Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khi Con Tim Rung Động – Chương 19: Câu được ba ba

Khi Con Tim Rung Động

Tác giả: Dữu Tử Đa Nhụ
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chu Mỹ Tây vội vàng dọn dẹp bàn làm việc, sau đó quàng khăn, cầm túi xách, tắt đèn đóng cửa rồi chạy xuống.

Lăng Nguyệt đợi cô trong xe, Chu Mỹ Tây không lên xe, mà đi đến bên ghế lái hơi cúi người xuống, người bên trong lập tức hạ cửa kính xe.

"Lăng tổng, tôi lái xe theo sau ngài nhé, lát nữa tặng quà xong cho Ngô tổng tôi còn phải tặng cho Lý tổng nữa." Chu Mỹ Tây nói.

Lăng Nguyệt gật đầu: "Được."

Lăng Nguyệt lái xe đi trước, Chu Mỹ Tây lái xe của mình theo sau anh.

Ra khỏi hầm xe mới phát hiện bên ngoài đang mưa, mưa không lớn, nhưng lại gặp phải giờ cao điểm buổi tối, không ngoài dự đoán là kẹt xe.

Chịu đựng qua đoạn đường ùn tắc trong nội thành, xe của Lăng Nguyệt chạy thẳng ra bờ sông, cuối cùng dừng xe ở gầm cầu.

Lăng Nguyệt bung một chiếc ô đen bước xuống xe. Trên xe Chu Mỹ Tây cũng có ô, nhưng cô phải xách đồ, tự nhiên không tiện bung ô, bèn đưa tay lấy chiếc mũ lưỡi trai ở ghế phụ đội lên đầu, xuống xe ra cốp sau lấy đồ.

Tiếng bước chân đến gần, Lăng Nguyệt cầm ô đi tới bên cạnh cô, vừa giơ ô lên trên đỉnh đầu che mưa cho cô, vừa vươn tay cầm giúp cô mấy cái túi: "Là những thứ này phải không?"

"Vâng, cảm ơn Lăng tổng." Chu Mỹ Tây không khách sáo với anh, cầm lấy túi đồ còn lại rồi đóng cốp xe, cùng anh đi xuống.

Người đàn ông rất cao, nhưng trước đây khoảng cách giữa hai người luôn là khoảng cách xã giao thông thường, Chu Mỹ Tây chỉ cần hơi ngẩng đầu là có thể nhìn thấy mắt anh. Lúc này đi sóng vai rồi, Chu Mỹ Tây mới nhận ra khi mình nhìn thẳng thì chỉ thấy được yết hầu của anh.

Con đường nhỏ ven sông sau cơn mưa có chút lầy lội và trơn trượt. Chu Mỹ Tây vừa xách túi, lại vừa phải cố gắng hết sức để không dựa quá gần vào Lăng Nguyệt, nên đi lại không tránh khỏi có chút vất vả.

Lúc đi xuống một con dốc nhỏ, Lăng Nguyệt chân dài một bước là xuống được. Chu Mỹ Tây mặc chiếc áo phao dài đến đầu gối, bước chân có chút bị hạn chế, lúc đi xuống không những bị vấp một cái mà còn trượt chân.

Chu Mỹ Tây còn chưa kịp kêu lên một tiếng kinh ngạc, đã bị Lăng Nguyệt nắm lấy cánh tay kéo mạnh một cái.

Chu Mỹ Tây vội vàng thuận theo lực kéo của anh để đứng vững lại, rồi hơi ngượng ngùng nói lời cảm ơn: "Cảm ơn Lăng tổng, giày của tôi trơn quá."

"Đi chậm thôi." Lăng tổng buông tay ra, nhỏ giọng dặn dò.

Giọng nói của anh vang lên ngay trên đỉnh đầu Chu Mỹ Tây làm tim cô đập hơi nhanh.

Ý nghĩ đầu tiên là, sức anh lớn thật, một tay đã tóm lấy và giữ vững cô rồi. Vừa nãy lúc anh tóm lấy cô, Chu Mỹ Tây còn lo mình sẽ kéo cả anh ngã theo.

Ý nghĩ thứ hai là... anh thật chu đáo. Bởi vì Chu Mỹ Tây để ý thấy trước khi xuống con dốc nhỏ, anh đã đổi chiếc ô từ tay phải sang tay trái đang xách túi, để trống tay phải chính là để đề phòng cô bị ngã.

Ý nghĩ thứ ba là, chết tiệt, vừa rồi lúc anh kéo cô lại, hai người đã dựa vào nhau gần như vậy. Khi anh tóm lấy cánh tay cô, hai người hoàn toàn áp sát vào nhau, mu bàn tay của cô hình như lại chạm phải một bộ phận nào đó hơi mềm mềm.

Lăng Nguyệt trông không giống người có bụng mỡ chút nào.

Lần thứ hai rồi, Chu Mỹ Tây đã rất có kinh nghiệm. Cô nhanh chóng thu lại mọi suy nghĩ và biểu cảm, vẫn giả vờ như không biết gì, chỉ tỏ ra có chút xấu hổ: “Bộ đồ này của tôi hơi bất tiện."

Haizz, thật ra vừa rồi lúc Lăng Nguyệt đến giúp cô xách đồ, cô nên tự mình cầm một chiếc ô mới phải. Vội quá nên cô quên mất.

Nhưng nếu mỗi người một ô, hai người đi tách ra thì có lẽ cô đã ngã thẳng cẳng rồi.

"Không sao." Giọng của Lăng Nguyệt bình tĩnh không một gợn sóng: "Tôi không ngờ đường lại trơn như vậy, lẽ ra tôi nên để cô đợi tôi ở trên kia."

Mặt sông giăng một lớp sương mờ, mưa bụi rơi xuống mặt sông tạo nên từng vòng từng vòng gợn sóng nhỏ.

Ven sông có vài người ngồi câu cá rải rác. Lăng Nguyệt đi thẳng về phía một người trong số họ, đến bên cạnh cũng không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đứng ở phía sau bên cạnh nhìn ra mặt sông.

Chu Mỹ Tây cũng ngoan ngoãn đứng bên cạnh anh, không nói một lời.

Nhưng trời mưa lại là lúc rất dễ câu được cá. Chẳng mấy phút sau, phao câu đã động đậy. Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế xếp liền lập tức thu dây câu, cuối cùng kéo vật đã cắn câu vào bờ.

Chu Mỹ Tây nhìn kỹ lại, ồ, không ngờ lại câu được một con ba ba.

Người đó quay lại cười với Lăng Nguyệt, nói: "Tôi đang nói sao tự nhiên lại may mắn thế này, hóa ra là cậu đến, cậu nhóc này không lẽ là phúc tinh của tôi đấy chứ."

Lăng Nguyệt cười đáp: "Đâu có, là do Ngô tổng kiên nhẫn thôi."

"Vốn định câu một con cá về đãi cậu, cả buổi chiều chờ mãi chờ mãi chẳng được con nào, may mà vớ được con hàng khủng này." Ngô tổng cũng không nấn ná, lập tức đứng dậy thu dọn: "Thế nào? Đến nhà tôi làm một ly chứ? Đây là ba ba tự nhiên đấy."

"Vậy thì tôi nhất định phải mặt dày đến rồi." Lăng Nguyệt đưa ô cho Chu Mỹ Tây, cúi người xuống giúp thu dọn, nghe vậy liền thuận nước đẩy thuyền: "Vừa hay trong xe tôi cũng có mang một ít măng tươi mùa đông."

Ngô tổng cười ha hả đồng ý.

Chương trước
Chương sau

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1:
Chương 2:
Chương 3:
Chương 4:
Chương 5:
Chương 6:
Chương 7:
Chương 8:
Chương 9:
Chương 10:
Chương 11:
Chương 12:
Chương 13:
Chương 14: Sinh nhật
Chương 15: Lấy đồ
Chương 16: Tặng quà cho cô Lâm
Chương 17: Ăn lẩu cay
Chương 18: Cùng đi tặng quà
Chương 19: Câu được ba ba
Chương 20: Sai sót
Chương 21: Ấm ức
Chương 22: Thăng chức tăng lương
Chương 23: Tăng ca
Chương 24: Cô ấy là nhân viên
Chương 25: Trang điểm
Chương 26: Mua lại phòng gym
Chương 27: Cá cược
Chương 28: Tôi không thích người lạ đến nhà mình
Chương 29: Tăng ca
Chương 30: Tinh ý
Chương 31: Đi công tác
Chương 32:
Chương 33:
Chương 34:
Chương 35: Dù là bạn gái đi cùng hay là trợ lý, tôi…
Chương 36: Đi ăn
Chương 37: Chiếm hữu
Chương 38: Cược không?
Chương 39: Lãnh đạo của con vẫn còn ở trên xe đó
Chương 40: Mời anh ăn sáng
Chương 41: Sếp thích sandwich cô làm
Chương 42: Sandwich cô làm rất ngon
Chương 43: Tất niên
Chương 44: Trình diễn
Chương 45: Ngại ngùng
Chương 46: Cào vé trúng thưởng
Chương 47: Mời rượu
Chương 48: Say
Chương 49: Bóc quà
Chương 50: Ai mà biết được
Chương 51: Ăn khuya
Chương 52: Chơi game
Chương 53: Nghỉ tết
Chương 54: Đi chùa
Chương 55: Bộ đồ ngủ dễ thương
Chương 56: Xem phim
Chương 57: Lại chăm mèo dùm
Chương 58: Đón mèo về nhà
Chương 59: Ra biển chơi
Chương 60: Để tôi lên cùng em
Chương 61: Tới đón mèo
Chương 62: Muốn mua nhà
Chương 63: Chiết khấu
Chương 64: Mời ăn cơm
Chương 65: Cậu thích cô ấy
Chương 66: Gọi nhầm
Chương 67: Mất kiểm soát
Chương 68: Đón mèo dùm
Chương 69: Giúp người
Chương 70: Nấu mì
Chương 71: Pha trà
Chương 72: Thật là xui xẻo
Chương 73: Là bạn bè
Chương 74: Cậu cũng thích nữa à?
Chương 75: Đánh gold
Chương 76: Chia phần
Chương 77: Khổng tước xòe đuôi
Chương 78: Quỹ cứu trợ động vật
Chương 79: Hẹn đi mua đồ
Chương 80: Ăn tối
Chương 81: Ăn với sếp
Chương 82: Sếp rất đẹp
Chương 83: Làm bạn bè
Chương 84: Không phải người yêu
Chương 85: Đi chung đi
Chương 86: Nhờ chụp ảnh
Chương 87: Ánh mắt vốn dĩ chẳng hề ngay thẳng
Chương 88: Thi bơi
Chương 89: Lăng tổng đỉnh quá
Chương 90: Chưa ăn cơm
Chương 91: Anh ấy quả thật là một người vô cùng dịu dàng...
Chương 92: Dịu dàng
Chương 93: Anh xoa cho em
Chương 94: Dịch cúm
Chương 95: Ở trong phúc
Chương 96: Phi lễ chớ nhìn
Chương 97: Mang bữa sáng
Chương 98: Em có đi cùng không
Chương 99: Siro ho
Chương 100: Bi thương, vụn vỡ
Chương 101: Anh lo xa quá rồi đấy
Chương 102: Anh không sao
Chương 103: Kế hoạch cầu hôn
Chương 104: Sinh nhật vui vẻ
Chương 105: Cực quang
Chương 106: Đi công tác
Chương 107: Mưa bão
Chương 108: Cô chơi rất vui
Chương 109: Anh tới đón cô
Chương 110: Nhìn thấy anh
Chương 111: Khoảnh khắc riêng tư
Chương 112: Chạy về phía anh
Chương 113: Đi dạo
Chương 114: Em ngại rồi sao?
Chương 115: Yêu đương
Chương 116: Ăn trưa
Chương 117: Cô không khách sáo với anh
Chương 118: Dây chuyền
Chương 119: Ngọt quá
Chương 120: Hẹn hò
Chương 121: Câu cá đêm
Chương 122: Cháo hải sản
Chương 123: Lăng Nguyệt đâu?
Chương 124: Chúc ngủ ngon
Chương 125: Dạy cô lướt sóng
Chương 126: Bế công chúa
Chương 127: Xinh đẹp
Chương 128: Bữa sáng
Chương 129: Chơi game
Chương 130: Cái miệng ngọt xớt
Chương 131: Mất kiểm soát
Chương 132: Toang rồi, toang rồi
Chương 133: Ra mắt
Chương 134: Cháu cũng rất nghiêm túc
Chương 135: Thân mật
Chương 136: Nhận xét
Chương 137: Đang làm việc mà
Chương 138: Giải lao giữa trưa
Chương 139: Ăn lẩu
Chương 140: Chọn váy đính hôn
Chương 141: Gặp gỡ
Chương 142: em không nhớ sao?
Chương 143: Nghĩ một bữa
Chương 144: Giấu
Chương 145: Lén lút nắm tay anh
Chương 146: Dậy thì muộn
Chương 147: Vừa ăn chùa vừa có tiền tăng ca
Chương 148: Dì nhỏ
Chương 149: Ghen tuông
Chương 150: Dự lễ đính hôn
Chương 151: Không chiếu nhầm đâu
Chương 152: Anh thích thế này
Chương 153: Bố mẹ đi du lịch
Chương 154: Không lạnh
Chương 155: Chọn lựa
Chương 156: Thang chức
Chương 157: Ăn tết
Chương 158: Trò chuyện
Chương 159: Lo lắng
Chương 160: Đến nhà anh
Chương 161: Chơi xe điện đụng
Chương 162: Anh ấy rất tốt
Chương 163: Hoàn chính văn
Chương 164: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 165: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 166: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 167: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 168: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 169: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 170: Chu Mỹ Tây và Lăng Nguyệt
Chương 171: Thuở mới quen
Chương 172: Thuở mới quen
Chương 173: Sau khi đính hôn
Chương 174: Sau khi đính hôn
Chương 175: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 176: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 177: Mối tình đầu của Chu Mỹ Tây
Chương 178: Hôn lễ
Chương 179: Hôn lễ
Chương 180: Hôn lễ
Chương 181: Đám mây nhỏ
Chương 182: Đám mây nhỏ
Chương 183: Đám mây nhỏ
Chương 184: Đám mây nhỏ
Chương 185: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 186: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 187: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 188: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 189: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 190: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 191: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 192: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 193: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 194: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 195: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 196: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 197: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 198: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 199: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 200: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 201: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 202: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 203: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 204: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 205: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 206: Lăng Tinh và Trần Tử Ngạn
Chương 207: Hoàn toàn văn

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng:0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%):0 Hạt
Tác giả nhận:0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khi Con Tim Rung Động
Chương 19: Câu được ba ba

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 19: Câu được ba ba
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...