Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn – Chương 37

Khế Ước Quân Hôn

Tác giả: Yên Mang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tới Bệnh viện quân khu Bộ đội đặc chủng, rất nhanh đã nghe được tin Vân mẫu đang trong phòng hồi sức cấp cứu. Nhưng khi Lâm Tuyết đuổi tới, vừa nhìn thấy cửa phòng cấp cứu mở ra, sắc mặt bác sĩ cứng lại, tuyên bố một tin xấu: “Bệnh nhân đã qua đời.”

Tất cả mọi người ngây dại, tiếp đến chỉ thấy y ta đẩy di thể của Vân mẫu ra, Vân Thư Hoa và Vân Đóa bổ nhào lên, bi thương không dứt, Lý Văn San cũng khóc lóc lau lau nước mắt.

Dù thế nào Lâm Tuyết cũng không tưởng tượng được Vân mẫu hiền lành đã qua đời, bà là một trong số ít những người thân thiết ở trên đời này thực sự thương yêu cô.

Lâm Tuyết còn nhỡ rõ, khi cô giải trừ hôn ước với Vân Thư Hoa, Vân mẫu lệ rơi đầy mặt ôm lấy cô: “Tuyết nhi, đời này ta không có phúc khí, vô duyên không thể cùng con làm mẹ chồng nàng dâu, đợi đến kiếp sau chúng ta sẽ tiếp tục mối duyên này.”

Bà nhận Lâm Tuyết là con gái nuôi, mong rằng kiếp sau nếu không là mẹ chồng nàng dâu sẽ là mẹ con ruột … Giọng nói và nụ cười của lão nhân còn rõ ràng như vậy nhưng bây giờ đã âm dương cách biệt.

“Bà là mẹ chồng tôi, cô khóc cái gì? Hăng hái cái gì?” Lý Văn San thấy Lâm Tuyết rơi lệ, bộc phát ghen tuông quá đáng, cô ta gạt bỏ nước mắt tiến lên phía trước, thái độ thập phần ngang ngược giáo huấn Lâm Tuyết.

Trong lòng Lâm Tuyết buồn rầu, thấy Lý Văn San xảo trá ngang ngược không khỏi sinh ra chán ghét, cô trách móc: “Tôi khóc thì liên quan gì đến chị?”

“Xú nha đầu, xem ra Lương Tuấn Đào cưng chiều cô quá mức đến vô pháp vô thiên rồi, cần phải có người dạy dỗ cho cô một chút!” Lý Văn San giơ tay lên định vung xuống mặt Lâm Tuyết.

Không đợi Lâm Tuyết có hành động gì, Lương Tuấn Đào ở bên cạnh bảo vệ đã bắt lấy tay Lý Văn San, mắt nheo lại, anh lạnh lùng nói: “Dám đánh nữ nhân của tôi, cô chán sống rồi phải không?”

“Lương Tuấn Đào, tôi nhịn anh lâu rồi!” Lý Văn San vùng lên cãi lộn, giọng nói quả thực có thể phá vỡ màng nhĩ. “Đừng tưởng rằng bổn tiểu thư sợ anh. Có gan thì cút ngay, để tôi với nữ nhân của anh so đo!”

“Cút ngay, tôi sợ cô làm bẩn tay vợ tôi!” Lương Tuấn Đào đẩy cô ta ra, Lý Văn San lảo đảo lùi về sau mấy bước, suýt nữa thì ngã xuống đất, vừa lúc Lý Ngạn Thành chạy tới kịp đỡ lấy.

Lý Ngạn Thành và Mạc Sở Hàn cùng đến, lúc này Lý Ngạn Thành sa sầm nét mặt, ánh mắt tra vấn bắn về phía Lương Tuấn Đào: “Lại sao nữa?”

Vẻ mặt Lương Tuấn Đào vô tội, anh không nhanh không chậm giải thích: “Con gái ông ghen tị vợ tôi trẻ tuổi ôn nhu xinh đẹp, luôn tìm cách phá cô ấy. Vừa rồi cô ta ngang ngược, vợ tôi cũng không muốn đánh người, chẳng nhẽ tôi lại đứng nhìn cô ấy bị người khác khinh thường?”

“Phì.” Một y tá trẻ không nhịn được cười rộ lên, đột nhiên nhận ra tình huống hiện giờ lại vội vàng che miệng lại.

Lý Văn San giận muốn điên lên, cô ta chỉ thẳng vào y tá đang đứng kia, thét chói tai: “Đuổi xú nha đầu nay ngay! Bảo cô ta cút đi!”

Y tá xui xẻo đau khổ vì mình lại trở thành vật hi sinh của trận tranh cãi, cô bị đuổi đi ngay tại chỗ.

Di thể Vân mẫu được đưa tới nhà xác, chuẩn bị mấy ngày nữa sẽ nhập quan và mai táng.

Lý Ngạn Thành gọi Lương Tuấn Đào vào một góc giáo huấn, Lý Văn San thu lại dáng vẻ ngang ngược, bắt đầu sắm vai vợ hiền, ôn nhu tinh tế khuyên nhủ anh em Vân gia nén bi thương.

Lúc này, Mạc Sở Hàn vừa vặn đi tới bên cạnh Lâm Tuyết đơn độc bị bỏ quên, con ngươi ham muốn giết chóc đầy tàn nhẫn âm lệ, nhưng cũng hơi rối rắm.

Không ngờ Vân mẫu đã bị chỉnh chết, điều này khiến hắn có chút ngoài ý muốn nhưng chết rồi sẽ phải chết, dù sao cũng đạt được hiệu quả hắn mong đợi, thấy bộ dáng thương tâm thất hồn lạc phách của Lâm Tuyết, Mạc Sở Hàn liền cao hứng không thôi.

Lâm Tuyết đang ngồi một mình ý thức được nguy hiểm tới gần, cô nhớ tới việc tránh né nhưng động tác Mạc Sở Hàn nhanh hơn chút ít. Bàn tay to nắm lấy cổ tay mảnh khảnh, sít sao kìm hãm, ánh mắt băng phách của hắn từ khuôn mặt xinh đẹp rời đến trang sức thanh nhã chuyển xuống bộ lễ phục dạ hội, Mạc Sở Hàn cười tà nịnh: “Kỹ nữ thối, cô mặc chiếc váy này ngược lại thành nghiện.”

“Buông ra!” Lâm Tuyết không muốn nói thêm câu nào với người đàn ông vô tình độc ác này, đó là một ác ma biến thái, vừa thấy hắn, tim cô lđã đập thình thịch.

“Đồ đê tiện!” Mạc Sở Hàn vốn định cho cô một cái tát, nhưng sợ kéo Lương Tuấn Đào đến nên hắn đành phải khắc chế cảm xúc nóng nảy của mình, dùng ngôn ngữ độc ác nhất để kích động cô: “Sao? Chúng ta là bạn tâm giao mà. Thấy các người có đôi có cặp sung sướng thảnh thơi tôi liền cho thêm chút gia vị vui mừng vui vẻ a. Nói cho cô biết, mỗi lần cô mặc bộ váy này, tai họa sẽ giáng xuống, lần này là con chó già Vân gia, lần sau … lần sau tôi sẽ cho cô mặc đồ để tang Hứa Tĩnh Dao!”

Lâm Tuyết ngừng giãy giụa, cô yên lặng chăm chú quan sát gương mặt đang vặn vẹo phía trước, hít sâu một hơi. Kẻ điên có tinh thần bất thường không đáng sợ, đáng sợ là kẻ điên có tinh thần bình thường. Mạc Sở Hàn chính là kẻ điên.

“Chúng ta không phải bạn chí cốt sao? Biết cô hận Lâm gia, tôi đã giúp cô tính toán, đưa cả đám người bọn họ xuống địa ngục. Nhớ cho kĩ, lần sau cô còn mặc loại đồ tang này ở cùng Lương Tuấn Đào, tôi sẽ khiến cô phải về nhà đưa linh cữu cho Hứa Tĩnh Dao!” Cắn răng nói xong, Mạc Sở Hàn mới buông tay mảnh khảnh của Lâm Tuyết ra, cổ tay bạch ngọc nhất thời lưu dấu tay hồng, trông thấy mà ghê người.

“Khốn kiếp!” Lâm Tuyết đột nhiên bộc phát, đôi mắt dữ tợn nhìn chằm chằm vào Mạc Sở Hàn như muốn nứt ra, sau đó cô hung hăng vung tay muốn cho hắn một cái tát, “Là anh giết mẹ nuôi!”

Mạc Sở Hàn lần nữa bắt lấy tay cô, cổ tay nhỏ bé mềm mại không xương, nhỏ đến mức khe khẽ dùng sức cũng có thể bẻ gãy. Hắn nhìn chăm chú khuôn mặt thanh lệ đầy uất ức kia, cười không ra tiếng. “Đúng thế, là tôi giết, cô có thể làm gì tôi?” Mạc Sở Hàn cũng lười giải thích, hắn chỉ muốn dọa Lâm Tuyết, không ngờ chỉnh quá mức lại ầm ĩ gây ra tai nạn chết người.

“Tôi muốn anh đền mạng cho bà!” Lâm Tuyết nâng đầu gối, hung hăng hướng vào chỗ yếu hại của hắn.

Đáng tiếc, Mạc Sở Hàn đã một lần bị thiệt thòi, hắn kiên quyết không để tái diễn lần nữa. Chân thon dài cứng cáp chế trụ trên đùi ngọc, hai người dây dưa tạo thành tư thế ái muội, sau đó hắn hung hăng cắn lấy cánh môi đang run rẩy của Lâm Tuyết.

*

Khi Lương Tuấn Đào nghe thấy động tĩnh quay ngược trở lại, vừa lúc trông thấy một màn bạo kích đi quá giới hạn cho phép kia. Con mắt trừng lớn chậm rãi nheo lại, anh như con báo phẫn nộ nhanh chóng bổ nhào tới.

Mạc Sở Hàn đã sớm biết được động tĩnh của Lương Tuấn Đào, chờ anh nhào tới , hắn liền kịp lúc đẩy Lâm Tuyết vào ngực anh.

Nắm đấm giơ lên ngừng lại cách khuôn mặt Lâm Tuyết vài cm, Lương Tuấn Đào nhìn môi cô bị cắn phá, bên trên còn dính huyết châu, hai mắt anh nhất thời như bị nhiễm máu đậm đặc.

“Thư Khả mang thai, tôi nói cho Lâm Tuyết biết tin tức tốt lành này, cô ta liền kích động khủng khiếp thẳng nhắm thẳng ngực tôi mà nhào vào. Tôi thấy cô ta đáng thương như vậy nên mới hôn cô ta gọi là ban thưởng, nhưng … Ha ha, không khống chế được lực đã cắn nát miệng rồi!” Mạc Sở Hàn t//i tiện cười ha ha, suýt nữa cười ra nước mắt. Răng và môi vẫn còn tràn ngập dư hương của cô khiến hắn nhớ đến sự ngọt ngào và hương thơm từng có. Đáng tiếc, tất cả đều đã qua, vĩnh viễn không thể trở lại được.

“Khốn kiếp!” Lâm Tuyết hận không thể liều mạng với hắn nhưng sự phẫn nộ của cô dừng lại ở Lương Tuấn Đào, trong mắt anh ánh lên sự chướng mắt không nói thành lời.

Không phải cô luôn thanh lãnh kiêu ngạo sao? Vừa nghe nói nữ nhân của Mạc Sở Hàn mang thai đã phẫn nộ thất thố như vậy, con mẹ nó chứ … Lương Tuấn Đào kéo cô trở lại, lôi thẳng vào ngực mình, không để ý Lâm Tuyết giãy dụa phản kháng, anh cúi đầu xuống mạnh mẽ cắn cô.

“Tê!” Lâm Tuyết đau đến hít thở không thông bởi anh cắn vào đúng chỗ Mạc Sở Hàn vừa làm bị thương, vết thương mới trên vết thương cũ, huyết châu chảy ra từ chỗ răng cắn nhưng bị Lương Tuấn Đào hút lấy sạch sẽ, đau đớn khiến cả người Lâm Tuyết run rẩy.

Sau khi để lại dấu ấn của mình lại liên tục m//ú//t lấy môi cô, m//ú//t lấy huyết châu và nước mắt, lúc này Lương Tuấn Đào mới chặn ngang ôm eo Lâm Tuyết. Nữ tử đương nhiên liều mạng phản kháng, ra sức đấm vào ngực hắn, lớn tiếng quát lên: “Thả tôi ra, tôi muốn giết hắn!”

“Vì đứa trẻ ấy à ! Em thương tâm đến vậy sao?” Lương Tuấn Đào cười tà nịnh, giọng nói âm mị: “Anh cũng có thể khiến em mang thai.”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Quân Hôn
Chương 37

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 37
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...