chuyện.

Sau khi tôm làm xong mang đến, hai người kiểm tra số lượng, sau đó xách lên túi lớn túi nhỏ ra xe——- Lục Tư Thành hầu như xách hết, chỉ còn mấy túi nhỏ nhỏ thì để Đồng Dao xách. Hai người đi ra ngoài một đoạn, Đồng Dao đã mệt mỏi đổ đầy mồ hôi: “Chúng ta rốt cuộc vì sao không gọi ship đến?”

“Cửa hàng này không ship xa như vậy, ” Lục Tư Thành vừa nói vừa buông cái túi trong tay, “Nghỉ ngơi một chút.”

Đồng Dao đang muốn nói cô còn có thể đi tiếp, kết quả lại phát hiện ra Lục Tư Thành đang bóp bóp cổ tay, cô hơi sững sờ mang theo hai túi tôm hùm chạy nhanh đến, đặt tôm xuống đất rồi nhanh tay kéo tay Lục Tư Thành nhìn: “Anh làm sao vậy? Tay đau? Anh bị thương ở tay?”

“… Thi đấu chuyên nghiệp lâu như vậy, lại chơi ở vị trí AD Carry, tay bị thương là rất bình thường mà?” Lục Tư Thành bình tĩnh nói, nhưng không rút tay ra khỏi tay Đồng Dao, “Chỉ là tập luyện cường độ cao nên hơi đau thôi, bình thường không mang xách đồ nặng thì…”

Còn chưa nói hết câu đã nhìn thấy Đồng Dao khom lưng xách những túi tôm to lên, bên chân Lục Tư Thành đại khái chỉ còn lại một túi khoảng 7-8 cân.

Lục Tư Thành: “…”

Đồng Dao: “Tay bị thương sao không nói sớm.”

Lục Tư Thành: “Có cái gì tốt mà nói, xe còn ở bên kia cơ… Em đem tôm bỏ xuống trước.”

Đồng Dao: “Không được.”

Đồng Dao: “Khi còn ở nhà mẹ em còn bắt em khiêng bình ga cơ.”

Đồng Dao: “Không được chiều chuộng đâu. Tay anh đau sao không nói sớm? Nếu không anh ở đây chờ em, em đem những túi tôm này lên xe rồi quay về đón anh—– Đưa chìa khóa xe của anh cho em.”

“… Vất vả nên hơi đau thôi, không phải tàn phế.” Lục Tư Thành vẻ mặt bất đắc dĩ, khom lưng xách cái túi duy nhất trên mặt đất lên đi về phía trước, “Đưa anh.”

Đồng Dao lùi về phía sau một bước dài, trợn to mắt nhìn anh.

Lục Tư Thành “Haiz” một tiếng, biết mình có kiên trì nữa thì người kia cũng sẽ không nghe mà còn chạy nước rút về phía đỗ xe cũng nên, ngẩng đầu liếc nhìn, cũng may xe cũng đỗ cách đây không xa lắm, thở dài một hơi nói: “Đi thôi.”

Đồng Dao mang theo 27-28 cân tôm hùm cắm đầu về phía trước bước đi như bay.

Hai người trở lại xe, đợi Đồng Dao cất đồ xong quay lại ngồi lên vị trí phó lái thắt dây an toàn, Lục Tư Thành cũng thắt dây an toàn xong quay đầu nhìn cô, đột nhiên nói: “Có chút mới mẻ.”

“Cái gì?” Đồng Dao chuyên tâm thắt dây an toàn, đầu không ngẩng lên hỏi.

“Lần đầu tiên được một tiểu cô nương chiếu cố.”

“À, ” Đồng Dao thắt dây an toàn xong, sau đó ngẩng đầu lên nói, “Em không phải tiểu cô nương.”

Lục Tư Thành không nói gì, chỉ cười cười, giơ tay xoa xoa tóc cô: “Cảm ơn.”

Bên trong xe thoáng cái yên tĩnh lại.

Đồng Dao trợn to mắt, xuất thần nhìn chằm chằm người ngồi ghế lái, chờ đến khi anh khởi động xe, chậm rãi lái ra khỏi bãi đỗ, cô vẫn đang nhìn anh, một lúc lâu sau, đột nhiên kêu lên một tiếng “Thành ca”.

“Hửm?” Lục Tư Thành lái xe, thuận miệng đáp lại.

Tiếng còi xe bên ngoài che giấu đi tiếng tim đập như trống bỏi của cô lúc này, ánh đèn đường và xe bên ngoài qua cửa sổ xe chiếu vào gò má hơi nghiêng của cô, cô rũ mắt xuống, chăm chú nhìn bàn tay với các khớp xương nhô ra rõ ràng đang đặt trên tay lái, rất gợi cảm.

“Chuyện gì?”

“Em… à, anh phải chú ý sắp xếp thời gian huấn luyện, đừng để tay bị thương.”

“Trong đội mỗi tháng đều có bác sĩ trị liệu đến giúp xoa bóp, mát xa. Tháng trước lúc em tới vừa khéo qua ngày bác sĩ đến thế nên em không biết.”

“À.”

Đồng Dao gật đầu, ngồi nghiêm chỉnh để trầm tĩnh lại thế nhưng trên mặt vẫn còn vẻ quấn quýt do dự chưa rút đi… Cô hít thở sâu một hơi, có thể nghe thấy tiếng hô hấp của chính mình.

“Thành ca…”

“Ừ.”

“Em hình như——-“

Đồng Dao do dự một chút.

“Có muốn nghe nhạc không?”

Lục Tư Thành nhàn nhạt cắt đứt cô, liếc mắt thấy người bên cạnh nháy nháy mắt mấy cái, vẻ mặt giống như quả bóng đang đầy hơi bỗng bị đ//â//m một cái xẹp lép, cô gục đầu xuống, vai cũng tiu nghỉu hạ xuống…

Người đàn ông rũ mắt, lông mi dài và dày che đi tình ý trong mắt anh, sau đó giơ tay vỗ vỗ đầu cô, nhẹ nhàng bình thản nói: “Đừng gấp.”

Em muốn gì, đều sẽ có.

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: … … … Loại sự tình thổ lộ này không nên là con gái động thủ trước a, ừ.

ps: không có gì là hưởng thụ quá nhiều loại ái muội này cả, có thể mọi người cảm giác đã rất lâu rồi, thế nhưng đọc kỹ một chút sẽ phát hiện thật ra thời gian cũng không được bao lâu.

Nữ chính cũng là rất do dự có nên nói hay không.

Không tiếp thụ phỏng đoán ác ý, bởi vì tác giả không có ý tứ đó đâu.

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Đang hiển thị truyện cùng gu với nội dung bạn đang đọc để giữ tốc độ tải và SEO ổn định.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Em Mỉm Cười
Chương 62

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 62
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...