Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn – Chương 49

Khế Ước Quân Hôn

Tác giả: Yên Mang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiệc rượu náo nhiệt ồn ã nhất thời trở nên yên tĩnh vô cùng, tất cả mọi người đều đang chờ đợi phản ứng của Lương Tuấn Đào.

Truyền kì về hôn sự giữa Nhị thiếu Lương gia và Tam tiểu thư Lâm gia đã sớm lưu truyền khắp thành phố, đủ loại phiên bản. Mọi người cũng không có ai là ngoại lệ, bọn họ đều cho rằng thủ đoạn bắt cóc đàn ông của vị Tam tiểu thư Lâm gia này không đồng nhất. Sau hai lần bị vứt bỏ, mặc dù bị mang tiếng bừa bãi nhưng cô ta vẫn chạm được tới ngai vàng Thiếu phu nhân Lương gia, khiến người đời nghẹn họng trân trối nhiều lần phải thốt lên cảm thán: thế giới này quả thật điên rồ! Chỉ cần chịu cố gắng, không ảo tưởng nào không thực hiện được!

Lần trước, trước mặt truyền thông, Lương Tuấn Đào đã thể hiện thái độ của mình, hắn nói hắn đã cùng Lâm Tuyết lĩnh giấy hôn thú, lần này bị hỏi đến chuyện hôn lễ, hắn có giữ thái độ kiên quyết như lần trước không?

Lương Tuấn Đào tuấn tú mỉm cười như tắm gió xuân. Ở trước mặt mọi người, hắn ôm Lâm Tuyết vào lòng, niềm nở hôn lên gương mặt thanh lệ kia, sau đó ngẩng đầu cao giọng tuyên bố : "Tôi và Lâm Tuyết là chiến sĩ giải phóng quân vinh dự của nhân dân Trung Hoa, chúng tôi đều cảm thấy vô cùng tự hào và hãnh diện. Mùng 1 tháng 8 năm nay là ngày thành lập Quân đội (2) sẽ là ngày tôi cùng Lâm Tuyết cử hành hôn lễ, cùng cả nước đón mừng ngày này, chúng tôi sẽ nắm tay nhau, suốt đời trăm năm hạnh phúc!"

"Xôn xao!" Làn sóng vỗ tay vang lên thật lâu không dứt, bọn họ vỗ tay vì thái độ thẳng thắn và trong sáng của Lương Tuấn Đào. Đối với Lâm Tuyết, quả thực hắn đã đạt đến một trình độ nào đó, mỗi khi dư luận nghi ngờ về quan hệ của bọn họ, hắn đều có thể đứng ra cho cô một câu trả lời thỏa đáng, cũng không để Lâm Tuyết phải một mình đối mặt với các loại áp lực, với những suy đoán của xã hội.

"Bà xã à, ngày mùng 1 tháng 8 sẽ cử hành hôn lễ, em cảm thấy thế nào?", đại khái là Lương Tuấn Đào chợt nhớ ra chuyện hôn sự mình vừa tự ý quyết định vẫn chưa hỏi qua ý kiến của lão bà đại nhân, do vậy hắn liền cúi xuống bên tai Lâm Tuyết nhỏ giọng hỏi

Đây không phải là mã hậu pháo (2) à? Đã tuyên bố ngày cưới, giờ lại giả mù sa mưa quay sang hỏi ý kiến cô. Lâm Tuyết cười nhạt nói: "Anh đã tự quyết định rồi còn hỏi tôi làm gì. Xem tôi là đứa ngốc sao?"

Cô nhăn nhăn cái mũi nhỏ, ra vẻ như đang hờn giận nguýt hắn, bộ dáng kia thật quá mức đáng yêu khiến Lương Tuấn Đào hận không thể lập tức ăn ngay Lâm Tuyết.

Bụng dưới vọt lên một cỗ nhiệt lưu, lửa nóng nhanh chóng lan khắp toàn thân, nóng đến mức cơ thể hắn ứa ra nhiệt khí! Không được, phải nhanh chóng hạ hỏa gấp!

Đôi mắt thâm thúy bốc lên ngọn lửa nguy hiểm, Lương Tuấn Đào nhướng môi cười tà, đột nhiên một tay hắn đặt trên eo nhỏ của Lâm Tuyết, tay còn lại câu dẫn đùi ngọc thon dài, chặn ngang thắt lưng ôm lấy Lâm Tuyết, hắn mị thanh nói nhỏ: "Vợ à, chúng ta về nhà động phòng thôi!"

Lâm Tuyết xấu hổ, khuôn mặt đỏ bừng, cái tên quân nhân lưu manh này lại quen thói t*ng trùng lên não rồi! Đôi bàn tay trắng như phấn nắm chặt trước ngực hắn, cô thấp giọng trách mắng: "Đợi chút, anh nói ngày mùng 1 tháng 8 kết hôn, đến hôm kết hôn tôi mới đồng ý động phòng."

"Hôn lễ chỉ là nghi thức, chúng ta cũng đã lĩnh giấy đăng kí kết hôn rồi." Dục hỏa thiêu đốt, khuôn mặt nam nhân cười đùa nịnh nọt , đồng thời chân hắn bước như bay, Lương Tuấn Đào giống như con dã thú bụng đói kêu vang vội vã tóm lấy con cừu nhỏ mập mạp, hắn chỉ muốn mau chóng tìm được nơi yên tĩnh ngốn ngấu thưởng thức!

Lâm Tuyết biết không có cách nào cự tuyệt được nữa cũng không còn lý do gì để từ chối. Hai tay cô ôm quanh thắt lưng tráng kiện của Lương Tuấn Đào, vùi đầu vào lồng ngực rộng lớn, hết thảy đều theo hắn đi !

Cước bộ Lương Tuấn Đào thật gấp, mọi người trong tiệc rượu náo nhiệt lập tức vì hắn tránh sang bên mở ra một con đường. Tất cả đều nhìn ra Lương nhị thiếu đang vội vã muốn cùng bà xã mình thân thiết, không ai dám ngăn trở sự hứng khởi của hắn.

Đúng là, hết lần này đến lần khác cứ vào thời điểm quyết định lại xảy ra chuyện ngăn trở Lương Tuấn Đào!

"Thủ trưởng, có việc khẩn cấp !" Người tới là Lưu Bắc Thành, khuôn mặt tuấn tú nghiêm trọng, thần sắc có chút hối hả.

Lương Tuấn Đào nhướng mày rất không hài lòng, nheo mắt khiển trách: "Cái gì khẩn cấp? Kinh thành bị địch đánh phá hay là Sư đoàn 706 bị bắt gọn? Không thấy tôi đang cuống cuồng cùng chị dâu cậu đi tâm sự à, uổng công theo tôi lâu như vậy, một chút năng lực cũng không có!"

Lưu Bắc Thành muốn nói lại thôi, cuối cùng anh ta vẫn đánh bạo tiến đến khe khẽ nói nhỏ bên tai Lương Tuấn Đào một hồi.

Lâm Tuyết không nghe được chuyện Lưu Bắc Thành đang nói, cảnh tượng như vậy khiến cô xấu hổ, cô liền giãy dụa từ trong ngực Lương Tuấn Đào thoát ra.

Hắn cũng không ngăn cản Lâm Tuyết, mọi sự chú ý hiển nhiên đã bị lời nói của Lưu Bắc Thành cuốn hút, trên mặt thập phần khiếp sợ."Cậu có nhầm không?"

"Không thể lầm được, tôi đã tận mắt nhìn thấy!" Lưu Bắc Thành khẳng định đáp lại: "Hiện giờ cô ấy nằm trong Bệnh viện quân khu Bộ đội Đặc chủng, thương thế rất nghiêm trọng!"

Cắn chặt môi mỏng trầm ngâm trong chốc lát, Lương Tuấn Đào quyết định thật nhanh: "Tôi qua đó xem."

Hắn đi được hai bước bỗng nhớ tới Lâm Tuyết, liền quay trở lại vội vàng dặn dò một câu: "Anh sẽ bảo Dương Tử qua đây đưa em về Quân doanh!"

Lâm Tuyết gật gật đầu, cũng không hỏi hắn đi đâu, chỉ là thấy Lương Tuấn Đào rời đi không chút do dự, trong lòng cô hơi có cảm giác mất mát.

Sợ mấy nữ nhân nhiều chuyện lại vây quanh mình hỏi han lung tung này nọ, Lâm Tuyết vội vàng cất bước rời đi, tiến vào thang máy rời khỏi hội sở. Vừa ra đến cửa đã xe thể thao của Lưu Dương đỗ ở chỗ này, anh ta ngẩng cao khuôn mặt khôi ngô tà tứ, cười vang nói: "Người đẹp, lên xe đi!"

Lâm Tuyết hơi do dự một chút, thấy phía sau có mấy phóng viên đang theo ra, không còn lựa chọn nào khác cô đành phải lên xe.

Mã Đồng Đồng cũng ngồi trên xe nhưng sắc mặt nhìn qua không được tốt cho lắm, giống như mới vừa cùng Lưu Dương cãi nhau. Thấy Lâm Tuyết lên xe , cô đành miễn cưỡng cười cười, hỏi: "Đi đâu đây?"

"Rời khỏi nói này trước rồi nói sau!" Lâm Tuyết thản nhiên nói, trong lòng buồn bã thất vọng, không nói ra được nguyên nhân là gì.

*

Lâm Tuyết chưa trở về quân khu ngay mà đến thẳng nơi ở của Mã Đồng Đồng. Nơi này là một biệt thự độc lập mà Lưu Dương mua cho Mã Đồng Đồng, bên ngoài tạo hình xa hoa bên trong bố trí xa xỉ, còn thuê người giúp việc trông coi việc quét tước vệ sinh, đồ dùng sinh hoạt bên trong đều đầy đủ cả.

Không ngờ Mã Đồng Đồng lại sống chung với Lưu Dương, còn tiếp nhận món quà tặng bạo tay của anh ta . Lâm Tuyết có chút cảm giác ngoài ý muốn, thừa dịp Lưu Dương không chú, cô nhỏ giọng hỏi Mã Đồng Đồng: "Cậu cùng Lưu Dương ở chung, chuyện này ba cậu có biết không?"

"Cắt, ông ấy chỉ bận bịu phóng đãng với tình nhân, mặc kệ mọi chuyện của mình." Mã Đồng Đồng ngược lại nghĩ rất thoáng, cô cười thoải mái nói: "Mình cảm thấy rất tốt. Anh ta đẹp trai lại có tiền, đối xử với mình rất tốt, người yêu như vậy có thể tìm được ở đâu chứ?"

Lâm Tuyết muốn khuyên nhủ vài câu, sau nhiều lần suy nghĩ cô quyết định nuốt trở lại. Mỗi người đều có quyền lựa chọn con đường của riêng mình, chỉ cần họ cảm thấy hạnh phúc là được rồi.

Cô vẫn luôn cố chấp giữ vững tình cảm của mình với Mạc Sở Hàn, mười năm hay một ngày cũng giống nhau, hồn nhiên vô tư là thế nhưng cuối cùng đạt được gì đây ? Kết quả chỉ để đổi lấy tổn thương và đả kích.

Nếu Mã Đồng Đồng đã thông suốt, có thể nghĩ chuyện giao dịch nam hoan nữ giống như một trò chơi, cô ấy chơi vui là được, sau này có thể đảm bảo rút ra được mà không bị thương tổn thì cũng là kẻ chiến thắng rồi!

Sau khi tắm táp qua loa dưới vòi hoa sen, Lâm Tuyết trở lại phòng dành cho khách, sắp xếp thật tốt chuẩn bị nghỉ ngơi. Mã Đồng Đồng bị Lưu Dương gọi đi rồi, cô đành ngủ một mình trên chiếc giường lớn kia.

"Nếu anh còn sống, đêm nay nhất định phải cùng em động phòng!"

Giọng điệu lưu manh của người đàn ông ấy lại vang lên bên tai khiến Lâm Tuyết không khỏi đỏ mặt, tim đập thình thịch trong lồng ngực

Nhưng hiện tại hắn lại giao mình cho Lưu Dương đến tận giờ cũng không thấy bóng dáng đâu!

Khẽ cắn cánh môi, cô do dự cầm lấy điện thoại, lo lắng không biết có nên gọi điện cho Lương Tuấn Đào hay không. Lâm Tuyết khẳng định rằng hắn đang gặp phải chuyện rất khẩn cấp, nếu không lúc rời đi đã không vội vã đến thế..

Nhưng giờ mà gọi điện cho hắn có phải có chút mập mờ không? Dám chắc Lương lưu manh sẽ mượn cơ hội này để trêu chọc mình, nói mấy lời khiến mình phải đỏ mặt xấu hổ. Hắn sẽ nói cái gì mà cô nhớ hắn rồi đúng không? Rồi cô không cần vội vã thúc giục hắn trở về động phòng ...

Điện thoại trong tay Lâm Tuyết chợt rung động, trong lòng rối loạn, cô thậm chí còn không nhìn dãy số gọi đến đã mở máy nghe: "Tôi đang ở chỗ Lưu Dương , anh có muốn tới đón tôi hay không?"

Trong điện thoại không có hồi âm, chỉ truyền ra tiếng thở dốc hỗn loạn trầm đục , tựa hồ như cảm xúc cáu kỉnh của ai đó đang bị kiềm nén mãnh liệt.

Lâm Tuyết nhanh chóng nhận ra có gì đó không thích hợp, theo bản năng cô thốt lên hỏi: "Anh là ai?"

------------

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Quân Hôn
Chương 49

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 49
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...