Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Con Tim Rung Động – Chương 42: Sandwich cô làm rất ngon

Khi Con Tim Rung Động

Tác giả: Dữu Tử Đa Nhụ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chuyện Chu Mỹ Tây nịnh nọt lãnh đạo trước nay vẫn luôn có người nói, nếu không thì tại sao cô vừa mới làm trợ lý tạm quyền đã được thăng chức trưởng phòng chứ. Chỉ là trước đây bọn họ chưa bắt được tận tay chuyện gì cụ thể để mà đồn thổi thôi.

"Tôi thật không hiểu nổi, tại sao cái cô Đặng Hiểu Phi này lại có thành kiến với cô lớn như vậy." Tiểu Tống vẫn còn tức giận. "Vụ đặt cơm lần trước cũng là do cô ta khơi mào làm ầm lên, nói là có người khiếu nại lên phòng nhân sự, tôi thấy rõ ràng là do chính cô ta tự biên tự diễn thì có."

"Tôi không biết." Chu Mỹ Tây lắc đầu, chính cô cũng thấy khó hiểu. "Tôi chưa từng đắc tội với cô ta."

"Chắc chắn là ghen tị vì cô xinh hơn cô ta rồi." Tiểu Tống nói. "Bây giờ tôi càng ngày càng thấy cô ta đáng ghét. Cả ngày cứ ra vẻ ngây thơ trong sáng, mặt đánh lớp phấn nền dày đến độ tuyết rơi được luôn rồi mà lúc nào cũng ra rả mình để mặt mộc."

Chu Mỹ Tây và Đặng Hiểu Phi được tuyển vào cùng một đợt. Hồi đó, hồ sơ của cả hai đều ứng tuyển vào phòng Nhân sự. Trước buổi phỏng vấn, Đặng Hiểu Phi còn chủ động bắt chuyện và thêm * của cô. Nói đi nói lại, họ chính là người đầu tiên mà cả hai quen biết ở công ty này. Về sau, Đặng Hiểu Phi thuận lợi được nhận, còn cô thì lại bị điều chuyển sang phòng Hành chính.

Nói ra thì, người đáng lẽ phải ghen tị phải là cô mới đúng chứ nhỉ.

Chu Mỹ Tây không hề để tâm đến những lời đồn đại đó. Bởi suy cho cùng, những lời bàn tán kiểu đó chỉ có thể lan truyền trong phạm vi hẹp, thậm chí còn chẳng có ai dám nói bóng nói gió trước mặt cô. Hơn nữa, chuyện này còn liên quan đến cả Lăng tổng, ai mà dám thật sự ăn nói hàm hồ chứ.

Để ủng hộ Chu Mỹ Tây, ngày hôm sau Tiểu Tống cũng mang bữa sáng cho Lăng Nguyệt. Không những thế, anh ta còn xúi giục cả Tiểu Ngôn cùng mang bữa sáng cho anh.

Mấy ngày nay, Lăng Nguyệt khổ không tả xiết.

Thật ra, ngày nào anh cũng đã ăn sáng ở nhà trước khi đến công ty. Hôm đó sở dĩ anh không từ chối chiếc sandwich là vì cảm thấy sandwich Chu Mỹ Tây làm rất ngon.

Thế nhưng, bữa sáng mà Tiểu Tống và những người khác mang đến đều là bánh bao hay cơm nắm mua ngoài tiệm. Không ngon đã đành, lại còn cực kỳ no bụng.

Có điều, ngày đầu tiên anh đã ăn sandwich của Chu Mỹ Tây rồi, làm sao có thể không ăn bữa sáng của hai người còn lại được chứ?

Từ trước đến nay, anh luôn đối xử công bằng với tất cả nhân viên.

Để tránh phải ăn những bữa sáng nhiều tinh bột của Tiểu Tống và mọi người, Lăng Nguyệt dứt khoát yêu cầu nhà ăn mở thêm một quầy phục vụ bữa sáng.

Như vậy, sẽ chẳng còn ai phải tự chuẩn bị bữa sáng nữa.

Vào ngày thứ ba kể từ khi nhà ăn bắt đầu phục vụ bữa sáng, lúc Chu Mỹ Tây mang cà phê vào cho Lăng Nguyệt, anh vừa lật xem tài liệu vừa bâng quơ hỏi một câu: “Bữa sáng ở nhà ăn thế nào?”

Chu Mỹ Tây liền lập tức tuôn ra một tràng lời khen có cánh: “Vô cùng phong phú ạ! Có cháo, có mì, có cả há cảo, lại còn có trái cây nữa. Chẳng khác gì bữa sáng tự chọn ở khách sạn là mấy. Nhờ vậy mà cảm giác hạnh phúc của mọi người ở công ty được nâng cao rõ rệt, làm việc cũng có thêm động lực hơn hẳn.”

Nói ra những lời này, trong lòng Chu Mỹ Tây không khỏi bật cười. Thật ra, Đặng Hiểu Phi không hề nói oan cho cô, bởi vì ở cạnh Tiểu Tống lâu ngày, cô đúng là đã trở nên rất biết cách lấy lòng lãnh đạo.

Nhưng mà, trước hết, việc có lấy lòng cấp trên hay không là lựa chọn của mỗi người, và thứ hai, lấy lòng cấp trên cũng là một loại bản lĩnh. Với một người biết điều, miệng lưỡi ngọt ngào, EQ cao như cô, bảo cô tỏ ra cứng nhắc, ngô nghê trước mặt sếp thì quả là không thể.

Cô nói một lèo không cần nghỉ hơi, khiến Lăng Nguyệt phải ngẩng đầu lên nhìn, không khỏi bật cười rồi lại hỏi: “Vậy sau này không cần phải tự dậy sớm làm bữa sáng nữa à?”

Chu Mỹ Tây khựng lại một chút, đầu óc xoay chuyển nhanh như chong chóng, rồi lựa lời đáp: “Cũng không hẳn ạ. Thỉnh thoảng mẹ em vẫn dậy sớm làm bữa sáng, nếu bà làm rồi mà em không ăn thì lại bị mắng mất. Hơn nữa, bữa sáng ở nhà ăn hơi nhiều tinh bột, nên thỉnh thoảng chắc em vẫn sẽ tự làm sandwich để ăn.”

Câu cuối cùng này, cô nói với một chút ý tứ thăm dò. Có lẽ cô đã bị Tiểu Tống tẩy não thành công thật rồi, vì cô cảm thấy Lăng Nguyệt thực sự thích món sandwich cô làm.

Bởi vì cả Tiểu Tống và Tiểu Ngôn đều nói rằng sau khi họ mang bữa sáng đến cho Lăng tổng, anh đều đích thân cảm ơn họ, và nói rằng mình đã ăn sáng rồi, bảo họ không cần mang đến nữa.

Thế nhưng, anh lại chưa từng nói riêng với Chu Mỹ Tây như vậy.

Cô vừa nói đến đây, Lăng Nguyệt liền thuận thế đáp lời một cách rất tự nhiên: “Sandwich em làm quả thật rất ngon.” Nghĩ một lát, anh lại bồi thêm một câu: “Tối qua tôi có gọi sandwich của MAP, nhưng vẫn cảm thấy không ngon bằng em làm.”

Cái gì cơ? Chu Mỹ Tây quả thực có chút bất ngờ và vui sướng, vội nói: “Lăng tổng quá khen rồi ạ.”

Ps: Từ chương này có sự thay đổi xưng hô giữa nam nữ chính nhé (em – anh & tôi – em)

Bình Luận

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14: Sinh nhật
Chương 15: Lấy đồ
Chương 16: Tặng quà cho cô Lâm
Chương 17: Ăn lẩu cay
Chương 18: Cùng đi tặng quà
Chương 19: Câu được ba ba
Chương 20: Sai sót
Chương 21: Ấm ức
Chương 22: Thăng chức tăng lương
Chương 23: Tăng ca
Chương 24: Cô ấy là nhân viên
Chương 25: Trang điểm
Chương 26: Mua lại phòng gym
Chương 27: Cá cược
Chương 28: Tôi không thích người lạ đến nhà mình
Chương 29: Tăng ca
Chương 30: Tinh ý
Chương 31: Đi công tác
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35: Dù là bạn gái đi cùng hay là trợ lý, tôi…
Chương 36: Đi ăn
Chương 37: Chiếm hữu
Chương 38: Cược không?
Chương 39: Lãnh đạo của con vẫn còn ở trên xe đó
Chương 40: Mời anh ăn sáng
Chương 41: Sếp thích sandwich cô làm
Chương 42: Sandwich cô làm rất ngon
Chương 43: Tất niên
Chương 44: Trình diễn
Chương 45: Ngại ngùng
Chương 46: Cào vé trúng thưởng
Chương 47: Mời rượu
Chương 48: Say
Chương 49: Bóc quà
Chương 50: Ai mà biết được
Chương 51: Ăn khuya
Chương 52: Chơi game
Chương 53: Nghỉ tết
Chương 54: Đi chùa
Chương 55: Bộ đồ ngủ dễ thương
Chương 56: Xem phim
Chương 57: Lại chăm mèo dùm
Chương 58: Đón mèo về nhà
Chương 59: Ra biển chơi
Chương 60: Để tôi lên cùng em
Chương 61: Tới đón mèo
Chương 62: Muốn mua nhà
Chương 63: Chiết khấu
Chương 64: Mời ăn cơm
Chương 65: Cậu thích cô ấy
Chương 66: Gọi nhầm
Chương 67: Mất kiểm soát
Chương 68: Đón mèo dùm
Chương 69: Giúp người
Chương 70: Nấu mì
Chương 71: Pha trà
Chương 72: Thật là xui xẻo
Chương 73: Là bạn bè
Chương 74: Cậu cũng thích nữa à?
Chương 75: Đánh gold
Chương 76: Chia phần
Chương 77: Khổng tước xòe đuôi
Chương 78: Quỹ cứu trợ động vật
Chương 79: Hẹn đi mua đồ
Chương 80: Ăn tối
Chương 81: Ăn với sếp
Chương 82: Sếp rất đẹp
Chương 83: Làm bạn bè
Chương 84: Không phải người yêu
Chương 85: Đi chung đi
Chương 86: Nhờ chụp ảnh
Chương 87: Ánh mắt vốn dĩ chẳng hề ngay thẳng
Chương 88: Thi bơi
Chương 89: Lăng tổng đỉnh quá
Chương 90: Chưa ăn cơm
Chương 91: Anh ấy quả thật là một người vô cùng dịu dàng...
Chương 92: Dịu dàng
Chương 93: Anh xoa cho em
Chương 94: Dịch cúm
Chương 95: Ở trong phúc
Chương 96: Phi lễ chớ nhìn
Chương 97: Mang bữa sáng
Chương 98: Em có đi cùng không
Chương 99: Siro ho
Chương 100: Bi thương, vụn vỡ
Chương 101: Anh lo xa quá rồi đấy
Chương 102: Anh không sao
Chương 103: Kế hoạch cầu hôn
Chương 104: Sinh nhật vui vẻ
Chương 105: Cực quang
Chương 106: Đi công tác
Chương 107: Mưa bão
Chương 108: Cô chơi rất vui
Chương 109: Anh tới đón cô
Chương 110: Nhìn thấy anh
Chương 111: Khoảnh khắc riêng tư
Chương 112: Chạy về phía anh
Chương 113: Đi dạo
Chương 114: Em ngại rồi sao?
Chương 115: Yêu đương
Chương 116: Ăn trưa
Chương 117: Cô không khách sáo với anh
Chương 118: Dây chuyền
Chương 119: Ngọt quá
Chương 120: Hẹn hò
Chương 121: Câu cá đêm
Chương 122: Cháo hải sản
Chương 123: Lăng Nguyệt đâu?
Chương 124: Chúc ngủ ngon
Chương 125: Dạy cô lướt sóng
Chương 126: Bế công chúa
Chương 127: Xinh đẹp
Chương 128: Bữa sáng
Chương 129: Chơi game
Chương 130: Cái miệng ngọt xớt
Chương 131: Mất kiểm soát
Chương 132: Toang rồi, toang rồi
Chương 133: Ra mắt
Chương 134: Cháu cũng rất nghiêm túc
Chương 135: Thân mật
Chương 136: Nhận xét
Chương 137: Đang làm việc mà
Chương 138: Giải lao giữa trưa
Chương 139: Ăn lẩu
Chương 140: Chọn váy đính hôn
Chương 141: Gặp gỡ
Chương 142: em không nhớ sao?
Chương 143: Nghĩ một bữa
Chương 144: Giấu
Chương 145: Lén lút nắm tay anh
Chương 146: Dậy thì muộn
Chương 147: Vừa ăn chùa vừa có tiền tăng ca
Chương 148: Dì nhỏ
Chương 149: Ghen tuông
Chương 150: Dự lễ đính hôn
Chương 151: Không chiếu nhầm đâu
Chương 152: Anh thích thế này
Chương 153: Bố mẹ đi du lịch
Chương 154: Không lạnh
Chương 155: Chọn lựa
Chương 156: Thang chức
Chương 157: Ăn tết
Chương 158: Trò chuyện
Chương 159: Lo lắng
Chương 160: Đến nhà anh
Chương 161: Chơi xe điện đụng
Chương 162: Anh ấy rất tốt
Chương 163: Hoàn chính văn
Chương 164: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 165: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 166: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 167: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 168: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 169: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 170: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 171: Thuở mới quen
Chương 172: Thuở mới quen
Chương 173: Sau khi đính hôn
Chương 174: Sau khi đính hôn
Chương 175: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 176: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 177: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 178: Hôn lễ
Chương 179: Hôn lễ
Chương 180: Hôn lễ
Chương 181: Đám mây nhỏ
Chương 182: Đám mây nhỏ
Chương 183: Đám mây nhỏ
Chương 184: Đám mây nhỏ
Chương 185: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 186: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 187: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 188: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 189: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 190: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 191: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 192: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 193: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 194: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 195: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 196: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 197: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 198: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 199: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 200: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 201: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 202: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 203: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 204: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 205: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 206: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 207: Hoàn toàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Con Tim Rung Động
Chương 42: Sandwich cô làm rất ngon

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 42: Sandwich cô làm rất ngon
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...