Chương trước
Chương sau
Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn – Chương 185

Khế Ước Quân Hôn

Tác giả: Yên Mang
Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Puck - Diễn đàn

Cho nên ba chiếc xe tải đuổi theo tập kích chiếc Porsche kia từ đầu đến cuối đều không dùng toàn lực va chạm, nếu không hôm đó Lương Tuấn Đào và Lâm Tuyết sẽ chết không toàn thây.

Lúc đó Thư Khả nhìn thấy cũng đã nghe thấy, nhưng cô vẫn tỏ vẻ vui mừng, bởi vì cô muốn giả vờ lương thiện, thật ra thì trong lòng lại căm hận đến rỉ máu.

“Mạc thiếu gia, em lại hát một bài cho ngài nghe có được không?” Bối Ny cố hết sức muốn dời lực chú ý của Mạc Sở Hàn, những ngày chung đụng này, cô xem ra anh đã hoàn toàn chán chường, thật giống với thái độ đều không quan tâm đến tất cả mọi việc. Có lẽ, cô có thể dùng chỗ anh thích để đả động anh, để cho anh không truy cứu lỗi lầm của cô.

Mạc Sở Hàn trầm ngâm một chút, gật đầu nói: “Cô lại hát một bài cho tôi, bài… “Heo đã đánh mất hạnh phúc”!”

“Được, Mạc thiếu gia muốn nghe bài hát kia, Bối Ny liền hát một bài hát đó, chỉ cần Bối Ny ở bên cạnh Mạc thiếu gia, ngài có thể vĩnh viễn hưởng thụ giọng hát tươi đẹp của Bối Ny!” Bối Ny nhẹ nhõm trong lòng, cô cảm giác Mạc Sở Hàn đã bỏ qua cho cô.

Ban đầu anh chính là bỏ qua cho Lâm Tuyết như vậy đấy! Người khác cảm giác không thể tin được, mà anh chính là không nỡ giết cô ta!

“Ban đầu yêu đến đường cùng em lựa chọn rời đi, bây giờ nhìn phần yêu đánh mất hồ đồ này. Nếu như trời cao có thể cho cơ hội bỏ ra lần nữa, em bằng lòng buông tha tất cả lấy ra mọi thứ làm tiền đặt cược!”

Giọng hát uyển chuyển của Bối Ny như khóc như kể, khiến Mạc Sở Hàn khép tròng mắt lại một lần nữa. Khuôn mặt tuấn tú của anh bình tĩnh, nhưng cổ họng lại rối loạn, lộ ra hết gợn sóng trong lòng lúc này của anh.

“Van em đừng nói anh quá tàn khốc nữa, ai có thể cam lòng chịu thua, vứt tình yêu của mình xuống chỗ khác, ai có thể trải nghiệm đau khổ xé lòng này! Nếu con đường tình yêu lại có thể trải ra, anh sẽ không để cho em lại khóc vì anh!”

“Bây giờ còn dư lại một con heo vô dụng đến không thể tha thứ đánh mất hạnh phúc của mình!” di@en*dyan(lee^qu.donnn)

“Nếu như trời cao có thể cho cơ hội bỏ ra lần nữa, em bằng lòng buông tha tất cả lấy ra mọi thứ làm tiền đặt cược!”

Một bài hát hoàn tất, Mạc Sở Hàn bỗng nhiên mở to hai mắt, lầm bầm lặp lại: “Nếu như trời cao có thể cho cơ hội bỏ ra lần nữa, tôi bằng lòng buông tha tất cả lấy ra mọi thứ làm tiền đặt cược!”

“Mạc thiếu gia, ngài rất thích bài hát này sao?” Tay ngọc của Bối Ny luồn vào trong quần áo của anh, mân mê hạt đậu, hết sức hấp dẫn, “Có phải bài hát này hát ra tiếng lòng của ngài không?”

Mạc Sở Hàn lạnh lùng nhếch môi, liếc Bối Ny trong ngực một cái, không trả lời câu hỏi của cô, lại đột nhiên hỏi: “Sao giọng hát của cô lại đột nhiên trở nên tốt như vậy?”

Toàn thân Bối Ny chấn động, là ảo giác có tật giật mình của cô đi, có lẽ Mạc Sở Hàn chỉ đang khen giọng hát tuyệt vời của cô. Cô giả bộ hồn nhiên chớp chớp mắt đẹp, “Giọng hát của Bối Ny vẫn luôn rất tuyệt vời!”

“Ừmh!” Mạc Sở Hàn như vỡ lẽ chợt hiểu ra, “Xem ra người quen thuộc đến đâu, cũng sẽ có một mặt mình hoàn toàn không hiểu rõ!”

Gương mặt xinh đẹp của Bối Ny hơi thay đổi, cô cố cười nói: “Bối Ny rất quen thuộc với Mạc thiếu gia sao? Hay là nói kiếp này chúng ta có duyên, mới gặp lần đầu đã quen thân rồi?”

Mạc Sở Hàn không trả lời, ánh mắt của anh nhìn chằm chằm mặt của Bối Ny, giống như đang nghiêm túc nghiên cứu vấn đề gì. Cố gái trong ngực rõ ràng co rúm lại, ánh mắt cô né tránh, theo bản năng nghiêng mặt sang một bên, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt sắc bén của anh.

Một bàn tay to giữ chặt cằm của cô, một bàn tay khác đột nhiên đưa lên tai trái của cô, sau đó dùng lực xé ra, “Roẹt”!

Không biết có phải do sức tay của người đàn ông quá lớn hay không, tiếp theo thế mà lại xảy ra một cảnh tượng kinh khủng đến không thể tưởng tượng nổi.

Tai trái của Bối Ny kể cả da mặt xinh đẹp của cô đều đang bị Mạc Sở Hàn cố hết sức kéo xuống.

“A!” Thét chói tai là Bối Ny, cả người cô đều đang run rẩy, không biết là đau hay là bị dọa sợ, dưới ý thức hai tay che kín mặt của mình.

Nhưng Mạc Sở Hàn vẫn nhanh hơn động tác của cô, anh túm lấy hai cánh tay của cô bắt chéo ra sau lưng, lại túm lấy tóc quăn của cô ép cô ngửa mặt lên nhìn khuôn mặt đã mất đi da mặt của cô.

Đây là một gương mặt quỷ, không có tai trái và má trái, lỗ mũi là hai động đen thui, nhìn hung ác đáng sợ, hình dáng giống như ma quỷ. Trong mắt Mạc Sở Hàn không hề có vẻ kinh ngạc gì, ánh mắt lạnh lùng như đao băng bắn về phía cô, bởi vì anh biết gương mặt quỷ này, cô là Thư Khả!

“Sở Hàn.” Thư Khả lộ ra nguyên hình run lẩy bẩy ở trong ngực anh, rơi lệ nói: “Tha thứ cho em! Em quá nhớ nhung anh, muốn trở lại thăm anh một chút…” die ennd kdan/le eequhyd onnn

Cánh môi mỏng như lưỡi dao của Mạc Sở Hàn nâng lên nhạo báng nhạt nhẽo, cười lạnh nói: “Cô muốn trở lại giết tôi đi!”

“Không có!” Thư Khả vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt chảy tràn dữ tợn hơn, “Sở Hàn, em yêu anh! Cho dù anh vô tình với em như thế nào, em đều vẫn yêu anh sâu sắc! Để cho em theo bên cạnh anh đi, đừng tiếp tục nhớ tới Lâm Tuyết nữa, quên cô ta đi, mặt của em có thể điều trị hết, em có thể cùng anh lột xuống tấm da mặt xinh đẹp này, nhưng cần phải có thời gian!”

Y học cao siêu có thể hoàn thành cải tạo gương mặt này, nhưng đây không phải việc trong một sớm một chiều, cần tốn thời gian mười năm còn có tiền chữa bệnh kếch xù. Có lẽ, tiền cũng không phải là vấn đề đối với một số người, vấn đề là thời gian quý giá!

“Cô quá nóng lòng!” Mạc Sở Hàn thở dài lắc đầu, ngón tay thon dài trắng nõn trơn bóng của anh vuốt ve mặt thẹo hung ác của Thư Khả, “Có lẽ cô nên đợi thêm mười năm!”

Cuộc sống này, có mấy cái mười năm để hao phí? Ai có thể chờ nổi mấy cái mười năm?

“Cô không nên trở về! Chẳng lẽ cô đã quên lời cảnh cáo hôm đó tôi đã nói với cô?” Đôi mắt tuấn tú của Mạc Sở Hàn lạnh lẽo như lưỡi dao bằng tuyết, anh cười tàn nhẫn nói, “Cô sẽ phải trả giá cao vì nỗ lực không thể tha thứ này!”

Thư Khả run rẩy lợi hại hơn, nhưng trong lòng cô vẫn còn tồn tại một tia ảo tưởng cuối cùng kia, làm bộ tội nghiệp cầu khẩn anh: “Sở Hàn, em theo anh nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao…”

“Bốp!” Một cái tát hung hăng ném lên khuôn mặt xấu xí của Thư Khả, Mạc Sở Hàn cắn răng đến kêu lên canh cách, bắp thịt trên khuôn mặt tuấn tú cũng co rúm, tiếng cười của anh xót xa giống như ma quỷ đêm, “Đừng nói với tôi công lao của cô, như vậy sẽ khiến cho tôi muốn chia cắt cô ra!”

“Đừng, đừng mà…” Cả người Thư Khả run rẩy, cô phát hiện mình vĩnh viễn không thể hiểu được người đàn ông này, mặc dù cô đi theo anh nhiều năm như vậy. Anh tàn nhẫn, cô rất rõ ràng, thế nhưng chút ít đó đều là đối với người khác, cô đều ở bên cạnh đảm nhiệm vai người xem.

“Nói!” Mạc Sở Hàn hung hăng giữ chặt cằm của cô, khàn giọng hỏi, “Ai sai cô tới đây giết tôi!”

“Không có, không có!” Hàm răng Thư Khả cứ run lên, cô lắp bắp ngông cuồng nói lời nói dối cuối cùng, “Em, em chỉ nhất thời hồ đồ, bởi vì, bởi vì…” dfienddn lieqiudoon

“Đừng nói dối tôi!” Mạc Sở Hàn hung hăng giật tóc quăn của cô, khiến cho cô kêu đau thành tiếng, giọng nói lạnh như sắt ngàn năm, “Tôi có rất nhiều biện pháp khiến cho cô mở miệng nói thật, cô nên rõ ràng thủ đoạn của tôi!”

Cô đương nhiên biết rõ anh tàn nhẫn và bạo ngược, nhưng mà… Đó là anh đối xử với người khác! “Sở Hàn, em…”

Mạc Sở Hàn rút một lưỡi kiếm vẫn mang theo bên hông ra, lưỡi kiếm sáng lạnh như tuyết chiếu lên má phải coi như hoàn chỉnh của cô, giọng buồn bực nói: “Gương mặt này của cô thật đặc sắc, tôi lại giúp cô dệt hoa trên gấm đi!”

“Đừng mà!” Tuyến phòng ngự trong lòng Thư Khả nháy mắt hỏng mất, cô khóc ròng nói, “Em nói, cái gì em cũng nói, Sở Hàn, anh tha cho em một cái mạng rẻ mạt!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trấn nhỏ nước Đức, trong một trang trại cao su tầm thường.

Nhà xưởng chỉnh tề rộng rãi, không khí nơi này tốt đẹp, khi không có tiếng ồn, thật sự là một hoàn cảnh sống rất tốt.

Gần đây Vân Thư Hoa tĩnh dưỡng ở đây, nhưng tất cả động tĩnh chung quan đều không chạy khỏi phạm vi tầm mắt của anh. Lúc này, anh đang lẳng lặng ngồi trước cửa sổ, nhìn cảnh sắc ngoài cửa sổ mà lặng lẽ mất hồn.

Anh gầy gò đi rất nhiều, một đôi mắt tuấn tú dịu dàng giống như mất đi tất cả thần thái, trở nên hờ hững.

Có lẽ anh không nên nóng lòng phái Thư Khả ra như vậy, người phụ nữ ngực lớn nhưng không có đầu óc đó nhận huấn luyện trong thời gian ngắn ngủi, anh hoài nghi cô có thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ ám sát Mạc Sở Hàn hay không.

Nhưng mà, anh thật sự không kịp đợi. Anh rốt cuộc phát hiện, chờ đợi là chuyện khổ sở nhất trên đời!

Lúc này, tiếng chuông điện thoại trên bàn reo lên, anh chậm rãi đứng lên, xoa người đi tới trước bàn nhấc ống nghe lên.

Người đàn ông trong điện thoại dùng tiếng Đức bẩm báo với anh: “Vân tiên sinh, Mạc Sở Hàn phái người xách thi thể Thư Khả tới, anh ta còn kêu người ta chuyển cho ngài một câu!”

Chương trước
Chương sau

Truyện hợp gu để đọc tiếp

Danh sách sẽ được tải khi bạn cuộn tới khu vực này để giữ trang đọc chương nhẹ và ổn định hơn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (30%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Khế Ước Quân Hôn
Chương 185

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Tự cuộn
Chương 185
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...